Nhạc nềnCyber_Noir

Cướp Huyết Thanh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba mươi giây. Con số màu đỏ rực nhấp nháy trên màn hình tinh thể lỏng của trạm phát sóng di động Đầm Lầy Sương Mù như một lưỡi hái tử thần đang hạ xuống. Tiếng bíp bíp dồn dập vang lên, chấn động qua lớp nước axit sủi bọt xèo xèo xung quanh. Dưới đất, Thiết Đầu – đốc công của Nghiệp đoàn Máy xúc – đang bị trói chặt bởi những sợi Roi Mây Thép bọc carbon, gã nhìn lên trạm phát sóng với đôi mắt trợn ngược hoảng loạn, miệng liên tục gào thét vô vọng. Cạnh đó, Lão Tạ gồng bắp tay gân guốc còn lại, ghì chặt cán rìu gỗ sắt hóa thạch, mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào khối thép đang phát ra những luồng điện từ hỗn loạn.


"Lâm Phong! Trạm phát sóng này chứa toàn bộ lượng sương độc cam dự trữ! Nếu nó nổ tung, sương độc sẽ tràn ngập cả thung lũng, dân làng trong hang đá sẽ chết sạch!" Tiếng hét của Lão Tạ bị bóp nghẹt trong tiếng gió rít của đầm lầy.


Trong kén lái tối tăm của Yggdrasil-0, Lâm Phong không trả lời. Cậu không thể trả lời. Cơn sốt hoại tử do ngấm chất kiềm tảo lục từ lớp bùn ngụy trang đang thiêu đốt cơ thể cậu hầm hập ở mức ba mươi chín độ C. Từng thớ thịt dọc tủy sống cậu bỏng rát như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Hai bàn tay của thiếu niên mười lăm tuổi, giờ đây đã bị xơ hóa thực vật vĩnh viễn thành một màu nâu sần sùi, thô ráp như vỏ cây lim cổ thụ, đang bám chặt lấy bệ cảm biến đá cổ đại. Máu đỏ tươi của con người hòa lẫn với nhựa cây màu xanh lục bảo sánh đặc rỉ ra từ vết rách sâu hoắm trên ngực mecha – vết thương do cú húc tàn bạo của xe Thiết Thành Trì từ tập trước – nhỏ ròng ròng xuống dòng nước axit bên dưới.


[Cảnh báo! Thời gian tự hủy còn hai mươi giây. Lượng sương độc cam Emerald-X tích tụ trong lò phản ứng áp suất cao chuẩn bị phát tán.]


Giọng nói cơ học lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 vang lên trực tiếp trong vỏ não Lâm Phong. Cậu nghiến chặt răng đến mức rớm máu, nhãn quang sinh học của mecha khóa chặt vào cột ăng-ten chính của trạm phát sóng.


"Yggdrasil! Phóng rễ nơ-ron! Hack trực tiếp vào bộ điều khiển trung tâm!" Lâm Phong gầm lên trong tâm trí.


Từ bả vai trái bị cháy sạm của mecha, hàng vạn sợi rễ nhỏ phát sáng xanh lục bảo phóng ra như những tia chớp sinh học. Chúng đâm xuyên qua lớp vỏ thép bọc chì của trạm phát sóng, luồn lách vào các bảng mạch điện tử đang quá nhiệt. Sóng nơ-ron sinh học của Lâm Phong truyền qua hệ rễ, điên cuồng xung đột với thuật toán tự hủy của tập đoàn. Não bộ của cậu chịu một áp lực khổng lồ, cảm giác như có một dòng điện cao áp chạy thẳng vào màng tang.


Mười lăm giây... mười giây...


"Dừng lại cho tao!" Lâm Phong thét lên, dồn toàn bộ luồng năng lượng sinh học thô vừa hút được từ động cơ Thiết Thành Trì vào đòn xung kích cuối cùng.


Phựt! Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong bộ xử lý của trạm phát sóng. Con số đếm ngược dừng lại ở con số ba giây. Đèn báo động đỏ rực vụt tắt, thay vào đó là ánh sáng xanh lục dịu nhẹ của hệ thống bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Sương độc cam không thể phát tán. Thiết Đầu lịm đi vì sợ hãi, còn Lão Tạ thở phào một hơi dài, ngã quỵ xuống bạt đá.


Nhưng Lâm Phong không có thời gian để ăn mừng. Trên màn hình sinh học của kén lái, sơ đồ lộ trình vận tải quân sự mã hóa đỏ vừa thu giữ được từ Thiết Thành Trì đang nhấp nháy định vị. Hoàng hôn ngày mai, một đoàn xe vận tải bọc thép của tập đoàn chở mười ống Huyết thanh Lục bảo cô đặc sẽ đi qua Thung Lũng Rỉ Sét. Đó là cơ hội duy nhất để cậu cứu mạng chính mình và khống chế di chứng hoại tử cột sống.


***


Chiều hôm sau, Thung Lũng Rỉ Sét hiện ra dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu. Nơi đây là một vùng trũng khổng lồ chứa hàng vạn tấn rác thải cơ khí, những xác máy xúc khổng lồ rỉ sét đứng sừng sững như những bóng ma kim loại của kỷ nguyên trước. Bụi sắt màu vàng cam bay mù mịt trong không khí, kết hợp với các đám mây điện từ tạo nên những tiếng nổ lép bép nhỏ của tĩnh điện.


Lâm Phong điều khiển Yggdrasil-0 ẩn nấp sâu sau một đống phế liệu sắt khổng lồ cao bằng tòa nhà ba tầng. Vết nứt rách trên ngực mecha vẫn chưa thể vá lành hoàn toàn, liên tục rỉ ra những giọt nhựa xanh lục bảo sánh đặc. Cơn sốt hoại tử của cậu đã tăng lên, làm mờ đi nhãn quang sinh học. Cậu phải giữ khoảng cách không quá một trăm mét với mecha, bởi hệ tuần hoàn của cậu giờ đây đã phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống dẫn nhựa của kén lái.


"Phong! Họ đến rồi!" Tiếng thì thầm của A Sáng vang lên qua thiết bị truyền âm vô tuyến.


Từ trên đỉnh một xác tàu vận tải rỉ sét cách đó tám mươi mét, thợ săn trẻ tuổi A Sáng đang quấn băng gạc quanh trán, nước da bánh mật khỏe khoắn bôi đầy bùn ngụy trang. Cậu ghì chặt cánh cung chế từ gân thú đột biến và khung thép phế liệu, mũi tên tre bọc thép carbon dẻo dai đã được đặt trên dây cáp.


Từ phía lối vào thung lũng, tiếng xích sắt nghiền nát phế liệu rầm rầm vang lên. Đoàn xe vận tải tiếp tế của tập đoàn từ từ tiến vào vùng trũng. Đi đầu là một chiếc xe tuần tra bọc thép hạng nhẹ bọc chì trang bị súng máy laser quét sườn liên tục. Theo sau là chiếc xe vận tải chính khổng lồ bọc thép dày cộp, và bọc hậu là một xe hộ tống bọc thép khác.


Lâm Phong nín thở, lắng nghe nhịp rung địa chấn truyền qua hệ rễ chân mecha đang cắm nhẹ xuống đất. Cậu ra lệnh: "A Sáng, bắn chiếc đi đầu!"


"Vút!"


Mũi tên bọc thép carbon của A Sáng xé gió lao đi, găm thẳng vào bẫy tời thép trên đỉnh đống phế liệu treo lơ lửng phía trên chiếc xe tuần tra đi đầu. Đoành! Một tiếng nổ nhỏ kích hoạt chốt tời. Hàng chục tấn thép gỉ, động cơ hỏng và xích xe cũ đổ sập xuống như một trận lở đất kim loại, đè bẹp dí chiếc xe tuần tra đi đầu trong tiếng thép va chạm chói tai.


"Địch phục kích! Bảo vệ xe vận tải chính!" Tiếng gào thét hỗn loạn của lính tuần tra vang lên qua tần số vô tuyến.


Ngay lập tức, Lâm Phong kích hoạt kỹ năng diện rộng: "Bão Bào Tử Sét!"


Yggdrasil-0 co bóp các túi bào tử trên lưng, phóng ra một đám mây bụi màu vàng lục lấp lóa những tia điện tím bao phủ toàn bộ phạm vi năm mươi mét xung quanh đoàn xe. Đám mây bào tử mang điện tích tĩnh bám chặt lấy các cảm biến nhiệt, thấu kính quang học và ăng-ten radar của xe hộ tống bọc hậu.


"Rẹt rẹt—! Radar bị nhiễu hoàn toàn! Tôi không thấy gì cả!"


Các xe hộ tống bị mất tín hiệu định vị, điên cuồng nổ súng máy laser vào khoảng không vô định. Trong làn sương mù điện từ tím ngắt, chiếc xe bọc hậu mất lái, đâm sầm vào vách đá phế liệu rỉ sét rồi lật nhào, khói đen bốc lên nghi ngút.


Lâm Phong lái Yggdrasil-0 lao ra khỏi bóng tối. Mục tiêu của cậu là chiếc xe vận tải chính đang cố gắng tăng tốc vượt qua trận địa. Cậu cố gắng phóng hệ rễ nhỏ từ tay mecha để thực hiện kỹ năng Rễ Cây Xâm Thực, định đâm xuyên qua khoang động cơ xe vận tải để hack hệ thống điều khiển và tự động mở cửa khoang chứa.


Tuy nhiên, ngay khi các sợi rễ vừa chạm vào vỏ xe, một luồng điện phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến hệ rễ của cậu bị thiêu rụi một phần.


[Thất bại! Vỏ xe vận tải chính bọc một lớp chì dày 5cm chống bức xạ và kháng sinh học hoàn toàn. Hệ rễ không thể đâm xuyên.]


Tiếng cảnh báo của AI làm Lâm Phong tái mặt. Cơn sốt hoại tử dâng lên khiến đầu cậu đau như búa bổ. Xe vận tải chính sắp thoát khỏi vùng trũng của Thung Lũng Rỉ Sét. Cậu không thể để mất mười ống huyết thanh này.


"Không kịp nữa rồi! Dùng Roi Mây Thép phá hủy vật lý!" Lâm Phong gầm lên.


Cậu dồn toàn bộ lượng quang năng ít ỏi còn lại vào hai cổ tay mecha. Hai sợi dây leo gai khổng lồ bọc carbon phóng vút ra với lực ly tâm cực đại. Chúng quấn chặt lấy hai cánh cửa thép của khoang chứa hàng phía sau xe vận tải.


"Hự!" Lâm Phong gồng toàn bộ cơ bắp hai tay đã gỗ hóa của mình, kéo mạnh cần điều khiển.


Yggdrasil-0 bám chặt rễ chân xuống đất, dùng sức mạnh cơ học khổng lồ kéo giật ngược lại. Rắc rắc—ầm! Hai cánh cửa thép bọc chì dày nặng bị giật đứt lìa khỏi bản lề, bắn văng ra xa. Lực kéo mạnh cũng khiến bả vai phải của mecha va chạm dữ dội với đống phế liệu sắt sắc nhọn bên cạnh, tạo ra một vết trầy xước sâu hoắm, rỉ nhựa xanh lục bảo ròng ròng.


Trong khoang chứa đổ nát, mười ống thủy tinh chứa Huyết thanh Lục bảo lấp lánh ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ đang nằm gọn trong hộp bảo ôn chống sốc. Lâm Phong nhanh như chớp dùng tay mecha chộp lấy chiếc hộp, ôm chặt vào lồng ngực bọc thép carbon.


"A Sáng! Rút lui vào bãi phế liệu!" Lâm Phong hét lên qua vô tuyến.


Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị quay người tháo chạy, một tiếng động cơ phản lực gầm rú kinh hoàng từ phía cuối Thung Lũng Rỉ Sét vang lên, xé toác bầu không khí tĩnh mịch. Tiếng xích xe hạng nặng rít vang dội, kèm theo tiếng gầm rú điên cuồng của một chiếc cưa xích khổng lồ đang xoay tít với tốc độ chóng mặt, phát ra những tia lửa đỏ rực trong bóng tối hoàng hôn.


Một bóng mecha khổng lồ cao hơn mười lăm mét, bọc những tấm thép rỉ sét chắp vá đầy gai nhọn, lừng lững tiến ra chặn đứng lối thoát duy nhất của Lâm Phong. Trên vai cỗ máy đó, chiếc cưa xích khổng lồ chạy bằng động cơ phản lực đang gầm rú như một con quái thú khát máu.


Đó là chiếc cơ giáp "Kẻ Phán Quyết" của thợ săn tiền thưởng Đao Phủ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!