Nhạc nềnIrregular

Khóa Van Tổng Heli

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mảnh thép gãy rực đỏ cắm ngập vào van điều áp heli trên ngực Lãnh thiếu úy, tiếng rít xì xì lạnh buốt của khí lạnh âm một trăm năm mươi độ C bắt đầu bùng phát.


Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng bên trong Phòng van điều áp tối mật. Ánh sáng đỏ rực từ lồng ngực quá tải của Hàn Lâm phản chiếu lên lớp kính thạch anh nứt vỡ của gã sĩ quan khổng lồ. Van điều áp bằng đồng thau trên ngực Lãnh thiếu úy rách toác, chất lỏng heli lỏng tinh khiết – dòng huyết mạch ngưng lạnh của hoàng cung – phun ra xối xả như một luồng vòi rồng màu xanh lam mờ ảo.


Không có tiếng thét. Luồng khí lạnh âm một trăm năm mươi độ C thoát ra với áp suất cực đại, đóng băng tức thì mọi thứ trong tầm quét của nó. Tiếng thét của Lãnh thiếu úy bị bóp nghẹt ngay trong thanh quản khi luồng sương giá tràn qua mặt nạ lọc khí bằng thép của hắn. Lớp giáp sắt bọc chì dày năm xăng-ti-mét, thứ pháo đài di động từng kiêu hãnh chống chịu mọi hỏa lực hơi nước, giờ đây rạn nứt kèn kẹt. Những tinh thể băng xám xịt bò nhanh như rêu độc, phủ kín từ khớp gối thủy lực, dọc theo các tấm ốp vai bọc chì, rồi nuốt chửng lấy chiếc mũ giáp khổng lồ.


Chỉ trong vòng năm giây ngắn ngủi, gã sĩ quan tuần tra hoàng gia kiêu ngạo đã biến thành một tượng đá xám xịt, bất động hoàn toàn giữa phòng van. Đôi mắt thấu kính thạch anh từng phát ra ánh sáng đỏ tàn nhẫn giờ đây mờ đục, lạnh ngắt dưới lớp băng dày. Mảnh kiếm gãy rực đỏ mà Hàn Lâm đâm vào ngực hắn cũng bị đóng băng vĩnh viễn, rạn nứt rồi vỡ vụn thành những mảnh vụn lấp lánh như bụi kim cương rơi rụng xuống sàn sắt.


Nhưng thảm họa chỉ mới bắt đầu.


Luồng heli lỏng từ bộ giáp vỡ của Lãnh thiếu úy vẫn tiếp tục phun trào tự do, gặp không khí ẩm ướt của hầm ngầm liền bốc hơi thành những đám mây sương giá trắng xóa, đậm đặc. Nhiệt độ bên trong phòng van tụt dốc không phanh. Âm một trăm ba mươi độ. Âm một trăm bốn mươi độ. Rồi chạm ngưỡng âm một trăm năm mươi độ C.


Sương muối heli tràn ngập không gian kín, biến căn phòng bọc chì dày một mét thành một buồng đông lạnh chết chóc. Sàn sắt dưới chân Hàn Lâm phủ một lớp băng xanh lam trơn trượt cực hạn. Lớp mỡ cá voi bảo vệ quét trên bộ giáp đồng rách nát của anh bắt đầu đông cứng lại, nứt nẻ thành từng mảng xám đục. Các khớp cơ khí ở hông và bả vai phải rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc, bó cứng hoàn toàn dưới sự co ngót nhiệt độ tới hạn.


"Lâm! Nằm xuống! Đừng hít thở trực tiếp!"


Từ phía trên kênh kỹ thuật số 9, tiếng hét của Vy Vy vọng xuống qua khe hở kỹ thuật chật hẹp, nghe méo mó và xa xăm như thể bị bóp nghẹt bởi màn sương giá. Cô đang điên cuồng nã đạn súng trường hơi nước áp chế vào hai tên kỵ sĩ bọc thép hoàng gia còn lại ngoài hành lang, nhưng hơi lạnh tràn lên từ phòng van đang nhanh chóng làm đóng băng cả kim hỏa của khẩu súng trên tay cô. Mật vụ Băng cũng đã cạn kiệt năng lượng của găng tay 'Băng Phách', cô ta chỉ kịp dùng tấm bạt bọc chì còn lại che chắn cho A Bảo khỏi luồng khí độc đang bốc lên.


Hàn Lâm quỳ gục trên sàn sắt đóng băng, lồng ngực phập phồng một cách nhọc nhằn, đau đớn. Cú bộc phát quyết tử của kỹ năng **Quá tải nhịp tim khẩn cấp** ở tập trước đã để lại hậu quả tàn khốc lên thể xác rách nát của anh. Mặt dây chuyền sáp sưởi gia bảo đã vỡ nát hoàn toàn, lượng sáp sưởi vĩnh cửu nung chảy hòa vào hệ tuần hoàn giờ đây đang nguội dần. Phổi sinh học của anh – vốn đã bị tổn thương nặng nề do hít phải khói chì nóng từ ca hàn gá khẩn cấp trước đó – giờ đây hoàn toàn suy kiệt.


Mỗi hơi thở của anh qua bộ lọc khí hỏng bét của mặt nạ rát bỏng như nuốt phải hàng nghìn mảnh thủy tinh vụn. Khí heli rò rỉ cực độc luồn lách qua thấu kính bên trái bị nứt vỡ, tấn công trực tiếp vào phế quản. Dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt rò rỉ từ khớp vai trái bị gãy nát bét bắt đầu đông đặc lại, biến khớp vai thành một khối băng lạnh ngắt, liệt hoàn toàn. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, da thịt dính chặt vào lớp vỏ đồng nung chảy của bộ giáp.


*Nhịp tim sinh học... sáu nhịp một phút...*


Ý thức của Hàn Lâm bắt đầu mờ mịt. Bóng tối lạnh lẽo đang từ từ kéo đến, vây hãm lấy đại não anh. Trong cơn mê sảng bỏng lạnh, anh lại nhìn thấy khuôn mặt gầy gò, má xám ngoét của em gái Hàn Tuyết. Cô bé đang mỉm cười, đôi bàn tay nhỏ bé đông cứng thâm tím vươn về phía anh giữa màn tuyết trắng xóa của mười bốn năm trước.


*"Anh Lâm... lạnh quá... mang hơi ấm về cho em..."*


"Tuyết..."


Hàn Lâm thều thào gọi, nhưng âm thanh chỉ là một tiếng khò khè cơ học yếu ớt dội lại trong lòng mặt nạ. Một giọt máu xanh lam nhạt rỉ ra từ khóe môi anh, lập tức đông cứng thành một hạt băng nhỏ bám trên bộ lọc khí.


*Không. Mình không được phép gục ngã ở đây. Smog-Town... hàng vạn người dân nghèo... Chú Ba, Bé Mận... họ đang chờ mình. Nếu mình chết, toàn bộ phân khu đáy sẽ biến thành một nghĩa trang đóng băng vĩnh viễn dưới danh nghĩa trật tự của những bóng ma hoàng gia.*


Nỗi căm phẫn tột cùng trước sự tàn độc của Nghiệp đoàn hoàng gia bùng lên như một tia lửa cuối cùng trong tro tàn. Hàn Lâm nghiến chặt răng, khớp hàm bọc đồng phát ra tiếng kêu khô khốc. Anh dồn chút sức tàn cuối cùng vào cánh tay phải bỏng rộp, rách da rỉ máu của mình.


Anh kích hoạt năng lượng đặc thù: **Kháng bỏng lạnh cục bộ**.


Da bàn tay phải của anh, vốn đã bị chai lỳ vĩnh viễn và mất cảm giác đau sau nhiều năm làm việc thực địa dưới hầm ngầm, giờ đây là bộ phận duy nhất còn có thể cử động. Hàn Lâm cắm năm ngón tay phải rỉ máu trực tiếp xuống sàn sắt đóng băng. Lớp băng xanh lam sắc nhọn cắt đứt da thịt anh, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn. Anh dùng bàn tay phải làm điểm tựa duy nhất, kéo lê thân hình bọc giáp đồng nặng nề gần một trăm ký của mình bò đi trên sàn sắt trơn trượt.


*Xoạt... rít...*


Tiếng kim loại mài mòn trên lớp băng rít lên chói tai. Mỗi phân đường bò đi là một lần Hàn Lâm phải chịu đựng cơn đau co thắt lồng ngực tột cùng. Chiếc van Hoàng Kim cấy ghép trước ngực anh rên rỉ cơ học, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt yếu ớt, cố gắng điều phối dòng máu biến tính đang dần đông đặc chạy qua tim.


Cách anh ba mét, chiếc van tổng điều phối dòng chảy heli lỏng của toàn bộ hoàng cung tầng đáy đang nằm im lìm trên bục sắt bọc chì. Đó là một bánh xe đồng khổng lồ có đường kính một mét, xung quanh bọc xích sắt chịu lực và được khóa chặt bằng một ổ khóa cơ học đĩa vi sai đục lỗ tinh xảo.


Sương mù heli càng lúc càng dày đặc. Tầm nhìn của Hàn Lâm giảm xuống dưới nửa mét. Anh chỉ còn có thể định vị bằng thính giác nghe áp tần. Qua tiếng rít chói tai của khí lạnh rò rỉ, anh nghe thấy tiếng gầm rú của dòng heli lỏng áp suất cao đang cuồn cuộn chảy qua các đường ống chính phía sau bức tường chì, sẵn sàng dồn xuống Smog-Town.


*Phải khóa nó lại. Ngay bây giờ.*


Hàn Lâm bò đến sát bục sắt. Cánh tay trái bị liệt hoàn toàn buông thõng, đập vào thành bục phát ra tiếng kêu trầm đục vô hồn. Anh vươn bàn tay phải run rẩy vào trong túi da bảo hộ trước ngực rách nát, lôi ra **Bộ van điều áp 'Hoàng Kim'** cổ đại – chiếc van bằng đồng mạ bạc tinh xảo nhặt được từ Điện thờ Lập Quốc.


Bàn tay phải bỏng rộp của anh run lên bần bật, các khớp đồng ngón tay rít kèn kẹt vì lạnh. Anh phải mất ba lần thử mới đút được chiếc đầu khóa đục lỗ của bộ van Hoàng Kim vào đúng ổ khóa cơ học đĩa vi sai trên van tổng.


*CẠCH!*


Tiếng kim loại ăn khớp vang lên đanh gọn. Bộ van Hoàng Kim đã khớp hoàn toàn vào hệ thống khóa cơ học của hoàng gia.


Nhưng van tổng quá nặng. Hệ thống xích sắt chịu lực của nó đã bị hơi lạnh đóng băng khóa chết các mắt xích. Hàn Lâm dùng bàn tay phải ra sức xoay bánh xe đồng, nhưng chiếc van khổng lồ không hề nhúc nhích một milimet. Khớp vai phải của anh phát ra tiếng kêu *rắc rắc* của kim loại bị quá tải lực.


*Không được. Tay trái của mình đã liệt hoàn toàn. Một tay phải không đủ lực để thắng được áp lực nén khí và lớp băng khóa chết mắt xích.*


Khí heli lỏng từ bộ giáp của Lãnh thiếu úy đã dâng cao đến mắt cá chân Hàn Lâm. Hơi lạnh buốt giá bắt đầu thấm qua lớp ủng bảo hộ, đóng băng các khớp cổ chân của anh. Thời gian tự hủy của phòng van chỉ còn tính bằng giây.


Trong giây phút sinh tử, Hàn Lâm nhắm mắt lại. Anh áp lồng ngực rách nát của mình trực tiếp lên bánh xe đồng khổng lồ của van tổng.


Anh quyết định dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức mạnh của hệ thống pít-tông thủy lực ở khớp hông để đè nặng lên cán van. Anh ghìm chặt bả vai phải bọc đồng dày vào vành bánh xe, tì chiếc van Hoàng Kim cấy ghép trước ngực vào trục xoay chính.


*"Xoay cho ta!"*


Hàn Lâm gầm lên một tiếng câm lặng trong lòng. Anh dồn toàn bộ trọng lực của thân hình bọc giáp nặng nề, ép mạnh lồng ngực rách nát xuống.


*RẮC... RẮC... RẮC!!!*


Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn và lực ép hàng trăm ký bắt đầu có tác dụng. Lớp băng khóa chết các mắt xích sắt trên van tổng rạn nứt rồi vỡ vụn ra thành những mảnh nhỏ. Bánh xe đồng khổng lồ bắt đầu dịch chuyển chậm chạp.


*Kèn kẹt... kèn kẹt...*


Tiếng bánh răng vi sai cổ đại xoay chuyển rít lên chói tai trong không gian kín. Hàn Lâm tiếp tục đè nặng lồng ngực xuống, dùng thính giác nghe áp tần để cảm nhận từng nhịp ăn khớp của đĩa đếm đục lỗ bên trong van khóa. Anh nghe thấy dòng chảy heli lỏng đang bị bóp nghẹt dần qua các lá van khép lại.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Ba tiếng gõ cơ học trầm đục vang lên từ sâu trong trục van. Hệ thống chốt khóa tự động đã rơi vào đúng vị trí đục lỗ.


*UỲNH!!!*


Một tiếng nổ áp suất lớn vang dội khắp hệ thống đường ống. Chiếc van tổng heli đóng sập hoàn toàn. Dòng chảy chất làm lạnh cực lạnh âm hai trăm sáu mươi tám độ C cung cấp cho hệ thống ngưng lạnh hoàng gia chính thức bị cắt đứt.


Ngay lập tức, một làn sóng chấn động nhiệt dội ngược qua các trục ống dẫn phụ trợ dưới lòng đất Smog-Town.


Tại các ngõ hẻm tối tăm của khu ổ chuột Smog-Town, nơi hàng vạn người dân nghèo đang co quắp chờ chết trong cái lạnh thấu xương, các cột tản nhiệt công cộng khổng lồ đột ngột rung chuyển dữ dội. Những chiếc kim đo áp suất trên các bảng đồng hồ của Nghiệp đoàn nhảy vọt từ vạch xanh sang vạch đỏ rồi đứng im.


*XÌIIIIII!*


Tiếng rít xả áp khổng lồ vang dội khắp phân khu đáy. Từ các van xả phụ của đường ống nhánh 12B, luồng hơi nước nóng rực rỡ, ấm áp dồi dào bắt đầu phun trào xối xả ra ngoài. Hơi nóng 200 độ C nhanh chóng xua tan màn sương mù chì xám xịt và sương muối heli độc hại. Lớp băng giá đóng dày trên các hộp sắt rỉ sét của người dân nghèo bắt đầu tan chảy thành những dòng nước ấm áp lăn dài dọc theo vách sắt.


Cư dân Smog-Town bàng hoàng bước ra khỏi những lớp chăn rách cách nhiệt. Họ áp tay vào các đường ống dẫn nhiệt đang ấm nóng trở lại, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên những gương mặt lem luốc muội than.


"Hơi nóng... hơi nóng trở lại rồi!"


"Chúng ta sống rồi! Van sưởi đã mở lại!"


Tiếng reo hò, khóc nghẹn của hàng vạn con người vang vọng khắp các con hẻm rỉ sét của khu ổ chuột, mang lại ánh sáng ấm áp đầu tiên sau chuỗi ngày bị cô lập lạnh giá.


Nhưng bên trong Phòng van điều áp tối mật, bầu không khí lại im lìm đến đáng sợ.


Van tổng đã đóng sập hoàn toàn. Luồng khí heli lạnh buốt không còn tiếng rít xì xì nữa. Nhưng Hàn Lâm cũng đã gục ngã.


Thân hình bọc giáp đồng rách nát của anh trượt dài từ bục sắt xuống sàn nhà đóng băng. Chiếc van Hoàng Kim trước ngực anh đã tắt hẳn ánh sáng xanh lam nhạt, lạnh ngắt và vô hồn. Lồng ngực của anh không còn phát ra ánh sáng đỏ âm ỉ của lửa than sưởi ấm nữa.


Mặt nạ lọc khí bọc chì của anh phủ một lớp băng tuyết trắng xóa, thấu kính bên trái nứt vỡ hoàn toàn mờ mịt. Không còn tiếng thở khò khè cơ học quen thuộc. Không còn nhịp phập phồng của lồng ngực.


Hàn Lâm nằm bất động trên sàn sắt lạnh giá, dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt quanh vết thương khớp vai trái đã đông cứng hoàn toàn thành băng đá. Trái tim cơ học sinh học của anh đã ngừng đập vĩnh viễn, lồng ngực lạnh ngắt không còn một hơi thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!