Nhạc nềnIrregular

Lửa Giận Gác Xép Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau buốt từ phổi dội ngược lên khiến Hàn Lâm khuỵu xuống giữa hầm thải tối tăm, trong khi tiếng bước chân bọc chì giảm chấn của Mật vụ Băng bắt đầu vang lên từ phía trên rãnh thoát. Mỗi nhịp thở của anh lúc này giống như đang nuốt phải hàng chục mảnh thủy tinh vụn. Lớp kính thạch anh bên trái mặt nạ lọc khí bọc chì đã nứt toác một đường dài, để mặc cho luồng khí heli loãng cực lạnh tràn vào, tàn phá phế quản vốn đã chịu đầy vết sẹo muội than chì. Hàn Lâm gồng người, bàn tay trái hoại tử lạnh hoàn toàn mất đi xúc giác tì chặt vào vách ống thải rỉ sét để giữ thăng bằng cho bộ giáp đồng nặng nề.


"Lâm... đi lối này... nhanh lên!" A Mộc khàn giọng thì thầm bên cạnh, gã thợ mộc hầm ngầm dùng bả vai gầy guộc của mình đỡ lấy một phần trọng lượng của Hàn Lâm. Tiếng ho của gã cũng nặng nề không kém do hít phải khói sương heli từ trận chiến ở Điện thờ Lập Quốc.


Hàn Lâm không đáp, anh áp cán kim loại của chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' đã gãy đôi thân piston trợ lực vào vách đường ống ngầm. Kỹ nghệ Nghe Áp Tần truyền dẫn những dao động cơ học nhỏ nhất vào màng nhĩ anh. Tiếng bước chân bọc chì giảm chấn kia vẫn đang di chuyển đều đặn, lạnh lùng và chuẩn xác ở khoảng cách năm mươi mét phía sau. Mật vụ Băng đang bám theo mùi dầu bôi trơn đặc chủng rò rỉ từ khớp vai trái bị rạn nứt của anh. Thứ dầu thủy lực hoàng gia màu đen kịt ấy nhỏ giọt xuống nền đá đóng băng, để lại dấu vết không thể xóa nhòa.


"Lách qua khe kỹ thuật số 9," Hàn Lâm thều thào qua bộ lọc khí méo mó. "Đó là lối dẫn trực tiếp về phía dưới nền xưởng rèn cũ."


Họ bò qua những đường ống thải rỉ sét chật hẹp, nơi những nhũ băng rỉ sắt treo lơ lửng như răng nanh quái thú. Bàn tay phải của Hàn Lâm – vốn bị bỏng nhiệt nặng rách mô thịt rỉ máu từ ca trực ở Trạm bơm số 4 – đau nhói lên mỗi khi anh phải bám vào các đai ốc đóng băng để kéo cơ thể đi. Máu tươi rỉ ra từ vết thương chưa khâu, thấm qua lớp vải bạt dán chì rách nát, nhanh chóng đông cứng lại thành những vệt đỏ thẫm. Trong túi ngực anh, tấm Bản đồ da đồng 'Băng Tâm' và Thẻ đồng đục lỗ vẫn nằm im lìm, tỏa ra cái lạnh thấu xương do bề mặt da thuộc bị đóng băng bởi độc dược 'Băng Phách'.


Sau gần hai mươi phút luồn lách trong bóng tối ngột ngạt, họ tiếp cận được tấm nắp hầm bằng gang dày dưới nền xưởng rèn cũ của gia đình Hàn Lâm. Hàn Lâm dùng đầu cờ-lê gãy gõ nhẹ ba nhịp ngắn, một nhịp dài lên vách gang theo ám hiệu riêng.


*Cạch... Cạch... Cạch... Cạch...*


Tấm nắp gang từ từ dịch chuyển sang một bên, để lộ ra gương mặt râu tóc rối bù bám đầy bụi than của Lão Gia Cát. Đôi mắt lão đỏ ngầu vì rượu cồn công nghiệp, nhưng sự sắc sảo nhạy bén bên trong thì không hề suy giảm. Lão nhìn thấy bộ dạng tả tơi của Hàn Lâm thì lập tức biến sắc, nhanh chóng thò hai cánh tay lực lưỡng xuống kéo cả hai người lên.


"Lâm! Con điên rồi à? Sao lại ra nông nỗi này?" Lão Gia Cát lầm bầm, nhanh tay trượt tấm sàn gỗ dày bọc chì trở lại vị trí cũ, chặn đứng mọi luồng khí lạnh và mùi dầu bôi trơn rò rỉ xuống hầm thải phía dưới. Lão đổ một gáo rượu cồn giữ nhiệt tự chế lên vết nứt sàn để xóa dấu vết khứu giác cơ khí của truy binh. "Mật vụ hoàng gia đang lùng sục khắp phân khu đáy. Cao Lực cũng dẫn quân đi tuần tra gắt gao hơn bình thường."


"Con... tìm thấy thứ cha con đã giấu rồi," Hàn Lâm khàn giọng nói, anh tháo chiếc mặt nạ lọc khí nứt vỡ ra, hít một hơi thật sâu bầu không khí nồng nặc mùi dầu thông và muội than của xưởng rèn để xoa dịu buồng phổi đang bỏng lạnh. Anh không dám nói ra chân tướng về Sự bất tử của Vua Lập Quốc trước mặt A Mộc, nỗi sợ hãi về thực thể siêu máy tính não bộ kia vẫn đang đè nặng lên tâm trí anh.


Lão Gia Cát nhìn chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' gãy đôi trên tay Hàn Lâm, thở dài một tiếng đầy u uất: "Vào trong đi. Chú Ba và Bé Mận đang đợi con. Lò sưởi sắp cạn than rồi."


Hàn Lâm bước vào căn gác xép rỉ sét nhỏ bé nằm cheo leo trên đường ống dẫn heli số 9. Căn phòng ngập trong bóng tối mờ ảo, chỉ được sưởi ấm yếu ớt bởi chiếc lò hơi tự chế 'Ấm Áp'. Kim đồng hồ đo áp suất của lò đang run rẩy chỉ sát vạch không, phát ra những tiếng clăng-clăng khô khốc do thiếu nhiên liệu.


Trên chiếc xe lăn gỗ tự chế có khớp xích sắt rỉ sét, Chú Ba Hàn đang co rúm người lại, hai chân teo tóp bọc trong ống đồng run lên bần bật. Bên cạnh ông, dưới những lớp giẻ rách cách nhiệt chắp vá, Bé Mận đang nằm lịm đi. Đôi gò má cô bé tám tuổi xám ngoét vì lạnh, và dưới lớp băng keo dán dã chiến, những ngón chân nhỏ bé đã chuyển sang màu tím thẫm rợn người của chứng hoại tử lạnh.


"Lâm... con về rồi..." Chú Ba ho húng hắng, giọng khàn đặc vì hít phải muội than chì. "Lính thuế vừa ghé qua... họ dọa nếu ngày mai không nộp đủ định ngạch van đồng hoặc than thô, họ sẽ niêm phong hoàn toàn lò 'Ấm Áp'."


Hàn Lâm bước lại gần, quỳ xuống bên cạnh Bé Mận. Anh áp bàn tay phải bỏng rộp của mình lên trán cô bé. Trán cô bé lạnh ngắt. Nỗi đau mất đi người em gái Hàn Tuyết năm mười tuổi lại dội về trong tâm trí anh như một cơn bão tuyết. Đôi bàn tay đông cứng của Hàn Tuyết ngày xưa cũng lạnh lẽo thế này trước khi cô bé vĩnh viễn không tỉnh lại. Hàn Lâm siết chặt nắm tay phải, máu từ vết thương lại rỉ ra qua kẽ găng da.


Anh thò tay vào túi áo bảo hộ, chạm vào mẩu Than trắng nguyên chất nhỏ mà Thiết Đầu đã tặng. Nhiệt lượng nhẹ nhàng không khói của nó tỏa ra sát lòng bàn tay anh. Đây là nguồn sống duy nhất có thể cứu Bé Mận lúc này. Nhưng trước khi anh kịp stoke mẩu than quý giá đó vào buồng đốt của lò 'Ấm Áp', một tiếng rầm rầm dữ dội dội lên từ cánh cửa gỗ bọc sắt phía ngoài xưởng rèn.


*RẦM! RẦM! RẦM!*


"Mở cửa! Kiểm tra thuế năng lượng khẩn cấp!" Một giọng nói thô bạo, vang vọng đầy lực cơ học vang lên ngoài hành lang.


Lão Gia Cát vội vã giấu A Mộc vào hốc tường cách nhiệt sau kệ phế liệu, rồi loạng choạng bước ra phía cửa, giả vờ say xỉn: "Ai... ai gọi gác cổng thế? Giờ này làm gì có thuế..."


*BÙNG!*


Cánh cửa gỗ bọc sắt bị đạp tung bởi một lực húc cơ học cực mạnh. Đai ốc bản lề cửa văng ra, găm thẳng vào vách tường rỉ sét.


Một gã đàn ông thân hình cao lớn, bặm trợn bước vào phòng. Gã mặc bộ giáp da bò dày bọc chì bảo vệ bám đầy xỉ hàn chì xám xịt. Khuôn mặt gã có một vết sẹo ngang dọc rợn người chạy dài từ trán xuống má. Hông gã đeo một chiếc gậy ba-toong hơi nước nặng nề bọc đồng – món vũ khí phóng điện áp cao 'Lôi Đình' đặc trưng của tuần tra thuế năng lượng.


Đó là Đội trưởng Vương, tay sai bạo lực dưới quyền thanh tra Cao Lực.


Theo sau Vương là hai lính tuần tra bọc thép mang súng trường hơi nước áp lực cao. Vương đảo mắt nhìn quanh căn gác xép chật hẹp, khịt mũi khinh bỉ trước mùi dầu thủy lực rẻ tiền và hơi lạnh đang tràn vào từ vết nứt cửa sổ.


"Lão già say xỉn, bớt diễn kịch đi," Vương hách dịch nói, gã tiến thẳng về phía chiếc lò sưởi 'Ấm Áp' đang tắt dần. "Nhà này đã quá hạn nộp thuế hơi ấm ba tuần. Theo luật của Nghiệp đoàn Điều Áp Hoàng Gia, chúng ta có quyền tịch thu toàn bộ thiết bị sưởi và niêm phong van xả chính."


Chú Ba Hàn cố gắng điều khiển chiếc xe lăn gỗ tiến lại gần, giọng van nài run rẩy: "Xin Đội trưởng... đứa nhỏ đang bị hoại tử lạnh... nếu niêm phong lò, con bé sẽ không sống qua đêm nay. Chúng tôi hứa ngày mai thợ hàn Lâm sẽ nộp đủ van đồng..."


"Câm mồm, lão tàn phế!" Vương quát lớn. Gã không thèm nhìn ông già, vung tay gạt mạnh chiếc xe lăn gỗ.


*RẮC... XOẢNG!*


Chiếc xe lăn gỗ tự chế bị lật nhào dưới lực gạt cơ học của Vương. Chú Ba Hàn ngã nhào xuống sàn sắt lạnh buốt, khớp ống đồng rỉ sét ở chân ông va đập mạnh phát ra tiếng kêu đau đớn. Vương bước tới, rút chiếc gậy ba-toong phóng điện 'Lôi Đình' đeo bên hông, gạt công tắc cơ học trên tay cầm. Tụ điện hơi nước mini trên thân gậy rít lên một tiếng đanh gọn, những tia điện màu xanh lam nhạt bắt đầu nhảy múa trên đầu gậy bọc đồng.


"Lão già bướng bỉnh, dám cản trở thi hành công vụ à?" Vương lạnh lùng nói, vung gậy điện định quật thẳng vào lưng Chú Ba Hàn.


Hàn Lâm, lúc này đang ẩn nấp sau bức tường ngăn gác xép, chứng kiến cảnh tượng đó. Cơn giận dữ tích lũy suốt nhiều năm bóc lột, nỗi đau mất bạn A Sinh, và lời thề bảo vệ hơi ấm cho gia đình bùng lên như một ngọn lửa địa nhiệt ngầm nung nấu lồng ngực anh.


Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Sự sống không thể bị đóng băng vĩnh viễn dưới danh nghĩa luật lệ bóc lột của hoàng gia.


Hàn Lâm lao ra từ bóng tối của hầm ngầm gác xép. Tốc độ của anh cực nhanh nhờ pít-tông trợ lực ở chân bộ giáp đồng cũ kích hoạt đột ngột.


*KENG!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa căn phòng hẹp. Hàn Lâm dùng thân kim loại của chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' đã gãy đôi làm lá chắn dã chiến, chặn đứng cú quật của gậy điện 'Lôi Đình' ngay khi nó chỉ còn cách lưng Chú Ba Hàn vài centimet.


Tia lửa điện màu xanh lam bắn tung tóe, chiếu sáng khuôn mặt đầy sẹo bỏng lạnh của Hàn Lâm sau lớp kính thạch anh nứt vỡ.


"Lâm! Con rác rưởi thợ hàn lậu này!" Vương gầm lên khi nhận ra kẻ bị truy nã. Gã lập tức bẻ ngược tay cầm gậy, kích hoạt xung điện hơi nước áp suất cao tối đa.


*XÈO XÈO XÈO!*


Dòng điện áp cao truyền dẫn trực tiếp qua vỏ đồng thau của chiếc cờ-lê gãy, chạy thẳng vào cánh tay trái của Hàn Lâm. Cơn đau bỏng điện giật mạnh khiến toàn bộ bó cơ sinh học ở cánh tay trái của anh bị co rút dữ dội. Cánh tay trái vốn đã bị hoại tử lạnh vĩnh viễn nay hoàn toàn mất đi khả năng vận động, buông thõng xuống một cách vô lực. Hàn Lâm khuỵu một gối xuống sàn sắt, cơ thể run lên bần bật dưới sức ép của dòng điện tàn phá.


"Chết đi, gã thợ hàn lậu hèn nhát!" Vương cười lớn, gã vung chân húc mạnh chiếc ủng bọc thép vào vai phải của Hàn Lâm, dồn ép anh vào sát vách chiếc lò sưởi 'Ấm Áp'.


Hàn Lâm ngã tựa lưng vào vỏ gang dày của lò 'Ấm Áp'. Lồng ngực anh thở dốc, mắt cơ khí bên phải nhấp nháy đỏ liên tục cảnh báo nguy hiểm. Anh nhìn thấy hai lính tuần tra đang nâng súng trường hơi nước lên ngắm bắn. Anh biết mình chỉ có đúng ba giây trước khi Vương nạp lại tụ điện cho cú đánh chí mạng tiếp theo.


Trong khoảnh khắc bế tắc đó, thính giác nghe áp tần của Hàn Lâm bắt đầu hoạt động cực hạn. Anh nghe thấy tiếng nước sôi sùng sục bên trong chiếc lò 'Ấm Áp' ngay sau lưng mình. Áp suất lò hơi đang ở mức cực thấp, nhưng trong khoang chứa nước vẫn còn một lượng hơi nước nóng tích tụ từ chiều.


Anh dùng bàn tay phải đang bị thương nặng rớm máu, luồn ra sau lưng và giật mạnh van xả áp phụ khẩn cấp của lò sưởi 'Ấm Áp'.


*HÙUUUU... BÙNG!*


Một luồng hơi nước nóng áp suất cao trộn lẫn với muội than đen kịt bùng phát ra từ ống xả phụ của lò sưởi, phun thẳng vào mặt Đội trưởng Vương từ khoảng cách chưa đầy nửa mét.


Luồng hơi nóng đột ngột làm mờ tịt hoàn toàn thấu kính thạch anh trên mặt nạ bọc chì của Vương, đồng thời hơi nóng bỏng rát nung chảy lớp sáp bôi trơn trên mặt nạ khiến gã hét lên một tiếng đau đớn, lùi lại mất phương hướng. Hai lính tuần tra phía sau cũng bị màn sương mù hơi nước nóng dày đặc che khuất tầm nhìn, nổ súng loạn xạ vào vách sắt rỉ sét tạo ra những tiếng *đoàng đoàng* chói tai.


"Áaa! Mắt ta! Bắn chết nó cho ta!" Vương điên cuồng gào thét trong màn sương khói mịt mù.


Hàn Lâm tận dụng ba giây ngắn ngủi đó. Anh nín thở điều hòa nhịp tim, dồn toàn bộ lượng khí nén dã chiến ít ỏi còn sót lại từ bình mini đeo hông vào hệ thống pít-tông trợ lực của chiếc găng tay đồng bên tay phải.


*RÍT... RÍT... RÍT...*


Chiếc pít-tông trên găng tay đồng rít lên một tiếng đanh gọn, áp lực nén khí đạt đến ngưỡng giới hạn cực đại 400 Psi. Hàn Lâm gồng mình đứng dậy, toàn bộ cơ bắp bả vai phải căng lên như dây cót cơ học.


Anh lướt tới qua màn sương khói nóng hổi, nhắm thẳng vào cánh tay phải thủy lực đang cầm gậy điện của Vương, tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình: Cú đấm pít-tông nén khí.


*ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ cơ học đanh gọn vang dội cả căn gác xép rỉ sét. Cú đấm bọc đồng dồn lực nén khí khổng lồ đập thẳng vào khớp nối cùi chỏ thủy lực của Vương.


*RẮC... XOẢNG... BÙNG!*


Lực đập khổng lồ nén nát vỏ thép bảo vệ, làm cong vẹo hoàn toàn thanh pít-tông truyền động của tay máy của Vương. Chiếc gậy ba-toong phóng điện 'Lôi Đình' bị văng ra khỏi bàn tay thép rạn nứt, rơi xuống sàn sắt và chập mạch nổ tung thành những tia lửa điện đỏ rực. Vương thét lên một tiếng thảm thiết khi cánh tay thủy lực của gã bị phá hủy hoàn toàn, những dòng dầu thủy lực màu đen phun ra xối xả từ khớp nối rạn nứt.


Gã đội trưởng tuần tra khổng lồ đổ sụp xuống sàn sắt như một khối thép rỉ sét, rên rỉ trong đau đớn tột cùng.


Lão Gia Cát từ trong hốc tường lao ra, cầm chiếc muôi đồng nặng nề đập mạnh vào đầu hai tên lính tuần tra đang mất phương hướng trong sương mù, khiến chúng ngã gục xuống sàn gỗ.


"Lâm! Chúng ta phải đi ngay!" Lão Gia Cát gào lên, giọng lão lạc đi vì lo sợ. Lão chạy lại đỡ Chú Ba Hàn dậy.


Hàn Lâm đứng thở dốc giữa căn phòng đầy khói sương và mùi dầu thủy lực khét lẹt. Cánh tay trái của anh buốt giá, hoàn toàn tê liệt do bỏng điện nhẹ. Chiếc lò sưởi 'Ấm Áp' sau cú xả áp khẩn cấp đã hỏng hoàn toàn van xả phụ, phát ra những tiếng thở dài cơ học yếu ớt rồi tắt ngấm hoàn toàn. Căn phòng bắt đầu lạnh dần.


Nhưng mối đe dọa lớn hơn đã ập đến.


Đội trưởng Vương, dù đang quằn quại dưới sàn với cánh tay máy bị tàn phá, vẫn dùng bàn tay trái còn lại mò mẫm bên thắt lưng. Gã giật mạnh sợi dây xích bọc chì của chiếc còi hơi báo động khẩn cấp đeo trước ngực.


*UÝYYYYYYY... UÝYYYYYYY...*


Tiếng còi hơi nước khổng lồ phát ra từ chiếc còi bọc chì rít lên một tần số siêu âm chói tai, vang vọng khắp các đường ống dẫn của phân khu Smog-Town, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng sớm.


Đó là tín hiệu gọi viện binh bọc thép hoàng gia.


Hàn Lâm bàng hoàng nhìn ra ngoài cửa sổ gác xép. Từ phía xa, tiếng xình xịch dồn dập của những lò hơi tăng áp áp suất cao và tiếng bước chân bọc thép nặng nề của Đội tuần tra bọc thép thiết giáp hoàng gia bắt đầu vang dội trên các trục đường ống chính, đang rầm rập lao về phía gác xép rỉ sét của anh. Vòng vây sắt bọc chì của đế chế đã chính thức khép lại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!