Hậu Quả Âm Độ
Tiếng xình xịch của động cơ hơi nước trên toa tàu y tế di động vang lên dồn dập, nện vào vách đường hầm rỉ sét những nhịp điệu cơ học nặng nề. Toa tàu bọc thép của Vy Vy lao đi trong bóng tối ngập tràn sương giá, bánh xe sắt nghiến trên đường ray phát ra những tia lửa ma sát đỏ rực, thắp sáng tạm thời những mảng tường loang lổ vết rêu băng xanh lam.
Bên trong toa tàu, không khí ngột ngạt và căng thẳng đến mức đóng băng. Hàn Lâm nằm bất động trên chiếc bàn mổ bằng thép không gỉ. Bộ giáp bọc đồng thô kệch từng đồng hành cùng anh qua bao trận chiến dưới tầng đáy giờ đây chỉ còn là một đống phế liệu móp méo, rách nát. Tấm ốp ngực bọc chì bị chém toác, lộ ra khoang ngực rách nát và chiếc van Hoàng Kim cổ đại đang lịm dần ánh sáng xanh lam nhạt. Khớp đồng vai trái của anh gãy nát hoàn toàn, dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt rò rỉ ra từ vết thương đã đông cứng lại thành những hạt tinh thể băng lấp lánh rợn người.
Vy Vy nhoài người xuống từ khe trần hầm kỹ thuật, nước mắt cô rơi xuống mặt nạ đóng băng của Hàn Lâm khi cô đặt tay lên lồng ngực lạnh ngắt không còn nhịp đập của anh. Đôi bàn tay cô run rẩy, nhưng thấu kính thạch anh trên chiếc kính một mắt lập tức xoay xoạch, định vị chính xác vùng tổn thương.
"A Bảo! Mau chuẩn bị máy trợ thở hơi nước dã chiến! Nạp thêm than bùn thô vào lò sưởi phụ!" Vy Vy hét lên, giọng cô khản đặc vì khói chì và hơi lạnh heli còn sót lại trong không khí.
Cậu học trò nhỏ A Bảo mặt mũi lem luốc muội than, vừa khóc vừa điên cuồng stoke những mẩu than thô vào lò hơi phụ của toa tàu. Tiếng lửa than bùng lên âm ỉ không thể làm dịu đi cái lạnh đang bao trùm lấy cơ thể Hàn Lâm.
Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí u ám như nấm mồ bên trong phòng khám di động, qua những khe thông gió bằng đồng rỉ sét của toa tàu, những âm thanh náo nhiệt từ mặt đất dội xuống. Phân khu Smog-Town đang rống lên những tiếng reo hò vĩ đại. Van tổng heli bị Hàn Lâm khóa chặt đã cắt đứt nguồn cung cấp chất làm lạnh cực hại của hoàng gia, kích hoạt hệ thống sưởi ấm công cộng hoạt động trở lại.
Trên các đại lộ đường ống khổng lồ của Smog-Town, những cột tản nhiệt công cộng đang phun ra những luồng hơi nước nóng rực rỡ, ấm áp. Người dân nghèo khổ, những phu đường ống và phu mỏ than bùn đổ xô ra đường. Họ áp đôi bàn tay chai sần vào các đường ống dẫn nhiệt đang ấm nóng trở lại, khóc nghẹn trong niềm vui sướng tột cùng.
Ở một góc phố nghèo, Chú Ba Hàn ngồi trên chiếc xe lăn gỗ tự chế, đôi mắt mờ đục rưng rưng nước mắt nhìn Bé Mận. Cô bé tám tuổi quấn trong những lớp giẻ rách cách nhiệt đang cười khóc, những ngón chân nhỏ bé từng thâm tím vì chớm hoại tử lạnh giờ đây bắt đầu hồng hào trở lại dưới hơi sưởi ấm áp. Thím Năm, bà chủ quán trọ nghèo, tạp dề da bò bám đầy dầu mỡ, đang ôm chầm lấy những đứa trẻ mồ côi, chia nhau từng gáo nước ngưng tụ ấm áp đã được lọc sạch chì. Cả khu ổ chuột đang hồi sinh từ cõi chết.
Nhưng người mang lại hơi ấm vĩnh cửu đó cho họ thì đang nằm bên ranh giới của sự diệt vong.
Vy Vy dùng chiếc kéo cắt sắt cắt bỏ hoàn toàn những mảng giáp đồng còn sót lại trên ngực Hàn Lâm. Da thịt lồng ngực anh tái nhợt, bám đầy muội than chì xám xịt và những vết bỏng lạnh sâu hoắm.
"Phổi sinh học của anh ấy... đã hoại tử lạnh hoàn toàn," Vy Vy thốt lên, giọng run rẩy khi thấu kính một mắt của cô phóng đại các mô phổi đã bị đóng cứng thành những mảng xám đục không còn khả năng co bóp. "Tim sinh học cũng bị tổn thương nhiệt vĩnh viễn do cú bộc phát quá tải nhịp tim khẩn cấp ở tập trước. Nhịp tim chỉ còn mười nhịp một phút... Anh ấy đang chết lâm sàng."
"Chị Vy, cứu đại ca đi! Em xin chị!" A Bảo quỳ sụp xuống bên cạnh, hai tay bám chặt lấy thành bàn mổ.
Vy Vy nghiến chặt răng để giữ cho đôi tay không run rẩy. Cô nhanh chóng lấy **Bộ dao mổ bằng thép không gỉ gia nhiệt bằng điện trở mini** từ trong túi cứu thương da bò. Sợi dây điện trở mỏng trên lưỡi dao rực đỏ lên, tỏa ra hơi ấm dã chiến duy nhất trong phòng mổ.
Cô bắt đầu thực hiện ca cứu chữa khẩn cấp. Đầu tiên, cô truyền huyết thanh chống đông liên tục vào hệ tuần hoàn sinh học của Hàn Lâm thông qua một ống dẫn đồng siêu nhỏ cắm trực tiếp vào động mạch cổ. Dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt vốn đang đông đặc dưới cái lạnh âm 150 độ C bắt đầu chuyển động chậm chạp trở lại, nhưng tổn thương phổi sinh học là không thể đảo ngược.
Đúng lúc đó, Chú Ba Hàn được Lão Gia Cát đẩy vào phòng khám ngầm. Chứng kiến đứa cháu ruột nằm bất động, Chú Ba run rẩy lục tìm trong túi áo, lôi ra mảnh sáp sưởi ấm gia bảo còn sót lại từ chiếc Mặt dây chuyền sáp sưởi đã bị vỡ nát.
"Lâm... giữ lấy hơi ấm của tổ tiên..." Chú Ba khóc nghẹn, đặt mảnh sáp sưởi nhỏ trực tiếp lên vùng da ngực rách nát của Hàn Lâm. Mảnh sáp sưởi tiếp xúc với da thịt, lập tức tỏa ra một luồng nhiệt lượng ba mươi bảy độ ổn định, âm ỉ giữ ấm vùng tim sinh học đang dần nguội lạnh của anh.
Nhưng nhịp tim của Hàn Lâm vẫn tiếp tục tụt dốc. Chiếc đồng hồ đo nhịp tim cơ học trên vách toa tàu rít lên những tiếng tạch tạch thưa thớt, kim chỉ nhịp tụt xuống vạch đỏ chí mạng: mười nhịp, rồi chín nhịp một phút.
Vy Vy hoảng sợ. Cô cố gắng dùng lò sưởi hơi nước dã chiến thông thường để làm ấm lồng ngực anh, nhưng nhiệt lượng tỏa ra không đều từ những ống đồng tản nhiệt của lò sưởi lập tức khiến vùng da thịt bị hoại tử lạnh của Hàn Lâm bị bỏng nhiệt, nứt nẻ rỉ máu xanh lam.
"Ngừng lò sưởi lại! Nhiệt độ chênh lệch đột ngột đang tàn phá biểu bì của anh ấy!" Vy Vy hét lên, lập tức dập tắt lò sưởi phụ.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vy Vy buộc phải sử dụng máy trợ thở hơi nước dã chiến. Cô chụp chiếc mặt nạ đồng thau bọc chì lên mặt Hàn Lâm, kết nối ống dẫn vào hệ thống lò hơi mini của toa tàu. Luồng hơi nước ấm áp trộn lẫn dưỡng khí đóng chai được nén nhẹ, ép thẳng vào buồng phổi sinh học đã đông cứng của anh, cưỡng bức lồng ngực phập phồng trở lại để duy trì dưỡng khí tối thiểu.
Nhưng tim anh vẫn không chịu đập ổn định. Vy Vy nhận thấy nhịp tim sinh học quá yếu, quyết định áp dụng một thủ đoạn táo bạo chưa từng có trong cuốn sổ tay y học cơ khí của tiền bối Lâm. Cô kết nối hai sợi dây đồng thần kinh từ một cục pin kẽm-đồng dã chiến, áp trực tiếp hai đầu cực điện trở vào cơ tim của Hàn Lâm.
*Bzzzt... bzzzt...*
Dòng điện áp thấp phóng ra, làm cơ thể Hàn Lâm co giật nhẹ trên bàn mổ. Lồng ngực anh nảy lên. Chiếc van Hoàng Kim cấy ngực khẽ rung động, phát ra tiếng kêu rít cơ học siêu nhỏ. Kim đo nhịp tim nhích lên mười nhịp một phút rồi đứng im, duy trì sự sống lâm sàng thoi thóp cho anh.
Đúng lúc ca mổ đang ở ranh giới mong manh nhất, cánh cửa bọc chì của phòng khám ngầm bị đập mạnh từ bên ngoài.
*RẦM! RẦM!*
Lão Tần, trưởng lão của Hiệp hội Thợ hàn ngầm, lao vào phòng. Gương mặt già nua mù một mắt của lão xám ngoét vì hoảng sợ, hơi thở đứt quãng. Trên tay lão ôm chặt một chiếc hộp gỗ chứa **bộ van điều áp đồng mạ bạc** – linh kiện cơ khí tinh xảo mà lão đã mạo hiểm lấy từ kho dự trữ của Hiệp hội để hỗ trợ Vy Vy lắp ráp chi cơ khí cho Hàn Lâm.
Nhưng Lão Tần không kịp đưa van cho Vy Vy. Lão đổ sụp xuống bên cạnh bàn mổ, giọng nói run rẩy đầy kinh hoàng:
"Vy Vy... trốn ngay đi! Trình Tổng quản đã phát hiện ra vụ khóa van tổng heli ở Trạm nén khí trung tâm! Hắn điên cuồng rồi! Hắn đang điều động toàn bộ lực lượng cảnh vệ bọc thép thiết giáp hoàng gia càn quét từng ngõ hẻm của khu ổ chuột Smog-Town để lùng sục Hàn Lâm! Chúng đang tiến sát đến đây!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!