Nhạc nềnIrregular

Lối Vào Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy vực không có màu sắc, nó chỉ là một khoảng không đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn rỉ sắt cổ đại.


Khi ý thức của Hàn Lâm từ từ bò ngược trở lại từ cơn hôn mê, thứ đầu tiên đánh thức anh không phải là cảm giác đau đớn, mà là tiếng rít khò khè đầy tuyệt vọng phát ra từ chiếc Mặt nạ lọc khí bọc chì sát khuôn mặt. Mỗi nhịp hít vào giống như đang kéo một ngụm bụi chì nóng chảy vào phế quản.


*Tạch... tạch... tạch...*


Tiếng kim cơ học của chiếc đồng hồ đo dưỡng khí gắn bên sườn kính thạch anh của mặt nạ gõ vào thành đồng nghe khô khốc. Hàn Lâm cố gắng nheo mắt nhìn qua lớp thấu kính bị rạn nứt một góc do cú rơi. Dưới ánh sáng lân quang yếu ớt phát ra từ dòng chất thải ngưng lạnh chảy rỉ rả cách đó không xa, kim đo áp suất dưỡng khí đang run rẩy chỉ vào vạch đỏ: mười hai phần trăm.


Hộp lọc khí bằng than hoạt tính bọc lưới chì đã bị muội than và bụi chì từ vụ nổ ống 12B bít kín. Nếu không tìm được lối thoát trong vòng mười lăm phút nữa, lá phổi sinh học bị nhiễm độc của anh sẽ hoàn toàn ngừng co bóp trước khi hơi lạnh kịp đóng băng dòng máu trong người.


"A Sinh..."


Hàn Lâm thốt lên một tiếng nghẹn ngào, nhưng âm thanh chỉ dội ngược lại bên trong lòng mặt nạ, biến thành một tiếng thở dài đầy bất lực. Ký ức về khuôn mặt đông cứng thành tượng đá băng màu xanh lam của người bạn thân chí cốt hiện lên như một vết dao nung cắt vào tâm trí anh. A Sinh đã chết. Chết ngay trước mắt anh, dưới luồng khí heli lỏng âm hai trăm độ xả xuống từ Thượng khu hoàng gia. Nỗi đau ấy chồng chất lên bóng đen cũ về cái chết của em gái Hàn Tuyết năm mười tuổi, biến lồng ngực bán cơ khí của Hàn Lâm thành một lò sưởi chứa đầy tro tàn nguội lạnh và sự căm phẫn tột cùng.


Anh cố gắng nhúc nhích cơ thể, nhưng một cơn đau thấu xương dội ngược từ bả vai trái khiến anh suýt ngất đi lần nữa. Khớp vai bọc đồng của bộ giáp dã chiến đã bị hơi lạnh heli làm co ngót đột ngột, bó cứng hoàn toàn ở một góc chín mươi độ kỳ dị. Bàn tay trái của anh – nơi trực tiếp cào bới lớp băng để cứu bạn – giờ đây xám ngoét, hoàn toàn mất đi xúc giác sinh học do chứng hoại tử lạnh vĩnh viễn.


Bằng bàn tay phải rộp da, rỉ máu do vết bỏng nhiệt từ ca trực trạm bơm trước đó, Hàn Lâm run rẩy sờ xuống hông. Chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' vẫn còn đó, nhưng thân piston trợ lực đã bị rạn một đường nứt dài dọc theo cán thép hợp kim, bình khí nén mini đi kèm hoàn toàn rỗng áp suất. Thiết bị gia bảo của cha anh để lại đã trở thành một thanh sắt vô dụng không còn lực nén. Vật phẩm duy nhất còn nguyên vẹn là mẩu Than trắng nguyên chất nhỏ nằm sâu trong túi áo bảo hộ ngực, tỏa ra một luồng nhiệt lượng mỏng manh như hơi thở của một người sắp chết.


"Phải sống... ta phải mang hơi ấm trở lại..." Hàn Lâm thì thào, lời thề câm lặng rít qua kẽ răng run rẩy.


Anh nhớ lại những câu chuyện trầm ngâm của Lão thợ mỏ mù trong hốc đá tối của Smog-Town. Ông lão mù hai mắt vì nổ khí hầm lò từng dùng chiếc gậy gỗ lim bọc đồng gõ xuống đất và nói: *"Dưới đáy Smog-Town, bên dưới những đường ống rỉ sét của Nghiệp đoàn, là xương sườn của thành phố cũ. Có những hầm mộ cổ bị phong tỏa, nơi tổ tiên chúng ta từng dẫn lưu địa nhiệt trước khi giới tinh hoa hoàng cung cướp đi ngọn lửa và trả lại cho chúng ta sương giá."*


*Rắc... rắc...*


Tiếng địa tầng chuyển dịch cắt ngang dòng suy nghĩ của Hàn Lâm. Những khối đá mủn bám đầy bụi quặng lưu huỳnh bắt đầu rơi rụng rầm rầm từ trần hầm nứt nẻ. Vụ nổ ống nhánh 12B không chỉ tàn phá mặt đất, nó đang tạo ra một chuỗi sụt lún địa chất dây chuyền kéo dài xuống tận đáy vực. Khí độc chì xám xịt bắt đầu rò rỉ từ các kẽ đá nứt, cuộn thành những làn khói đặc quánh tràn vào không gian chật hẹp.


Hàn Lâm cố gắng dùng cánh tay phải còn cử động được để bám vào một gờ đá rỉ sét, kéo lê thân người bọc giáp nặng nề bò ngược lên vách đá sụt. Nhưng đá đá mủn dưới bàn tay anh lập tức vỡ vụn. Bộ giáp đồng nặng nề trượt dài trên nền đá trơn trượt do rêu băng, ma sát tạo ra những tiếng rít kim loại chói tai. Anh bị rơi xuống hố sâu thêm vài mét, lớp thép lá bảo vệ bên vai phải va đập mạnh vào vách đá, trầy xước nghiêm trọng.


Dưỡng khí tụt xuống mười phần trăm. Mặt nạ lọc khí bắt đầu phát ra tiếng rít cảnh báo tần số thấp. Bóng tối xung quanh như đang co hẹp lại, bóp nghẹt lồng ngực anh.


Đột nhiên, một luồng ánh sáng màu vàng cam ấm áp, yếu ớt xuyên qua màn khói độc chì dày đặc. Đó không phải là ánh sáng rực rỡ của đèn điện hơi nước hoàng gia, mà là ánh sáng bập bùng dã chiến từ một chiếc đèn bão đốt bằng dầu thông ngâm thông ngập bảo quản.


"Ai đó? Phu đường ống còn sống sao?"


Một giọng nói trầm khàn, lo lắng vang lên từ phía sau một hốc đá lớn. Một bóng người cao gầy xuất hiện. Người đó mặc bộ đồ bảo hộ bằng vải bạt dán các tấm gỗ thông ngâm dầu chống rêu băng xám xịt, hông đeo chiếc thước dây bằng đồng tự cuộn. Đó là A Mộc, thợ mộc hầm ngầm nổi tiếng của Smog-Town, người chuyên gia cố các kèo cột cho phu mỏ.


"A Mộc..." Hàn Lâm khàn giọng gọi, tiếng thở khò khè qua mặt nạ làm A Mộc giật mình quay lại.


"Lâm? Cậu chưa chết sau vụ nổ ống 12B sao?" A Mộc lao tới, chiếc đèn bão đung đưa tạo ra những bóng đen nhảy múa trên vách đá rỉ sét. Nhưng khi nhìn thấy trần hầm phía trên Hàn Lâm đang nứt toác ra, nét mặt gã thợ mộc lập tức biến sắc. "Nằm im đó! Trần đá sụt rồi!"


*ẦM!*


Một khối đá nặng hàng trăm ký đổ sập xuống ngay vị trí của Hàn Lâm. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, A Mộc vung chiếc rìu tay, chèn mạnh một thanh gỗ thông ngâm dầu thông dày mười phân vào giữa khe nứt đá. Cấu trúc kèo gỗ chịu lực áp suất cao được dựng lên chỉ trong vòng ba giây, chống đỡ khối đá sụt lún ngay sát bả vai bọc đồng của Hàn Lâm.


"Bò ra nhanh! Kèo gỗ chỉ chịu được năm phút thôi!" A Mộc hét lên, dùng đôi bàn tay gân guốc kéo mạnh bả vai phải của Hàn Lâm, giúp anh lách qua khe nứt hẹp ngập tràn khí lưu huỳnh độc hại.


Cả hai ngã nhào vào một hốc đá khô ráo hơn ngay khi cấu trúc gỗ thông phía sau phát ra tiếng gãy răng rắc kinh hoàng dưới sức nặng của địa tầng đổ sập. Lối thoát duy nhất dẫn ngược lên Smog-Town đã bị chôn vùi vĩnh viễn dưới hàng tấn đất đá.


Hàn Lâm nằm vật ra nền đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Kim đo dưỡng khí của anh đã chạm mức tám phần mười. Vy Vy không có ở đây, và không có một bộ lọc mới nào có thể cứu anh nếu họ không tìm được lối thoát khí sạch.


"Cảm ơn anh..." Hàn Lâm tháo nhẹ chốt xả khí phụ bên hông mặt nạ để lấy chút không khí loãng từ hốc đá, dù nó vẫn bám đầy mùi rỉ sét. "Sao anh lại ở dưới này?"


A Mộc thở dài, khuôn mặt hốc hác đầy muội than hiện lên vẻ khắc khổ dưới ánh đèn dầu thông: "Lính thuế của Cao Lực đang càn quét khắp nơi trên mặt đất. Chúng niêm phong toàn bộ các lò sưởi công cộng, bắt phu thợ để thu thuế hơi ấm bằng quặng than thô. Tôi lén trốn xuống các hốc đá ngầm này để tránh bị bắt đi làm phu mỏ khổ sai. Nhưng không ngờ vụ nổ ống 12B lại làm sập cả hệ thống lối đi ngầm."


Gã thợ mộc nhìn xuống bàn tay trái hoại tử xám ngoét và bộ giáp đồng nứt vỡ của Hàn Lâm, giọng nói chùng xuống đầy lo ngại: "Cậu bị bỏng lạnh sâu quá. Nếu không có Than trắng nguyên chất từ Chợ Đen Than Bùn để sưởi ấm vùng tim và dầu bôi trơn thủy lực của Lục Sắt để bảo trì các khớp giáp, cậu sẽ bị đông cứng vĩnh viễn dưới hầm mộ này trước khi lính thuế tìm thấy chúng ta. Nhưng chúng ta lấy đâu ra tiền đồng hay phế liệu quý để giao dịch với Lục Sắt đây? Bé Mận ở nhà cũng đang chớm hoại tử ngón chân, cần than trắng gấp..."


Nỗi lo sợ về gia đình và đứa em họ nhỏ bé đang co quắp trên gác xép rỉ sét như một luồng điện kích thích ý chí của Hàn Lâm. Anh không thể chết ở đây. Anh phải tìm ra thứ gì đó có giá trị dưới lòng đất này.


"Lão thợ mỏ mù từng nói... dưới này có một hầm mộ cổ chứa phế liệu đồng cổ đại chịu lực cực tốt," Hàn Lâm gượng dậy, dùng chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' rạn nứt làm gậy chống đỡ thân người nặng nề. "Chúng ta phải đi sâu hơn."


"Sâu hơn sao? Phía trước là vùng rò rỉ khí độc của Nghiệp đoàn," A Mộc lắc đầu e ngại. "Chúng ta không có công cụ bảo hộ đầy đủ."


"Tôi có thính giác nghe áp tần. Tôi có thể nghe thấy dòng chảy của khí độc để né tránh," Hàn Lâm kiên định nhìn gã thợ mộc. "Đi thôi, trước khi dưỡng khí của tôi cạn sạch."


Họ tiếp tục bước đi trong hành lang đá hẹp dẫn sâu xuống lòng đất. Hàn Lâm đi trước, áp tai vào những đường ống rỉ sét chạy dọc vách đá để lắng nghe tiếng rít của hơi nước và khí độc. Mỗi bước đi là một sự tra tấn thể xác đối với anh, khớp vai trái bị bó cứng liên tục phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc do thiếu dầu bôi trơn chịu lạnh.


Đột nhiên, một luồng khí lạnh buốt tràn tới từ một vết nứt đường ống rỉ sét cản đường phía trước. Tiếng rít sắc nhọn báo hiệu khí độc đang bị nén áp suất cao.


"Dừng lại!" Hàn Lâm ra hiệu.


Anh tiến lên, dùng chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' rạn nứt bám chặt vào đầu van xả rỉ sét của ống dẫn khí độc. Không có áp lực trợ lực từ piston đã hỏng, Hàn Lâm phải dồn toàn bộ sức nặng cơ thể và lực từ cánh tay phải bỏng rộp để vặn chặt chiếc van. Cán cờ-lê rên rỉ dưới lực bẻ cơ học, những vết rạn nứt trên thân piston trợ lực giãn rộng ra thêm một chút, nhưng chiếc van cuối cùng cũng đóng sập lại, ngắt luồng khí độc phun ra.


"Khá lắm!" A Mộc trầm trồ, vội vã dùng một thanh gỗ thông ngâm dầu thông nêm chặt vào cần van để ngăn nó bị bật ngược trở lại dưới áp suất đường ống.


Vượt qua chướng ngại vật cuối cùng, họ bước vào một khoảng không gian ngầm rộng lớn hơn. Không khí ở đây bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, sương mù chì xám xịt của Smog-Town dường như bị đẩy lùi bởi một luồng khí lạnh buốt nhưng tinh khiết phát ra từ sâu bên trong.


A Mộc nâng cao chiếc đèn bão dầu thông. Ánh sáng vàng cam quét qua những mảng tường đá hộc cổ xưa được xây dựng một cách tinh xảo, đan xen với những đường ống đồng thau rỉ xanh khổng lồ chạy dọc như những sợi gân của một sinh vật khổng lồ chôn sâu dưới lòng đất.


"Lâm... nhìn kìa," giọng A Mộc run lên, ngón tay gầy guộc chỉ về phía bức tường đá trung tâm.


Hiện ra dưới ánh đèn bão là một cánh cổng khổng lồ bằng đồng thau rỉ xanh cổ đại, bị phong tỏa bởi các xích sắt nặng nề và hệ thống khóa bánh răng đục lỗ phức tạp. Trên bề mặt tấm đồng thau dày cộp của cánh cổng, bị che phủ bởi một lớp bụi thời gian và những vết rỉ xanh lam, là một ký hiệu được khắc chìm vô cùng tinh xảo.


Đó là hình ảnh một chiếc bánh răng rỗng bao bọc lấy một ngọn lửa địa nhiệt rực cháy – ký hiệu gia bảo tối mật của dòng họ Hàn, biểu tượng mà cha anh, Hàn Thiết, từng vẽ trên các bản vẽ đục lỗ cũ giấu dưới nền xưởng rèn.


Hàn Lâm nín thở, bàn tay phải bỏng rộp của anh run rẩy chạm vào ký hiệu cổ xưa trên cánh cổng đồng thau lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!