Mạch Sống Ngầm
Hơi nước bốc lên nghi ngút từ lòng vực sâu, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và vị khoáng chất mặn chát của lòng đất. Dưới đáy khe nứt địa chất khổng lồ, Suối Nước Nóng Địa Nhiệt hiện ra như một vết thương rực rỡ của hành tinh Lam Hoang. Những dòng nước nóng rực, phát ra thứ ánh sáng đỏ hồng âm ỉ từ dòng địa nhiệt sơ khai, cuộn xoáy quanh những cột đá vôi cổ đại. Giữa không gian mờ ảo và ngột ngạt ấy, chiếc cơ giáp sinh học Yggdrasil-0 đang nằm kẹt nửa thân mình vào vách đá ngầm.
Lớp vỏ gỗ cổ thụ của cơ giáp bị tàn phá nặng nề sau cuộc chạm trán khốc liệt với siêu máy xúc của Bùi Nghị. Vết rách sâu hoắm trên lồng ngực mecha hoác rộng, để lộ buồng kén lái sinh học bên trong. Từ kẽ nứt, nhựa sống màu xanh lục bảo sánh đặc trộn lẫn với máu đỏ tươi của Lâm Phong rỉ ra ròng ròng, nhỏ xuống dòng suối khoáng nóng bên dưới, xèo xèo bốc lên những làn sương sinh học mờ ảo. Trên bả vai phải, vết chém rách nát do kiếm năng lượng của Sói Sắt-03 để lại vẫn đang cháy sém đen kịt, không thể tự phục hồi do cạn kiệt quang năng.
Trong buồng kén lái, Lâm Phong đang chìm sâu vào cơn sốt hoại tử thực vật tàn khốc. Lớp bùn tảo ngụy trang kiềm tính từ đầm lầy ngấm qua các kẽ hở vỏ gỗ trước đó đã đẩy phản ứng đào thải sinh học của cơ thể lên mức cực hạn. Nhiệt độ cơ thể cậu vọt lên đến bốn mươi mốt phẩy năm độ C.
"Nóng... nóng quá..."
Lâm Phong co giật mạnh, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến bật máu. Đầu cậu đau như muốn nổ tung, những ảo ảnh về ngôi nhà sàn cũ bị thiêu rụi, về gương mặt khắc khổ của ông nội Lâm Thiết chập chờn xuất hiện trong tâm trí điên cuồng. Các sợi rễ cây Alpha của kén lái cảm nhận được sự bất ổn của vật chủ, bắt đầu điên cuồng co thắt, đâm sâu xuyên qua lớp biểu bì da tay của Lâm Phong, quấn chặt lấy xương quay cổ tay cậu như những chiếc vòng gai nung đỏ. Quá trình Ký sinh Thực thể (21% - 35%) đang diễn ra thô bạo, tước đoạt đi từng chút máu thịt của thiếu niên để duy trì sự sống cho cỗ máy khổng lồ.
[Cảnh báo! Tải lượng Sinh học Cực hạn đã vượt ngưỡng an toàn ba mươi lăm phần trăm. Nhịp tim phi công dao động hỗn loạn ở mức một trăm tám mươi nhịp mỗi phút. Nguy cơ vỡ mạch máu não đạt chín mươi phần trăm. Yêu cầu can thiệp y tế khẩn cấp!]
Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 vang lên dồn dập trong không gian ý thức chập chờn của Lâm Phong, nhưng cậu không thể trả lời. Cậu chỉ biết co rúm người lại, chịu đựng cơn đau thấu xương tủy khi những sợi xơ thực vật luồn lách dưới da thịt, gặm nhấm vào khớp xương cổ tay.
"Mộc Liên! Mau đưa ta bộ kim châm cứu xương cá! Lâm Phong sắp không trụ nổi nữa rồi!"
Tiếng hét khàn đặc của Thầy thuốc Cảnh vang lên từ bệ đá trơn trượt sát cạnh kén lái. Lão nhân quấn khăn xếp xám, mắt đeo kính viễn thị gọng tròn bọc đồng rỉ sét, đang vội vã leo lên thân mecha rách nát. Theo sau ông là Mộc Liên. Thiếu nữ mười lăm tuổi mảnh mai, tóc tết bím hai bên cài hoa dại, khuôn mặt lấm lem bùn đất và sương lưu huỳnh nhưng đôi mắt rực lên sự kiên định. Cô mang chiếc gùi mây chứa đầy các loại lá thuốc phát quang lục sắc, nhanh chóng bám vào gờ gỗ ngực mecha để tiếp cận buồng kén.
"Hộp bảo ôn chứa mười ống Huyết thanh Lục bảo vẫn còn trong khoang chứa phụ!" Mộc Liên kêu lên, chỉ tay vào vết nứt rạn đang rách rộng ở ngực mecha. Do lực va đập khi rơi xuống vực, chiếc hộp bảo ôn bọc thép carbon đang bị kẹt giữa các thớ gỗ rỉ nhựa, chỉ cần một rung động nhẹ cũng có thể rơi thẳng xuống dòng suối khoáng nóng sủi bọt lưu huỳnh bên dưới. "Cả tấm bản đồ Sa mạc Sắt của Khương Tử nữa! Chúng sắp rơi rồi!"
"Để ta giữ thăng bệ đá! Con mau lấy hộp huyết thanh và bản đồ ra trước!" Thầy thuốc Cảnh ra lệnh, tay chống chiếc gậy gỗ gụ có khảm ngọc phát quang để làm điểm tựa chịu lực.
Mộc Liên nín thở, luồn bàn tay nhỏ nhắn vào khe nứt gỗ sắc nhọn của ngực mecha. Gai gỗ cào rách da tay cô, rỉ máu đỏ, nhưng cô không hề rụt lại. Với sự khéo léo của một người hái thuốc hoang dã, cô giật mạnh, rút thành công chiếc hộp bảo ôn chứa mười ống Huyết thanh Lục bảo cô đặc và cuộn bản đồ điện tử của Khương Tử ra ngoài ngay trước khi thớ gỗ ngực mecha sụp xuống. Cô thở phào, áp chặt chiếc hộp vào ngực rồi chuyền cho Thầy thuốc Cảnh.
"Tốt lắm! Giờ hãy mở kén lái ra!" Thầy thuốc Cảnh hét lớn.
Khi nắp kén lái sinh học mở ra, một luồng khí nóng hầm hập mang mùi nhựa cây hoại tử xộc thẳng vào mũi họ. Lâm Phong nằm đó, toàn thân run rẩy dữ dội trong dung dịch kén nhạt màu. Hai bàn tay của cậu—vốn đã bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn thành màu nâu sần sùi—giờ đây cứng đờ, các sợi rễ cây bám rễ sâu đến tận khuỷu tay, khóa chặt cậu vào bệ cảm biến đá cổ đại. Giới hạn di chuyển không quá một trăm mét khỏi mecha giờ đây đã biến thành sự giam cầm thể xác tuyệt đối.
Thầy thuốc Cảnh lập tức lấy từ trong túi vải ra bộ kim châm cứu làm từ xương cá đột biến có khả năng dẫn truyền sinh học. Đôi tay lão luyện của ông di chuyển cực nhanh, đâm sâu các mũi kim vào các huyệt đạo quanh khớp vai và dọc hai cánh tay của Lâm Phong.
"Kinh mạch dòng nhựa đang bị tắc nghẽn nghiêm trọng do chất kiềm của tảo lục! Ta phải đả thông kinh mạch bị rễ cây chèn ép để dòng máu lưu thông trở lại!" Thầy thuốc Cảnh giải thích, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Khi các mũi kim xương cá cắm vào, một luồng điện sinh học nhẹ lan tỏa, cưỡng ép các thớ rễ ký sinh phải giãn ra. Dòng nhựa xanh lục bảo trộn lẫn máu đỏ tươi phun mạnh ra từ các đầu kim, giải tỏa áp lực ách tắc trong huyết quản Lâm Phong. Cơn co giật của cậu giảm dần, nhưng hơi thở vẫn vô cùng yếu ớt.
"Mộc Liên, bôi thuốc mỡ Diệp Thảo mau!" Thầy thuốc Cảnh ra lệnh.
Mộc Liên vội vã mở nắp Hũ thuốc mỡ Diệp Thảo làm từ đất nung. Thứ thuốc mỡ màu xanh lục nhạt dẻo quánh, tỏa ra mùi thơm dịu mát của thảo mộc cổ xưa và Nhựa Cây Thần Thụ Cổ. Cô dùng những ngón tay mềm mại của mình, nhẹ nhàng bôi đều thuốc mỡ lên các mảng da bị sần sùi vỏ cây dọc theo cổ và cánh tay của Lâm Phong. Thuốc mỡ Diệp Thảo vừa tiếp xúc với làn da bỏng rát của cậu liền thấm nhanh vào tế bào, mang lại cảm giác mát lạnh tức thì, khống chế cục bộ cơn sốt hoại tử đang tàn phá cơ thể cậu.
"Lâm Phong... nghe thấy chị nói không?" Mộc Liên thì thầm bên tai cậu, nước mắt rơm rớm. "Hãy điều hòa nhịp thở... Đừng để Yggdrasil nuốt chửng ý thức của em..."
Trong bóng tối của ý thức chập chờn, lời thì thầm của Mộc Liên như một sợi dây cứu mạng giữ lấy chút nhân tính cuối cùng của Lâm Phong. Cậu nén cơn đau thấu xương, đặt hai bàn tay hóa gỗ vô cảm lên bệ cảm biến, kích hoạt Giao thức Cộng hưởng Sóng não. Sóng nơ-ron phát sáng màu xanh lục chạy dọc từ vòng tay sinh học lên thái dương cậu. Lâm Phong bắt đầu vận dụng Chu trình Hít thở Quang hợp, hít sâu luồng khí thải sinh học giàu oxy từ kén lái, thở ra nhịp nhàng để điều hòa nhịp tim đang hỗn loạn.
Nhịp tim của cậu từ một trăm tám mươi nhịp từ từ hạ xuống, một trăm bốn mươi, một trăm, rồi dừng lại ở mức ổn định cực thấp: bốn mươi lăm nhịp mỗi phút. Sự tỉnh táo dần quay trở lại trong đôi mắt ánh lên sắc xanh lục bảo nhạt của cậu.
Thế nhưng, năng lượng quang năng của mecha đã hoàn toàn cạn kiệt dưới hang tối. Không có ánh sáng mặt trời, Yggdrasil-0 bắt đầu rên rỉ, hệ thống rễ chân tự động co bóp để tìm kiếm nguồn sống thay thế. Theo bản năng sinh tồn cổ xưa, hệ rễ khổng lồ của mecha đâm sâu xuyên qua các khe nứt đá vôi của hang động, chạm thẳng xuống mạch nước nóng sủi bọt của Suối Nước Nóng Địa Nhiệt.
Quy tắc Tuần hoàn Địa nhiệt Sơ cấp lập tức được kích hoạt.
Hơi nước bốc lên nghi ngút từ rễ chân cơ giáp, các đường dẫn năng lượng chạy dọc thân mecha chuyển từ màu xanh lục bảo sang sắc đỏ hồng ấm áp. Yggdrasil-0 bắt đầu hấp thụ nhiệt lượng khổng lồ và khoáng chất hữu cơ từ dòng suối nóng, chuyển hóa trực tiếp thành động năng để duy trì hoạt động của hệ thống kén lái thay thế cho quang năng bị thiếu hụt.
Cơn sốt hoại tử cuối cùng cũng bị khống chế, đưa cơ thể Lâm Phong trở về trạng thái cân bằng sinh học tạm thời. Cậu thở phào một hơi nhẹ nhõm, cảm nhận dòng ấm áp từ địa nhiệt đang nuôi dưỡng cơ thể suy kiệt của mình.
Thế nhưng, cái giá của sự sống sót luôn vô cùng tàn nhẫn.
Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống hai cánh tay mình. Các sợi rễ cây xơ thực vật đã quấn chặt hơn, dày đặc hơn từ cổ tay lên đến tận khuỷu tay, bám chặt vào xương thịt cậu như một phần cơ thể không thể tách rời. Cậu thử cử động các ngón tay hóa gỗ của mình. Không có bất kỳ cảm giác nào truyền về. Hai bàn tay thường của cậu đã hoàn toàn mất đi xúc giác vĩnh viễn.
Đột ngột, Lâm Phong rùng mình. Cậu nhìn thấy dòng máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương ở cánh tay mình bắt đầu xuất hiện những vệt màu xanh lục phát quang rực rỡ. Dòng máu hỗn hợp xanh đỏ ấy đang chậm rãi chảy ngược vào các ống dẫn nhựa của kén lái, dung hợp hoàn toàn hệ tuần hoàn của con người vào hệ dẫn truyền sinh học của đại thụ cơ khí.
"Lâm Phong... máu của em..." Mộc Liên che miệng, bàng hoàng lùi lại một bước khi chứng kiến cảnh tượng ma quái ấy.
Chưa kịp để họ hoàn hồn, một tiếng động trầm đục, rung chuyển từ xa truyền qua vách đá ngầm của hang động. Tiếng rít rầm rập của động cơ hạng nặng vang lên đều đặn, khiến mặt nước Suối Nước Nóng Địa Nhiệt bắt đầu dao động dữ dội. Nhiệt độ của dòng suối nóng bỗng nhiên có dấu hiệu sụt giảm nhẹ.
Thầy thuốc Cảnh giật mình, áp tai vào vách đá lắng nghe, gương mặt lão nhân lập tức biến sắc vì lo ngại:
"Không ổn rồi... Mũi khoan sâu của tập đoàn Aether-Corp đang hoạt động gần đây. Họ đang vắt kiệt mạch địa nhiệt ngầm này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!