Trận Chiến Hẻm Than Đen
Hơi lạnh từ những đường ống dẫn khí thải dưới hầm ngầm dội ngược vào phế quản của Hàn Lâm qua thấu kính mặt nạ bị nứt vỡ, buốt nhói như hàng chục mảnh thủy tinh găm sâu vào da thịt. Anh bước đi lảo đảo trong lòng rãnh nước thải ngập ngụa bùn chì xám xịt của phân khu đáy Smog-Town. Cánh tay trái bị liệt tạm thời sau cú giật điện tàn bạo của Đội trưởng Vương buông thõng vô lực, đập lách cách vào những tấm đồng bảo vệ hông mỗi khi anh dịch chuyển bước chân. Nhưng cánh tay phải rách mô thịt, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp găng da thô ráp của anh vẫn gồng lên hết mức để ôm chặt lấy Bé Mận vào lồng ngực mình. Cô bé tám tuổi vẫn hôn mê sâu, hơi thở yếu ớt đến mức Hàn Lâm phải liên tục áp tai vào lớp áo len chắp vá của cô bé để tự trấn an rằng tim em mình vẫn còn đập.
"Lâm... cố lên con, sắp đến lối rẽ vào Hẻm Than Đen rồi!" Giọng nói thở dốc của Lão Gia Cát vang lên trong màn sương mù mờ mịt phía trước. Lão cùng A Mộc đang điên cuồng kéo chiếc cáng dã chiến chở Chú Ba Hàn vượt qua những đoạn dốc trơn trượt bám đầy rêu băng xanh lam. Chú Ba nằm trên cáng, hai chân tàn tật bọc ống đồng rỉ sét co quắp lại, đôi mắt mờ đục nhìn trân trân lên trần hầm rỉ sét nơi những giọt nước ngưng tụ chứa chì đang nhỏ xuống đều đặn.
*Cào... cào... cào...*
Tiếng móng vuốt kim loại sắc nhọn miết mạnh trên nền sắt rỉ của đường ống thải dội lại từ phía sau, mỗi lúc một gần. Tiếng rít xả áp lực hơi nước nén khí của động cơ mini dồn dập vang lên, xen lẫn tiếng thở hồng hộc đầy thú tính của một cỗ máy sinh học dã chiến.
"Nanh Sắt..." Hàn Lâm nghiến chặt răng, khớp hàm bọc đồng của anh phát ra tiếng kêu khô khốc. Con chó máy săn mồi của Độc Nhãn đã bắt được mùi dầu bôi trơn thủy lực đặc chủng rò rỉ từ khớp vai trái bị rạn nứt của anh. Thứ mùi đặc hữu ấy không thể bị xóa nhòa bởi rượu cồn giữ nhiệt của Lão Gia Cát. Và đi ngay sau con quái vật cơ khí đó, tiếng bước chân nặng nề, bất đối xứng của Độc Nhãn – gã sát thủ săn tiền thưởng một mắt – đang nện rầm rập xuống lòng đường hầm rỉ sét.
"Hàn Lâm! Mày không thoát được đâu!" Tiếng gầm rú khàn đặc của Độc Nhãn dội qua các khoang ống dẫn rỗng. "Cái đầu của mày và tấm Bản đồ Băng Tâm đáng giá mười ngàn đồng vàng hoàng gia! Tao sẽ lột da bộ giáp đồng rách nát của mày để làm đai lò sưởi!"
Họ thoát ra khỏi cửa xả hầm thải, đặt chân vào Hẻm Than Đen chật hẹp. Con hẻm cụt này là lối đi duy nhất dẫn vào xưởng rèn cũ của gia đình Hàn Lâm từ quảng trường chính. Hai bên vách hẻm là những tấm tôn rỉ sét ghép lại từ các hộp sắt phế liệu của khu ổ chuột, đóng một lớp băng mỏng, nhớp nháp bụi than đen kịt. Mặt đất trơn trượt cực hạn do rêu băng bám dày trên nền đá rỉ sét.
"Lão Gia Cát! A Mộc! Đưa Chú Ba và Bé Mận vào xưởng rèn trước!" Hàn Lâm hét lên qua bộ lọc khí méo mó, anh dùng cánh tay phải bế Bé Mận trao nhanh vào vòng tay run rẩy của Lão Gia Cát. "Lối hầm dưới sàn xưởng đã mở sẵn. Đưa họ xuống dưới đó lánh nạn ngay lập tức!"
"Còn con thì sao, Lâm?" Lão Gia Cát trợn mắt nhìn anh, đôi bàn tay gầy guộc bám chặt lấy vai áo bảo hộ của Hàn Lâm.
"Con phải chặn chúng lại ở đây. Hẻm này quá hẹp, con chó máy và gã Độc Nhãn không thể cùng lúc tấn công. Con sẽ bẫy chúng," Hàn Lâm dứt khoát đẩy Lão Gia Cát vào trong cánh cửa gỗ bọc chì của xưởng rèn. Anh quay người lại, đứng chắn giữa lối đi chật hẹp của Hẻm Than Đen.
Chiếc vòng cổ tỏa nhiệt của chú chó già Lão Cẩu phát ra ánh sáng đỏ âm ỉ cuối cùng trước khi cánh cửa xưởng rèn đóng sập lại. Bóng tối của con hẻm cụt lập tức nuốt chửng Hàn Lâm, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam mờ ảo phát ra từ những vệt sương giá heli rò rỉ dọc theo các đường ống ngầm chạy sát vách tường.
Hàn Lâm hít một hơi thật sâu. Luồng khí lạnh từ thấu kính mặt nạ nứt vỡ tràn vào phổi làm lồng ngực anh co thắt lại đau đớn. Anh dùng bàn tay phải rớm máu siết chặt phần cán gãy của chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý'. Thân piston trợ lực của nó đã bị nứt toác hoàn toàn sau trận chiến với Đội trưởng Vương, không còn một giọt khí nén nào bên trong để kích hoạt lực vặn trợ lực. Giờ đây, chiếc cờ-lê gia bảo chỉ còn là một thanh thép đặc nặng nề, lạnh buốt.
*GẦM... RÚTTTT!*
Một bóng đen khổng lồ lao ra từ màn sương chì dày đặc ở đầu hẻm. Nanh Sắt! Con chó máy săn mồi bằng thép rỉ sét nhảy bổ vào Hàn Lâm. Bộ răng nanh bằng thép hợp kim chịu lực của nó há hốc, phun ra những luồng hơi nước áp lực cao nóng hổi từ buồng đốt mini trong khoang miệng.
Hàn Lâm không kịp né tránh hoàn toàn do khớp gối bộ giáp đồng bị co ngót nhiệt độ lạnh bó cứng. Anh chỉ kịp nghiêng người sang bên phải.
*RẮC! XOẠC!*
Bộ răng nanh khổng lồ của Nanh Sắt cắn phập vào lá chắn vai bọc đồng bên trái của Hàn Lâm. Sức mạnh cơ học khủng khổng của hàm răng máy xé toạc lớp đồng dày ba ly như xé một tờ giấy bạt rách. Tấm chắn vai bọc đồng bị nghiền nát hoàn toàn, những mảnh đồng vụn rơi rớt xuống nền đất đóng băng kêu loảng xoảng. Cú cắn cực mạnh dội lực trực tiếp vào bả vai trái bị liệt của Hàn Lâm, khiến anh đau đớn gầm lên, suýt nữa thì khuỵu gối xuống đất.
Chưa dừng lại ở đó, Độc Nhãn đã áp sát từ phía sau. Gã khổng lồ một mắt khoác chiếc áo giáp da bò dày bám đầy rỉ sét, hai tay quai chiếc rìu đồng nặng nề chém một nhát ngang hông Hàn Lâm.
*KENGGG!*
Hàn Lâm nâng thanh thép đặc của chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' lên chặn đỡ. Lực va chạm kim loại khổng lồ làm bắn ra một cơn mưa tia lửa ma sát đồng thau chói mắt trong bóng tối của con hẻm. Sức nặng từ cú bổ rìu của Độc Nhãn dồn ép Hàn Lâm lùi thẳng về phía sau, lưng anh đập mạnh vào bức tường sắt rỉ của con hẻm cụt. Tiếng tôn rỉ sét kêu rầm rầm rạn nứt.
"Chết đi, gã thợ hàn rác!" Độc Nhãn cười sằng sặc, gã tì mạnh lưỡi rìu đồng xuống vách cờ-lê của Hàn Lâm, cố sức ép lưỡi rìu sát vào cổ họng anh. "Con chó của tao đã ngửi thấy mùi máu biến tính của mày rồi! Mày là một kẻ dị biến cơ khí!"
Hàn Lâm cắn chặt răng chịu đựng lực ép khổng lồ từ Độc Nhãn. Bàn tay phải bỏng rộp của anh rỉ máu đỏ tươi bám đầy trên cán cờ-lê, trơn trượt và đau đớn tột cùng. Anh cố gắng dồn lực từ cánh tay phải để đẩy gã khổng lồ ra, nhưng không thể. Bên sườn anh, con chó máy Nanh Sắt đang điên cuồng cào bới, móng vuốt thép của nó cào rách lớp vải bạt dán chì bảo hộ hông của anh, chuẩn bị tung cú đớp thứ hai vào mạn sườn không còn giáp che chở.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Hàn Lâm nhìn thấy Nanh Sắt đang lắc lư cái đầu thép, hai thấu kính thạch anh màu đỏ của nó nhấp nháy liên tục để định vị anh qua mùi dầu thủy lực đang nhỏ giọt từ khớp vai trái bị cắn nát.
Anh không thể sử dụng vũ lực thô bạo chống lại cả hai kẻ thù khi cờ-lê đã gãy piston trợ lực. Hàn Lâm cố dùng cờ-lê Thiết Ý đập mạnh một cú vào đầu thép của Nanh Sắt hòng đẩy nó ra. Nhưng cú đập không có lực nén trợ lực chỉ tạo ra tiếng *keng* trầm đục và một vài tia lửa ma sát vô hại trên lớp vỏ sọ thép bọc chì dày của con quái vật. Đầu nó không hề sứt mẻ, ngược lại chấn động dội ngược làm lòng bàn tay phải của anh rách thêm một mảng da thịt lớn, máu chảy ròng ròng.
"Phải phá hủy hệ thống định vị của chúng!" Một suy nghĩ chiến thuật lóe lên trong đầu Hàn Lâm.
Anh dùng chân phải đạp mạnh vào vách tôn rỉ sét bên cạnh để lấy đà, mượn phản lực đẩy người né tránh cú đớp của Nanh Sắt, đồng thời tay phải anh nhanh chóng với ra sau lưng, giật mạnh sợi cáp xả áp khẩn cấp của chiếc lò sưởi đeo lưng.
*XÌÌÌÌÌ... XÌÌÌÌÌ...*
Thủ đoạn Phun sương chì che mắt được kích hoạt. Một luồng hơi nước nóng rực, trộn lẫn với muội than bùn thô độc hại và bụi chì xám xịt tích tụ lâu ngày trong buồng đốt của lò sưởi đeo lưng phun ra xối xả từ các ống xả sau vai Hàn Lâm. Chỉ trong vòng ba giây, toàn bộ con hẻm Than Đen chật hẹp bị bao phủ bởi một đám sương mù đen kịt, nóng hổi, ngột ngạt và nồng nặc mùi chì độc.
"Khặc... khặc... Chết tiệt! Bụi chì!" Độc Nhãn ho sặc sụa, gã mất hoàn toàn tầm nhìn trong màn sương mù đen kịt. Gã buộc phải lùi lại, vung chiếc rìu đồng nặng nề chém loạn xạ vào không trung để tự vệ. "Nanh Sắt! Cắn chết nó cho tao!"
Nhưng Nanh Sắt là một automaton sinh học săn mồi dã chiến cấp trung. Nó không cần tầm nhìn thạch anh. Bộ cảm biến khứu giác cơ khí ở mũi nó vẫn hoạt động hoàn hảo, định vị Hàn Lâm qua mùi dầu bôi trơn thủy lực hoàng gia đang rò rỉ từ vai anh. Nó gầm rú, bốn chân xích sắt cào rách nền đất trơn trượt, nhảy bổ vào màn sương đen kịt hướng thẳng về phía lồng ngực Hàn Lâm.
Hàn Lâm đứng im trong màn sương mù, anh nhắm chặt mắt, áp tai vào vách sắt con hẻm để lắng nghe. Kỹ nghệ Nghe Áp Tần của anh hoạt động cực hạn trong bóng tối. Giữa tiếng ho khè khè của Độc Nhãn và tiếng gió rít bên ngoài, Hàn Lâm nghe thấy một âm thanh rất đặc trưng phát ra từ cơ thể của Nanh Sắt.
*Xình xịch... xình xịch... xì...*
Đó là tiếng rít xả áp từ động cơ hơi nước mini nén khí dưới gầm bụng nó, và tiếng xích tải chuyển động của hệ thống bánh răng truyền động ở bốn chân.
"Hệ thống truyền động bánh xích của nó cần được bôi trơn liên tục bằng dầu thủy lực để tránh bị bó cứng trong cái lạnh hầm ngầm," Hàn Lâm thầm suy luận chiến thuật trong đầu. "Nếu ta đông cứng chất dầu bôi trơn đó, bánh răng của nó sẽ bị khóa chết. Sức mạnh cơ học của động cơ hơi nước nén khí sẽ tự bẻ gãy chính hệ tuần hoàn truyền động của nó."
Bàn tay phải rớm máu của anh nhanh chóng buông cán cờ-lê gãy, luồn vào chiếc túi bảo hộ hông, lôi ra một chiếc bình thủy tinh nhỏ bọc len đá cách nhiệt dã chiến. Bên trong bình là một lượng nhỏ chất lỏng heli âm 268 độ C tinh khiết phát sáng xanh lam mờ ảo – thứ anh lén thu gom được từ các điểm rò rỉ ở Trạm bơm số 4.
*HÚUUUU!*
Nanh Sắt lao ra từ màn sương chì đen kịt, bộ răng nanh hợp kim chỉ còn cách cổ họng Hàn Lâm chưa đầy nửa mét. Hơi nóng và mùi dầu máy khét lẹt phả thẳng vào mặt anh.
Hàn Lâm không lùi. Anh nghiêng người sang bên phải một góc bốn mươi lăm độ, tránh né cú vồ trực diện của con quái vật cơ khí trong gang tấc. Cùng lúc đó, anh vung cánh tay phải bỏng rộp, đập mạnh chiếc bình chứa heli lỏng tự chế trực tiếp vào cụm bánh răng truyền động chính nối giữa động cơ hơi nước và xích tải chân sau của Nanh Sắt.
*XOẢNG!*
Chiếc bình thủy tinh vỡ tan. Chất lỏng heli cực lạnh âm 268 độ C lập tức phun trào xối xả, bao phủ toàn bộ cụm bánh răng truyền động của con chó máy.
*RẮC... RẮC... RẮC...*
Một luồng sương giá xanh lam buốt giá bùng lên dữ dội. Toàn bộ dầu bôi trơn thủy lực trên các bánh răng của Nanh Sắt bị đông cứng tức thì thành một lớp băng đá kim loại cứng ngắc, khóa chết hoàn toàn các khớp chuyển động của bánh xích sau trong vòng một giây.
Nhưng động cơ hơi nước nén khí áp suất cao đeo trên lưng Nanh Sắt vẫn đang hoạt động ở công suất tối đa theo lập trình chiến đấu của Độc Nhãn. Piston vẫn điên cuồng đẩy lực truyền động vào cụm bánh răng đã bị khóa cứng vĩnh viễn.
*KÍT... KÍT... KÍT... RẮC!*
Tiếng thép lá và bánh răng đồng thau bị vặn xoắn dưới lực ép khổng lồ vang lên chói tai. Áp suất bên trong lò hơi mini của Nanh Sắt tăng vọt vượt ngưỡng an toàn do bánh răng không thể chuyển động để giải phóng lực nén.
*BÙNGGGG!*
Một vụ nổ áp suất khổng lồ nổ tung ngay dưới gầm bụng của Nanh Sắt. Lò hơi mini của nó bị nổ tung dội ngược, giải phóng một luồng hơi nước nóng rực lẫn lộn với những mảnh bánh răng gãy vụn bắn ra tung tóe. Sức nổ hất văng con quái vật cơ khí ra xa, hai chân sau bọc xích của nó bị xé rách hoàn toàn, bộ khung thép rỉ sét móp méo nằm giãy giụa bất động trên nền đất đóng băng, thấu kính thạch anh màu đỏ trên mắt nhấp nháy yếu ớt rồi tắt ngấm hoàn toàn.
Sức ép từ vụ nổ dội ngược hất văng Hàn Lâm lùi lại vài bước, slam mạnh vào vách tôn rỉ sét. Anh ho ra một ngụm máu biến tính màu xanh lam nhạt, lồng ngực cơ khí bên trong bộ giáp đồng rách nát rung lên bần bật.
Độc Nhãn, lúc này vừa thoát ra khỏi đám sương mù chì đen kịt, bàng hoàng nhìn thấy cỗ automaton săn mồi đắt giá của mình đã biến thành một đống sắt vụn không còn sự sống. Gã khổng lồ một mắt trợn trừng con mắt còn lại, nhìn Hàn Lâm bằng ánh mắt đầy kinh hoàng và căm phận.
"Mày... mày đã phá hủy Nanh Sắt của tao!" Độc Nhãn rống lên, nhưng gã nhìn thấy Hàn Lâm, dù bộ giáp đồng đã rách nát và rỉ máu xanh lam, vẫn l l lỳ nâng thanh cờ-lê 'Thiết Ý' gãy lên, đôi mắt sau lớp thấu kính nứt vỡ rực sáng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Gã sát thủ săn tiền thưởng hiểu rằng trong con hẻm chật hẹp đầy bẫy lạnh này, gã đã mất đi lợi thế lớn nhất.
"Tao sẽ nhớ kỹ nhịp tim của mày, Hàn Lâm!" Độc Nhãn nghiến răng, gã vác chiếc rìu đồng nặng nề quay người lướt nhanh trên băng thoát khỏi Hẻm Than Đen, biến mất vào màn sương chì của Smog-Town.
Hàn Lâm đứng trơ trọi giữa con hẻm cụt. Tiếng thở khò khè cơ học từ bộ lọc khí nứt vỡ của anh vang lên đứt quãng trong không gian im ắng.
Chiến thắng đã thuộc về anh, nhưng cái giá phải trả là quá lớn.
Để duy trì thân nhiệt sinh học và vận hành các chi cơ khí trong điều kiện bộ giáp đồng bị cắn nát mất tấm che vai bảo vệ, chiếc lò sưởi mini tự chế đeo lưng của Hàn Lâm đã phải hoạt động vượt quá công suất thiết kế suốt trận chiến. Lồng ngực anh bắt đầu rực sáng ánh lửa than đỏ âm ỉ qua những khe hở của lớp giáp đồng.
*RẮC... RẮC...*
Những tiếng rạn nứt cơ học đáng sợ vang lên từ các tấm kim loại bọc quanh lồng ngực anh. Lò sưởi ngực đang bị quá tải nhiệt lượng chiến đấu cực hạn, nung nóng các đường ống dẫn nhiệt chạy sát da thịt anh đến mức bỏng rát. Cơn đau thắt lồng ngực dữ dội ập đến, nhịp tim sinh học của Hàn Lâm đột ngột rơi thẳng xuống mức tối thiểu.
Anh khuỵu gối xuống nền đất đóng băng, bàn tay phải buông lơi chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' gãy đôi. Ý thức của anh mờ nhạt dần khi cánh cửa gỗ bọc chì của xưởng rèn khẽ mở ra, và tiếng hét hoảng hốt của Lão Gia Cát vang lên bên tai anh trước khi bóng tối hoàn toàn sụp đổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!