Điện Thờ Lập Quốc
Cơn buốt giá từ cánh cổng đồng thau cổ đại xuyên qua lớp găng da rách nát, dội thẳng vào lòng bàn tay phải đang bỏng rộp và rỉ máu của Hàn Lâm. Cảm giác đau đớn nhói lên tận óc, nóng bỏng và tê dại đan xen như thể có hàng ngàn mũi kim chì đang đâm sâu vào da thịt. Nhưng anh không thể buông tay.
Bên trong chiếc Mặt nạ lọc khí bọc chì, nhịp thở của anh kéo theo tiếng rít khò khè nặng nề. Kim đo áp suất dưỡng khí trên kính thạch anh đã tụt xuống dưới mức tám phần trăm. Từng luồng khí thở ra nóng hổi ngưng tụ thành những hạt sương mỏng bám chặt vào thấu kính, làm mờ đi ký hiệu cổ xưa đang hiện ra trước mắt anh dưới ánh đèn bão bập bùng của A Mộc.
Đó là hình ảnh một chiếc bánh răng rỗng bao bọc lấy một ngọn lửa địa nhiệt rực cháy – biểu tượng gia bảo của dòng họ Hàn.
"Lâm... dưỡng khí của cậu sắp hết rồi. Chúng ta phải phá cổng thôi!" A Mộc ho húng hắng, cố gắng nâng chiếc đèn bão dầu thông ngập bảo quản lên cao. Giọng gã thợ mộc run rẩy giữa bầu không khí ngập tràn mùi lưu huỳnh và rỉ đồng cổ đại. "Tôi còn ba thanh kèo gỗ thông ngâm dầu chịu lực ở đây, có thể dùng làm đòn bẩy..."
"Không được phá," Hàn Lâm khàn giọng ngắt lời, âm thanh dội lại bên trong lòng mặt nạ nghe nghẹn ngào và lạnh lẽo. "Cơ chế khóa của cánh cổng này hoạt động bằng áp suất thủy lực và bánh răng đục lỗ cổ đại. Nếu dùng lực mạnh tác động, hệ thống tự hủy bằng hơi nước áp lực cao bên trong sẽ kích hoạt, nung chảy toàn bộ khu vực này thành một vũng đồng nóng chảy. Chúng ta sẽ chết cháy trước khi kịp ngạt thở."
Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng gạt bỏ bóng đen tâm lý về cái chết đóng băng của A Sinh ra khỏi tâm trí. Anh phải tập trung. Bàn tay trái hoại tử lạnh hoàn toàn mất xúc giác được anh tì chặt vào vách đá để giữ thăng bằng cho cơ thể bọc giáp nặng nề. Khớp vai trái bọc đồng bị bó cứng hoàn toàn ở góc chín mươi độ khiến anh phải nghiêng hẳn người sang một bên đầy dị dạng.
Hàn Lâm áp sát tai vào bề mặt lạnh buốt của cánh cổng đồng thau rỉ xanh. Anh không dùng tay trần, mà chạm cán kim loại của chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' bị rạn nứt vào vỏ cổng để làm vật dẫn âm.
*Kỹ nghệ Nghe Áp Tần.*
Toàn bộ thế giới u tối xung quanh bỗng chốc im lặng. Tiếng đá lở rầm rầm từ phía xa, tiếng thở dốc của A Mộc, tất cả đều biến mất. Trong đầu Hàn Lâm hiện lên một sơ đồ áp suất vô hình, được vẽ nên bởi những rung động siêu vi truyền qua thớ đồng cổ đại. Anh nghe thấy tiếng rít nhẹ của dòng chất lỏng làm lạnh đang lưu thông bên trong các rãnh dẫn, và quan trọng nhất – tiếng tích tắc trầm đục của bộ đếm bánh răng cơ học.
*Tạch... tạch... rít...*
"Có ba đĩa xoay áp lực," Hàn Lâm thì thào, mồ hôi trộn lẫn muội than chảy dài từ trán xuống cằm. "Đĩa thứ nhất ở mức ba mươi Psi. Đĩa thứ hai bị kẹt do rỉ đồng ở mức năm mươi. Đĩa thứ ba... đang chịu áp suất ngược cực lớn từ hệ thống ngưng lạnh của cung điện."
Bằng bàn tay phải bỏng rộp rỉ máu, Hàn Lâm run rẩy luồn ngón tay vào khe hở nhỏ bên hông ký hiệu bánh răng lửa. Da thịt anh bỏng rát khi chạm vào các răng cưa đồng sắc nhọn đã bị oxy hóa. Anh dùng lực ngón tay, chậm rãi bẻ khớp xoay của đĩa thứ nhất.
*Cạch.*
Một tiếng động thanh thoát vang lên qua cán cờ-lê. Tốt rồi.
Đến đĩa thứ hai. Sức cản của rỉ đồng vàng khiến đĩa xoay cứng đờ. Lực cầm nắm của bàn tay phải Hàn Lâm đã giảm mất ba phần mười do vết bỏng nhiệt ở trạm bơm. Mỗi lần anh cố dùng lực, vết rách trên lòng bàn tay lại toác ra, máu tươi rỉ qua kẽ găng da dán chặt vào kim loại lạnh buốt.
"A Mộc, châm một giọt dầu thông ngập bảo quản từ đèn bão vào khe đĩa thứ hai," Hàn Lâm ra lệnh, giọng anh đã bắt đầu lịm đi vì thiếu oxy. Dưỡng khí chỉ còn dưới sáu phần trăm. Đầu óc anh bắt đầu quay cuồng, những ảo giác về đôi bàn tay đông cứng của em gái Hàn Tuyết lại hiện lên chập chờn trong bóng tối.
A Mộc vội vã làm theo. Chất dầu thông ấm áp len lỏi vào các kẽ răng rỉ sét, nung chảy lớp rêu băng xanh lam cổ đại.
Hàn Lâm nghiến răng, dồn toàn bộ sức tàn vào ba ngón tay phải, bẻ mạnh đĩa xoay thứ hai.
*Rắc... Cạch!*
Đĩa thứ hai đã ăn khớp.
Bây giờ là đĩa thứ ba – đĩa chịu áp suất ngược cực lớn. Hàn Lâm có thể nghe thấy tiếng rít chói tai của dòng khí heli lỏng âm độ đang ép chặt vào chốt khóa bên trong. Áp lực này vượt quá giới hạn thể chất của một thợ sửa van thông thường. Nếu anh bẻ sai hướng, áp suất dội ngược sẽ đập gãy toàn bộ các ngón tay của anh.
Anh áp sát tai hơn nữa, lắng nghe tần số dao động của phân tử hơi nước ngưng tụ trên bề mặt đĩa xoay. Anh nhận ra nhịp rít của dòng áp suất có một khoảng dừng cực ngắn – chỉ khoảng nửa giây – sau mỗi chu kỳ xả nén của trạm bơm hoàng gia phía trên.
Một chu kỳ... hai chu kỳ...
"Bây giờ!" Hàn Lâm gầm lên một tiếng khàn đục, dùng lòng bàn tay phải ép mạnh vào chốt xoay đúng vào khoảnh khắc áp suất ngược sụt giảm.
*ẦM!*
Cánh cổng đồng thau khổng lồ rung chuyển dữ dội. Hệ thống xích sắt nặng nề bao bọc xung quanh bắt đầu chuyển động, kéo theo những tiếng rít kim loại đanh gọn vang vọng khắp không gian tối tăm. Tấm cửa đồng thau dày cộp từ từ trượt sang hai bên, để lộ ra một lối đi ngầm rộng lớn.
Một luồng không khí lạnh buốt nhưng tinh khiết, không hề bám bụi chì hay mùi lưu huỳnh độc hại, từ bên trong tràn ra ngoài. Hàn Lâm ngã quỵ xuống nền đá, hít lấy hít để luồng khí sạch thông qua van xả phụ của mặt nạ lọc khí. Kim đo dưỡng khí từ vạch đỏ từ từ nhích ngược trở lại. Anh đã sống sót qua cơn ngạt thở trong gang tấc.
"Thần thánh ơi..." A Mộc đứng chôn chân tại chỗ, chiếc đèn bão trên tay gã run rẩy quét qua khoảng không gian phía sau cánh cổng.
Hiện ra trước mắt họ là *Điện thờ Lập Quốc*.
Căn phòng ngầm khổng lồ rộng hàng ngàn mét vuông, được xây dựng hoàn toàn bằng những khối đá hộc thô ráp chồng khít lên nhau theo kiến trúc cổ xưa. Nhưng điều khiến Hàn Lâm kinh ngạc tột độ chính là sự hiện diện của một mạng lưới cơ khí đồng thau tinh xảo đan xen dày đặc dọc theo các bức tường đá. Những đường ống dẫn bằng đồng mạ bạc, sáng bóng dưới lớp sương muối mỏng, chạy ngoằn ngoèo như những sợi gân máu khổng lồ của một thực thể sống.
Dọc theo hai bên đại lộ đá của điện thờ là hàng trăm cỗ quan tài ngưng lạnh bằng đồng thau rỉ sét, được kết nối với các ống dẫn heli phát ra những tiếng xì xì đều đặn. Mặt kính thạch anh trên mỗi cỗ quan tài bám đầy tuyết trắng, che giấu những bóng người mờ ảo bên trong đang được bảo quản bằng công nghệ ngưng lạnh sơ khai.
"Đây không phải là hốc đá phế liệu..." A Mộc lắp bắp, bước lùi lại một bước đầy sợ hãi. "Đây là nghĩa trang ngầm của hoàng gia... Lâm ơi, chúng ta đột nhập vào cấm địa rồi!"
Hàn Lâm gượng dậy, bộ giáp đồng rách nát của anh phát ra tiếng kêu kèn kẹt. Ánh mắt anh dán chặt vào trung tâm điện thờ. Ở đó, trên một bục đá cao được bao quanh bởi các cột tản nhiệt khổng lồ, đặt một chiếc kén đồng lớn phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo của chất lỏng heli âm độ tinh khiết.
"Phải tìm phế liệu đồng chịu lực tốt để chế van..." Hàn Lâm thầm nghĩ, lý trí thực tế của một thợ sửa ống dẫn kéo anh trở lại thực tại. Anh tiến lên một bước hướng về phía bục đá.
*Cạch.*
Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên dưới đế giày bọc đồng của Hàn Lâm. Anh đã giẫm phải một tấm đá lún.
*Hệ thống an ninh tự động kích hoạt.*
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Từ trên vòm đá cao hàng chục mét của điện thờ, những sợi xích sắt khổng lồ bất ngờ thả xích. Hai thanh thiết giáp mang lưỡi cưa tròn bằng chì nặng hàng tấn – bẫy đinh chì khổng lồ cổ đại – lao xuống theo quỹ đạo hình vòng cung, quét sạt qua không gian với tốc độ kinh hoàng, hướng thẳng về phía A Mộc đang đứng chết trân.
"A Mộc! Nằm xuống!" Hàn Lâm hét lớn.
Bằng phản xạ thực địa của một thợ sửa van quen đối phó với tai nạn nổ áp suất, Hàn Lâm dồn toàn lực vào chân phải, lao người tới. Anh không thể dùng cánh tay trái bị bó cứng khớp vai, nên anh vung tay phải, cầm chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' rạn nứt nêm thẳng vào trục bánh răng truyền động của bẫy đinh chì đang lao tới.
*Kỹ năng Nghe mạch máy kích hoạt.*
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, thính giác của anh định vị chính xác điểm ăn khớp yếu nhất của hệ thống bánh răng bẫy treo.
*XOẢNG!*
Cú va chạm cực mạnh làm bắn ra một cơn mưa tia lửa đồng thau rực rỡ. Thân piston trợ lực của cờ-lê 'Thiết Ý' chịu lực ép hàng tấn lập tức nứt toác ra thêm một đường dài, bình khí nén mini đeo hông phát ra tiếng xì xì rỗng áp hoàn toàn do lạnh. Lực chấn động dội ngược làm rạn nứt phần giáp vai phải bọc đồng của Hàn Lâm, khiến anh ngã văng ra nền đá lạnh buốt.
Nhưng chiếc bẫy đinh chì khổng lồ đã bị kẹt cứng bánh răng, dừng lại cách đầu A Mộc chỉ vài phân. Gã thợ mộc mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy bò ra khỏi vùng nguy hiểm.
Chưa kịp để họ hoàn hồn, một tiếng gầm rú cơ học không tiếng động – một tiếng rít tần số cao phát ra từ động cơ ngưng lạnh heli áp suất cao – vang lên từ góc tối của điện thờ.
Từ trong bóng tối của những cột đá hộc, một bóng đen khổng lồ từ từ bước ra.
Đó là *Automaton bảo vệ hầm mộ Số 102*.
Cỗ máy chiến đấu cao hai mét rưỡi, toàn thân bọc một lớp thiết giáp bằng chì dày màu xám đen để cách nhiệt hoàn toàn. Nó di chuyển không tiếng động trên hệ thống bánh xích cao su giảm chấn. Tay trái của nó là một lá chắn thép nặng nề, còn tay phải kết nối trực tiếp với một họng súng phun sương giá heli cực lạnh, bốc lên những làn khói trắng xóa âm u.
*Tạch... tạch... rít...*
Đôi mắt thạch anh đỏ ngầu của Số 102 xoay tròn, rà quét khắp căn phòng.
Hàn Lâm nằm im trên nền đá, tim anh đập dồn dập. Anh nhanh chóng nhận ra một chi tiết kỹ thuật: cỗ máy này không hề có ống kính thị giác thông thường. Nó định vị mục tiêu dựa trên các cảm biến nhiệt độ thạch anh cổ đại gắn xung quanh đầu bọc chì.
*Nó đang tìm kiếm nguồn nhiệt.*
Số 102 đột ngột quay đầu về phía Hàn Lâm. Cảm biến của nó đã bắt được nhiệt lượng phát ra từ mẩu Than trắng nguyên chất trong túi áo ngực của anh – nguồn nhiệt duy nhất nổi bật giữa không gian âm độ của điện thờ.
*Xèèèè!*
Họng súng tay phải của Số 102 phun ra một luồng sương giá heli cực lạnh âm một trăm năm mươi độ C. Luồng khí lạnh quét qua đại lộ đá, đóng băng tức thì những cỗ quan tài rỉ sét xung quanh, biến chúng thành những khối băng đá đục ngầu. Hơi lạnh tràn tới sát chân giáp của Hàn Lâm, làm kim loại đồng thau co rút rạn nứt kêu *rắc rắc*.
Trốn chạy trong bộ giáp nặng nề bị bó cứng khớp vai là tự sát. Tấn công trực diện vào lớp giáp chì dày của Số 102 bằng cánh tay phải bỏng rộp cũng là tuyệt lộ. Hàn Lâm đã thử đấm một cú vào vỏ bọc chì của nó, nhưng lực đấm thông thường bị bật nảy hoàn toàn, khớp cổ tay phải của anh giật lên một cơn đau điếng, sưng tấy rỉ máu.
Anh phải dùng mưu kế kỹ thuật.
"A Mộc! Giữ chặt đèn bão, lùi sâu vào hốc đá cách nhiệt!" Hàn Lâm ra hiệu bằng tay phải.
Anh nín thở, kích hoạt kỹ năng *Thở chậm điều áp*. Hàn Lâm điều hòa nhịp thở thông qua van xả của mặt nạ bọc chì, ép nhịp tim sinh học của mình giảm xuống mức tối thiểu. Anh nằm im, cố gắng thu hẹp tối đa sự tỏa nhiệt của cơ thể bọc giáp đồng.
Đồng thời, bàn tay phải của anh âm thầm mò mẫm xuống thắt lưng, rút ra chiếc mỏ hàn hơi nước dã chiến nhỏ chạy bằng cồn công nghiệp còn sót lại vài giọt nhiên liệu.
Hàn Lâm nhắm chuẩn một đường ống xả hơi nước phế thải chạy dọc vách đá ngay sát bên sườn của Số 102. Anh bật lửa mỏ hàn, phun ngọn lửa xanh lè nung nóng trực tiếp vào đoạn ống đồng rỉ sét.
*Xìììì!*
Đoạn ống dẫn bị nung nóng đột ngột giãn nở nhiệt, phát ra tiếng rít chói tai và tỏa ra một luồng nhiệt lượng nóng rực rực rỡ giữa không gian băng giá.
Cảm biến nhiệt độ thạch anh trên đầu Số 102 lập tức bị đánh lừa. Đôi mắt đỏ ngầu của nó xoay phắt về phía đường ống hơi nước nóng. Họng súng phun heli lỏng lập tức chuyển hướng, nã dồn dập luồng khí lạnh cực hạn vào đoạn ống để dập tắt nguồn nhiệt.
*Rắc... Rắc... Rắc...*
Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa ngọn lửa mỏ hàn và khí heli lạnh buốt khiến đoạn ống đồng của điện thờ co ngót đột ngột, nứt vỡ ra thành nhiều mảnh vụn kim loại sắc nhọn bắn tung tóe.
Tận dụng khoảnh khắc Số 102 bị che khuất tầm nhìn bởi màn sương băng dày đặc, Hàn Lâm dùng chút lực nén cuối cùng còn sót lại trong bộ giáp, lao tới từ phía sau. Anh nhặt một thanh sắt bẫy đinh chì bị gãy dưới đất, dồn toàn lực đâm mạnh vào khe hở khớp bánh răng truyền động ở chân xích của cỗ máy.
*RẮC!*
Thanh sắt nêm chặt vào giữa các bánh răng đồng thau đang xoay. Động cơ ngưng lạnh của Số 102 rít lên một tiếng chói tai, hệ thống truyền động bị bó chết hoàn toàn. Cỗ máy khổng lồ khựng lại, giật mạnh vài cái rồi đứng im trong trạng thái quá tải áp suất cơ học, hơi lạnh heli rỉ ra nghi ngút từ các khớp nối bị khóa chặt.
"Thoát rồi..." A Mộc run rẩy bước ra từ hốc đá, nhìn cỗ máy bị immobilized đầy kinh ngạc.
Hàn Lâm không trả lời. Anh lảo đảo tiến về phía bục đá trung tâm, nơi đặt chiếc kén đồng phát sáng xanh lam mờ ảo. Sức lực của anh đã kiệt quệ, bả vai phải móp méo do va chạm bẫy chì, lòng bàn tay phải rách nát thấm đẫm máu tươi lên vỏ đồng lạnh giá của chiếc kén cổ đại.
Nhưng ngay khi những ngón tay rớm máu của anh chạm vào bề mặt trơn nhẵn của kén đồng...
*UÙUUUUUU...*
Chiếc kén đồng trung tâm đột ngột rung chuyển dữ dội. Một tiếng rít tần số não bộ sắc nhọn, mang theo luồng bức xạ nhiệt tăng vọt bất thường, bùng phát từ bên trong lõi kén, làm rúng động toàn bộ các cột đá hộc của Điện thờ Lập Quốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!