Khoảnh Khắc Quá Tải
Mũi kiếm rực đỏ của thanh 'Băng Nhẫn' chỉ còn cách chiếc van Hoàng Kim trên lồng ngực rách nát của Hàn Lâm đúng ba xăng-ti-mét. Hơi nóng từ thanh kiếm nung chảy lớp tuyết đóng băng trên da thịt anh, tạo thành những giọt nước ngưng tụ pha lẫn muội than đen kịt, lăn dài xuống lớp vải bạt dán chì rách nát.
Cái lạnh âm một trăm hai mươi độ C của Phòng van điều áp tối mật đang điên cuồng gặm nhấm nửa thân trái của Hàn Lâm. Khớp vai trái bọc đồng đã gãy nát hoàn toàn từ đòn đánh trước, rò rỉ dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt loang lổ. Máu xanh nhỏ giọt xuống sàn sắt đóng băng, lập tức đông cứng thành những tinh thể sắc nhọn như thủy tinh. Nửa cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, hoàn toàn mất đi xúc giác, chỉ còn lại cảm giác bỏng lạnh buốt nhói chạy dọc dây thần kinh sinh học. Bộ giáp đồng cũ bám đầy mỡ cá voi tinh chế dã chiến bốc lên thứ mùi nồng hắc, ngột ngạt bên trong chiếc mặt nạ lọc khí bị nứt vỡ thấu kính bên trái. Mỗi hơi thở của anh lúc này rát bỏng như nuốt phải bụi chì nóng và hơi heli loãng.
"Chết đi, kẻ phản loạn," Lãnh thiếu úy gầm lên qua bộ lọc khí bằng thép của hắn. Mặt nạ của gã sĩ quan khổng lồ đã bị vỡ thấu kính thạch anh bên phải sau cú đấm nén khí cuối cùng của Hàn Lâm, để lộ một bên mắt xám ngoét, trợn trừng đầy sát khí. Bộ giáp sắt bọc chì dày năm xăng-ti-mét của hắn rít lên kèn kẹt khi các pít-tông thủy lực ở khớp gối dồn lực đẩy thanh kiếm hơi nước xuống quyết liệt.
Hàn Lâm quỳ gục trên sàn sắt, đầu gối bọc đồng mài mòn phát ra tiếng kêu rít chói tai. Dưới lớp đồng nát bét của giáp ngực, anh cảm nhận được góc nhọn cứng ngắc của cuốn nhật ký bọc vải bạt ngâm dầu thông của cha – Hàn Thiết. Nét chữ viết tay bằng mực sắt của cha như đang cào xé tâm trí anh.
*"Lâm... vương triều này là một cỗ máy máu lạnh... Họ không đưa người dân lên Thượng khu ấm áp... Họ chưng cất họ... dùng tủy xương làm chất dẫn điện sinh học để nuôi dưỡng Hội Đồng Não Bộ..."*
Nỗi căm phẫn tột cùng bùng lên như một ngọn lửa địa nhiệt ngầm, nung nóng dòng máu xanh lam đang dần đông đặc trong huyết quản Hàn Lâm. Cha anh đã bị ám hại vì phát hiện ra bí mật này. Em gái Hàn Tuyết của anh đã chết cóng vì chính sách độc quyền năng lượng tàn bạo của chúng. Anh không thể gục ngã ở đây. Không phải trước mũi kiếm của gã đồ tể hoàng gia này.
Từ phía trên kênh kỹ thuật số 9, Vy Vy nhoài người ra khỏi khe hở kỹ thuật, khẩu súng bắn đinh chì trên tay cô liên tục nã đạn áp chế vào toán kỵ sĩ bọc thép hoàng gia bên dưới để bảo vệ đường lui. Cô hét lớn, giọng nói khản đặc vì khói độc: "Lâm! Tránh ra! Động cơ hơi nước của hắn đang quá tải, anh không đỡ nổi đâu!"
Mật vụ Băng cũng đang chật vật dùng chút năng lượng cuối cùng của găng tay 'Băng Phách' để tạo ra những bức tường sương giá mỏng, cố gắng làm chậm bước chân của hai tên kỵ sĩ đang nổ súng trường hơi nước áp chế. Mọi lối thoát đều đã bị khóa chặt bởi hơi lạnh và hỏa lực.
Hàn Lâm nhìn thẳng vào thanh kiếm 'Băng Nhẫn' đang ép xuống. Cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' trên tay phải của anh đã bị gãy đôi thân piston trợ lực, rỗng tuếch khí nén và mẻ hoàn toàn đầu vặn gá kẹp. Nó không còn là một món bảo pháp cơ học trợ lực nữa, chỉ còn là một thanh thép đặc nặng nề, rạn nứt.
*Không còn đường lui.*
Hàn Lâm nhắm mắt, thính giác nghe áp tần đạt đỉnh cao của anh thu nhận toàn bộ tiếng động xung quanh. Tiếng rít áp suất cao từ bình nén khí đeo lưng của Lãnh thiếu úy, tiếng pít-tông thủy lực giáp chân của đối thủ đang hoạt động ở mức 400 Psi, và tiếng nhịp tim sinh học của chính anh đang đập yếu ớt ở mức mười nhịp một phút dưới sự điều phối quá tải của van Hoàng Kim cấy ngực.
*Nếu mình không hành động, chiếc van Hoàng Kim này sẽ bị đâm xuyên trong vòng một giây nữa. Phổi sinh học của mình đã suy kiệt hoàn toàn vì nhiễm độc chì nóng. Mình phải đánh cược tất cả.*
Hàn Lâm dùng bàn tay phải bỏng rộp, rách da rỉ máu của mình giật mạnh sợi xích điều áp khẩn cấp nối từ lò sưởi đeo lưng vào lồng ngực.
Anh kích hoạt kỹ năng quyết tử: **Quá tải nhịp tim khẩn cấp**.
*RẮC! RẮC! RẮC!*
Mặt dây chuyền sáp sưởi bằng đồng thau chạm khắc hình bánh răng rỗng đeo trước ngực anh đột ngột vỡ vỏ bảo vệ. Lượng sáp sưởi vĩnh cửu bên trong tiếp xúc trực tiếp với da thịt vùng ngực bị bỏng rách của anh, lập tức nung chảy và hòa thẳng nhiệt lượng vào hệ tuần hoàn sinh-cơ học thông qua các ống dẫn của van Hoàng Kim.
Một cơn đau tột cùng, khủng khiếp chưa từng có dội thẳng vào đại não Hàn Lâm. Nó không giống như cơn đau bỏng lạnh thông thường, mà là cảm giác như có hàng vạn giọt đồng nóng chảy đang được bơm trực tiếp vào từng huyết quản, nung nóng dòng máu biến tính màu xanh lam lên đến nhiệt độ sôi.
*"Aaaaaaaa!"*
Hàn Lâm gầm lên một tiếng đau đớn xé lòng qua bộ lọc khí hỏng bét của mặt nạ. Tiếng gầm của anh bị méo mó qua màng lọc rỉ sét, biến thành tiếng rít cơ học đầy phẫn nộ.
Tim sinh học của anh bị kích thích bởi nhiệt lượng cực đại của sáp sưởi vĩnh cửu, đột ngột ép đập nhanh gấp ba lần bình thường. *Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!* Tiếng tim đập dồn dập, rền vang qua bộ giáp đồng rách nát như tiếng một cỗ máy dập công nghiệp đang hoạt động hết công suất dưới tầng đáy.
Lồng ngực của Hàn Lâm rực sáng ánh lửa than đỏ rực, xuyên qua những vết nứt rạn trên các tấm đồng bọc chì bảo vệ. Hơi nước nóng siêu nhiệt từ lò sưởi mini ngực bùng phát, chạy khắp hệ thống ống dẫn quanh cơ thể anh, phun ra xối xả từ các khớp đồng vai và hông tạo thành một màn sương mù nóng bỏng, dày đặc.
Màn sương hơi nước 200 độ C lập tức che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Lãnh thiếu úy, nung chảy lớp sương băng bám trên mặt nạ của hắn.
"Cái gì?!" Lãnh thiếu úy kinh ngạc hét lên khi áp lực từ thanh kiếm 'Băng Nhẫn' đột ngột bị đẩy ngược trở lại.
Với tốc độ và sức mạnh cơ học bộc phát cực hạn nhờ áp suất hơi nước quá tải, Hàn Lâm buông chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' gãy. Anh vươn bàn tay phải bọc đồng rách nát – lúc này đang rực đỏ vì nhiệt độ cực đại – lao thẳng vào màn sương mù hơi nước.
*XOẠT!*
Hàn Lâm dùng tay trần bọc đồng tóm chặt lấy lưỡi kiếm hơi nước 'Băng Nhẫn' đang đỏ rực của Lãnh thiếu úy.
Da thịt bàn tay phải của anh cháy xèo xèo, bốc khói khét lẹt dưới sức nóng của lưỡi kiếm không gỉ, nhưng nhờ năng lực Kháng bỏng lạnh cục bộ và lớp mỡ cá voi bảo vệ khớp, anh không hề buông tay. Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa bàn tay bọc đồng quá tải nhiệt của Hàn Lâm và hơi lạnh heli âm 120 độ C xung quanh phòng van đã tạo ra một cú sốc nhiệt động học khổng lồ trực tiếp lên thanh kiếm.
Lưỡi thép không gỉ của 'Băng Nhẫn' bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti do co ngót nhiệt đột ngột.
"Không thể nào!" Lãnh thiếu úy gầm lên, cố gắng giật thanh kiếm lại nhưng bàn tay bọc đồng của Hàn Lâm đã khóa chặt nó như một gọng kìm thủy lực khổng lồ.
*"Gãy cho ta!"*
Hàn Lâm gầm lên, dồn toàn bộ lực pít-tông quá tải của bả vai phải bẻ ngược lưỡi kiếm.
*RẮC!!!*
Thanh kiếm hơi nước áp suất cao 'Băng Nhẫn' – vũ khí tối tân chế tạo từ thép không gỉ của Viện Hàn lâm – gãy vụn thành nhiều mảnh nhỏ dưới lực bẻ cơ học cực đại của Hàn Lâm. Những mảnh thép rực đỏ bắn tung tóe vào vách chì, để lại những vết cháy xém mờ mịt.
Lãnh thiếu úy tháo lui một bước trong sự bàng hoàng tột độ, một bên mắt lộ ra sau thấu kính vỡ trợn trừng đầy kinh hãi khi nhìn thấy lồng ngực Hàn Lâm đang rực sáng ánh lửa than đỏ rực như một lò phản ứng địa nhiệt mini sắp phát nổ.
Hơi thở của Hàn Lâm nghẹn lại. Cú bộc phát quyết tử này đã hoàn toàn vắt kiệt và phá hủy toàn bộ hệ hô hấp sinh học còn lại của anh. Phổi của anh rát bỏng, không thể nạp thêm dưỡng khí, chỉ còn hoạt động dựa trên những nhịp co bóp cơ học cưỡng bức của van Hoàng Kim.
*Mình không còn nhiều thời gian. Phải dứt điểm hắn ngay bây giờ.*
Hàn Lâm bước tới, tốc độ nhanh đến mức tạo ra một luồng gió hơi nước nóng rực thổi bay màn sương giá xung quanh. Tay phải anh găm chặt một mảnh lưỡi kiếm hơi nước gãy sắc nhọn, rực đỏ ánh lửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!