Nhạc nềnCyber_Noir

Đường Cùng Vách Đá Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bùn nhão lạnh ngắt áp chặt vào lồng ngực đang phập phồng của Lâm Phong, nhưng nó không thể dập tắt được cơn bỏng rát kinh hoàng đang cắn xé sau lưng cậu. Vết thương do tia lửa plasma của gã đồ tể Sài Lang để lại đang rỉ máu, từng giọt máu đỏ tươi hòa vào dòng nước đục ngầu dưới hào nông nghiệp rìa rừng Diệp Lục. Lâm Phong cắn chặt môi đến mức bật máu, hai tay ghì chặt bọc da thú đựng tấm bản đồ của ông nội vào sát ngực. Cậu không được phép rên rỉ. Chỉ một tiếng động nhỏ lúc này cũng đồng nghĩa với cái chết.


Ngay trên đầu hào nước, tiếng bánh xích sắt rít lên kèn kẹt trên nền đá tảng. Nhưng thứ đáng sợ hơn cả xe bọc thép của tập đoàn Aether-Corp chính là tiếng động cơ điện từ rít khe khẽ, kèm theo tiếng răng cưa máy xoay tròn đều đặn đầy đe dọa.


K-900.


Con quái thú cơ khí dạng bốn chân đang lùng sục ráo riết. Visor đỏ rực của nó quét qua những tán lá rủ xuống hào nước, phát ra những luồng tia hồng ngoại mờ mờ trong bóng tối chập choạng của buổi hoàng hôn đầy tàn tro. Mũi ngửi cơ khí của con robot săn mồi khẽ khịt khịt, những lá thép mỏng ở hốc mũi co bóp liên tục để phân tích các phân tử trong không khí. Nó đã ngửi thấy mùi máu tươi. Mùi máu của một thiếu niên mười lăm tuổi đang run rẩy dưới bùn.


Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở theo kỹ thuật hít thở của thợ săn mà ông nội Lâm Thiết từng dạy. Cậu phải biến cơ thể mình thành một khúc gỗ vô tri, một tảng đá lạnh lẽo chìm sâu dưới bùn. Nhưng vết bỏng sau lưng như một bàn ủi nung đỏ liên tục ấn vào da thịt, khiến tủy sống cậu run lên từng đợt.


Ro rẹt—


Tiếng xích sắt của răng cưa máy trên hàm K-900 dừng lại ngay phía trên đỉnh đầu Lâm Phong. Khoảng cách chỉ chưa đầy hai mét. Thiếu niên có thể nhìn thấy bóng đen gồ ghề của lớp vỏ bọc thép carbon màu xám rỉ sét của con robot hắt xuống dòng nước hào. Đôi mắt quét hồng ngoại của nó bắt đầu hạ thấp xuống, chùm ánh sáng đỏ quét dọc theo mép hào nước, tiến dần về phía bờ vai phủ bùn của cậu.


Đúng lúc chùm sáng đỏ chuẩn bị chạm vào lớp bùn ngụy trang trên lưng Lâm Phong, một tiếng gầm rú hoang dại đột ngột xé toác sự tĩnh lặng của khu rừng.


Từ trong bụi cây mâm xôi phát quang cách đó không xa, một bóng đỏ hung khổng lồ lao vút ra như một tia chớp lửa. Đó là Sói Lửa—con sói đột biến gen với bộ lông đỏ rực như than hồng và những vệt sọc xanh lục phát quang chạy dọc sống lưng. Nó vốn bị thương nặng do bẫy thép của tập đoàn tuần trước và được Lâm Phong âm thầm dùng thảo dược cứu sống. Giờ đây, con thú kiêu hãnh ấy xả thân để cứu ân nhân của mình.


Sói Lửa gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ, móng vuốt bọc vỏ chitin dẻo dai bén ngót vả mạnh vào chiếc drone trinh sát tầm thấp đang bay o o gần đó. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chát chúa khi chiếc drone bị vỡ nát làm đôi, rơi xuống đất bắn ra những tia lửa điện màu xanh tím.


"Chết tiệt! Con thú đột biến kia ở đâu ra thế?"


Tiếng hét hèn hạ của Cẩu Tử—tên lính tuần tra biên cảnh của tập đoàn—vang lên từ chiếc xe tuần tra hạng nhẹ bọc thép phía sau. Hắn lập tức xoay nòng súng máy cỡ nhỏ gắn trên mui xe về phía bóng đỏ hung của Sói Lửa. "Bắn chết nó cho tao! Đừng để nó làm hỏng cảm biến của K-900!"


K-900 bị thu hút bởi sự xuất hiện đột ngột của Sói Lửa. Đầu cơ khí của nó ngoặt lại một góc một trăm tám mươi độ, hàm răng cưa máy rít lên điên cuồng khi nó nhảy phắt qua hào nước, lao thẳng về phía con sói đột biến. Sói Lửa không hề sợ hãi, nó lướt nhanh vượt địa hình rừng rậm, cố tình chạy theo đường dích dắc qua các gốc cây cổ thụ để dụ con robot săn mồi ra xa khỏi vị trí của Lâm Phong.


"Đây là cơ hội duy nhất," Lâm Phong tự nhủ.


Cậu chống hai tay xuống bùn nhão, lết thân thể bỏng rát bò lên khỏi hào nước. Cơn đau từ vết bỏng sau lưng dội lên khiến cậu suýt ngất đi, nhưng ý chí sống sót nung nấu từ thù hận đã ép cậu phải đứng thẳng dậy. Cánh cung gỗ bọc thép tự chế đeo chéo sau lưng khẽ va vào đá tảng phát ra tiếng động nhỏ. Lâm Phong rút từ trong ngực áo da thú ra tấm bản đồ da thú của ông nội.


Dưới ánh sáng huỳnh quang yếu ớt phát ra từ các loài nấm dại bám trên thân cây, những nét mực thảo mộc cổ xưa trên tấm bản đồ bỗng nhiên phát ra một luồng sáng xanh lục nhạt mơ hồ, dường như đang cộng hưởng với nhiệt độ cơ thể và dòng máu đang sôi sục của cậu. Một đường chỉ dẫn ngoằn ngoèo hiện rõ, dẫn thẳng về phía tây—nơi Vách Đá Gai Độc sừng sững ngăn cách thung lũng Diệp Lục với vùng đất chết Sa Mạc Sắt.


"Vách Đá Gai Độc... Ông nội bảo lối vào Hang Động Kén nằm ở dưới đó," Lâm Phong thầm nghĩ, hàm răng nghiến chặt đến rớm máu. Cậu nhét bản đồ vào ngực áo, cúi thấp người lao đi giữa những bụi gai rậm rạp.


Đằng sau cậu, tiếng súng máy của Cẩu Tử bắt đầu nổ vang rền. Những vệt đạn laser vạch đường màu xanh lục xé toác màn đêm, phạt đứt những cành cây lim cổ thụ. Tiếng Sói Lửa gầm rú đau đớn vang lên khi một phát đạn laser sượt qua bả vai nó. Con sói vẫn kiên cường dùng móng vuốt cào rách một mảng giáp hông của K-900 trước khi bị hỏa lực hạng nặng ép phải lùi sâu vào rừng rậm.


"K-900! Quay lại! Mùi máu vẫn ở hướng tây! Thằng nhóc thợ săn chưa chết!" Tiếng Cẩu Tử gào thét qua loa vô tuyến đầy giận dữ. Gã đã phát hiện ra những giọt máu tươi rỉ ra trên thảm lá khô mà Lâm Phong vô tình để lại trong lúc trốn chạy.


Tiếng động cơ của chiếc xe tuần tra bánh xích lại gầm rú, xích sắt nghiền nát đá sỏi đuổi theo hướng chạy của Lâm Phong. Con robot săn mồi K-900 thoát khỏi sự kiềm tỏa của Sói Lửa, bốn chân cơ khí dậm mạnh xuống đất, lao đi với tốc độ kinh hoàng của một cỗ máy giết chóc không biết mệt mỏi.


Lâm Phong điên cuồng chạy trốn. Cánh rừng Diệp Lục vốn quen thuộc với cậu từ thuở nhỏ giờ đây trở thành một mê cung đầy hiểm họa dưới màn đêm bao phủ bởi tro tàn. Cậu luồn lách qua các khe đá hẹp, sử dụng kỹ năng sinh tồn hoang dã để nhảy qua những rễ cây cổ thụ khổng lồ nhô lên khỏi mặt đất. Nhưng tiếng rít của răng cưa máy K-900 ngày càng gần hơn, gió mang theo mùi dầu máy công nghiệp nồng nặc phả vào sau gáy cậu.


Phía trước, tiếng gió rít gào lồng lộng báo hiệu ranh giới cuối cùng của thung lũng.


Vách Đá Gai Độc.


Khi Lâm Phong lao ra khỏi tán rừng rậm, cậu buộc phải dừng bước đột ngột. Ngay trước mặt cậu là một vực sâu không thấy đáy, gió từ Sa Mạc Sắt thổi ngược lên rít qua các khe đá tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng khóc than của những sinh mệnh đã mất. Dọc theo vách đá dựng đứng là hàng vạn dây leo gai độc mọc um tùm. Những chiếc gai dài bằng ngón tay, đen bóng và phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục bảo ma quái—chất độc thần kinh của loài gai này có thể làm tê liệt hệ hô hấp của một con thú khổng lồ chỉ trong vài giây.


Cậu đã hết đường chạy.


"Ha ha ha! Thằng nhóc hoang dã! Mày chạy đi đâu được nữa?"


Chiếc xe tuần tra hạng nhẹ của Cẩu Tử lao ra khỏi bìa rừng, đèn pha xenon công suất lớn rọi thẳng vào bóng người gầy gò của Lâm Phong đang đứng chông chênh bên bờ vực. Ánh sáng chói lòa khiến Lâm Phong phải nheo mắt lại, đưa cánh tay xơ hóa rỉ máu lên che mặt.


Cẩu Tử đứng trên nóc xe, tay lăm lăm khẩu súng máy laser bọc thép. Bên cạnh gã, con robot K-900 đang khom người sát đất, hàm răng cưa máy xoay tròn phát ra những tia lửa nhỏ khi cọ xát vào đá tảng. Đôi mắt quét hồng ngoại của nó khóa chặt vào lồng ngực Lâm Phong.


"Giao nộp tấm bản đồ da thú của ông già mày ra đây! Giám sát Bùi Nghị hứa sẽ chừa cho mày một con đường sống để làm nô lệ khai khoáng dưới hầm mỏ," Cẩu Tử cười cợt nhả, ngón tay gạt chốt an toàn của khẩu súng máy. "Nếu không, tao sẽ biến mày thành đống thịt vụn nát dưới bánh xích này."


Lâm Phong nhìn chằm chằm vào họng súng đen ngóm của kẻ thù. Hình ảnh ông nội Lâm Thiết bị ngọn lửa plasma thiêu rụi hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu. Sự căm hận tột cùng dâng lên lấp đầy lồng ngực, xua tan đi nỗi sợ hãi cái chết.


"Lũ chó săn của tập đoàn... các người sẽ phải trả giá bằng máu!" Lâm Phong gầm lên, tay phải ghì chặt bọc da thú chứa bản đồ vào ngực áo, tay trái vớ lấy cánh cung hỏng bọc thép dứt khoát đưa lên thủ thế.


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! K-900, lấy đầu nó cho tao!" Cẩu Tử điên tiết ra lệnh.


Con robot K-900 nhận lệnh, bốn chân thép dậm mạnh, thân hình khổng lồ của nó lao vút lên không trung như một con mãnh thú bằng sắt thép, hàm răng cưa máy xoay tít hướng thẳng vào cổ Lâm Phong. Cùng lúc đó, Cẩu Tử bóp cò súng máy, loạt đạn laser màu xanh lục quét bắn bừa bãi vãi đạn dọc theo sườn đá để triệt tiêu mọi đường né tránh của thiếu niên.


Trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở, bản năng sinh tồn hoang dã của Lâm Phong bộc phát. Cậu không lùi lại phía sau, mà chủ động nghiêng người, thực hiện một cú trượt dài trên nền đá dốc đầy rêu ẩm để né tránh hàm răng cưa máy của K-900 trong gang tấc. Lưỡi cưa xẹt qua sát bên tai cậu, chém đứt lìa một mảng tóc bụi bặm.


Nhưng loạt đạn laser của Cẩu Tử đã bắn trúng mỏm đá dưới chân Lâm Phong. Sức nóng của năng lượng plasma làm đá tảng nứt toác, vỡ vụn ra thành hàng vạn mảnh nhỏ.


Mất đi điểm tựa, Lâm Phong trượt chân khỏi mép vực.


Cơ thể cậu mất thăng bằng, đổ nhào về phía vực thẳm sâu vạn trượng. Lâm Phong chỉ kịp nhìn thấy visor đỏ rực của K-900 và gương mặt kinh ngạc của Cẩu Tử mờ dần trên đỉnh vách đá trước khi trọng lực kéo cậu rơi tự do vào khoảng không vô định.


Gió rít gào bên tai như muốn xé rách màng nhĩ. Thân thể Lâm Phong lao thẳng xuống dưới, xuyên qua lớp sương mù dày đặc và hàng rào dây leo gai độc phát sáng huỳnh quang xanh lục bảo. Những chiếc gai độc nhọn hoắt cào xước qua lớp áo da thú rách nát, đâm sâu vào da thịt chân và bả vai cậu, để lại những vết rách rỉ máu xanh lục nhạt do độc tố ngấm vào máu.


Cơn tê liệt hô hấp bắt đầu lan nhanh, tầm nhìn của Lâm Phong tối sầm lại. Nhưng ngay dưới đáy vực thẳm mịt mù rào gai độc kia, một hố sụt địa chất khổng lồ sừng sững hiện ra như một cái miệng quái thú cổ đại đang há rộng, đón lấy cơ thể đang rơi tự do của người gác đền trẻ tuổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!