Bản Đồ Da Đồng 'Băng Tâm'
Tiếng rít tần số cao dội thẳng vào màng nhĩ Hàn Lâm như một mũi khoan thép nung đỏ, rít lên qua những khe hở của chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì rỉ sét. Sóng âm không truyền qua không khí thông thường; nó là một thứ dao động cơ học cực mạnh, chạy dọc theo lớp vỏ đồng thau của chiếc kén cổ đại, truyền qua bàn tay phải đang bỏng rộp rỉ máu của anh, rồi chạy thẳng vào hệ thần kinh.
Điện thờ Lập Quốc rung chuyển. Những mảnh nhũ đá bám đầy rêu băng xanh lam từ trên trần hầm cao hàng chục mét bắt đầu rụng xuống, vỡ tan tành trên nền đá hộc cổ xưa. Khói bụi chì xám xịt trộn lẫn với hơi heli lỏng lạnh buốt bốc lên nghi ngút, che khuất cả bóng dáng khổng lồ của automaton Số 102 đang bị khóa cứng bánh xích phía xa.
"Lâm! Tránh ra mau! Cái kén đó sắp nổ tung rồi!" A Mộc gào lên từ góc hốc đá cách nhiệt, hai tay gã ôm chặt lấy một thanh kèo gỗ thông ngâm dầu chịu lực để giữ thăng bằng trước những đợt địa chấn ngầm liên tục dội lên.
Hàn Lâm không lùi lại. Đôi mắt anh, sau lớp thấu kính thạch anh mờ mịt hơi nước ngưng tụ, dán chặt vào lớp quartz trong suốt ở mặt trước của chiếc kén đồng. Lớp sương băng xanh lam bọc ngoài từ từ nứt vỡ dưới áp lực nhiệt lượng tăng vọt đột ngột từ mẩu than trắng trong túi ngực anh. Và rồi, chân tướng kinh hoàng bên trong cỗ máy ngưng lạnh lộ ra, bóp nghẹt lấy hơi thở yếu ớt của người thợ sửa van thực địa.
Bên trong chất lỏng heli âm độ tinh khiết phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, không có bất kỳ thi hài hoàng gia nào được bảo quản.
Chỉ có một bộ não khổng lồ.
Bộ não sinh học ấy vẫn còn sống, căng phồng và co bóp theo một nhịp điệu cơ học quái dị. Hàng trăm sợi dây đồng siêu mỏng, những điện cực bằng bạc tinh khiết và các ống dẫn lạnh bằng thủy tinh trong suốt cắm sâu vào từng thùy não, liên kết nó với một hệ thống bánh răng vi sai và các đĩa đếm đục lỗ bằng đồng mạ vàng xung quanh vách kén. Cứ mỗi nhịp co bóp, một luồng ánh sáng điện từ xanh loãng lại chạy dọc theo các sợi dây, kích hoạt những tiếng *tạch tạch* lạnh lùng của bộ đếm cơ học.
Đây chính là Sự bất tử của Vua Lập Quốc.
Đầu óc Hàn Lâm như nổ tung. Anh nhận ra một chân tướng tàn độc vượt xa mọi sự tưởng tượng của những phu đường ống tầng đáy. Mùa đông vĩnh cửu đang bóp nghẹt lục địa, những trận bão tuyết nhân tạo hoành hành, và chính sách cắt giảm than sưởi ấm của Nghiệp đoàn khiến hàng vạn người nghèo – trong đó có người em gái nhỏ Hàn Tuyết của anh – phải đông cứng vĩnh viễn... tất cả không phải là thiên tai tự nhiên.
Đó là một thuật toán điều phối năng lượng lạnh khổng lồ, được vận hành bởi bộ não vẫn còn hoạt động của vị vua lập quốc để duy trì sự bất tử vô cảm của chính ông ta và giới thống trị hoàng gia. Họ hút hết nhiệt lượng của mặt đất, dồn toàn bộ năng lượng sưởi ấm về cung điện để vận hành hệ thống ngưng lạnh heli vĩnh cửu này.
"Hóa ra... họ đóng băng chúng ta... chỉ để giữ cho thứ quái quỷ này tiếp tục suy nghĩ..." Hàn Lâm thì thào, giọng anh nghẹn lại sau lớp mặt nạ. Cơn phẫn nộ tột cùng nung nóng lồng ngực anh, lấn át cả cái lạnh đang gặm nhấm bàn tay phải rách nát.
*Rắc... Rắc...*
Sự hiện diện của mẩu than trắng nguyên chất tỏa nhiệt sát vách kén đã phá vỡ sự cân bằng nhiệt động học của cỗ máy ngưng lạnh. Hệ thống an ninh trung tâm của kén đồng báo động đỏ. Những chiếc van xả áp phụ trên đỉnh kén bắt đầu phun ra những luồng hơi heli lỏng âm một trăm năm mươi độ C rít lên chói tai.
Trong cơn hỗn loạn cơ học đó, một tiếng *cạch* trầm đục vang lên từ phần bệ đá dưới chân kén. Một khoang chứa bằng đồng thau tự động bật mở, đẩy ra hai vật phẩm cổ đại bám đầy bụi rỉ đồng vàng:
Một chiếc Bản đồ da đồng 'Băng Tâm' – tấm bản đồ cơ khí làm bằng da thuộc dày bọc viền đồng thau chạm khắc tinh xảo, trên bề mặt có các rãnh khắc tự động dịch chuyển bánh răng theo áp suất thực tế.
Và một Thẻ đồng đục lỗ (Mã năng lượng) – tấm thẻ nhỏ bằng đồng thau có đục những hàng lỗ mật mã theo thuật toán cổ của dòng họ Hàn.
"Bản đồ... và mã khóa địa nhiệt?" Hàn Lâm nhận ra ký hiệu bánh răng lửa của cha mình trên tấm thẻ đồng. Không chút do dự, anh dùng bàn tay phải bỏng rộp, rớm máu tóm lấy cả hai vật phẩm nhét vội vào túi bảo hộ ngực.
Nhưng ngay khi những ngón tay anh vừa rút ra khỏi khoang chứa, một luồng hơi lạnh buốt giá bất thường, mang theo mùi hôi hám của dầu thủy lực cao cấp và sáp sưởi nhân tạo, tràn tới từ phía sau màn sương chì xám xịt.
Một bóng người lặng lẽ bước ra từ bóng tối của những cỗ quan tài ngưng lạnh.
Đó là Mật vụ Băng.
Cô ta khoác bộ đồ bạt bọc chì bó sát màu đen hoàn toàn không bám tuyết, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ phòng độc bằng da chuột cách nhiệt có thấu kính thạch anh màu xanh lam phát sáng lạnh lẽo. Dưới chân cô ta là đôi giày giảm chấn bọc chì di chuyển hoàn toàn không tiếng động trên nền đá đóng băng. Trên tay phải của nữ đặc vụ, một chiếc găng tay cơ khí tích hợp bình phun độc dược lạnh hóa lỏng 'Băng Phách' đang rít lên khe khẽ, sẵn sàng phóng hỏa lực.
"Kẻ xâm nhập," giọng nói của Mật vụ Băng vang lên qua bộ lọc khí, lạnh lùng, vô cảm và méo mó qua màng kim loại. "Giao nộp bản đồ và thẻ đục lỗ. Ngươi không được phép rời khỏi đây với bí mật hoàng gia."
Hàn Lâm lùi lại một bước, bộ giáp đồng rách nát của anh phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc. Khớp vai trái bị bó cứng hoàn toàn khiến anh phải nghiêng người phòng thủ một cách dị dạng. Tay phải anh siết chặt chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' rỗng áp, thân piston trợ lực của nó đã bị nứt toác nghiêm trọng sau trận chiến với Số 102.
"Cô có biết thứ bên trong cái kén này là gì không?" Hàn Lâm gầm lên qua mặt nạ, cố gắng kéo dài thời gian để A Mộc tìm lối thoát phía sau. "Hoàng gia đang giết chết cả thành phố ngầm để nuôi sống một bộ não điên loạn!"
Mật vụ Băng không trả lời. Trong thế giới của một đặc vụ Viện Hàn lâm, không có chỗ cho sự thương cảm hay lý thuyết đạo đức sinh học. Nhiệm vụ thu hồi kén đồng và tiêu diệt nhân chứng là tuyệt đối.
*Phụt!*
Cô ta vung tay phải. Từ họng phun trên chiếc găng tay cơ khí, một luồng độc dược lạnh hóa lỏng 'Băng Phách' màu xanh lam sẫm bắn thẳng về phía lồng ngực Hàn Lâm. Luồng chất lỏng cực lạnh này có khả năng đông đặc dòng máu sinh học ngay lập tức nếu tiếp xúc với da thịt.
Hàn Lâm không thể né tránh nhanh do khớp chân bị đông cứng. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh đưa tấm Bản đồ da đồng 'Băng Tâm' vừa nhặt được lên trước ngực làm lá chắn dã chiến.
*Xèo xèo xèo!*
Luồng độc dược 'Băng Phách' va chạm mạnh vào bề mặt da thuộc bọc đồng dày của tấm bản đồ. Hơi lạnh cực hạn lập tức đóng băng bề mặt da thuộc thành một lớp băng đá đục ngầu, nhưng cấu trúc đồng thau cổ đại dày cộp đã chặn đứng hoàn toàn luồng độc không cho nó thấm qua. Lực chấn động dội ngược khiến bàn tay phải đang bị thương của Hàn Lâm run rẩy dữ dội, vết rách trên lòng bàn tay toác ra, máu tươi rỉ qua kẽ găng da dán chặt vào viền đồng của bản đồ.
Mật vụ Băng hơi khựng lại khi thấy luồng độc bị chặn đứng bởi một cổ vật hoàng gia. Nhưng ngay lập tức, cô ta lướt tới với tốc độ kinh hoàng nhờ đôi giày hơi nước giảm chấn. Một chiếc dao găm tẩm độc lạnh xuất hiện trên tay trái của cô ta, vung lên nhắm thẳng vào khe hở khớp cổ của mặt nạ lọc khí của Hàn Lâm.
"Lâm! Tránh ra!" A Mộc từ phía sau ném một thanh kèo gỗ thông ngâm dầu vào người Băng để can thiệp.
Nữ đặc vụ nghiêng người né tránh thanh gỗ một cách dễ dàng, nhưng khoảng trống nửa giây đó là đủ để Hàn Lâm đưa ra quyết định chiến thuật tối ưu nhất.
Anh nhận ra độc dược lỏng của cô ta rất dễ bay hơi dưới áp lực gió mạnh. Và ngay sát bên cạnh anh, đường ống xả khẩn cấp bằng đồng của hệ thống ngưng lạnh kén đang rung lên bần bật dưới áp suất ngược cực lớn.
"A Mộc! Nhảy xuống hầm thải phía sau cánh cổng!" Hàn Lâm hét lớn.
Anh dồn toàn bộ sức tàn vào cánh tay phải bỏng rộp, vung chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' rỗng áp, quật mạnh bằng tất cả trọng lượng cơ thể vào van xả áp phụ của đường ống xả khẩn cấp bên cạnh.
*RẮC... XOẢNG!*
Thân piston trợ lực của cờ-lê 'Thiết Ý' chính thức gãy đôi dưới lực tác động cực đại. Nhưng cú đập đã đập nát hoàn toàn chiếc van đồng rỉ sét của ống xả.
*ÙUUUUU... BÙNG!*
Luồng khí heli lạnh buốt âm một trăm năm mươi độ C dưới áp suất ngược cực lớn từ cung điện dội xuống phun trào ra từ vết nứt. Áp lực nén khí khổng lồ tạo ra một tiếng nổ đanh gọn, thổi bay luồng độc dược 'Băng Phách' ngược trở lại phía Mật vụ Băng.
Đồng thời, hơi lạnh heli hóa lỏng bốc hơi tức thì khi tiếp xúc với không khí ẩm của điện thờ, tạo ra một màn sương mù sương giá trắng xóa, dày đặc bao phủ toàn bộ căn phòng trong vòng ba giây. Tầm nhìn lập tức giảm xuống bằng không.
*Rắc!*
Lực dội ngược của luồng khí nén quá lớn đã hất văng Hàn Lâm ngã lộn nhào trên nền đá đóng băng. Mặt nạ lọc khí bọc chì của anh va đập mạnh vào cạnh bệ đá, thấu kính thạch anh bên trái nứt toác ra một đường dài.
Một lượng nhỏ khí heli lạnh loãng lọt qua vết nứt vào bên trong mặt nạ. Hàn Lâm lập tức cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, cổ họng bỏng rát như bị cào xé bởi những mảnh thủy tinh lạnh buốt. Anh ho sặc sụa, dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt rỉ ra từ khóe miệng bám vào màng lọc khí.
Nhưng anh không dừng lại. Trong màn sương mù trắng xóa, thính giác nghe áp tần của anh vẫn hoạt động. Anh nghe thấy tiếng rít gió của lối thoát hiểm khẩn cấp phía sau bệ đá – một đường ống thải rỗng áp suất dẫn thẳng xuống các tầng ngầm sâu hơn.
Anh bò nhanh về phía trước, tay phải ôm chặt bản đồ Băng Tâm và thẻ đục lỗ, tay kia tóm lấy cổ áo của A Mộc đang ho loạn xạ trong sương mù.
"Nhảy!" Hàn Lâm khàn giọng hét lên, kéo gã thợ mộc lao thẳng vào bóng tối của hầm thải khẩn cấp ngay khi tiếng bước chân giảm chấn bọc chì của Mật vụ Băng rầm rập lao tới từ phía sau.
Phía sau họ, luồng độc dược lạnh hóa lỏng 'Băng Phách' phóng ra từ găng tay cơ khí của đặc vụ Băng một lần nữa quét qua không gian, đóng băng vĩnh viễn lối thoát duy nhất của Hàn Lâm thành một khối băng đá dày đặc, bít kín đường quay trở lại mặt đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!