Bóng Ma Cơ Giới
Tiếng gầm rú của chiếc siêu máy xúc khổng lồ "Kẻ Hủy Diệt Rừng Xanh" xé toác màn đêm tĩnh mịch của Đồi Sét Đánh. Luồng khói đen đặc kịt như vòi rồng phun thẳng lên bầu trời, mang theo mùi dầu diesel cháy khét và tàn tro rỉ sét. Mặt đất dưới chân cơ giáp Yggdrasil-0 rung chuyển dữ dội theo từng nhịp xích sắt khổng lồ nghiền nát đá tảng.
Lâm Phong ngồi trong kén lái, lồng ngực phập phồng đau đớn. Hai bàn tay cậu—vốn đã bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn thành màu nâu sần sùi, thô ráp như vỏ cây lim—đang bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại. Cơn sốt hoại tử do ngấm chất kiềm tảo lục từ lớp bùn ngụy trang đang thiêu đốt cơ thể cậu hầm hập ở mức ba mươi chín độ C. Mỗi nhịp thở của cậu đều rát bỏng, tủy sống co thắt liên hồi khi hệ rễ của Yggdrasil-0 tiếp tục cắm sâu, hút đi lượng máu lớn từ hai cánh tay để duy trì chút năng lượng quang năng ít ỏi dưới ba mươi phần trăm.
"Lũ man di chậm tiến! Các ngươi nghĩ dăm ba tia sét thiên nhiên có thể cứu được các ngươi sao?"
Giọng nói của Giám sát trưởng Bùi Nghị vang lên qua loa phóng thanh công suất lớn của siêu máy xúc, méo mó và đầy sát khí. Nửa mặt bên trái bọc tấm mặt nạ kim loại mạ vàng của hắn ẩn hiện sau lớp kính lực học của buồng lái cao vút. Chiếc siêu máy xúc cao bằng tòa nhà ba tầng lừng lững tiến lại gần, lưỡi cưa kim cương khổng lồ có đường kính mười mét xoay tít, phát ra những tiếng rít xé gió rợn người.
Lâm Phong nghiến chặt răng. Cậu đang giữ Khương Tử—tên chỉ huy an ninh vừa bị Gai Độc Tê Liệt khống chế—bằng cánh tay trái của cơ giáp. Cậu biết mình không thể đọ sức vật lý trực diện lúc này. Yggdrasil-0 đã cạn kiệt quang năng sau trận chiến bão sét với chiếc Sói Sắt-03. Bả vai phải của mecha vẫn đang rỉ nhựa sống lục bảo ròng ròng, vết thương rách sâu hoắm từ cú chém của kiếm plasma vẫn chưa kịp vá lành.
[Cảnh báo: Năng lượng quang năng còn hai mươi hai phần trăm. Áp suất dịch sinh học sụt giảm nghiêm trọng. Khớp gối phải chịu tải lực lớn do trọng lượng tăng vọt.]
Tiếng cảnh báo lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 vang lên trong tâm trí Lâm Phong. Cậu phớt lờ nó, cố gắng tập trung nhãn quan sinh học để tìm kiếm một lối thoát.
"Chết đi!"
Bùi Nghị không cho Lâm Phong thời gian suy tính. Hắn gạt cần điều khiển, hạ chiếc gầu múc bằng thép đúc dày mười cen-ti-mét bổ thẳng xuống vị trí của Yggdrasil-0. Tiếng rít của trục thủy lực vang lên chói tai.
"Lá Chắn Diệp Lục! Kích hoạt khẩn cấp!" Lâm Phong hét lên, dồn toàn bộ ý chí vào vòng tay sinh học.
Một màng chắn năng lượng màu xanh lục bảo dạng tổ ong bùng lên trước ngực cơ giáp. Thế nhưng, do cạn kiệt quang năng, màng chắn chỉ vừa xuất hiện đã nhấp nháy yếu ớt rồi vỡ vụn như thủy tinh dưới cú giáng ngàn cân của gầu múc thép đúc. Lực phản chấn cực mạnh dội thẳng vào buồng kén. Lâm Phong rú lên đau đớn khi các sợi cơ ở hai cánh tay cậu bị xé rách, máu tươi rỉ ra dọc theo các thớ rễ ký sinh.
Yggdrasil-0 bị đẩy lùi vài bước, khớp gối phải phát ra tiếng kêu răng rắc khô khốc. Chưa dừng lại ở đó, chiếc siêu máy xúc của Bùi Nghị lướt tới với tốc độ kinh hoàng. Lưỡi cưa kim cương xoay tròn chém rách mảng giáp gỗ bả vai phải của Yggdrasil-0, tạo ra một cơn mưa dăm gỗ phát quang xanh biếc bay tứ tung.
"Roi Mây Thép!"
Lâm Phong tuyệt vọng phóng ra hai dây leo gai bọc carbon từ cổ tay cơ giáp, cố gắng quấn chặt lấy trục quay của lưỡi cưa để làm kẹt động cơ của đối thủ. Nhưng không có đủ áp suất thủy lực sinh học để duy trì độ dẻo dai, những sợi roi mây vừa chạm vào lưỡi cưa đã bị xé nghiền nát vụn thành tro bụi trong nháy mắt. Cơn đau thần kinh dội ngược về đại não mạnh đến mức khiến Lâm Phong khuỵu xuống, máu mũi chảy dài màu xanh lục bảo pha đỏ tươi.
"Chết đi, đồ quái vật gỗ mục!" Bùi Nghị cười điên cuồng, tiếp tục nhấn ga. Lưỡi cưa kim cương gầm rú, khoét sâu vào lớp giáp gỗ trước ngực Yggdrasil-0. Tiếng gỗ nứt toác vang lên chói tai.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng huýt sáo sắc lẹm vang lên từ đỉnh vách đá cao phía đối diện.
"Bùi Nghị! Nhìn sang đây!"
Đó là A Sáng. Thiếu niên mười sáu tuổi đứng vững trên mỏm đá lộng gió, giương căng cánh cung gỗ bọc thép tự chế. Vút! Một mũi tên bọc thép carbon tẩm thuốc nổ phế liệu bắn thẳng vào cảm biến quang học chính trên đỉnh buồng lái của siêu máy xúc.
Đoàng!
Tiếng nổ vang lên, lửa khói bao phủ hệ thống camera giám sát của Bùi Nghị. Chiếc siêu máy xúc khổng lồ đột ngột khựng lại, lưỡi cưa chệch hướng chém sạt vào một tảng đá quặng sắt bên cạnh, lửa điện bắn tung tóe.
Cùng lúc đó, một bóng đỏ khổng lồ lao vút ra từ bụi gai độc. Sói Lửa gầm lên xé lòng, móng vuốt chitin dẻo dai bám chặt lấy cánh tay cần cẩu thủy lực của siêu máy xúc. Nó điên cuồng cắn xé, dùng hàm răng sắc nhọn nghiền nát đường ống dẫn dầu thủy lực phụ bọc lưới thép. Nhựa dầu đen đặc phun ra như mưa, làm mất áp suất nâng gầu múc.
"Lũ man di phiền phức!" Bùi Nghị điên cuồng gạt cần gạt, kích hoạt súng phun lửa plasma phụ bên sườn máy xúc. Một luồng lửa plasma đỏ rực quét qua, hất văng Sói Lửa xuống đất, lớp lông đỏ của nó bị cháy sém nhẹ.
Lâm Phong chứng kiến đồng đội xả thân cứu mình, lồng ngực dâng lên một luồng phẫn nộ nóng bỏng. Cậu biết mình không thể lãng phí cơ hội này.
"Giao Cảm Đất Mẹ..."
Lâm Phong nhắm mắt, dập tắt mọi cảm giác đau đớn thể xác, truyền dẫn ý thức qua hệ rễ chân đang cắm sâu dưới lòng Đồi Sét Đánh. Một làn sóng xung mạch màu xanh lục lan tỏa khắp địa tầng. Dưới độ sâu mười mét, cậu cảm nhận được một khe nứt địa chất khổng lồ—một đường hầm ngầm tự nhiên dẫn thẳng về hệ thống hang ngầm Suối Nước Nóng Địa Nhiệt.
Cậu điều khiển cánh tay trái mecha ném mạnh Khương Tử vào một hốc đá an toàn để giữ mạng hắn làm con tin, rồi dùng toàn bộ sức nặng của Yggdrasil-0 nện mạnh xuống mặt đất rạn nứt ngay phía trên khe nứt địa chất.
Rắc! Rắc!
Mặt đất sụp đổ hoàn toàn. Cả cơ giáp Yggdrasil-0 cùng những tảng đá quặng sắt khổng lồ rơi tự do vào bóng tối sâu thẳm của lòng đất, biến mất khỏi tầm mắt của Bùi Nghị ngay trước khi hắn kịp xoay họng súng plasma chính nhắm bắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!