Băng Giá Nuốt Chửng
Hơi lạnh rít qua kẽ răng của Hàn Lâm, buốt nhói như hàng ngàn cây kim thép cắm thẳng vào phế quản.
Sáng sớm dưới lòng phân khu Smog-Town không hề có ánh bình minh, chỉ có một màu xám xịt của khói chì đặc quánh và những bông tuyết nhân tạo li ti ngưng tụ từ khí thải của Thượng khu dội xuống. Hàn Lâm đi bước một, bả vai bọc đồng thô kệch gánh nửa trọng lượng cơ thể của A Sinh. Chân trái của A Sinh bị thương do vụ tuột xích tải ở Trạm bơm số 4, mỗi lần bước đi, khớp gối của cậu lại phát ra tiếng mài mòn cơ học khô khốc dưới lớp bạt dán chì rách nát.
"Cố lên, A Sinh. Sắp về tới gác xép rồi," Hàn Lâm trầm giọng qua chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì. Tiếng thở của anh khò khè, nặng nề qua màng lọc thạch anh đã bám đầy muội than.
Trong túi áo bảo hộ của anh, mẩu Than trắng nguyên chất nhỏ bằng ngón tay cái vẫn đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng nhẹ nhàng, không khói. Đó là báu vật mà Thiết Đầu đã tặng cho anh sau ca trực tử thần. Hàn Lâm siết chặt bàn tay phải. Cơn đau từ vết bỏng nhiệt ở lòng bàn tay phải – hậu quả của việc cố vặn chiếc van đồng nóng bỏng tay ở trạm bơm – giật lên từng hồi theo nhịp tim. Da thịt đỏ rực, phồng rộp lên và rỉ máu dưới lớp găng da rách. Vết thương này làm giảm mất ba phần mười lực cầm nắm của anh, khiến việc giữ chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' đeo bên hông trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
"Lâm... mày nghe thấy không?" A Sinh bỗng nhiên khựng lại, giọng nói khàn đặc vì nhiễm độc chì của cậu run lên bần bật. "Tiếng rít... nó không phải tiếng hơi nước thông thường."
Hàn Lâm dừng bước. Anh áp cán kim loại của chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' vào một đường ống rỉ sét chạy dọc vách đá. Kỹ nghệ Nghe Áp Tần của một Thợ sửa van thực địa (Cấp 2) lập tức truyền dẫn rung động vào màng nhĩ anh.
Toàn bộ tiếng búa máy, tiếng xình xịch của những lò hơi dã chiến trong khu ổ chuột đều bị gạt bỏ. Trong đầu Hàn Lâm chỉ còn lại một tần số dao động cực kỳ sắc nhọn, lạnh lẽo và hỗn loạn. Đó là tiếng rít của Khí Heli lỏng (rò rỉ) đang bị dồn ép với áp suất cực đại từ Thượng khu dội xuống. Đường ống nhánh 12B – huyết mạch sưởi ấm duy nhất của Smog-Town – đang gầm rú dưới lòng đất. Giới tinh hoa hoàng gia đang xả thải chất làm lạnh âm độ để bảo tồn hệ thống siêu máy tính của họ, bất chấp việc áp lực lạnh cực hạn này sẽ bóp nghẹt các đường ống thô sơ dưới tầng đáy.
"Nó đang dâng lên... áp suất ngược đã vượt quá 450 Psi!" Hàn Lâm biến sắc. "Đường ống nhánh 12B sắp vỡ!"
Không kịp nghĩ đến vết thương ở tay, Hàn Lâm dìu A Sinh chạy nhanh hơn qua những con hẻm chật hẹp của Smog-Town. Cảnh tượng xung quanh bắt đầu trở nên hỗn loạn. Người dân nghèo co quắp trong các hộp sắt rỉ sét đang la hét hoảng loạn khi thấy những lớp sương giá trắng xóa bắt đầu bò ra từ các mối nối của đường ống 12B chạy dọc lộ trình hầm ngầm. Hơi lạnh đi đến đâu, những vũng nước thải ngưng tụ đóng băng đến đó, biến mặt đất sắt rỉ thành một bãi trượt băng tử thần.
Khi họ chạm tới giao lộ ngã tư nơi Đường ống nhánh 12B lộ ra ngoài vách đá, một tiếng rít chói tai tựa như tiếng gào thét của một con quái vật kim loại bị xé rách vang lên.
*RẮC... RẮC...*
Những chiếc đinh tán bằng đồng thau trên thân ống nhánh 12B bắt đầu bắn ra rầm rầm như đạn lạc dưới áp suất cực hạn. Vỏ ống bằng thép lá dày mười ly phồng to lên một cách dị dạng, đóng một lớp băng dày màu xanh lam mờ ảo.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra!" Hàn Lâm gầm lên, đẩy một đứa trẻ mồ côi đang nhặt than thô ngã nhào vào hốc tường đá.
Ngay giây tiếp theo, một tiếng nổ đanh gọn, kinh hoàng làm rung chuyển cả vòm đá hầm ngầm.
*ĐOÀNG!*
Đường ống nhánh 12B đổ sập và rách toác một đường dài hai mét. Luồng Khí Heli lỏng (rò rỉ) âm 200 độ C phun trào ra ngoài, biến thành một cơn bão sương giá trắng xóa nuốt chửng toàn bộ không gian. Sương mù heli lạnh buốt đến mức mắt thường không thể nhìn xuyên qua, chỉ thấy một màu xanh lam chết chóc phát ra ánh sáng mờ ảo.
"A Sinh!" Hàn Lâm hét lên, lập tức vặn chặt khóa Mặt nạ lọc khí bọc chì để bảo vệ phổi khỏi bị hoại tử lạnh tức thì bởi luồng khí cực độc.
Nhưng một tiếng động kim loại gãy vụn ghê rợn vang lên từ phía A Sinh. Một mảnh vỡ áp lực cao – chính là chiếc gá đỡ bằng thép bọc chì nặng hàng chục ký của đường ống bị nổ bay ra – đã găm chặt chân trái vốn đang bị thương của A Sinh xuống sàn sắt rỉ sét.
"Lâm! Chân tao... tao không rút ra được!" Giọng A Sinh méo mó qua màn sương lạnh.
Hàn Lâm điên cuồng lao vào trong làn sương giá âm độ. Hơi lạnh lập tức tấn công vào bộ giáp bọc đồng thô kệch của anh. Không có dầu bôi trơn chuyên dụng chống đông, lớp mỡ cá voi bảo trì thông thường trên các khớp giáp của Hàn Lâm lập tức bị đông cứng lại, bó chặt các pít-tông trợ lực. Mỗi chuyển động của anh giờ đây nặng nề như đang mang vác hàng tấn đá.
"Tao đến đây!" Hàn Lâm quỳ sụp xuống bên cạnh A Sinh.
Hơi lạnh từ mặt sàn sắt đã đóng băng bắt đầu truyền qua tấm che gối bọc đồng của anh. Dưới làn sương heli lỏng phun xối xả, cơ thể của A Sinh bắt đầu hóa băng từ gót chân. Lớp băng xanh lam bò nhanh như một loài ký sinh trùng, nuốt chửng ống quần vải bạt của cậu.
Hàn Lâm vội vã rút một miếng Keo chì chịu nhiệt cuối cùng còn sót lại từ kẽ túi, cố gắng áp vào vết nứt rò rỉ trên vách ống ngay sát cạnh để giảm bớt luồng khí lạnh phun vào người A Sinh. Nhưng nhiệt độ âm 200 độ C của heli lỏng đã thách thức mọi quy luật vật lý dã chiến. Miếng keo chì chưa kịp chạm vào vỏ ống đã bị đông cứng hoàn toàn, trở nên giòn rụm và vỡ vụn thành những hạt bụi xám xịt ngay trên những ngón tay bỏng rát của anh.
"Khốn kiếp! Keo chì không thể đông kết ở nhiệt độ này!" Hàn Lâm nghiến răng đến bật máu môi.
Anh buông miếng keo vỡ, dùng tay phải bị bỏng nắm chặt cán chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý'. Cơn đau từ vết bỏng như bị nung đốt bởi hơi lạnh cực hạn, nhưng anh mặc kệ. Hàn Lâm nhấn nút kích hoạt piston nén khí trợ lực trên cán cờ-lê.
*XÌ...*
Chiếc cờ-lê nén khí rít lên một tiếng yếu ớt. Khí nén trong bình mini đeo hông của anh đã bị co ngót thể tích đột ngột do nhiệt độ quá lạnh, khiến lực đập trợ lực giảm đi bảy phần. Hàn Lâm vẫn nghiến răng quai mạnh đầu cờ-lê thép hợp kim vào chiếc gá đỡ đang găm chặt chân A Sinh.
*BENG... BENG...*
Tiếng kim loại va chạm vang lên trầm đục. Nhưng lớp băng xanh lam dày đặc đã bao phủ lấy chiếc gá đỡ, hấp thụ hoàn toàn lực đập. Chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' của anh bị rạn nứt thêm một đường dài dọc theo thân piston do kim loại bị hóa giòn dưới nhiệt độ âm cực sâu.
"Lâm... đừng búa nữa..." A Sinh thều thào. Hơi thở của cậu yếu ớt dần, những sợi tóc bù xù đã bám đầy sương muối trắng xóa. Lớp băng lạnh giá đã bò lên đến ngang thắt lưng cậu, đóng cứng toàn bộ nửa thân dưới thành một khối đá vô hồn.
"Im miệng! Tao sẽ đưa mày ra!" Hàn Lâm gầm lên như một con thú bị dồn vào đường cùng. Anh dùng đôi bàn tay trần – bàn tay phải bỏng nhiệt rỉ máu và bàn tay trái bắt đầu mất cảm giác – cố sức cào cấu lớp băng bám quanh chân A Sinh.
Nhưng hơi lạnh không hề có sự khoan dung sinh học.
*RẮC...*
Một tiếng kêu răng rắc nhỏ vang lên từ khớp vai bọc đồng bên trái của Hàn Lâm. Khớp đồng bị quá lạnh co ngót đột ngột, bó cứng hoàn toàn. Cánh tay trái của anh bị khóa chặt ở tư thế co, không thể duỗi ra được nữa. Bàn tay trái của anh – nơi tiếp xúc trực tiếp với lớp băng heli – đã chuyển sang màu xám ngoét của chứng hoại tử lạnh vĩnh viễn.
"Lâm... bảo vệ... Bé Mận..." A Sinh nhìn anh, đôi mắt hoạt bát hằng ngày giờ đây mờ đục dần dưới một lớp màng băng mỏng. Cậu không còn cảm thấy đau đớn nữa. Hơi lạnh đã đóng băng hệ thần kinh sinh học của cậu trước khi cậu kịp nhận ra cái chết.
"A Sinh! Nhìn tao này! Không được nhắm mắt!" Hàn Lâm gào lên, nhưng giọng anh bị bóp nghẹt hoàn toàn trong tiếng rít vô hồn, lạnh lẽo của khí heli đang phun trào.
Trước mắt Hàn Lâm, người bạn thân chí cốt từ thuở nhỏ – gã thợ hàn luôn lạc quan nói đùa giữa hầm tối – từ từ hóa thành một bức tượng băng màu xanh lam hoàn mỹ và lạnh ngắt. Đôi mắt A Sinh khép lại sau làn sương giá, gương mặt vĩnh viễn dừng lại ở một nụ cười rạn nứt.
Cơn đau bi thương cùng cực dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng Hàn Lâm, hóa thành một tiếng thét câm lặng trong chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì. Anh bất lực. Sức mạnh của một Thợ sửa van thực địa cấp 2 hoàn toàn vô nghĩa trước sự tàn khốc vật lý của kỷ băng hà nhân tạo mà hoàng gia áp đặt lên tầng đáy.
Ngay lúc đó, mặt đất sắt rỉ dưới chân họ – vốn đã bị rạn nứt do sụt lún địa chất và nay chịu thêm sự co ngót nhiệt cực hạn từ luồng heli lỏng – bắt đầu nứt toác ra với những tiếng nổ rầm rầm như sấm sét.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Cả một mảng nền địa tầng của khu Smog-Town đổ sụp xuống vực thẳm tối tăm phía dưới. Hàn Lâm không còn điểm tựa, cơ thể bọc giáp đồng bị bó cứng khớp của anh rơi tự do vào khoảng không vô tận của Vết nứt Hầm mộ Cổ vừa xuất hiện.
Bóng tối dày đặc và hơi lạnh buốt giá nuốt chửng lấy anh, chỉ còn lại tiếng rít lạnh lẽo của khí heli và giai điệu rạn nứt của chiếc hộp nhạc đồng rỉ sét trong ký ức vang lên bên tai anh giữa hư không hoang phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!