Nhạc nềnCyber_Noir

Bão Điện Từ Trên Đồi Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít lên qua những khe đá hẹp của Đồi Sét Đánh, mang theo thứ âm thanh u uất như tiếng khóc than của đất mẹ bị xẻ thịt. Càng lên cao, bầu không khí càng trở nên loãng và khô khốc, nồng nặc mùi ozone cháy khét và bụi quặng sắt rỉ sét bốc lên từ những mỏm đá trọc lốc lộ thiên. Bầu trời đêm trên đỉnh đồi bị xé toác bởi những đám mây điện từ cuồn cuộn màu tím thẫm, cuộn xoáy như một hố đen khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng mọi sinh mệnh hữu cơ còn sót lại.


Trong buồng kén tối tăm và chật hẹp của Yggdrasil-0, Lâm Phong đang phải trải qua một cơn ác mộng thể xác thực sự. Cơn sốt hoại tử ngấm chất kiềm tảo lục từ lớp bùn ngụy trang đã vọt lên tới ba mươi chín độ C, thiêu đốt từng mạch máu dọc theo tủy sống cậu. Hai bàn tay cậu, giờ đây đã hoàn toàn bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn thành màu nâu sần sùi, thô ráp như vỏ cây lim cổ thụ, bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại với những cái siết run rẩy. Dòng máu đỏ tươi của con người hòa lẫn với nhựa cây màu xanh lục bảo sánh đặc rỉ ra từ vết rách sâu hoắm trên lồng ngực mecha – vết thương rách nát do cú húc tàn bạo của xe Thiết Thành Trì từ tập trước – nhỏ ròng ròng xuống sàn kén lái, bốc lên một làn sương sinh học mờ ảo.


[Cảnh báo! Nhiệt độ kén lái đang duy trì ở mức bốn mươi lăm độ C. Năng lượng quang năng dự trữ dưới ba mươi phần trăm. Hệ thần kinh của phi công đang chịu áp lực quá tải từ bão từ trường tự nhiên.]


Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 vang lên trực tiếp trong đại não Lâm Phong, nhưng cậu chỉ nghiến chặt răng, rít qua kẽ môi rớm máu: "Im lặng... Tao biết tao đang làm gì."


Phía sau cậu, tiếng xích sắt lướt từ trường rít lên chói tai phá tan tiếng sấm sét. Chiếc cơ giáp tuần tra hạng nhẹ Sói Sắt-03 bọc thép mạ crom sáng loáng của Khương Tử đã lướt lên dốc đá. Những dải đèn neon màu xanh lục dọc thân xe quét qua màn đêm, chiếu rọi lớp vỏ gỗ sần sùi bám đầy bùn rêu của Yggdrasil-0. Bốn con chó săn cơ khí K-900 khổng lồ gầm rú dưới chân đồi, hàm răng cưa máy của chúng xoay tít, phong tỏa hoàn toàn mọi ngả đường rút lui của Lâm Phong đúng như sắc lệnh tàn nhẫn của tập đoàn.


"Ha ha ha! Con chuột nhắt thung lũng!" Giọng nói của Khương Tử vang lên đầy ngạo mạn qua tần số vô tuyến mở của kén lái. "Mày tưởng trốn lên ngọn đồi trọc này là có thể thoát sao? Nhìn cỗ máy rác rưởi bằng gỗ của mày đi, nó đang rỉ nhựa sống ra kìa! Để tao tiễn mày về với cát bụi rỉ sét!"


Sói Sắt-03 đột ngột tăng tốc. Động cơ phản lực công suất cao trên lưng nó bùng phát luồng khí neon xanh rực, đẩy cỗ máy nặng hàng chục tấn lướt nhanh như một vệt chớp bạc trên nền đá quặng. Khương Tử khéo léo gạt cần điều khiển, lưỡi kiếm năng lượng plasma rực sáng ánh điện tím trên tay phải Sói Sắt-03 kích hoạt, xé rách màn đêm hướng thẳng vào khớp gối trái vốn đang bị kẹt nhẹ của Yggdrasil-0 mà chém xuống.


Lâm Phong nhíu mắt, nhãn quang sinh học của mecha bị nhiễu loạn bởi các hạt tĩnh điện xung quanh. Cậu gầm lên, cố gắng dồn chút áp suất thủy lực sinh học ít ỏi vào hai bệ phóng sinh học trên cánh tay phải mecha, kích hoạt kỹ năng: "Tiễn Gai Độc!"


Hàng chục mũi gai gỗ đen thẫm, cứng như thép carbon bắn ra từ bệ phóng sinh học với tiếng rít xé gió. Thế nhưng, ngay khi vừa rời khỏi cánh tay mecha, một luồng gió lốc cực mạnh mang theo điện tích tĩnh từ cơn bão điện từ quét qua sườn đồi. Sức gió bão điên cuồng gầm rú, thổi lệch hướng hoàn toàn những mũi tiễn gai gỗ, khiến chúng găm chệch hướng vào những mỏm đá rỉ sét xung quanh, phát ra những tiếng nổ chát chúa vô ích.


"Vô dụng!" Khương Tử cười lớn. Kiếm năng lượng plasma của Sói Sắt-03 đã áp sát khớp gối Yggdrasil-0 trong gang tấc.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Phong không hề hoảng loạn. Trí óc cậu đột ngột lóe lên những lời dạy thô rách nhưng vô giá của Lão Búa – người đại thợ rèn tàn phế của thung lũng: *'Đầu ranh, cơ giáp sinh học của mày không phải là sắt đặc đúc chết. Gỗ có thớ, có độ dẻo chịu lực. Khi va chạm với kim loại nặng, đừng bao giờ dùng lực cứng để chọi cứng. Hãy học cách nén khí lực qua hơi thở, phân tán xung lực vật lý dọc theo thớ gỗ xuống địa mạch...'*


Lâm Phong nén hơi thở sâu theo Chu trình Hít thở Quang hợp, điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập dội ngược trong lồng ngực. Thay vì cố gắng né tránh một cách vô vọng trước tốc độ lướt của Sói Sắt-03, cậu điều khiển Yggdrasil-0 xoay người một góc bốn mươi lăm độ, chủ động dùng bả vai phải bọc thép carbon – phần giáp dày nhất đã được gia cố bằng mối hàn thủ công – để đỡ lấy cú chém chí mạng của kiếm năng lượng.


Keng!!!


Một tiếng va chạm kim loại và gỗ sừng hóa vang lên nhức óc, bắn ra hàng vạn tia lửa điện màu tím đỏ rực cả một khoảng trời đêm. Lưỡi kiếm năng lượng của Khương Tử chém ngập sâu vào lớp vỏ gỗ bọc carbon của bả vai phải Yggdrasil-0, xé rách lớp vỏ sừng hóa bốc khói đen kịt. Lực phản chấn cực mạnh từ vụ va chạm cơ khí khổng lồ dội ngược thẳng qua liên kết thần kinh nơ-ron 1:1, đánh thẳng vào tủy sống của Lâm Phong.


"Hự!" Lâm Phong thét lên nghẹn ngào, chấn động mạnh khiến khóe môi cậu rách toác, dòng máu đỏ tươi hòa lẫn sắc xanh diệp lục rỉ ra ròng ròng dọc theo cằm. Cánh tay phải mecha của cậu run rẩy dữ dội, bả vai phải bị chém rách một mảng sâu hoắm, để lộ ra những thớ gỗ sinh học đang cháy sém rỉ nhựa sống xanh lục bảo ròng ròng xuống mặt đất quặng sắt.


[Cảnh báo! Bả vai phải mecha bị tổn thương thêm mười lăm phần trăm. Hiệu suất chịu lực vật lý bên phải giảm xuống mức cực hạn năm mươi phần trăm. Phi công gánh chịu sát thương thần kinh dội ngược mức độ cao!]


"Ha ha! Chết đi!" Khương Tử gầm lên, cố gắng dồn thêm công suất động cơ phản lực để nhấn sâu lưỡi kiếm năng lượng hòng chém đứt lìa cánh tay của Yggdrasil-0.


Nhưng nụ cười của Khương Tử đột ngột tắt lịm khi hắn nhìn thấy đôi mắt của Lâm Phong qua kính lực học buồng lái. Đôi đồng tử của thiếu niên mười lăm tuổi không hề có sự sợ hãi của một kẻ bại trận, mà rực sáng lên một sắc xanh lục bảo đầy tàn nhẫn và quyết tuyệt. Cậu đã chủ động chịu đòn chém ở vai phải này.


Áp dụng kỹ thuật nén lực nơ-ron học từ Lão Búa, Lâm Phong gồng cứng cơ bắp, điều khiển hệ thống rễ chân của mecha cắm sâu xuống mặt đất quặng sắt lộ thiên, biến cả thân hình khổng lồ của Yggdrasil-0 thành một bộ khung chịu lực vững chắc, truyền toàn bộ xung lực phản chấn khổng lồ của cú chém xuống địa tầng bên dưới. Đồng thời, cánh tay trái còn nguyên vẹn của Yggdrasil-0 đột ngột vươn ra như một gọng kìm thép gỉ, khóa chặt lấy cổ tay bọc thép crom của Sói Sắt-03.


"Cái gì?! Thả ra!" Khương Tử hoảng loạn giật cần điều khiển, nhưng hệ thống bánh xích lướt từ trường của Sói Sắt-03 chỉ có thể quay cuồng vô vọng trên mặt đất trơn trượt. Yggdrasil-0 giống như một gốc cổ thụ ngàn năm đại thụ cắm rễ sâu vào lòng đất, giữ chặt lấy con mồi sắt thép không cho chạy thoát.


Đúng lúc đó, mây bão điện từ trên đỉnh đầu hai mecha đã tích tụ đến giới hạn cực đại. Những đám mây đen kịt chuyển sang màu tím rực rỡ, phát ra những tiếng sấm rền vang rung chuyển cả thung lũng đá.


Uỳnh!!!


Một tia sét khổng lồ có đường kính bằng cả vòng ôm người thường, mang theo luồng điện cao áp triệu volt đánh thẳng xuống một mỏm đá chứa quặng sắt lộ thiên ngay sát cạnh vị trí hai cơ giáp đang giằng co. Luồng điện cao áp khổng lồ chạy dọc theo mặt đất quặng sắt dẫn điện, phát ra những tiếng nổ 'lốp bốp' chói tai. Toàn bộ mặt đất xung quanh bùng phát một lưới điện màu xanh tím rực rỡ, bao phủ lấy cả Yggdrasil-0 lẫn Sói Sắt-03, khiến cả hai cỗ máy khổng lồ bị rung lắc dữ dội trong cơn bão lôi đình cực đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!