Lá Phổi Héo Úa
Làn sương mù màu cam của chất độc diệt cỏ Emerald-X cuộn xoáy ngoài cửa Hang Đá Chứa Dân như một loài quái thú vô hình đang nhe nanh vuốt. Mùi hắc ín hăng hắc trộn lẫn với vị sắt rỉ của hóa chất bốc lên nồng nặc, len lỏi qua từng kẽ đá, bóp nghẹt buồng phổi của hơn ba trăm dân làng tị nạn đang rúc sâu trong lòng đất. Tiếng ho khan rũ rượi của trẻ nhỏ và người già vang lên đứt quãng, dội vào vách đá âm u một bầu không khí tuyệt vọng đến lạnh người.
Lâm Phong quỳ rạp sát mép đá cửa hang. Gương mặt cậu áp chặt vào chiếc Mặt nạ lọc khí thải độc cũ kỹ, hơi thở dồn dập phả ra làn sương mờ trên lớp kính bảo hộ rạn nứt. Hai bàn tay của thiếu niên mười lăm tuổi—giờ đây đã vĩnh viễn bị xơ hóa nâu sần sùi như vỏ cây lim già—đang bám chặt vào bệ đá cảm biến. Những đường gân máu màu xanh lục bảo nhạt phát quang dọc hai cánh tay cậu đang co thắt dữ dội, truyền dẫn cơn đau thấu xương từ chiếc cơ giáp Yggdrasil-0 đang đứng im lịm bên ngoài.
Cơn đau từ liên kết thần kinh dội ngược về tủy sống mạnh mẽ đến mức khiến Lâm Phong khuỵu xuống, trán tựa vào đá lạnh. Qua nhãn quan sinh học của mecha, cậu không chỉ nhìn thấy mà còn cảm nhận được nỗi đau của vạn vật bên ngoài. Rừng Diệp Lục đang chết. Những cây cổ thụ trăm năm rên rỉ khi lớp vỏ bị gặm nhấm, lá cây rụng lả tả như những cơn mưa tàn tro xám xịt. Lá phổi sinh học của thung lũng đang bị thiêu rụi.
"Lâm Phong! Cậu phải giữ vững nhịp thở!"
Diệp Tuyết lao đến bên cạnh cậu, mái tóc ngắn của cô bám đầy bụi than xám. Cô đeo đôi găng tay sinh học phát sáng lục sắc, một tay giữ chặt bả vai đang run rẩy của Lâm Phong, tay kia điều chỉnh lại chiếc Bộ lọc nước sinh học bỏ túi đang chạy hết công suất để cung cấp những ngụm nước sạch hiếm hoi cho dân làng.
"Yggdrasil... nó đang chết dần..." Giọng Lâm Phong khàn đặc, phát ra qua bộ lọc âm của mặt nạ nghe ồm ồm và đứt quãng như tiếng gỗ mục cọ xát. "Tôi nghe thấy tiếng khóc của những mầm non dưới lòng đất... Chất độc đang ăn mòn chúng."
[Cảnh báo! Thể tích mô sinh học của Yggdrasil-0 đã bị héo úa ba mươi phần trăm. Hiệu suất quang hợp sụt giảm nghiêm trọng xuống mức hai mươi phần trăm. Các mạch dẫn nhựa sống đang co thắt cực đoan do nhiễm độc tế bào.]
Giọng nói cơ học vô cảm của AI vang lên trong tâm trí Lâm Phong như tiếng chuông tử thần. Cậu cố gắng vận hành kỹ năng Tự Vá Giáp Sinh Học. Dưới ý chí của cậu, những thớ gỗ mới màu xanh tươi bắt đầu mọc ra cuồn cuộn quanh vết cháy sạm sâu hoắm trên bả vai trái mecha—vết thương cũ do laser gây ra từ trận chiến trước. Thế nhưng, ngay khi những tế bào gỗ mới vừa nhú ra, chúng lập tức bị làn sương cam bám vào, nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt, mục nát rồi rơi rụng thành bột mịn.
"Không được..." Lâm Phong rên rỉ, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu mũi màu xanh lục bảo nhạt rỉ ra ngoài mép mặt nạ. "Tự Vá Giáp hoàn toàn vô hiệu. Có thứ gì đó... đang ăn trực tiếp tế bào gỗ từ bên trong."
Diệp Tuyết nghiến răng, lập tức rút chiếc Kính hiển vi sinh học cầm tay cổ đại ra khỏi gùi bảo hộ. Cô mạo hiểm thọc một ống nghiệm qua khe hở kén lái của mecha, thu thập một mẩu lá quang hợp đã bị cháy sạm, thâm đen vì sương độc rồi đặt dưới ống kính.
"Để chị xem!"
Ánh sáng xanh lục từ găng tay sinh học của Diệp Tuyết chiếu rọi vào khay kính. Đôi mắt cô trợn trừng, đồng tử co rút lại trước những gì đang hiển thị. Dưới độ phóng đại cực đại, cấu trúc tế bào diệp lục không phải bị phân hủy bởi hóa chất thông thường, mà đang bị tàn sát bởi hàng triệu thực thể kim loại siêu vi có dạng hình cầu gai nhọn.
"Đây không phải là chất độc hóa học đơn thuần!" Diệp Tuyết hét lên đầy kinh hoàng, giọng cô run rẩy. "Lâm Phong, đây là Bản chất của Chất độc màu cam cơ giới! Tập đoàn đã cấy hàng tỷ nano-robot siêu vi vào dung dịch Emerald-X. Chúng được lập trình đặc biệt để nhận diện màng tế bào cellulose của thực vật cổ đại, điên cuồng gặm nhấm và cắt đứt các mạch liên kết gỗ ở cấp độ phân tử! Chữa lành thông thường hoàn toàn vô dụng, vì nano-robot sẽ ăn sạch tế bào mới ngay khi chúng vừa phân bào!"
Lâm Phong bàng hoàng. Nano-robot gặm nhấm gỗ. Đó chính là lý do tại sao Yggdrasil-0 không thể tự phục hồi. Tập đoàn Aether-Corp biết rõ sự tồn tại của cơ giáp sinh học và họ đã chế tạo ra khắc tinh tối thượng này để triệt tiêu nguồn sống của nó.
Cơn co thắt từ các mạch dẫn nhựa của mecha dội ngược về tim Lâm Phong một lực xung kích cực mạnh. Cậu hộc ra một ngụm máu đỏ tươi lẫn sắc xanh phát quang. Năng lượng dự trữ của mecha đã tụt xuống dưới mức mười lăm phần trăm. Nếu không có quang năng, hệ thống tuần hoàn sinh học của mecha sẽ sụp đổ, và hệ rễ đang cắm sâu vào da thịt Lâm Phong sẽ hút cạn máu của cậu để duy trì sự sống cho chính nó.
Cái giá tích lũy của việc ký sinh đang hiển hiện rõ rệt. Cậu không thể rời mecha quá một trăm mét, và đôi chân cậu đã bắt đầu mất đi cảm giác di chuyển ngoài đời thực.
"Phong! Nghe chị!" Diệp Tuyết giữ chặt lấy đầu cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mắt cô. "Nếu mecha sụp đổ, hệ thống rễ sẽ hút cạn máu em trong vòng vài phút! Em phải kích hoạt Lọc Nhựa Đổi Máu ngay lập tức!"
"Nhưng... nếu dùng phương pháp đó..." Lâm Phong khàn giọng. Sổ tay nghiên cứu của bà nội Diệp Lan đã cảnh báo rõ: Lọc Nhựa Đổi Máu là quy trình tuần hoàn một chiều không thể đảo ngược. Nhựa cây của Yggdrasil-0 sau khi lọc qua màng sinh học sẽ truyền thẳng vào tĩnh mạch của cậu, thay thế dần cấu trúc máu người, đẩy nhanh quá trình thực vật hóa thể xác vĩnh viễn.
"Không còn cách nào khác!" Diệp Tuyết nấc lên. "Hoặc là em chấp nhận biến đổi, hoặc là tất cả chúng ta sẽ chết ngạt trong cái hang này khi sương độc tích tụ!"
Nhìn ra phía sau, Lâm Phong thấy Thím Mười đang ôm chặt Bé Hoa đang sốt cao mê sảng vì ngạt khí. Những đứa trẻ khác đang co rúm người khóc lóc trong đau đớn. Tiếng khóc sinh học của những mầm non Thần Thụ ngoài kia vẫn rên rỉ trong đại não cậu, hòa cùng lời dặn trong bức thư tay của mẹ Diệp Dao rách nát giấu trong ngực áo: *"Lâm Phong, con phải sống, phải bảo vệ màu xanh cuối cùng này..."*
"Được..." Lâm Phong quyết tuyệt gật đầu.
Cậu nhắm mắt, chủ động mở rộng cổng kết nối thần kinh sâu nhất của kén lái.
"Kích hoạt... Lọc Nhựa Đổi Máu!"
UÙUÙÙ—!
Chiếc cơ giáp Yggdrasil-0 ngoài cửa hang rùng mình dữ dội. Từ bệ cảm biến, hai sợi rễ Alpha lớn nhất đâm sâu thêm vào xương bả vai và tĩnh mạch hai tay Lâm Phong. Cơn đau đớn tột cùng như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy khiến Lâm Phong hét lên một tiếng đau đớn xé lòng qua bộ lọc mặt nạ. Máu đỏ tươi của cậu bị hút mạnh vào hệ thống ống dẫn của kén lái, và truyền ngược lại là dòng nhựa cây màu xanh lục bảo sánh đặc đã qua màng lọc sinh học xơ dừa.
Nhịp tim của Lâm Phong bắt đầu giảm mạnh. Từ tám mươi, sáu mươi, rồi dừng lại ở mức cực hạn ba mươi tám nhịp mỗi phút. Làn da cậu tái nhợt, nhưng dưới lớp biểu bì, dòng máu mang sắc xanh lục bảo rõ rệt chảy cuồn cuộn, mang lại nguồn năng lượng sinh học khẩn cấp cứu nguy cho Yggdrasil-0.
[Năng lượng mecha khôi phục lên ba mươi phần trăm. Hệ tuần hoàn sinh học tạm thời ổn định.]
Nén cơn đau buốt dọc cột sống đang dần bị khóa cứng, Lâm Phong gầm lên: "Chúng ta không thể đứng im chịu trận! Tôi phải tìm ra kẻ đứng sau làn sương độc này!"
Cậu điều khiển mecha dập mạnh hai bệ chân khổng lồ xuống mặt đất ẩm ướt cửa hang.
"Giao Cảm Đất Mẹ!"
Một làn sóng xung mạch màu xanh lục bảo lan tỏa từ chân mecha, chạy khắp mặt đất thung lũng Diệp Lục, xuyên qua các tầng địa chất rạn nứt. Lâm Phong nhắm mắt, lọc bỏ mọi tiếng ồn từ sương độc và tiếng gió rít. Trong không gian tối tăm của đại não, một bản đồ rung động địa chấn bắt đầu hình thành.
Cách đây một phẩy năm ki-lô-mét về phía nam, có một tần số rung động cơ khí vô cùng đặc biệt. Đó không phải là tiếng xích sắt của máy xúc thông thường, mà là tiếng máy phát tần số cao của một Trạm phát sóng sinh học di động thuộc tập đoàn Aether-Corp—nguồn phát tán và điều khiển sóng điện từ cho phi đội drone của Tiêu Diệt rải chất độc.
"Tìm thấy rồi..." Lâm Phong mở bừng đôi mắt rực sáng sắc xanh lục bảo chói lòa. "Trạm phát sóng di động của chúng... đang nằm sâu trong Đầm Lầy Sương Mù."
Diệp Tuyết nhìn cậu đầy lo lắng: "Đầm Lầy Sương Mù là vùng cấm bị ô nhiễm hóa chất nặng, sương mù axit ở đó có thể ăn mòn lớp vỏ gỗ của mecha chỉ trong vài giờ! Thể trạng của em lúc này..."
"Nếu không phá hủy trạm phát sóng đó, sương độc cam sẽ giết sạch dân làng trong hang trước khi trời sáng," Lâm Phong nghiến chặt răng hóa gỗ gồ ghề, dứt khoát đẩy cần điều khiển của kén lái. "Tôi sẽ đi ngay trong đêm nay."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!