Nhạc nềnCyber_Noir

Sương Cam Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Hang Đá Chứa Dân đặc quánh như một lớp hắc ín vô hình đè nặng lên lồng ngực Lâm Phong. Cơn sốt hoại tử thực vật từ đêm qua tuy đã dịu đi nhờ hũ thuốc mỡ Diệp Thảo của Mộc Liên, nhưng di chứng của sự đồng hóa vẫn gặm nhấm da thịt cậu từng giây từng phút.


Lâm Phong nằm trên bệ đá lạnh, đôi bàn tay đưa lên trước mắt. Dưới ánh sáng lờ mờ của những cây kim châm cứu bằng xương cá phát quang mà Thầy thuốc Cảnh cắm dọc theo các huyệt đạo, đôi tay của cậu không còn là da thịt con người nữa. Lớp biểu bì đã hóa thành một cấu trúc nâu sẫm, thô ráp và nứt nẻ sần sùi như vỏ của một cây lim cổ thụ ngàn năm. Đáng sợ hơn, chạy dọc từ chiếc Vòng Tay Sinh Học Yggdrasil ở cổ tay trái lên tận bả vai là những mạch máu nổi cộm, phát ra ánh sáng màu xanh lục bảo nhạt ma quái. Mỗi nhịp tim đập, thứ dịch lỏng kỳ dị—máu đỏ tươi hòa lẫn với nhựa cây sánh đặc—lại luân chuyển dọc theo những thớ xơ thực vật, dội ngược vào tủy sống cậu những cơn đau buốt buốt đến tận cùng xương tủy.


"Gừ... gừ..."


Tiếng gầm gừ trầm đục của Sói Lửa ở lối vào hang đá kéo Lâm Phong ra khỏi cơn ác mộng thể xác. Con thú đột biến khổng lồ đang dựng đứng lông gáy, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than nóng nhìn chằm chằm vào khe hẹp dẫn ra ngoài rừng.


Lâm Phong cảm nhận được. Qua hệ thống rễ thần kinh dài lòng thòng kết nối trực tiếp từ lồng ngực cậu ra chiếc cơ giáp Yggdrasil-0 đang đứng im lịm ngoài cửa hang, mặt đất đang rung chuyển nhẹ. Đó là tiếng xích sắt nghiền nát đá sỏi của con chó săn cơ khí K-900. Mùi nhựa Thần Thụ ngọt ngào rỉ ra từ vết thương chưa lành trên bả vai trái của cơ giáp sau trận chiến ở Trạm số 4 chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho tử thần sắt thép tìm đến.


Cậu không thể di chuyển quá một trăm mét khỏi kén lái. Nếu K-900 xông vào đây, hơn ba trăm dân làng tị nạn đang trốn trong lòng hang sẽ trở thành mồi ngon cho hàm răng cưa máy của nó. Lâm Phong nghiến chặt răng, cố dùng đôi tay hóa gỗ cứng đờ để gượng dậy, nhưng nửa thân dưới của cậu tê dại, cột sống bị rễ cây ký sinh khóa chặt khiến cậu không thể đứng thẳng.


"Lâm Phong, đừng cử động!" Diệp Tuyết vội vã chạy đến giữ vai cậu lại. "Năng lượng của Yggdrasil-0 đã cạn kiệt, cậu có ra ngoài lúc này cũng chỉ làm mồi cho chúng thôi!"


Thế nhưng, trước khi con K-900 kịp chạm vào rìa đá của hang ẩn nấp, một tiếng rít xé gió đột ngột xé toác bầu trời đêm thung lũng. Đó không phải là tiếng gầm của dã thú, mà là tiếng động cơ phản lực tần số cao gầm rú gợn óc.


UÙUÙÙ—!


Tiếng động cơ dồn dập đến mức làm rung chuyển cả những nhũ đá trên trần hang. Sói Lửa đột ngột lùi lại, tiếng gầm gừ của nó bị lấn át hoàn toàn bởi âm thanh gầm rú từ bầu trời. Lâm Phong nén đau, dùng Giao Cảm Đất Mẹ truyền qua rễ mecha để cảm nhận. Cậu trợn mắt: "Không phải một chiếc... Có cả một phi đội thiết bị bay đang lao đến từ phía đông!"


Từ phía ngoài cửa hang, luồng ánh sáng hồng ngoại đỏ rực của con K-900 đang lùng sục bỗng nhiên tắt lịm. Tiếng xích sắt của nó rít lên một hồi hoảng loạn rồi rút lui thần tốc. K-900 đã bị rút về, hoặc chính nó cũng đang chạy trốn trước một thứ đáng sợ hơn nhiều.


Một luồng ánh sáng màu cam phát quang rực rỡ, ma quái đột ngột bùng lên ngoài cửa hang, nhuộm sáng cả một vùng trời đêm thung lũng Diệp Lục. Thảm họa Rải chất độc phát quang đã bắt đầu.


Trên bầu trời, phi đội gồm hai mươi chiếc drone sáu cánh của Chỉ huy Tiêu Diệt bay thành đội hình mũi tên đối xứng hoàn hảo. Những chiếc drone đen bóng, không tiếng động cơ cánh quạt mà chỉ có tiếng rít điện từ, mang theo những bình chứa khổng lồ dưới bụng. Từ các vòi phun áp lực cao, một thứ dung dịch màu cam đậm đặc, lấp lánh như lân quang được rải thảm xuống toàn bộ vùng rừng phía đông thung lũng.


Đó là Emerald-X—chất độc diệt cỏ màu cam phiên bản cơ giới hóa do chuyên gia độc chất Độc Cô chế tạo.


"Chúng... chúng đang phun cái gì thế kia?" Thím Mười run rẩy ôm chặt lấy một đứa trẻ nhỏ, nhìn ra vòm hang đang bị nhuộm sắc cam chết chóc.


Lâm Phong không trả lời được, bởi vì ngay khi những giọt hóa chất đầu tiên chạm vào thảm lá rừng bên ngoài, một cơn đau rách xé đột ngột bùng phát trong đại não cậu. Qua sợi rễ kết nối với Yggdrasil-0, Lâm Phong cảm nhận được nỗi đau của vạn vật.


Khu Nhiễm Độc Màu Cam đang biến thành địa ngục. Những cây lim cổ thụ ngàn năm, những bụi dây leo gai độc bảo vệ thung lũng, khi chạm phải sương độc Emerald-X liền co rút lại như bị lửa thiêu. Lớp vỏ cây nứt nẻ, lá phổi sinh học của rừng rậm rụng xuống lả tả trong vòng vài nhịp thở. Chất độc diệt cỏ chứa hàng triệu nano-robot siêu vi, khi bám vào bề mặt thực vật liền điên cuồng gặm nhấm và phá hủy màng tế bào cellulose ở cấp độ phân tử.


Cơ giáp Yggdrasil-0 ngoài cửa hang cũng không thoát khỏi. Dù đã được phủ một lớp bùn tảo ngụy trang, nhưng những giọt sương độc màu cam lơ lửng trong không khí vẫn bám vào các kẽ lá quang hợp trên bả vai mecha.


[Cảnh báo! Hệ thống hô hấp và hấp thụ quang năng của mecha bị tổn thương ba mươi phần trăm. Nano-robot độc hại đang xâm nhập vào các mạch dẫn nhựa sống. Đề nghị phi công kích hoạt hệ thống thanh lọc khẩn cấp.]


Tiếng cảnh báo cơ học của AI vang lên dồn dập trong đầu Lâm Phong. Cậu hét lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm lấy đầu. Cơn sốt hoại tử vừa dịu đi lập tức bùng phát trở lại, thiêu đốt huyết quản cậu. Dòng máu mang sắc lục bảo nhạt trong người cậu như sôi lên dưới tác động của chất độc dội ngược qua liên kết thần kinh. Cậu nghe thấy những tiếng rên rỉ sinh học mơ hồ, đau đớn của những mầm cây cổ thụ xung quanh Thần Thụ đang lụi tàn dần.


"Lâm Phong! Tỉnh lại đi!" Mộc Liên hốt hoảng dùng khăn ướt lau máu mũi màu xanh lục bảo đang chảy dài trên mặt cậu.


Nhưng hiểm họa không chỉ dừng lại ở bên ngoài. Gió đêm lồng lộng từ phía đông thổi mạnh, cuốn theo làn sương mù màu cam đặc quánh tràn vào thung lũng. Thứ sương độc cam ấy, mang theo mùi hắc ín hăng hắc và vị kim loại rỉ sét nồng nặc, bắt đầu len lỏi vào các khe thông gió tự nhiên của Hang Đá Chứa Dân.


"Khụ... khụ..."


Một đứa trẻ trong lòng Thím Mười bắt đầu ho khan dữ dội. Chỉ trong vòng vài phút, tiếng ho rũ rượi lan rộng khắp hang đá. Hơn ba trăm dân làng tị nạn hoảng loạn gào thét khi nhận ra làn sương màu cam đang từ từ hạ thấp xuống từ trần hang. Mắt họ đỏ ngầu, nước mắt nước mũi chảy giàn giụa, lồng ngực co thắt lại vì thiếu oxy.


"Sương độc của tập đoàn! Chúng muốn giết sạch chúng ta!" Một gã đàn ông thuộc Giáo phái Cổ Thụ cực đoan gào lên đầy kích động. "Tất cả là tại thằng ranh Lâm Phong! Nó mang chiếc mecha quỷ ám đó về đây nên tập đoàn mới dùng đến thứ vũ khí tận diệt này!"


"Câm miệng!" A Sáng từ góc hang bước ra, tay lăm lăm cây cung bọc thép tự chế, đôi mắt rực lửa giận. "Nếu không có Lâm Phong cướp xe bồn nước, các người đã chết khát từ hôm qua rồi! Giờ là lúc phải tìm cách sống sót, không phải đổ lỗi!"


Thầy thuốc Cảnh vội vã chạy đến bên các khe thông gió, ông dùng tay bịt mũi, hét lớn: "Không khí trong hang sắp hết rồi! Chất độc này ăn mòn niêm mạc phổi cực nhanh. Chúng ta phải bịt kín các khe đá này lại, nếu không tất cả sẽ chết ngạt trong vòng nửa canh giờ!"


Lâm Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau búa bổ trong đầu. Cậu biết mình phải hành động. Cậu nhìn sang Diệp Tuyết, khàn giọng nói qua kẽ răng: "Diệp Tuyết... lấy Mặt nạ lọc khí thải độc ra cho tôi. Tôi phải ra ngoài kén lái."


"Nhưng cậu không thể đi quá một trăm mét!" Diệp Tuyết hét lên.


"Tôi chỉ ra sát cửa hang để điều khiển Yggdrasil-0!" Lâm Phong quyết tuyệt. "Nếu không bịt các khe đá từ bên ngoài, sương độc sẽ gom đầy hang này thành một chiếc quan tài nung."


Diệp Tuyết run rẩy móc từ trong gùi bảo hộ chiếc Mặt nạ lọc khí thải độc—thứ thiết bị cũ kỹ ghép nối thủ công từ các màng lọc xơ dừa đột biến và phế liệu của tập đoàn mà A Tinh chế tạo. Cô đeo mặt nạ lên mặt Lâm Phong, thắt chặt dây đai da thú sau gáy cậu.


Lâm Phong dùng hai bàn tay hóa gỗ nâu sần sùi bám chặt vào vách đá, kéo lê cơ thể bất động của nửa thân dưới bò từng mét một hướng ra cửa hang. Sói Lửa lao đến, dùng cái lưng rộng bọc vảy kim loại của nó đỡ lấy một phần thân người cậu, giúp cậu di chuyển nhanh hơn. Mỗi mét kéo lê là một sự tra tấn lên cột sống bị khóa cứng, nhưng Lâm Phong không dừng lại. Ý chí gác đền trong dòng máu cậu đang gầm rú phản kháng.


Khi ra đến sát cửa hang, qua lớp kính bảo hộ của mặt nạ, Lâm Phong nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Toàn bộ vùng rừng phía đông thung lũng Diệp Lục đã biến thành một màu cam xám xịt rùng rợn. Những tán lá xanh mướt từng che chở tuổi thơ cậu giờ đây rụng xuống như những cơn mưa tàn tro, để lại những cành cây khô khốc, trơ trọi bốc khói xèo xèo dưới tác động của axit và nano-robot.


Yggdrasil-0 đứng đó, lớp vỏ gỗ sừng hóa bọc carbon đen thẫm đang run lên bần bật. Những kẽ lá quang hợp trên vai mecha héo rũ, rỉ ra từng dòng nhựa sống màu xanh lục bảo sánh đặc, nhỏ ròng ròng xuống đất bùn.


Lâm Phong đặt hai bàn tay hóa gỗ lên chiếc Vòng Tay Sinh Học Yggdrasil. Sóng nơ-ron lập tức kết nối trực tiếp với kén lái mecha ngoài cửa hang.


"Yggdrasil... nghe ta..." Lâm Phong thầm gọi trong đầu. "Dùng rễ phụ... lấy bùn ướt dưới hào nước... bịt kín các khe thông gió phía trên hang đá!"


Chiếc cơ giáp khổng lồ cao hơn mười mét đột ngột mở bừng đôi mắt phát sáng lục bảo rực rỡ. Dù năng lượng đang ở mức báo động đỏ dưới hai mươi phần trăm, mecha vẫn gầm lên một tiếng trầm đục qua hệ thống thủy lực. Hai bệ chân khổng lồ bám chặt vào vách đá cửa hang, từ hai cánh tay cơ giáp phóng ra hàng vạn sợi rễ phụ dẻo dai như những xúc tu sinh học.


Những sợi rễ lao xuống hào nước nông nghiệp bên dưới, xúc đầy những tảng bùn ướt trộn lẫn tảo lục đầm lầy có tính kiềm cao—thứ bùn ngụy trang mà Lâm Phong từng dùng để che giấu nhiệt lượng mecha. Dưới sự điều khiển sóng não chính xác 1:1 của Lâm Phong, mecha vươn cao thân mình, dùng rễ phụ trát chặt bùn ướt lên các khe nứt đá dọc theo vách núi phía trên hang ẩn nấp, ngăn chặn không cho làn sương độc cam tràn vào bên trong.


Bên trong hang đá, Diệp Tuyết cũng không hề khoanh tay đứng nhìn. Cô vội vã lôi chiếc Bộ lọc nước sinh học bỏ túi ra khỏi túi bảo hộ. Nguồn nước ngọt ngầm rỉ ra từ vách đá hang lúc này đã bắt đầu có hiện tượng váng màu cam nhạt do hóa chất ngấm xuống.


"Mộc Liên, giúp chị gom tất cả các hũ đất nung lại đây!" Diệp Tuyết hét lớn giữa tiếng khóc lóc của dân làng.


Cô cắm ống lọc sử dụng màng sinh học làm từ xơ dừa đột biến vào nguồn nước bẩn, dùng tay bơm liên tục. Màng lọc sinh học co bóp nhịp nhàng, lọc sạch chín mươi chín phần trăm kim loại nặng và hóa chất Emerald-X, cho ra những giọt nước cất trong vắt ngọt lịm. Mộc Liên vội vã mang nước lọc đến cho những đứa trẻ đang co thắt lồng ngực uống khẩn cấp, giúp chúng cắt cơn ho khan và dịu bớt niêm mạc phổi bị bỏng rát.


Ngoài hẻm núi, một toán dân binh tự vệ do A Lực dẫn đầu cố gắng leo lên mỏm đá cao. Họ giương những cánh cung gỗ bọc thép tự chế, tẩm Bột Gai Độc Khô hướng lên bầu trời đêm đỏ rực sắc cam, bắn trả những chiếc drone của Tiêu Diệt.


PHÚT! PHÚT! PHÚT!


Những mũi tên bọc thép carbon bay vút đi, xé toác màn sương độc. Nhưng những chiếc drone sáu cánh của tập đoàn bay ở độ cao hơn ba trăm mét, vượt ngoài tầm bắn hiệu quả của cung tên thô sơ. Các mũi tên bất lực rơi rụng xuống vách đá, trong khi phi đội drone vẫn lầm lũi di chuyển theo quỹ đạo lập trình sẵn, tiếp tục trút xuống những dải sương cam tận diệt.


"Không được! Chúng bay quá cao!" A Sáng nghiến răng quát lớn khi nhìn thấy mũi tên của mình rơi rụng vô ích. "Lâm Phong! Chúng ta phải tìm cách bắn hạ chiếc drone chỉ huy, nếu không chất độc sẽ phủ kín toàn bộ thung lũng này mất!"


Lâm Phong quỳ bên cửa hang, mồ hôi trộn lẫn máu rỉ ra từ trán cậu làm mờ cả kính mặt nạ lọc độc. Qua liên kết thần kinh, cậu cảm nhận rõ ràng lớp vỏ gỗ của Yggdrasil-0 đang bị ăn mòn dữ dội. Các nano-robot trong chất độc Emerald-X đang điên cuồng phá hủy các tế bào gỗ của mecha, dội ngược cơn đau rát bỏng như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé vào tủy sống Lâm Phong.


Một phần ba vùng rừng phía đông thung lũng Diệp Lục—lá phổi xanh che chở cho ngôi làng từ ngàn năm nay—giờ đây đã hoàn toàn biến thành một bãi tàn tro khô khốc, xám xịt không còn một tia sinh khí. Nguồn không khí sạch tự nhiên bị suy giảm nghiêm trọng, sương độc cam ngày càng cô đặc xung quanh vách đá hang ẩn nấp.


Lâm Phong nhớ đến bức thư tay nhòe lệ của mẹ Diệp Dao mà cậu tìm thấy trong két bảo mật của Trạm số 4.


*"...Chất thải hóa học của tập đoàn đang giết chết dòng sông, giết chết rừng cây của chúng ta... Lâm Phong, con phải sống, phải bảo vệ màu xanh cuối cùng này..."*


Nợ máu của mẹ cậu, cái chết của ông nội Lâm Thiết dưới xích xe máy xúc, và giờ đây là thảm họa hóa học tàn bạo hòng tận diệt hơn ba trăm sinh mạng vô tội của thung lũng. Tất cả bùng lên thành một luồng phẫn nộ nóng bỏng, nhuộm rực đôi mắt Lâm Phong thành sắc xanh lục bảo chói lòa trong bóng tối.


Cậu nhận ra, nếu không tiêu diệt nguồn phát tán chất độc là chiếc drone chỉ huy của Tiêu Diệt và bình chứa của Độc Cô, toàn bộ dân làng trong hang đá sẽ chết ngạt trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Bùn ướt và mặt nạ lọc khí chỉ là biện pháp trì hoãn tạm thời.


Đột nhiên, qua hệ thống Giao Cảm Đất Mẹ, Lâm Phong nghe thấy một tiếng rên rỉ sinh học vô cùng yếu ớt, đứt quãng truyền đến từ sâu dưới lòng đất, ngay xung quanh gốc cây Thần Thụ ngàn năm.


Đó là tiếng khóc của những mầm cây cổ thụ non—những sinh mệnh hữu cơ nhỏ bé vừa mới nhú lên từ địa mạch, đang bị nano-robot của chất độc Emerald-X gặm nhấm, héo úa và chết dần trong đau đớn tột cùng.


Lâm Phong nắm chặt đôi bàn tay hóa gỗ nâu sần sùi của mình, những móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ ra dòng máu mang sắc lục bảo nhạt ấm nóng. Tiếng khóc của những mầm non tự nhiên như những mũi kim đâm thẳng vào linh hồn cậu, kích hoạt một quyết tâm quyết tử tàn nhẫn.


Sương độc màu cam bên ngoài hang ngày càng tích tụ dày đặc, cuộn xoáy như một bóng ma khổng lồ đang há miệng chờ nuốt chửng màu xanh cuối cùng của Lam Hoang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!