Nhạc nềnCyber_Noir

Lửa Thiêu Nhà Cũ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt nghiền nát thảm lá khô vang lên từ phía bìa rừng thung lũng Diệp Lục, đều đặn và lạnh lùng như nhịp đập của một trái tim bằng thép.


Lâm Phong đứng trên chạc cây lim cổ thụ, hai chân bám chặt vào lớp vỏ sần sùi dính đầy nhựa ẩm. Đôi mắt đen của thiếu niên mười lăm tuổi nheo lại dưới mái tóc bù xù bết bụi đất. Gió từ hướng nam mang theo mùi dầu diesel cháy khét và một thứ mùi hóa chất nồng nặc—mùi của những cỗ máy khai thác thuộc Tập đoàn Aether-Corp.


Cánh cung trên tay Lâm Phong khẽ run lên. Đó là một món vũ khí thô sơ nhưng được chế tác vô cùng tỉ mỉ: cánh cung bằng gỗ lim già dẻo dai, được gia cố dọc sống lưng bằng những thanh thép phế liệu mỏng bọc sợi carbon dẻo thu lượm từ bãi rác thải công nghiệp; dây cung bện từ sợi cáp thép mảnh vốn là dây phanh của một chiếc xe địa hình hỏng. Lâm Phong rút từ bao tên sau lưng ra một mũi tên tre, đầu mũi được bọc bằng thép carbon rèn lạnh sắc lẹm, gác lên bệ ngắm dán bằng da thú.


"Phong, xuống mau!"


Một giọng nói trầm khàn, đứt quãng vang lên từ phía dưới gốc cây. Ông nội cậu, Lâm Thiết, đang đứng đó. Lão nhân khoác chiếc áo da thú bạc màu, bả vai khom xuống dưới sức nặng của năm tháng và những vết thương cũ. Da mặt ông sạm đen, chằng chịt nếp nhăn và khô ráp như vỏ cây già. Đôi mắt đục nhưng sắc lẹm của người thợ săn kỳ cựu đang quét nhìn xung quanh với sự cảnh giác tột độ. Trong bàn tay đầy vết sẹo của ông là một con dao rựa rèn từ thép phế liệu của tàu vũ trụ, lưỡi dao xám xịt phản chiếu ánh sáng mặt trời yếu ớt đang bị che lấp bởi những đám mây bụi cơ giới.


"Họ đến sát quá rồi, ông nội," Lâm Phong thì thầm, nhảy phắt xuống đất nhẹ nhàng như một con mèo rừng. "Cháu thấy khói đen từ xe bọc thép của họ. Đi đầu là chiếc xe bồn xích lớn bọc thép xám."


Lâm Thiết không đáp, chỉ nắm chặt vai Lâm Phong. Bàn tay ông thô ráp, cứng ngắc như kìm sắt, truyền sang thiếu niên một luồng lực lượng run rẩy nhưng kiên định.


"Bùi Nghị đã ra lệnh san phẳng bìa rừng này để dọn đường cho đội máy xúc hạng nặng," Lâm Thiết khàn giọng nói, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo thú. "Họ không muốn chừa lại một tấc đất hữu cơ nào cho làng Diệp Lục. Chúng ta phải rút lui vào sâu trong rừng."


Nhưng đã quá muộn.


Một tiếng nổ rền vang xé toác bầu không khí yên bình của thung lũng Diệp Lục. Con chim sắt trinh sát—một chiếc drone nhỏ hình đĩa xoay phát ra tiếng o o khó chịu—bất ngờ lao ra từ tán lá trên đầu, quét chùm tia laser đỏ rực khắp mặt đất. Radar nhiệt của nó lập tức khóa chặt hai bóng người đứng dưới gốc cổ thụ.


Ngay sau đó, tiếng gầm rú của động cơ diesel công suất lớn dội thẳng vào màng nhĩ. Chiếc xe vận tải bọc thép hạng nặng của đội càn quét húc đổ một loạt cây bụi gai, lừng lững hiện ra ở khoảng trống bìa rừng. Thân xe bọc những tấm thép carbon đen bóng bám đầy dầu mỡ, bánh xích khổng lồ nghiền nát đá tảng và những bụi thảo dược phát quang. Trên nóc xe, một gã đàn ông trung niên mặc áo khoác da rách bám đầy vệt dầu đen đang đứng sau bệ súng phun lửa plasma cầm tay chạy bằng dầu công nghiệp.


Gã chính là Sài Lang—tên đồ tể khét tiếng chuyên dọn dẹp các chướng ngại vật hữu cơ của tập đoàn. Nửa mặt bên trái của gã chém một vệt sẹo sâu hoắm, nụ cười hung ác để lộ hàm răng ố vàng rỉ sét.


"Lũ man di trốn chui trốn nhủi!" Sài Lang gầm lên qua loa phát thanh cơ khí của xe bọc thép. "Bùi Nghị giám sát đã có lệnh: Thu hồi đất lâm nghiệp! Kẻ nào cản đường sẽ bị thanh tẩy bằng lửa!"


Không một lời cảnh báo, Sài Lang gạt cần kích hoạt súng phun lửa plasma. Một luồng rồng lửa màu xanh tím rực cháy bùng phát từ họng súng bọc thép, mang theo nhiệt độ lên tới hàng nghìn độ C quét thẳng về phía ngôi nhà sàn gỗ của Lâm Phong nằm cách đó không xa.


Ngôi nhà sàn làm bằng gỗ lim cổ thụ dẻo dai—nơi che chở tuổi thơ của Lâm Phong, nơi lưu giữ những ký ức ấm áp cuối cùng về người mẹ quá cố Diệp Dao và người cha mất tích Lâm Sơn—lập tức chìm trong biển lửa hóa học. Gỗ lim dù dẻo dai đến đâu cũng không thể chống lại ngọn lửa plasma đậm đặc dầu công nghiệp. Tiếng gỗ nứt vỡ rắc rắc vang lên đau đớn, khói đen cuồn cuộn bốc lên che khuất cả bầu trời thung lũng.


"Nhà của chúng ta...!" Lâm Phong hét lên, lồng ngực nghẹn đắng, đôi mắt rực lên ngọn lửa giận dữ tột cùng. Cậu nâng cánh cung tên gỗ bọc thép tự chế lên, kéo căng dây cáp thép đến mức tối đa. Ngón tay cậu rỉ máu do sợi cáp siết chặt, nhưng cậu không hề cảm thấy đau đớn.


Phựt!


Mũi tên tre bọc thép carbon lao đi với tốc độ xé gió, hướng thẳng vào kính lái bọc thép của chiếc xe vận tải. Nhưng một tiếng "keng" khô khốc vang lên, mũi tên bị nảy ra khỏi lớp kính lực học dày bọc chì mà không để lại một vết xước.


"Vô ích thôi, Phong!" Lâm Thiết hét lớn, nắm lấy cổ áo Lâm Phong kéo mạnh lại phía sau vách đá hẹp ngay khi một luồng lửa plasma khác quét qua chỗ họ vừa đứng, thiêu rụi bụi cây lim thành tro tàn đen kịt trong chớp mắt. "Sức người thường không thể đấu lại sắt thép và plasma của chúng! Mau kích hoạt bẫy!"


Lâm Thiết lao về phía sợi dây tời bện bằng gân thú đột biến giấu dưới thảm lá khô. Bằng một động tác dứt khoát của người thợ săn lão luyện, ông dùng dao rựa chém đứt sợi dây giữ lực.


Ầm!


Một chiếc bẫy gỗ khổng lồ—gồm ba thân cây gỗ sắt bọc phế liệu kim loại nhọn hoắt treo trên đỉnh dốc—bất ngờ sập xuống với lực quán tính khủng khiếp. Thân cây gỗ sắt nện thẳng vào sườn chiếc xe vận tải bọc thép của Sài Lang. Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang dội khắp bìa rừng. Cú va đập cực mạnh khiến chiếc xe bọc thép bị nghiêng hẳn sang một bên, một bên xích xe bị chèn chặt bởi thân gỗ sắt khổng lồ, động cơ diesel rít lên điên cuồng nhưng không thể tiến lên.


"Lũ khốn kiếp!" Sài Lang gầm rú trong buồng lái, gã điên cuồng xoay bệ súng phun lửa về phía Lâm Thiết.


"Phong! Chạy mau! Vào Hang Động Kén!" Lâm Thiết hét lớn, ông thò tay vào ngực áo khoác da, rút ra một bọc da thú dính đầy vết dầu cũ và nhét mạnh vào tay Lâm Phong. Đó chính là Bản đồ Da Thú Lâm Thiết—tấm bản đồ vẽ tay bằng mực thảo mộc ghi lại các dòng chảy năng lượng ngầm và lối thoát hiểm tối mật dẫn đến nơi khởi đầu của Yggdrasil-0.


"Cháu không đi một mình!" Lâm Phong cố gắng dùng đôi vai gầy guốc của mình kéo ông nội ra khỏi đống đổ nát của ngôi nhà sàn đang sụp đổ bên cạnh vách đá. Nhưng một cột gỗ lim đang cháy rực đổ sập xuống, đè nghiến lấy chân trái của Lâm Thiết.


"Chạy đi! Bảo vệ bản đồ bằng mạng sống của cháu!" Lâm Thiết gầm lên, gương mặt khắc khổ của ông đỏ rực dưới ánh lửa plasma đang áp sát.


Sài Lang đã khôi phục lại góc bắn của súng phun lửa. Luồng lửa xanh tím thứ ba quét tới, mang theo cái chết nóng bỏng thiêu rụi mọi sinh mệnh hữu cơ.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Thiết dùng hết chút sức lực cuối cùng, đẩy mạnh Lâm Phong ngã nhào xuống hào nước thải nông nghiệp sâu phía sau vách đá. Ngay khi Lâm Phong rơi xuống bùn nước lạnh ngắt, ông nội cậu đã quay người lại, dùng toàn bộ thân thể gầy gò nhưng kiên cường của mình làm lá chắn che chở phía trên hào nước.


Bùng!


Ngọn lửa plasma quét qua. Lâm Phong trợn tròn mắt nhìn qua làn khói xám. Hình ảnh ông nội cậu chìm trong ngọn lửa xanh tím, gương mặt không hề run sợ mà chỉ có sự thanh thản và quyết tuyệt vĩnh viễn khắc sâu vào tâm khảm thiếu niên.


"Ông nội!!!"


Tiếng hét thất thanh của Lâm Phong bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của động cơ xe bọc thép và tiếng nổ của những bình dầu công nghiệp. Lưng cậu bỏng rát dữ dội khi một tia lửa plasma sượt qua lớp da thú bọc ngoài. Cơn đau thể xác hòa cùng nỗi uất hận tột cùng khiến tầm nhìn của Lâm Phong nhòe đi.


Sài Lang nổ súng liên tiếp từ trên xe bọc thép, đạn súng máy bọc thép găm chi chít xuống thành hào nước, đất đá bắn tung tóe. Lâm Phong biết sức lực của mình lúc này chỉ là vô nghĩa. Cậu siết chặt tấm bản đồ da thú trong lồng ngực rỉ máu, nén tiếng khóc nghẹn ngào vào trong.


Nhớ lại kỹ năng ngụy trang hoang dã mà ông nội từng dạy, Lâm Phong vơ nắm bùn đất ướt lạnh dưới hào nước, điên cuồng phủ đầy lên lưng và hai bả vai để hạ thấp bức xạ nhiệt cơ thể, che giấu vết bỏng đang rỉ máu đỏ tươi. Cậu rạp người sát xuống lòng hào nước đục ngầu, bò nhanh vào bóng tối của những bụi dây leo gai độc rậm rạp phía bìa rừng sâu.


Phía sau cậu, ngôi nhà sàn cũ chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát. Tiếng cười man dại của Sài Lang vọng lại giữa tiếng lửa cháy phần phật.


Nhưng mối đe dọa thực sự chỉ mới bắt đầu.


Từ trong màn sương khói tro tàn xám xịt, một tiếng gầm rú kim loại trầm đục, mang theo tiếng bánh răng xoay tít rợn người vang lên. Đó là tiếng răng cưa máy của chó săn cơ khí K-900—quái thú sinh học bọc thép của tập đoàn. Visor đỏ rực của nó quét qua đống đổ nát, mũi ngửi cơ khí bắt đầu hít hà, dò quét mùi máu rò rỉ từ vết bỏng trên lưng Lâm Phong giữa cơn mưa tro tàn lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!