Đột Kích Đầm Lầy Sương Mù
Bóng đêm bao trùm lấy Thung Lũng Diệp Lục như một tấm liệm khổng lồ dệt bằng bụi than và sương độc. Ngoài cửa Hang Đá Chứa Dân, làn sương mù màu cam đậm đặc của chất độc diệt cỏ Emerald-X vẫn cuộn xoáy liên tục, bám vào những vách đá rỉ sét và gặm nhấm những mầm cây non cuối cùng đang thoi thóp.
Trong buồng kén sinh học của Yggdrasil-0, không gian chật hẹp chỉ được chiếu sáng bởi những đường gân nơ-ron phát quang màu xanh lục bảo chạy dọc trên vách gỗ. Lâm Phong ngồi bất động trong kén lái. Hai bàn tay của cậu—giờ đây đã hoàn toàn bị xơ hóa thực vật, biến thành lớp vỏ nâu sần sùi, thô ráp như vỏ cây lim già—đang dán chặt vào bệ cảm biến bằng đá cổ đại. Từ bệ cảm biến, những sợi rễ Alpha đen bóng, dày như cổ tay đứa trẻ, đâm xuyên qua lớp biểu bì da tay cậu, quấn chặt lấy xương quay cổ tay và chạy dọc theo hệ thần kinh lên bả vai trái.
Cơn sốt hoại tử âm ỉ hằng đêm vẫn đang thiêu đốt lồng ngực Lâm Phong, nhưng cậu không thể lùi bước. Nhịp tim của cậu đã giảm xuống mức cực hạn ba mươi tám nhịp mỗi phút, đồng bộ hoàn toàn với nhịp quang hợp yếu ớt của cơ giáp. Mỗi khi dòng máu đỏ tươi của cậu bị hệ rễ hút đi, một luồng nhựa cây màu xanh lục bảo sánh đặc, mang theo năng lượng quang năng dự trữ ít ỏi, lại được truyền ngược vào tĩnh mạch của cậu thông qua quy trình Lọc Nhựa Đổi Máu. Dòng máu hỗn hợp màu xanh đỏ ấy chính là thứ duy nhất giữ cho Yggdrasil-0 hoạt động khi năng lượng tổng thể đã tụt xuống dưới ba mươi phần trăm.
"Phong... em thực sự muốn đi sao?" Giọng nói lo lắng của Diệp Tuyết vang lên qua thiết bị truyền âm sinh học từ phía sau khoang chứa phụ. Cô đang túc trực bên hũ thuốc mỡ Diệp Thảo, đôi mắt thâm quầng vì mệt mỏi nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò của thiếu niên mười lăm tuổi.
"Nếu không phá hủy trạm phát sóng di động của tập đoàn ở Đầm Lầy Sương Mù, sương độc cam sẽ tích tụ đầy hang đá trong vòng mười hai giờ tới," Lâm Phong khàn giọng đáp, âm thanh bị bóp méo qua bộ lọc của Mặt nạ lọc khí thải độc nghe ồm ồm như tiếng gỗ mục cọ xát. "Dân làng không thể nhịn thở mãi được. Bé Hoa và những đứa trẻ khác cần nước sạch và không khí trong lành. Em phải đi."
Cậu siết chặt nắm tay hóa gỗ gồ ghề, điều khiển Yggdrasil-0 bước từng bước nặng nề ra khỏi cửa hang. Khớp gối trái của chiếc cơ giáp khổng lồ cao hơn mười mét phát ra những tiếng rít rắc rắc khô khốc do trọng lượng nặng nề đè nén lên hệ thống cơ khớp gỗ sừng hóa. Cậu không thể di chuyển quá một trăm mét khỏi kén lái mecha mà không bị suy tim cấp tính, đôi chân người thường của cậu dưới buồng kén đã hoàn toàn mất đi cảm giác, bị khóa chặt bởi hệ thống rễ ký sinh dọc tủy sống. Mecha chính là đôi chân mới của cậu, là xiềng xích và cũng là lá chắn duy nhất của cậu lúc này.
Tại rìa thung lũng, nơi ranh giới giữa rừng Diệp Lục và vùng khí độc bắt đầu, một bóng người gầy gò, lưng gù đang đứng đợi sẵn dưới gốc cây cổ thụ chết khô. Đó là Lão Tạ, lão tiều phu già sống cô độc ở bìa rừng. Lão nhân cụt mất cánh tay trái, râu tóc bạc phơ như rêu đá bám trên vách núi, khóe miệng ngậm chiếc tẩu thuốc bằng rễ cây khô lập lòe đốm lửa đỏ không bao giờ tắt. Trong bàn tay phải gân guốc của lão là chiếc rìu chặt củi rỉ sét có cán bằng gỗ sắt hóa thạch.
"Nhóc con, mày đến muộn," Lão Tạ rít một hơi thuốc, nhổ ra một ngụm nước bọt lẫn tàn tro xám xịt xuống vũng bùn đen. "Sương axit trong Đầm Lầy Sương Mù đêm nay đang ở mức cực đại. Lũ sắt thép của tập đoàn ngoài kia đang bị rỉ sét khớp nối, nhưng cái đống gỗ mục của mày cũng chẳng chịu nổi mấy canh giờ đâu."
"Cháu biết, Lão Tạ," Lâm Phong điều khiển mecha cúi thấp người xuống để giao tiếp. "Nhưng cháu cần phá hủy trạm phát sóng di động. Xin lão dẫn đường qua các lối mòn ngầm tránh vũng bùn sâu."
Lão Tạ ngước mắt nhìn chiếc cơ giáp khổng lồ phủ đầy dây leo gai bọc carbon, đôi mắt đục của lão lướt qua vết cháy sạm sâu hoắm trên bả vai trái mecha—vết thương cũ do chùm tia laser gây ra từ trận chiến trước vẫn chưa thể tự vá lành do nano-robot gặm nhấm cellulose. Lão khẽ thở dài, gõ nhẹ cán rìu vào một mỏm đá rêu.
"Đi theo tao. Đi khẽ thôi, đừng có dậm chân như con voi rừng sập bẫy. Đầm lầy này có tai đấy."
Lão Tạ quay người lướt đi trong bóng tối. Dù lưng gù và cụt một tay, lão tiều phu di chuyển trên thảm lá mục không hề phát ra một tiếng động nhỏ, thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma rừng rậm. Lâm Phong cẩn trọng điều khiển Yggdrasil-0 bước theo sau, cố gắng đặt bệ chân mecha vào những bạt đá cứng hoặc rễ cây cổ thụ lộ thiên theo chỉ dẫn của lão để tránh bị lún sâu xuống đầm lầy địa ngục.
Càng tiến sâu vào Đầm Lầy Sương Mù, bầu không khí càng trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Sương mù axit màu xám tro bao phủ quanh năm, bốc mùi amoniac và lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở. Dưới ánh sáng phát quang yếu ớt từ các đường dẫn nơ-ron của mecha, Lâm Phong có thể nhìn thấy những vũng bùn đen đặc kịt đang sủi bọt khí liên tục, phát ra tiếng rít xèo xèo ghê rợn khi axit ăn mòn các mảnh phế liệu kim loại rỉ sét chôn vùi dưới lòng đất.
Lớp vỏ gỗ cổ đại của Yggdrasil-0 bắt đầu chịu sự tàn phá của môi trường cực đoan. Sương axit rít lên xèo xèo khi chạm vào thân mecha, làm xỉn màu lớp vỏ gỗ lim dẻo dai và giảm nhẹ năm phần trăm hiệu suất hấp thụ ánh sáng của các kẽ lá quang hợp trên bả vai. Cơn đau rát râm ran từ lớp vỏ ngoài truyền thẳng vào hệ thần kinh của Lâm Phong, khiến cậu phải nghiến chặt răng để giữ vững nhịp thở quang hợp.
"Dừng lại! Quỳ xuống!" Tiếng thì thầm của Lão Tạ vang lên qua thiết bị liên lạc vô tuyến thô sơ dính đầy rỉ sét.
Lâm Phong lập tức phản xạ, điều khiển mecha khuỵu gối trái, nép sát vào một vách đá rêu phong khổng lồ bên cạnh lối đi.
"Kích hoạt Ngụy Trang Nhiệt Học Sinh Học!" Lâm Phong ra lệnh bằng sóng não.
Theo ý chí của cậu, hệ thống rễ phụ của Yggdrasil-0 tự động vươn ra, xúc những mảng bùn ướt đen đặc trộn lẫn với lá tảo lục đầm lầy bám đầy kiềm tính, đắp lên toàn bộ thân mecha và bọc kín các kẽ hở tản nhiệt. Lớp bùn tảo lạnh ngắt bao phủ lấy mecha, triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ khí và biến Yggdrasil-0 thành một ngọn đồi rêu đá vô tri hoàn toàn hòa lẫn vào môi trường xung quanh.
Tuy nhiên, cái giá phải trả ngay lập tức xuất hiện. Lớp bùn tảo có tính kiềm cao khi ngấm qua các kẽ nứt rạn của vỏ gỗ sinh học đã bắt đầu ăn mòn nhẹ vào các mạch dẫn nhựa. Cơn ngứa rát kinh hoàng, bỏng rát như bị hàng vạn con kiến lửa đốt dưới da thịt truyền thẳng vào hai cánh tay và cột sống của Lâm Phong. Trán cậu bám đầy mồ hôi lạnh, máu mũi màu xanh lục bảo nhạt rỉ ra ngoài mép mặt nạ phòng độc, nhưng cậu bắt buộc phải giữ im lặng tuyệt đối, không được phép dịch chuyển mecha dù chỉ một milimet.
UÙUÙÙ—!
Tiếng động cơ xích bọc thép gầm rú nặng nề vang lên từ phía hành lang đá hẹp phía trước. Luồng ánh sáng đèn pha đỏ rực quét qua màn sương mù axit xám xịt, rọi thẳng vào vách đá nơi Yggdrasil-0 đang ẩn nấp.
Một đoàn xe tuần tra bánh xích bọc thép của tập đoàn Aether-Corp đang lầm lũi tiến vào đầm lầy. Đi đầu là hai chiếc drone trinh sát tầm thấp, cánh quạt của chúng quay tít phát ra tiếng vo vo nhức óc. Thế nhưng, dưới tác động tàn phá của sương axit đầm lầy, lớp sơn cách điện trên cánh quạt của một chiếc drone bỗng nhiên bốc khói xèo xèo, chập mạch rồi rơi rụng thẳng xuống vũng bùn đen bên cạnh.
Đoàn xe tuần tra di chuyển cực kỳ khó khăn. Axit đầm lầy đang điên cuồng gặm nhấm các khớp nối kim loại trần trụi của chúng, phát ra những tiếng rít ken két rợn người của thép rỉ. Ngay sát cạnh vị trí của Lâm Phong, chiếc xe xích bọc thép đi đầu bỗng nhiên khựng lại. Động cơ của nó gầm rú điên cuồng nhưng bánh xích bên trái đã bị kẹt cứng hoàn toàn do rỉ sét khớp nối thủy lực dưới tác động của axit.
"Chết tiệt! Lại kẹt xích rồi!" Tiếng chửi bới của tên lính tuần tra vang lên qua loa phóng thanh của xe bọc thép. "Cái đầm lầy quỷ quái này đang ăn mòn mọi thứ! Khởi động lại hệ thống thủy lực khẩn cấp mau!"
Lâm Phong nín thở nhìn qua nhãn quan sinh học của mecha. Chiếc xe xích bọc thép kẹt khớp chỉ nằm cách cậu chưa đầy ba mét. Từ hai cổ tay mecha, hai sợi Roi Mây Thép bọc carbon dẻo dai khẽ co thắt, sẵn sàng phóng ra để quấn chặt và siết nát buồng lái đối phương.
"Nhóc con, muốn chết hả?" Giọng nói sắc lẹm của Lão Tạ vang lên trong tai nghe, chặn đứng ý định của Lâm Phong. "Mày mà ra tay lúc này, tiếng động cơ xích gãy và vụ nổ hạt nhân mini của nó sẽ làm chấn động toàn bộ đầm lầy. Radar địa chấn của trạm phát sóng di động sẽ định vị được mày ngay lập tức. Đứng im chịu đựng đi!"
Lâm Phong siết chặt nắm tay hóa gỗ, cưỡng ép hệ thống thủy lực của Yggdrasil-0 đứng im hoàn toàn. Cơn bỏng rát từ lớp bùn tảo kiềm tính vẫn đang gặm nhấm tế bào da thịt cậu, đẩy nhiệt độ cơ thể cậu lên mức sốt nhẹ ba mươi chín độ C. Máu đỏ pha lẫn nhựa xanh lục bảo rỉ ra dọc theo bệ cảm biến đá cổ đại, nhỏ ròng ròng xuống sàn kén lái. Cậu im lặng chịu đựng, biến mecha thành một tảng đá rêu vô tri thực sự.
Sau vài phút giằng co căng thẳng, chiếc xe tuần tra của tập đoàn cuối cùng cũng khởi động lại được hệ thống thủy lực phụ. Bánh xích rỉ sét rít lên ken két gạt phăng bùn đất, lầm lũi bò qua lối rẽ hành lang đá hẹp, khuất dần sau màn sương mù axit xám xịt.
Khi tiếng động cơ hoàn toàn biến mất, Lão Tạ mới khẽ thở phào, vác chiếc rìu rỉ sét lên vai và tiếp tục dẫn đường.
"Tốt lắm, nhóc con. Biết nhẫn nhịn mới là thợ săn thực thụ. Chúng ta sắp đến vành đai bảo vệ trong cùng của trạm phát sóng di động rồi."
Lâm Phong điều khiển Yggdrasil-0 đứng thẳng dậy, lớp bùn tảo ngụy trang rụng xuống từng mảng dọc thân mecha. Cậu kích hoạt Quang Hợp Bộc Phát trong thời gian ngắn để lướt nhanh qua các bãi sụt lún nguy hiểm, bám sát theo bóng lưng của lão tiều phu.
Chỉ sau mười phút di chuyển dứt khoát, một công trình cơ khí khổng lồ bắt đầu hiện rõ sau màn sương mù axit dày đặc. Đó là Trạm phát sóng sinh học di động của tập đoàn Aether-Corp—một cỗ máy bọc thép xám xịt hình hộp vuông khổng lồ, di chuyển bằng tám chân nhện bọc thép carbon chịu lực cực cao. Trên đỉnh của trạm phát sóng, một tháp anten liên tục xoay tròn, phát ra những luồng sóng điện từ màu cam nhấp nháy liên tục vào bầu trời, điều khiển phi đội drone rải chất độc cam Emerald-X tàn phá thung lũng.
Thế nhưng, ngay khi Yggdrasil-0 vừa tiến sát vào vành đai bảo vệ ngoài cùng của trạm phát sóng, màn hình điều khiển trong kén lái bỗng nhiên nhấp nháy đỏ dồn dập.
[Cảnh báo! Phát hiện sóng quét địa chấn tần số cao từ hệ thống cảm biến của trạm phát sóng di động. Vị trí của mecha đang bị phân tích cấu trúc địa tầng.]
"Lão Tạ! Cảm biến địa chấn của chúng đang hoạt động mạnh!" Lâm Phong cảnh báo khẩn cấp.
"Chết tiệt, lùi lại ngay!" Lão Tạ hét lên.
Đúng lúc đó, mặt đất đầm lầy dưới chân Yggdrasil-0 bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những vũng bùn axit đen ngòm xung quanh bắt đầu sủi bọt khí lớn, bốc lên những luồng khói lưu huỳnh nóng bỏng.
Bùm—!
Một tiếng nổ bong bóng khổng lồ vang lên từ vũng bùn đen đặc kịt ngay phía trước lối đi duy nhất dẫn vào trạm phát sóng. Từ dưới dòng nước axit đen ngòm, một bóng đen khổng lồ lừng lững trồi lên, chặn đứng hoàn toàn đường tiến của Yggdrasil-0.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!