Nhạc nềnCyber_Noir

Nỗi Đau Thực Hóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm lạnh buốt trùm lên bìa rừng Diệp Lục, mang theo tàn tro nóng hổi và mùi khét lẹt của dầu máy cháy từ trận chiến vừa qua. Trạm Nghiên cứu Sinh thái Số 4 giờ đây chỉ còn là một phế tích đổ nát, những cánh cửa thép sập xuống méo mó dưới sức tàn phá của Roi Mây Thép. Giữa đống hoang tàn ấy, chiếc cơ giáp sinh học khổng lồ Yggdrasil-0 đứng lầm lũi như một tượng đài gỗ mục cô độc, lớp vỏ bọc sừng hóa bám đầy dây leo gai giờ đây im lìm không một tiếng động. Lò phản ứng sinh học của nó đã hoàn toàn cạn kiệt năng lượng sau cú bộc phát cực hạn để đẩy lùi Vương Bá.


Từ khoang chứa ngoài của mecha, Diệp Tuyết hoảng hốt bò ra. Khói độc plasma vẫn còn lởn vởn trong không khí khiến cô ho sặc sụa, nhưng nỗi sợ hãi dành cho Lâm Phong đã lấn át tất cả. Cô bám vào những sợi dây leo khô héo dọc thân mecha, trèo lên buồng kén lái rạn nứt. Khi cánh cửa kén hé mở bằng một tiếng rít yếu ớt, cảnh tượng bên trong khiến tim cô như ngừng đập.


Lâm Phong nằm gục trên bệ cảm biến đá cổ đại. Hai bàn tay của thiếu niên mười lăm tuổi từng linh hoạt giương cung săn bắn, giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Lớp da thịt mềm mại bị thay thế bởi một cấu trúc nâu sần sùi, thô ráp và cứng đờ như vỏ của một cây lim cổ thụ. Những mạch máu xanh lục phát quang chạy dọc từ vòng tay sinh học Yggdrasil lên bả vai cậu đang co thắt dữ dội, rỉ ra một thứ dịch lỏng kỳ dị: máu đỏ tươi của con người hòa lẫn với nhựa cây màu xanh lục bảo sánh đặc, nhỏ ròng ròng xuống sàn kén lái.


"Lâm Phong! Tỉnh lại đi! Cậu không được chết!" Diệp Tuyết nấc lên, cô cố gắng lay gọi nhưng cơ thể Lâm Phong nóng như một lò than nung đỏ. Cơn sốt hoại tử thực vật đã vọt lên tới hơn bốn mươi mốt độ C.


Từ phía bụi rậm tối tăm, một bóng đen khổng lồ lao ra. Đó là Sói Lửa, con thú đột biến gen trung thành. Nó khịt khịt mũi, phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục đầy lo lắng khi ngửi thấy mùi nhựa Thần Thụ rỉ ra từ vết thương của Lâm Phong. Sói Lửa cọ chiếc đầu to lớn của nó vào thân mecha, như muốn thúc giục Diệp Tuyết phải hành động ngay lập tức.


Diệp Tuyết run rẩy mở túi bảo hộ, kiểm tra những ống Tế bào Tảo Lục Cô Đặc mà cô vừa bảo vệ được từ Trạm số 4. Cô biết, Yggdrasil-0 cần năng lượng để tự vá giáp, nhưng thể xác của Lâm Phong lúc này mới là thứ đang cận kề cái chết. Dòng máu của cậu đang bị hệ thống ký sinh thực thể đào thải và đồng hóa một cách tàn bạo. Cột sống của cậu đã bị khóa cứng một phần vào cấu trúc kén lái, và những sợi rễ cây đen bóng, dai nhách như dây cáp sinh học đang cắm sâu từ ghế lái vào bả vai và cánh tay phải của cậu.


"Chúng ta phải đưa cậu ấy về hang đá," Diệp Tuyết tự nhủ, nước mắt chảy dài trên gò má lem nhem bùn đất. Cô cố gắng kéo Lâm Phong ra khỏi kén lái, nhưng ngay khi cơ thể cậu dịch chuyển được một mét, Lâm Phong bỗng trợn mắt, rên rỉ một tiếng đau đớn đến xé lòng. Nhịp tim của cậu trên màn hình hiển thị phụ trợ của Mầm Xanh lập tức tụt dốc không phanh.


[Cảnh báo! Phi công đang ở trạng thái Ký sinh Thực thể mức độ hai. Hệ thống rễ thần kinh đã liên kết trực tiếp với tủy sống và hệ tuần hoàn của mecha. Khoảng cách di chuyển tối đa ngoài kén lái không được vượt quá một trăm mét. Vượt quá giới hạn này, hệ tuần hoàn của phi công sẽ bị suy kiệt hoàn toàn, dẫn đến ngừng tim ngay lập tức.]


Lời cảnh báo cơ học lạnh lùng của AI dập tắt mọi ý định đưa Lâm Phong đi xa. Diệp Tuyết nghiến răng, cô hiểu rằng Yggdrasil-0 lúc này vừa là sức mạnh, vừa là chiếc quan tài xích xích giam cầm cuộc đời Lâm Phong. Cô không thể bỏ rơi cậu. Với sự giúp sức của Sói Lửa, Diệp Tuyết cố gắng dìu Lâm Phong lết từng bước đau đớn, kéo theo cả những sợi rễ cây dài lòng thòng kết nối trực tiếp với kén lái mecha, ẩn nấp vào Hang Đá Chứa Dân—hệ thống hang động tự nhiên nằm khuất sau vách đá hẹp ngay bìa rừng Diệp Lục, chỉ cách xác mecha chưa đầy tám mươi mét.


Bên trong Hang Đá Chứa Dân, không khí ngột ngạt bao trùm. Hơn ba trăm dân làng tị nạn đang run rẩy ôm nhau trong bóng tối, lo sợ quân truy quét của Bùi Nghị sẽ ập đến bất cứ lúc nào. Khi thấy Diệp Tuyết và Sói Lửa dìu Lâm Phong trong tình trạng dị dạng nửa người nửa cây bước vào, một làn sóng hoang mang và sợ hãi bùng lên.


"Nhìn kìa! Tay của nó biến thành gỗ rồi!"


"Đó là tà thuật! Thần Thụ đang trừng phạt chúng ta vì đã để chiếc mecha đó thức tỉnh!"


"Đuổi nó đi! Nếu quân tập đoàn thấy nó ở đây, tất cả chúng ta sẽ bị thiêu thành tro bụi!"


Những tiếng xì xào, cáo buộc vang lên từ Giáo phái Cổ Thụ cực đoan. Thím Mười bước ra từ đám đông, gương mặt phúc hậu hằn sâu nếp nhăn tràn đầy nước mắt. Bà dang hai tay che chắn trước cơ thể đang co giật của Lâm Phong, hét lớn: "Im hết đi! Thằng bé đã xả thân cứu mạng Diệp Tuyết, cứu mạng dân làng ở Trạm số 4! Nếu không có nó, các người có còn mạng để ngồi đây mà rủa sả không?"


Sự xuất hiện của Thầy thuốc Cảnh và Mộc Liên đã dập tắt những tiếng tranh cãi. Người thầy thuốc già quấn khăn xếp xám bước vội đến, đôi mắt đeo kính viễn thị gọng đồng rỉ sét nheo lại đầy nghiêm nghị khi nhìn thấy tình trạng của Lâm Phong. Theo sau ông, Mộc Liên mang chiếc gùi mây chứa đầy thảo dược phát quang, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ bàng hoàng.


"Đặt thằng bé xuống bệ đá phẳng! Mau lên!" Thầy thuốc Cảnh ra lệnh.


Lâm Phong lúc này đã hoàn toàn mất đi ý thức, toàn thân cậu run rẩy dữ dội trong cơn sốt cao co giật. Những sợi rễ cây cắm vào vai cậu bắt đầu phồng rộp lên, hút máu đỏ tươi từ tĩnh mạch và truyền ngược vào đó thứ nhựa xanh lục bảo nóng bỏng. Sự đào thải sinh học của cơ thể con người chống lại sự xâm lấn thô bạo của thực vật cổ đại đang diễn ra như một cuộc chiến tàn khốc ngay trong huyết quản của thiếu niên.


Thầy thuốc Cảnh quỳ xuống bên cạnh, tay vuốt dọc theo cánh tay xơ hóa của Lâm Phong. Ông nghiến răng, lôi từ trong túi da ra một chiếc kìm y tế bằng thép carbon rỉ sét: "Chúng ta phải cắt đứt những sợi rễ này trước, nếu không nó sẽ hút cạn máu của thằng bé!"


"Không được!" Diệp Tuyết hét lên ngăn cản. "AI của mecha đã cảnh báo, rễ cây đã đồng hóa với hệ tuần hoàn. Nếu cắt cưỡng bức, cậu ấy sẽ chết vì suy tim!"


Thầy thuốc Cảnh không tin vào thứ công nghệ dị hợm đó. Ông đặt mũi kìm vào một sợi rễ nhỏ đang cắm sâu vào cổ tay Lâm Phong, dùng lực bóp mạnh.


RẮC!


Sợi rễ bị nghiến đứt một nửa. Nhưng ngay lập tức, Lâm Phong trợn trừng mắt, miệng há hốc không ra tiếng, toàn thân co giật mạnh mẽ đến mức suýt ngã khỏi bệ đá. Từ vết cắt, một luồng máu đỏ tươi trộn lẫn nhựa xanh lục bảo bắn phụt ra dữ dội, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn khi chạm vào bệ đá lạnh. Nhịp tim của Lâm Phong trên màn hình phụ trợ của Mầm Xanh sụt giảm nghiêm trọng, tiếng bíp bíp báo động vang lên dồn dập.


"Dừng lại! Thầy Cảnh, dừng lại ngay!" Mộc Liên khóc thét lên, cô vội vã dùng tay bịt chặt vết thương đang phun máu.


Thầy thuốc Cảnh bàng hoàng buông chiếc kìm rơi xuống đất. Ông nhìn bàn tay mình dính đầy thứ dịch lỏng màu xanh lục phát quang, giọng run rẩy: "Máu... máu của thằng bé... tại sao lại thế này? Đây không còn là máu người thường nữa rồi."


"Con đã nói rồi, sự biến đổi này là một chiều và không thể đảo ngược," Diệp Tuyết nghẹn ngào, cô vội vã đổ Nước Cất Nguyên Bản từ bình chứa lên bệ cảm biến ngoài của kén mecha để hạ nhiệt khẩn cấp, cố gắng làm mát hệ thống rễ đang co thắt. "Chúng ta không thể tách rời họ bằng lực vật lý. Chỉ có thể dùng liệu pháp sinh học để điều hòa dòng chảy nhựa cây, giúp cơ thể cậu ấy thích nghi với sự ký sinh này thôi."


Thầy thuốc Cảnh hít một hơi sâu để lấy lại sự bình tĩnh của một y sĩ dày dạn kinh nghiệm. Ông hiểu rằng mình vừa suýt giết chết đứa cháu tội nghiệp của Lâm Thiết. Ông vội vã rút bộ kim châm cứu làm từ xương cá đột biến ra khỏi hộp gỗ, châm nhanh vào các huyệt đạo quanh bả vai và dọc theo cột sống của Lâm Phong.


"Ta sẽ dùng châm cứu để chặn các dòng khí huyết bị chèn ép, giảm áp lực truyền dẫn nhựa cây lên tim thằng bé," Thầy Cảnh khàn giọng nói, những ngón tay ông run rẩy nhưng vô cùng chính xác khi cắm từng cây kim xương cá phát quang nhẹ vào da thịt Lâm Phong. "Mộc Liên, mau lấy thuốc mỡ ra!"


Mộc Liên vội vã mở Hũ thuốc mỡ Diệp Thảo bằng đất nung. Thứ hương thơm thanh mát, dịu nhẹ của thảo mộc cổ xưa và Nhựa Cây Thần Thụ Cổ lập tức lan tỏa khắp gian hang tối tăm, lấn át đi mùi khét lẹt của tàn tro chiến tranh. Cô dùng những ngón tay mảnh mai của mình, nhẹ nhàng múc thứ sáp ong màu xanh ngọc bôi đều lên những vùng da thịt đang bị thực vật hóa sần sùi xung quanh cổ tay và bả vai Lâm Phong, nơi các sợi rễ găm sâu vào xương tủy.


"Lâm Phong, cố chịu đựng... sẽ mát nhanh thôi," Mộc Liên thì thầm, nước mắt cô rơi xuống hòa cùng lớp thuốc mỡ dẻo quánh.


Dược tính cực mạnh của thuốc mỡ Diệp Thảo lập tức phát huy tác dụng. Khi lớp sáp ong chạm vào những điểm rễ cây đâm xuyên da thịt, những tiếng rít xèo xèo của phản ứng hóa học dịu đi. Làn da phồng rộp vì sốt cao của Lâm Phong bắt đầu hạ nhiệt, các mảng vảy sần sùi vỏ cây bớt đỏ ửng và dịu lại. Những sợi rễ Alpha đang co thắt dữ dội cũng dần thả lỏng, nhịp co bóp truyền dẫn nhựa cây trở nên nhịp nhàng, êm ái hơn.


Diệp Tuyết túc trực bên cạnh, liên tục dùng khăn ướt thấm nước cất nguyên bản lau mồ hôi trên trán Lâm Phong. Cô quan sát các thông số sinh học trên màn hình của Mầm Xanh đang dần ổn định trở lại. Nhịp tim của Lâm Phong từ mức nguy cấp một trăm chín mươi nhịp từ từ hạ xuống, dừng lại ở mức năm mươi nhịp một phút—một nhịp tim cực thấp so với người thường, nhưng lại là ngưỡng cân bằng hoàn hảo cho trạng thái ký sinh thực thể.


Lâm Phong khẽ rên rỉ một tiếng, đôi mắt từ từ hé mở. Nhưng khi nhìn thấy đôi bàn tay của mình, cậu chết lặng. Hai bàn tay cậu giờ đây thô ráp, nâu xám và sần sùi như vỏ cây già, hoàn toàn mất đi xúc giác mềm mại của con người. Cậu cố gắng cử động các ngón tay, nhưng chúng chỉ phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc của thớ gỗ chịu lực.


"Tay của cháu..." Lâm Phong khàn giọng hỏi, âm thanh phát ra từ cổ họng cậu trầm đục và mang theo tiếng gỗ mục va chạm.


"Đừng cử động, Lâm Phong," Mộc Liên vội vã giữ tay cậu lại. "Thuốc mỡ đang giúp làm dịu các mô thịt bị thực hóa. Cháu đã qua cơn nguy kịch rồi."


Lâm Phong nhìn Diệp Tuyết, nhìn Thầy Cảnh và Thím Mười đang đứng xung quanh với ánh mắt đầy lo lắng. Cậu cúi đầu nhìn xuống lồng ngực mình, nơi những sợi rễ cây đen bóng vẫn đang cắm sâu vào da thịt, kéo dài ra tận cửa hang để kết nối với chiếc cơ giáp Yggdrasil-0 ngoài kia. Cậu hiểu rằng, cuộc đời con người của cậu đã kết thúc từ đêm nay. Cậu vĩnh viễn bị hàn chặt vào vận mệnh của đại thụ cơ khí, không thể rời xa nó quá một trăm mét, không thể đứng thẳng bằng đôi chân thường.


Cậu nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen. Nhưng giọt nước mắt ấy không còn màu trong suốt của con người.


Dưới ánh sáng yếu ớt của những cây kim châm cứu phát quang, dòng nước mắt của Lâm Phong bắt đầu chuyển sang sắc lục bảo nhạt, lấp lánh một thứ ánh sáng ma quái của thực vật cổ đại. Quá trình biến đổi thể xác và đồng hóa sinh học đã chính thức bước vào giai đoạn không thể đảo ngược.


Đột nhiên, từ phía bìa rừng Diệp Lục bên ngoài hang đá, một tiếng gầm rú cơ khí trầm đục vang lên xé toác màn đêm tĩnh mịch. Sói Lửa lập tức dựng đứng lông gáy, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chăm ra cửa hang hẹp, gầm gừ đầy đe dọa.


Đó là tiếng xích sắt nghiền nát đá sỏi và tiếng khịt mũi đặc trưng của những con Chó săn cơ khí K-900 đang tuần tra biên cảnh. Mùi nhựa Thần Thụ ngọt ngào phát tán từ những vết thương chưa lành của Yggdrasil-0 và dòng máu biến đổi của Lâm Phong đã bắt đầu thu hút sự chú ý của tử thần sắt thép ngoài kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!