Nhạc nềnCyber_Noir

Sợi Rễ Ăn Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm! Ầm! Ầm!


Tiếng sập của những cánh cửa thép dày bọc chì vang lên rầm rầm, cắt đứt hoàn toàn luồng ánh sáng sương đêm từ bên ngoài hành lang, đẩy họ vào trận chiến sinh tử trong không gian khép kín.


Trong phòng thí nghiệm trung tâm của Trạm Nghiên cứu Sinh thái Số 4, ánh sáng đỏ rực từ hệ thống báo động khẩn cấp quét qua quét lại như những vệt máu tươi. Tiếng còi hú dồn dập, chói tai dội vào vách đá, tạo nên những âm thanh u uất vang vọng. Diệp Tuyết đứng chết lặng bên cạnh buồng kính nuôi cấy tảo lục, gương mặt mộc mạc cắt không còn giọt máu, hai tay siết chặt lấy chiếc kính hiển vi cổ đại như muốn tìm kiếm một điểm tựa vô hình.


Bên trong kén lái chật hẹp của Yggdrasil-0, Lâm Phong khẽ rên rỉ. Cơn ngứa rát râm ran từ lớp bùn tảo ngụy trang ngấm qua các kẽ hở vỏ gỗ mecha đang gặm nhấm da thịt cậu, kích hoạt một cơn sốt hoại tử âm ỉ dâng lên dọc sống lưng. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với sự bàng hoàng đang đóng băng tâm trí cậu. Cuốn nhật ký của bà nội Diệp Lan và bức thư tay nhòe lệ của mẹ Diệp Dao vẫn nằm ngổn ngang dưới sàn kén lái. Chân tướng tàn khốc về "Cơ chế đổi máu lấy năng lượng" đang phơi bày trước mắt: nếu cậu tiếp tục chiến đấu, nếu mức độ đồng bộ vượt quá năm mươi phần trăm, cột sống của cậu sẽ bị gỗ hóa vĩnh viễn, biến cậu thành một kẻ tàn phế không thể đứng thẳng bằng đôi chân người.


[Cảnh báo! Hệ thống tự động khóa bảo mật đang đóng kín mọi lối thoát. Tín hiệu định vị của chiếc Huy hiệu Giám sát viên đã bị rò rỉ trước khi bị bọc kín. Lực lượng truy quét đang áp sát trong phạm vi năm mươi mét.]


Giọng nói cơ học, lạnh lùng của AI Yggdrasil-0 vang lên trực tiếp trong đại não Lâm Phong, kéo cậu về với thực tại tàn khốc. Cậu không có thời gian để dằn vặt, không có thời gian để khóc thương cho số phận của chính mình. Tiếng động cơ diesel gầm rú gợn óc và tiếng xích sắt lách cách đặc trưng của quân đội tập đoàn Aether-Corp đã vang lên ngay bên ngoài hành lang phụ.


"Rầm!"


Cánh cửa thép phía ngoài hành lang bị húc văng bởi một lực tác động cực mạnh. Ánh sáng đèn pha công suất lớn rọi thẳng vào bóng tối của trạm nghiên cứu, xua tan màn sương rỉ sét. Đi đầu là con robot săn mồi K-900 với chiếc visor đỏ quét liên tục, hàm răng cưa máy của nó xoay tít phát ra tiếng rít ghê người. Theo sau nó là một tiểu đội bộ binh bọc thép đen dày cộp, tay lăm lăm súng trường xung kích.


"Nó ở kia! Thưa chỉ huy Vương Bá! Tôi thề là đã thấy nó lẻn vào đây!"


Một giọng nói quen thuộc, run rẩy nhưng đầy vẻ hám lợi vang lên từ phía sau đội hình bộ binh. Lâm Phong nheo mắt nhìn qua lớp kính mờ sương của kén lái. Đó là Lâm Hải – người chú họ hèn nhát của cậu. Ông ta đang khom lưng nịnh bợ, ngón tay run rẩy chỉ thẳng về phía buồng kén gỗ của Yggdrasil-0. Trên tay ông ta vẫn còn cầm chiếc thiết bị liên lạc mã hóa phát ra ánh sáng xanh lục nhạt – thứ mà giám sát Bùi Nghị đã ban phát để đổi lấy sự phản bội dòng họ.


Lâm Phong cảm thấy tim mình như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Sự phản bội của người chú họ, kẻ đã bán đứng ngôi làng, bán đứng đứa cháu ruột thịt để đổi lấy vài đồng tín dụng điện tử rẻ mạt, dồn cậu vào đường cùng không lối thoát.


Đứng bên cạnh chiếc xe bọc thép hạng nhẹ bọc chì, Đội trưởng an ninh Vương Bá bước lên phía trước. Gương mặt gã đầy vết sẹo cưa máy gồ ghề dưới ánh đèn pha, bộ giáp đen carbon rít lên mỗi khi gã cử động. Gã nhìn chiếc cơ giáp sinh học khổng lồ đang cúi thấp người trong phòng thí nghiệm hẹp, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.


"Thì ra là cái thứ dị hợm nửa người nửa củi này," Vương Bá khạc nhổ một bãi đờm đen xuống sàn thép, giọng nói khàn đặc vang lên qua bộ đàm phát thanh. "Bùi Nghị đại nhân ra lệnh mang lõi sinh học của nó về. Bộ binh, phong tỏa lối thoát! Súng phun lửa chuẩn bị, đốt cháy sạch cho tao! Đừng để cái thứ tà thuật này có cơ hội phản kháng!"


"Phù..."


Hai họng súng phun lửa plasma công nghiệp từ hai bên sườn bộ binh đồng loạt khai hỏa. Luồng lửa plasma xanh lét, mang theo nhiệt độ cực cao từ dầu hỏa công nghiệp, phun ra như những con rồng lửa hung hãn, bao vây và đốt cháy lối ra duy nhất của Trạm số 4. Sức nóng khủng khiếp lập tức ập đến, thiêu rụi các dây leo gai độc bám quanh cột trụ, khiến không khí trong phòng thí nghiệm trở nên ngột ngạt và đặc quánh khói độc.


Diệp Tuyết bị kẹt giữa làn khói lửa, cô ho khan dữ dội, hai tay che mũi nhưng chất độc hóa học từ lửa plasma bắt đầu làm mắt cô cay xòe. Cô ngã quỵ xuống cạnh buồng kính nuôi cấy, hơi thở lịm dần.


"Diệp Tuyết!" Lâm Phong hét lớn trong kén lái. Cậu cố gắng điều khiển Yggdrasil-0 vung bả vai trái—nơi mang vết cháy sạm sâu hoắm do tia laser từ trận chiến trước—kích hoạt Lá Chắn Diệp Lục để cản phá luồng lửa.


[Cảnh báo: Năng lượng quang năng mecha chỉ còn ba mươi phần trăm. Không đủ dung môi để duy trì màng chắn quang học trước nhiệt độ cực hạn.]


Màn chắn năng lượng màu xanh lục bảo hình tổ ong vừa xuất hiện trước thân mecha lập tức bị ngọn lửa plasma thiêu rụi, vỡ vụn thành những hạt sáng lấp lánh rồi tắt ngấm. Sức nóng dội ngược vào kén lái, đẩy nhiệt độ lên tới năm mươi độ C. Da thịt Lâm Phong phồng rộp, vết bỏng cũ sau lưng rỉ máu tươi hòa cùng mồ hôi lạnh buốt dọc tủy sống.


"Lâm Hải! Ông là đồ súc sinh!" Lâm Phong gầm lên qua loa ngoài mecha, âm thanh ồm ồm của gỗ mục rung chuyển cả phòng thí nghiệm.


Lâm Hải nghe tiếng gầm, sợ hãi lùi lại sau lưng bộ binh, miệng vẫn lẩm bẩm: "Mày... mày là quái vật! Tập đoàn sẽ cho tao cuộc sống vinh hoa ở thành phố cơ khí! Mày chết đi thì làng mới được yên ổn!"


"Đốt chết nó cho tao!" Vương Bá điên cuồng ra lệnh, gã vung chiếc roi điện cao áp phát ra những tia lửa xanh tím rợn người. Lửa phun ngày càng mạnh, trần nhà bằng thép rỉ sét bắt đầu biến dạng, những mảng bê tông trộn sắt sụp đổ xuống rầm rầm, chặn đứng mọi lối thoát.


Lâm Phong nhìn Diệp Tuyết đang dần mất đi ý thức dưới làn khói độc. Cậu nhìn đôi bàn tay mình, nơi những mạch máu xanh phát quang đang co thắt dữ dội. Cậu biết, nếu cậu không bộc phát sức mạnh ngay lập tức, cả cậu và Diệp Tuyết sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi trong lòng đất lạnh lẽo này. Nhưng để có sức mạnh, cậu phải vượt qua Tải lượng Sinh học Cực hạn. Cậu phải chấp nhận để rễ cây ăn sâu hơn vào cơ thể mình.


"Yggdrasil... kết nối tối đa..." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt cậu chuyển sang sắc xanh lục bảo rực rỡ, tràn đầy vẻ quyết tuyệt. "Hiến Tế Nhựa Sống!"


[Cảnh báo! Kích hoạt Hiến Tế Nhựa Sống sẽ đẩy mức độ đồng bộ vượt ngưỡng ba mươi phần trăm. Quá trình gỗ hóa cột sống sẽ bắt đầu. Phi công có nguy cơ mất khả năng đứng thẳng vĩnh viễn. Bạn có chắc chắn?]


"KÍCH HOẠT!" Lâm Phong gầm lên.


Ngay lập tức, sợi Rễ Alpha lớn nhất trong kén lái—dày như cổ tay đứa trẻ, màu đen bóng bọc gai mịn—như một con mãng xà thức tỉnh. Nó quằn quại, phóng ra những chiếc gai nhọn hoắt, đâm xuyên qua lớp biểu bì da tay của Lâm Phong, cắm sâu vào khớp xương vai phải của cậu.


"A... A... A...!"


Tiếng hét đau đớn tột cùng của Lâm Phong vang vọng khắp khoang lái khép kín. Cơn đau không giống bất kỳ thứ gì cậu từng trải qua. Nó như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy xương, cắn xé từng sợi dây thần kinh dọc cột sống. Sợi rễ Alpha điên cuồng hút đi lượng máu đỏ tươi của cậu, truyền ngược vào đó dòng nhựa sinh học màu xanh lục bảo sánh đặc. Lâm Phong cảm thấy nửa thân dưới của mình đột ngột tê dại. Khớp gối và cột sống của cậu kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc khi các sợi xơ thực vật bắt đầu quấn chặt, khóa cứng cậu vào cấu trúc ghế lái gỗ cổ đại.


Cơn đau khiến đại não Lâm Phong xuất hiện những ảo giác mạnh mẽ về một đại thụ khổng lồ nâng đỡ bầu trời sao, nhưng ý chí sinh tồn hoang dã và lòng căm thù tập đoàn đã giữ cho cậu không bị ngất đi. Nhịp tim của cậu vọt lên một trăm chín mươi nhịp một phút, máu mũi chảy dài màu xanh lục bảo nhạt.


[Đồng bộ hoàn tất. Đột phá lên cảnh giới Ký sinh Thực thể (21% - 35%). Mức đồng bộ hiện tại: Ba mươi mốt phần trăm. Kích hoạt Thể Tiến hóa Cơ giáp 1: Dạng tiến hóa: Dây Leo Gai. Mở khóa kỹ năng: Roi Mây Thép.]


OÒNG!


Một luồng sóng năng lượng sinh học màu xanh lục bảo rực rỡ bùng phát từ tâm kén lái của Yggdrasil-0, thổi quét toàn bộ khói độc và ngọn lửa plasma xung quanh lùi lại vài mét. Lớp vỏ gỗ sừng hóa bên ngoài mecha vốn bị cháy sém bỗng chốc nứt ra, mọc ra hàng loạt dây leo bọc sợi carbon dẻo dai, uốn lượn xung quanh hai cánh tay mecha như những chiếc roi xích khổng lồ bám đầy gai nhọn.


"Cái gì thế này?" Vương Bá trợn tròn mắt kinh hãi khi thấy cỗ máy gỗ rách nát bỗng chốc bùng phát một uy áp sinh học khủng khiếp.


"Vương Bá! Đền mạng cho ông nội tao!"


Lâm Phong gầm lên qua hệ thống nơ-ron truyền âm. Cậu vung tay phải mecha. Kỹ năng Roi Mây Thép lập tức được kích hoạt. Hai sợi dây leo gai khổng lồ phóng ra từ cổ tay mecha, quật mạnh với lực ly tâm cực lớn, xé toác không khí tạo nên những tiếng rít gầm rú.


Bùm! Bùm!


Nhát roi đầu tiên quét ngang phòng thí nghiệm, quét sạch toàn bộ tiểu đội bộ binh bọc thép đen, hất văng chúng vào vách đá như những con búp bê rách nát. Những bộ giáp bọc thép carbon dày cộp bị gai nhọn bọc carbon dẻo dai của roi mây siết nát, rỉ ra những dòng dầu máy đen đặc.


Nhát roi thứ hai hướng thẳng về phía chiếc xe bọc thép của Vương Bá. Vương Bá kinh hoàng, cố gắng nổ súng máy laser để cản phá, nhưng luồng laser yếu ớt hoàn toàn bị Roi Mây Thép gạt phăng.


"Rắc!"


Roi mây thép quật thẳng vào buồng lái bọc thép của Vương Bá. Lực ly tâm khổng lồ bóp nát lớp kính lực học dày bọc chì, nghiền nát hệ thống súng phun lửa gắn trên xe, tạo nên một vụ nổ dầu công nghiệp vang dội. Vương Bá bị hất văng khỏi xe, ngã nhào xuống đất, bộ giáp ngực bọc thép bị rách toác, rỉ máu tươi.


"Quái vật... Mày là quái vật thực sự!" Vương Bá hoảng sợ hét lên, gã không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, chỉ biết lết thân thể rách nát bò lùi lại phía sau hành lang, ra lệnh cho những tên lính còn sống sót rút chạy hỗn loạn.


Lâm Hải thấy Vương Bá bại trận, mặt cắt không còn giọt máu, đánh rơi cả thiết bị liên lạc rồi cắm đầu chạy trốn vào bóng tối hành lang phụ.


Lâm Phong không đuổi theo. Năng lượng của Yggdrasil-0 sau cú bộc phát cực hạn đang tụt dốc thê thảm xuống mức báo động đỏ năm phần trăm. Cậu dùng chút sức lực cuối cùng, điều khiển một sợi roi mây quấn chặt lấy eo Diệp Tuyết, nhẹ nhàng nhấc cô vào trong khoang chứa ngoài an toàn của mecha.


"Ầm... rắc..."


Cánh cửa sập bằng thép dày của trạm nghiên cứu bị Lâm Phong dùng tay mecha đập sập hoàn toàn, mở ra một lối thoát nhỏ hướng về phía rừng rậm Diệp Lục.


Nhưng ngay khi mecha vừa bước ra khỏi ranh giới Trạm số 4, toàn bộ hệ thống năng lượng của Yggdrasil-0 hoàn toàn tắt ngấm.


Lâm Phong ngã gục trong kén lái. Hai bàn tay cậu, lúc này vẫn đang bị rễ Alpha cắm sâu, đã hoàn toàn bị xơ hóa thực vật cứng đờ, lớp da chuyển sang màu nâu sần sùi như vỏ cây lim cổ thụ, mất đi hoàn toàn xúc giác của con người. Máu đỏ tươi từ vết thương rỉ ra, hòa cùng nhựa xanh lục bảo của mecha chảy tràn trên bệ cảm biến đá cổ đại, lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt của thung lũng đang lụi tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!