Sói Sắt Xuất Quân
Hoàng hôn trên Thung Lũng Rỉ Sét vừa tắt, sương đêm mang theo vị rỉ sắt buốt giá bắt đầu bao phủ khắp các ngõ ngách của bãi phế thải khổng lồ. Trong buồng kén tối tăm của Yggdrasil-0, Lâm Phong quỳ gục trên bệ cảm biến bằng đá cổ đại, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn sốt ba mươi chín độ C do ngấm chất kiềm của lớp bùn tảo ngụy trang đang thiêu đốt da thịt cậu hầm hập. Từng thớ thịt dọc tủy sống bỏng rát như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào, nơi hệ thống rễ cây Alpha của kén lái cắm sâu vào xương tủy, liên tục co bóp để thực hiện chu trình Lọc Nhựa Đổi Máu.
Trong khoang chứa phụ ở ngực mecha, hộp bảo ôn chứa mười ống Huyết thanh Lục bảo cô đặc vừa cướp được từ đoàn xe vận tải của tập đoàn vẫn lấp lánh ánh sáng xanh dịu nhẹ. Đó là cái giá mà Lâm Phong phải trả bằng một vết rách sâu hoắm rỉ nhựa xanh lục bảo trên bả vai phải mecha do va chạm với phế liệu sắt sắc nhọn ở tập trước. Vết thương ấy làm giảm hai mươi phần trăm lực đỡ vật lý bên phải của Yggdrasil-0, khiến mỗi lần cậu cử động cánh tay cơ giáp, một cơn đau thần kinh dội ngược lại nhói buốt tận óc.
[Cảnh báo! Phát hiện nguồn nhiệt động cơ phản lực công suất cao đang tiếp cận với tốc độ một trăm hai mươi km/h. Số lượng: một mục tiêu chính, bốn mục tiêu phụ.]
Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 đột ngột vang lên trong đại não Lâm Phong, kèm theo đó là những vệt quét radar màu đỏ nhấp nháy liên tục trên màn hình sinh học.
Lâm Phong nghiến chặt răng, cố gắng mở to đôi mắt đã mờ đi vì cơn sốt. Nhãn quang sinh học của mecha xuyên qua màn sương đêm rỉ sét, khóa chặt vào một bóng ma cơ khí đang lướt nhanh trên mặt đất dốc.
Đó là một chiếc Cơ giáp Tuần tra Hạng nhẹ bọc thép mạ crom sáng loáng, vỏ giáp thon gọn nhưng sắc sảo, di chuyển bằng hệ thống bánh xích lướt từ trường cực nhanh. Điểm đặc trưng nhất của nó là những vệt sáng neon màu xanh lục phát ra từ các đường dẫn năng lượng dọc thân xe, để lại một dải hào quang rực rỡ trong đêm tối. Trên bả vai phải của cỗ máy là khẩu súng máy laser công suất cao xoay tròn liên tục, và trên ngực bọc thép nổi bật logo rực rỡ của tập đoàn Aether-Corp: Sói Sắt-03.
Theo sau Sói Sắt-03 là bốn con chó săn cơ khí K-900 khổng lồ, hàm răng cưa máy của chúng rít lên chói tai, mắt quét hồng ngoại đỏ rực như những đốm lửa ma trơi.
"Rẹt... rẹt... Đứa trẻ hoang dã của thung lũng..."
Tần số vô tuyến mở của Yggdrasil-0 đột ngột bị xâm nhập bởi một giọng nói trẻ tuổi, kiêu ngạo và đầy khinh miệt. Đó là Khương Tử, phi công tập sự xuất sắc mười sáu tuổi của tập đoàn.
"Mày tưởng cướp được đoàn xe huyết thanh của bọn tao mà có thể trốn thoát sao? Lũ man di chậm tiến chỉ xứng đáng làm phân bón cho các dự án khai thác. Giao nộp chiếc cơ giáp sinh học dị dạng kia và mười ống huyết thanh ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng không đau đớn!"
Lâm Phong không đáp. Cậu dồn lực vào hai bàn tay đã gỗ hóa nâu sần sùi, bám chặt lấy bệ cảm biến đá. "Yggdrasil, chuẩn bị chiến đấu."
Sói Sắt-03 không hề chần chừ. Động cơ phản lực của nó gầm lên một tiếng điếc tai, cỗ máy nặng hàng chục tấn lướt nhanh như một mũi tên bạc, vẽ nên một đường cong neon tuyệt mỹ trên nền phế liệu rỉ sét. Khẩu súng máy laser trên vai Khương Tử lập tức khai hỏa.
Chíu! Chíu! Chíu!
Những chùm tia laser đỏ rực, công suất cao xé toác màn sương đêm, bắn thẳng vào ngực và bả vai của Yggdrasil-0. Lâm Phong khẩn cấp điều khiển mecha né tránh, nhưng tốc độ lướt cơ động của Sói Sắt-03 quá nhanh. Một chùm tia laser bắn trúng vào vết rách sâu ở bả vai phải của Yggdrasil-0.
Xèo xèo! Lớp vỏ gỗ sừng hóa bốc khói đen kịt, nhựa cây sôi lên sùng sục. Cơn đau dội ngược từ liên kết thần kinh mạnh đến mức Lâm Phong thét lên một tiếng đau đớn, máu mũi rỉ ra màu xanh lục nhạt pha đỏ.
[Cảnh báo! Nhiệt độ kén lái tăng lên bốn mươi lăm độ C. Vết rách bả vai phải bị tổn thương thêm mười lăm phần trăm. Hiệu suất chịu lực vật lý bên phải giảm xuống còn sáu mươi lăm phần trăm.]
"Đáng chết!" Lâm Phong gầm lên, cố gắng điều khiển cánh tay trái phóng ra hai sợi Roi Mây Thép bọc carbon dẻo dai. Hai sợi dây leo gai khổng lồ quật mạnh xé rách không khí, hướng thẳng vào cổ chân của Sói Sắt-03 hòng khóa chặt khả năng di chuyển của đối thủ.
Nhưng Khương Tử cười lớn qua vô tuyến. Hắn khéo léo gạt cần điều khiển, hệ thống bánh xích lướt từ trường đột ngột chuyển hướng sang ngang một góc chín mươi độ một cách phi lý. Roi Mây Thép quật hụt, nện thẳng vào một tảng đá phế liệu khổng lồ bên cạnh, khiến tảng đá vỡ vụn thành trăm mảnh trong tiếng nổ chói tai.
"Tốc độ quá chậm! Cỗ máy rác rưởi bằng gỗ của mày chỉ xứng đáng làm củi đốt thôi!" Khương Tử ngạo mạn chế giễu. Sói Sắt-03 tiếp tục lướt nhanh vòng quanh Yggdrasil-0, súng máy laser xả đạn liên tục, khóa chặt Lâm Phong vào thế phòng thủ bị động.
Lâm Phong buộc phải dồn năng lượng quang năng ít ỏi còn lại lên hai bả vai mecha, kích hoạt: "Lá Chắn Diệp Lục!"
Một màng chắn năng lượng màu xanh lục bảo phát sáng rực rỡ, cấu trúc tổ ong lấp lánh hiện ra trước thân cơ giáp. Những chùm tia laser của Khương Tử bắn vào màng chắn bị tán xạ thành hàng vạn tia sáng nhỏ, một phần năng lượng được hấp thụ ngược lại để nạp cho lò phản ứng sinh học. Tuy nhiên, việc duy trì lá chắn dưới hỏa lực liên tục của Sói Sắt-03 tiêu tốn đến mười lăm phần trăm năng lượng quang hợp tổng thể mỗi phút. Màn hình năng lượng của Yggdrasil-0 đang tụt dốc thê thảm.
"Phong! Nghe thấy tôi không? Rẹt... rẹt..."
Giữa tiếng súng nổ rền vang và tiếng rít của laser, một giọng nói phụ nữ trung niên, trầm lặng và đầy lý trí vang lên qua tần số vô tuyến cổ đại được mã hóa. Đó là Cô An, nhà khí tượng học bị tập đoàn lưu đày đang ẩn dật ở rìa thung lũng.
"Cô An! Cháu đang bị vây khốn!" Lâm Phong khàn giọng hét lên qua bộ lọc âm.
"Tôi đang quan sát bão điện từ từ tháp khí tượng cổ," Cô An bình tĩnh nói, tiếng gió rít gào bên phía cô truyền qua loa phát. "Hướng gió đang đổi sang phía đông bắc, mây điện tích cực đại mang theo hàng vạn volt tĩnh điện đang tích tụ ngay trên đỉnh Đồi Sét Đánh. Đồi Sét Đánh chứa hàm lượng quặng sắt lộ thiên cực cao, đó là một cột thu lôi khổng lồ tự nhiên. Cơ giáp của Khương Tử bọc thép crom dẫn điện cực mạnh. Nếu cậu có thể dụ hắn lên đỉnh đồi, sấm sét thiên nhiên sẽ san bằng lợi thế công nghệ của hắn!"
Lâm Phong nhíu mắt nhìn về phía ngọn đồi trọc đen thẫm đang lấp loáng những tia chớp tím ở phía xa. Đồi Sét Đánh. Đó là vùng cấm nguy hiểm, nơi sét đánh ngẫu nhiên có thể thiêu rụi cả giáp gỗ của Yggdrasil-0 nếu sơ sẩy. Nhưng đây là cơ hội duy nhất.
"Cháu hiểu rồi. Cháu sẽ dẫn hắn lên đó!" Lâm Phong quyết định.
Cậu chủ động thu hồi Lá Chắn Diệp Lục, giả vờ như cạn kiệt năng lượng hoàn toàn. Yggdrasil-0 loạng choạng lùi lại, cánh tay trái buông thõng, bả vai phải bốc khói đen nghi ngút. Lâm Phong điều khiển mecha quay đầu, lết từng bước nặng nề, khó nhọc chạy trốn về phía con đường dốc đá dựng đứng dẫn lên Đồi Sét Đánh.
Nhìn thấy đối thủ tháo chạy trong tình trạng tàn tạ, lòng tham và sự kiêu ngạo của Khương Tử bùng lên tột đỉnh. Hắn không hề biết rằng mùi dầu máy thải nồng nặc từ khớp mecha của Lâm Phong đã bị che lấp hoàn toàn bởi lớp bùn tảo ngụy trang, khiến hắn hoàn toàn tin rằng Yggdrasil-0 đang kiệt quệ thực sự.
"Chạy đi đâu hả con chuột nhắt!" Khương Tử cười ngạo mạn trên tần số vô tuyến. Hắn bật hệ thống liên lạc nội bộ, ra lệnh cho bốn con chó săn cơ khí K-900 và tiểu đội robot săn mồi: "Tất cả nghe lệnh! Bao vây chân đồi, khóa chặt mọi đường lui của nó! Tao sẽ tự tay nghiền nát cỗ máy rác rưởi này trên đỉnh đồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!