Mật Mã Đục Lỗ Cuối Cùng
Tiếng còi hơi nước báo động đỏ rít lên chói tai từ bốn góc trần hầm bọc chì của Phòng van điều áp tối mật. Âm thanh ấy không chỉ là những luồng khí nóng thoát ra qua còi đồng, mà là tiếng gầm rú báo tử của cả một hệ thống ngưng lạnh hoàng gia đang điên cuồng kích hoạt giao thức tự hủy.
*Xì... xì... xì...*
Từ những khe nứt địa chất dưới sàn sắt và các vòi xả khẩn cấp trên vách tường dày một mét, chất lỏng heli lỏng âm độ bắt đầu phun trào xối xả. Dòng chất lỏng phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, lạnh buốt xương tủy, bốc hơi ngay lập tức khi tiếp xúc với không khí ẩm, tạo thành những làn sương giá trắng xóa cuồn cuộn dâng lên. Nhiệt độ trong phòng van rơi thẳng đứng, từ âm năm mươi độ tụt sâu xuống âm một trăm hai mươi độ C chỉ trong vòng chưa đầy một phút.
Hơi lạnh tàn bạo tràn qua khe hở của kênh kỹ thuật số 9. Hàn Lâm nằm rạp trên sàn sắt rỉ sét, lồng ngực bán cơ khí của anh co thắt dữ dội. Thấu kính bên trái của chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì đã nứt vỡ hoàn toàn từ trận chiến trước, khiến luồng sương giá heli loãng lọt thẳng vào bên trong. Mỗi hơi thở của anh lúc này rát bỏng như nuốt phải hàng nghìn mảnh thủy tinh vụn. Phổi sinh học bị tổn thương nặng nề do hít phải khói chì nóng từ ca hàn gá khẩn cấp trước đó liên tục co bóp một cách nghẹn ngào, yếu ớt.
"Sư phụ... lạnh quá... các khớp chân của con không cử động được nữa!" A Bảo run rẩy hét lên sau lưng anh, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Cổ chân trái của cậu bé dẫu đã được giải thoát khỏi đai ốc khóa nhưng cái lạnh âm độ đang nhanh chóng bó cứng các thớ cơ sinh học của đứa trẻ.
"Vy Vy, đưa A Bảo lùi sâu vào góc kênh! Dùng tấm bạt bọc chì còn lại che kín người!" Hàn Lâm thều thào ra lệnh. Giọng nói của anh qua bộ lọc khí hỏng bét méo mó và khàn đặc như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ xát vào nhau.
Anh nhìn xuống cánh tay trái bọc đồng của mình. Nó buông thõng vô lực bên hông, hoàn toàn tê liệt. Lớp da thịt bên trong đã bị bỏng nhiệt nghiêm trọng từ luồng hơi nước hai trăm độ C của ống nhánh mười hai B, dính chặt vào lớp vỏ đồng nung chảy bên ngoài. Anh không còn cảm giác đau sinh học ở cánh tay đó nữa, nhưng mỗi nhịp di chuyển cơ thể là một lần các khớp đồng thần kinh mới cấy ghép ở bả vai trái kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc, rò rỉ ra những giọt máu biến tính màu xanh lam nhạt thấm đẫm dải vải bạt dán chì bám mùi mỡ cá voi nồng hắc.
Anh chỉ còn một cánh tay phải.
"Lâm! Anh không thể xuống đó được!" Vy Vy quỳ bên cạnh anh, bàn tay đeo găng da bò bám đầy muội chì cố giữ chặt vai anh. Thấu kính trên chiếc kính một mắt của cô xoay xoạch liên tục để đo nhiệt độ môi trường. "Hơi heli dưới sàn đã dâng cao đến mắt cá chân. Bộ giáp đồng của anh đã chạm giới hạn hóa giòn vật lý dưới âm một trăm độ C rồi! Chỉ cần một va chạm nhẹ, các khớp đồng sẽ vỡ vụn như thủy tinh!"
"Nếu không ngắt giao thức tự hủy... cả phân khu Smog-Town sẽ bị đóng băng vĩnh viễn trong hai phút nữa," Hàn Lâm dùng bàn tay phải bỏng rộp, rách da rỉ máu của mình đẩy nhẹ tay Vy Vy ra. Anh cầm lấy chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' gia bảo. Thân piston trợ lực của nó đã nứt toác làm đôi và rỗng áp suất hoàn toàn, nhưng anh vẫn dùng nó như một thanh sắt đặc để tì xuống sàn, gượng dậy.
"Tôi đi cùng anh," một giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh.
Mật vụ Băng bước lên phía trước. Đôi mắt thạch anh màu xanh lam của cô ta lấp lánh sau chiếc mặt nạ da chuột cách nhiệt. Trên tay phải của cô, chiếc găng tay cơ khí tích hợp bình phun độc dược 'Băng Phách' rít lên khe khẽ. Cô nhìn xấp thẻ đồng đục lỗ rách nát dưới chân – nơi ghi chép chân tướng tàn độc về việc cha cô, giáo sư Lương, bị hoàng gia chưng cất lấy tủy xương làm chất dẫn điện sinh học. Sự căm phẫn tột cùng đã xóa sạch lòng trung thành cuối cùng của nữ đặc vụ đối với Nghiệp đoàn.
"Lãnh thiếu úy đang điều động toán kỵ sĩ thiết giáp bắn áp chế từ phía cửa sập," Băng nói, giọng khàn đặc qua bộ lọc khí. "Tôi sẽ dùng lá chắn bọc chì che chắn hỏa lực cho anh. Anh phải bẻ khóa được mật mã đĩa đồng của bảng điều khiển trung tâm."
Hàn Lâm gật đầu chậm rãi. Anh nhìn xuống bảng điều khiển trung tâm nằm cách đó mười mét dưới sàn hầm Phòng van tối mật. Chất lỏng heli lỏng phát sáng xanh lam đang dâng lên, bốc hơi mờ mịt quanh bệ máy bằng đồng thau khổng lồ.
Anh buông mình khỏi khe kỹ thuật số 9, rơi xuống sàn sắt đóng băng.
*BÙM!*
Cú chạm đất nặng nề của bộ giáp đồng nặng năm mươi ký khiến khớp gối phải của anh rên rỉ cơ học đau đớn. Cái lạnh âm một trăm hai mươi độ C lập tức tấn công vào đôi ủng đồng, truyền dẫn nhiệt độ cực âm thẳng vào hệ tuần hoàn. Van Hoàng Kim cấy trong lồng ngực Hàn Lâm lập tức rực sáng lên một màu xanh lam nhạt, hoạt động quá tải để duy trì thân nhiệt sinh học vùng tim không bị đóng băng vĩnh viễn. Những cơn đau co thắt lồng ngực dội lên liên tục khiến anh suýt quỵ xuống.
"Đi!" Băng hét lớn, cô nhảy xuống ngay sau anh, nâng cao tấm lá chắn bọc chì dày ba xăng-ti-mét.
Từ phía cửa sập bị phá vỡ, những luồng đạn súng trường hơi nước của tuần tra hoàng gia bắt đầu nã dồn dập vào phòng van.
*BOONG! BOONG! BOONG!*
Những viên đạn chì khổng lồ xé toác màn sương giá, đập mạnh vào tấm lá chắn của Băng, bắn ra những tia lửa ma sát đồng thau nóng bỏng nhưng lập tức bị hơi lạnh dập tắt. Băng nghiến răng, hai chân bọc giáp sắt lún sâu xuống sàn sắt đóng băng, cố giữ vững thế đứng để che chắn cho Hàn Lâm đang lết từng bước nặng nề về phía bệ máy điều khiển.
Hàn Lâm tiếp cận được bảng điều khiển trung tâm. Mặt bảng làm bằng đồng mạ bạc tinh xảo, nhưng dưới tác động của nhiệt độ âm cực sâu, các bánh răng cơ học bên trong kính thạch anh đang co ngót vật lý dữ dội, rít lên những tiếng kêu kèn kẹt chói tai. Lớp dầu bôi trơn thông thường đã bị đông cứng hoàn toàn, bó chặt các trục truyền động.
Anh thò bàn tay phải bỏng rộp vào túi bảo hộ ngực, lôi ra chiếc la bàn cơ khí thủy ngân cổ đại của người chú mất tích Hàn Nhị và một hũ dầu bôi trơn thủy lực hoàng gia quý hiếm nhặt được từ hầm mộ. Anh nhanh chóng châm dầu bôi trơn vào các khe hở của bánh răng đĩa xoay.
*Xì... xì...*
Dầu thủy lực đặc chủng màu đen kịt chảy vào, hòa tan lớp băng giá bám trên ren ốc, giúp các bánh răng vi sai bắt đầu chuyển động trở lại dưới lực vặn thủ công của anh.
Hàn Lâm lôi tấm Thẻ đồng đục lỗ (Mã năng lượng) ra khỏi túi bảo hộ. Đây là tấm thẻ chứa thuật toán điều phối năng lượng mà anh lượm lặt được. Anh đút tấm thẻ vào khe đọc đĩa của bộ đếm cơ học.
*CẠCH... CẠCH... XOẠCH!*
Đèn báo áp suất trên bảng điều khiển không chuyển sang màu xanh lục. Thay vào đó, một chiếc chuông đồng nhỏ gắn trên bộ đếm cơ học rung lên báo lỗi đỏ.
*Thuật toán đã bị thay đổi! Tống Kỹ sư của Nghiệp đoàn đã điều chỉnh lại cấu trúc đĩa vi sai của hệ thống tự hủy để ngăn chặn việc bypass bằng thẻ chì thông thường.*
"Lâm! Hai phút nữa thôi! Heli đã dâng đến bắp chân tôi rồi!" Vy Vy gào lên từ phía trên kênh kỹ thuật, đôi mắt cô dán chặt vào dòng chất lỏng xanh lam đang dâng cao dốc đứng.
Hàn Lâm nhắm nghiền mắt trái dưới thấu kính nứt vỡ. Anh áp sát tai phải vào vỏ đồng của bảng điều khiển, kích hoạt Kỹ nghệ Nghe Áp Tần.
Giữa tiếng súng nổ đanh gọn của tuần tra, tiếng rít xả áp lực của găng tay Băng Phách và tiếng rít buốt giá của khí heli, Hàn Lâm triệt tiêu mọi tiếng ồn xung quanh trong tâm trí. Toàn bộ cấu trúc cơ học bên trong bảng điều khiển hiện lên trong đầu anh như một sơ đồ ba chiều phát sáng đỏ. Anh nghe thấy tiếng răng rắc của chiếc đĩa xoay mật mã đang quay lệch nhịp. Chiếc đĩa xoay có mười hai rãnh khía, nhưng đĩa vi sai chỉ chấp nhận một mã đục lỗ có chu kỳ lệch ba milimet về phía rìa phải.
*Tống Kỹ sư đã dịch chuyển trục đếm đĩa vi sai sang phải hai nấc răng để vô hiệu hóa các thẻ chì nguyên bản.*
"Mình phải đục thêm lỗ. Phải cải tiến tấm thẻ đồng này ngay lập tức!" Hàn Lâm thầm nghĩ.
Anh lôi chiếc kìm bấm đục lỗ dã chiến từ hông ra bằng tay phải. Nhưng đôi ngón tay bọc đồng của anh đang run rẩy dữ dội vì lạnh. Nhiệt độ âm một mươi hai mươi độ đã làm mất sạch cảm giác của bàn tay phải bỏng rộp, khiến việc giữ chiếc kìm nhỏ trở nên cực kỳ khó khăn. Mỗi lần anh cố bóp kìm, các khớp đồng ở ngón tay lại rít lên kèn kẹt, suýt làm rơi tấm thẻ đồng xuống vũng heli lỏng dưới chân.
Anh đặt chiếc la bàn thủy ngân của chú Hàn Nhị lên mặt bảng điều khiển. Thủy ngân bên trong ống thủy tinh đang dao động mạnh dưới tác động từ trường của đĩa quay cơ học phía dưới. Nhìn vào vạch chia độ thủy ngân, Hàn Lâm tính toán chính xác tần số dao động để định vị vị trí cần đục thêm lỗ trên thẻ chì.
*Tạch!*
Tiếng kìm bấm lỗ đĩa chì vang lên giòn giã. Hàn Lâm đục thêm một lỗ nhỏ đường kính hai ly sát mép phải tấm thẻ đồng.
*ĐOÀNG!*
Một viên đạn chì khổng lồ bắn sượt qua giáp vai phải của Hàn Lâm, mảnh đồng vỡ văng ra găm thẳng vào má anh, rỉ ra dòng máu xanh lam nhạt lập tức bị đóng băng thành những hạt tinh thể lấp lánh trên mặt nạ. Tấm lá chắn bọc chì của Băng đã bị bắn móp méo hoàn toàn, găng tay Băng Phách của cô phát ra những tiếng xì xì yếu ớt do cạn kiệt áp suất ngưng lạnh.
"Hết năng lượng rồi! Lâm!" Băng hét lên, cô bị lực chấn động của đạn bắn hất văng lùi lại một bước, tấm lá chắn bạt bọc chì tuột khỏi tay.
Hàn Lâm không quay đầu lại. Anh dùng bàn tay phải run rẩy, dồn hết chút lực nén cơ học cuối cùng để đút tấm Thẻ đồng đục lỗ đã cải tiến vào khe đọc đĩa lần thứ hai.
*CẠCH... CẠCH...*
Những bánh răng vi sai bên trong bảng điều khiển quay xoay tròn. Tiếng xích tải cơ học chuyển động tạch tạch đều đặn ăn khớp vào các lỗ mới đục trên tấm thẻ đồng.
Một giây... hai giây...
*CẠCH!*
Một tiếng kim loại va chạm giòn giã, dứt khoát vang lên từ sâu bên trong bệ máy. Chiếc kim đồng hồ đo áp suất tự hủy khổng lồ trên vách tường đột ngột dừng lại sát vạch đỏ năm trăm Psi, rồi lầm lì tụt dốc thẳng đứng về vạch không.
Những vòi xả heli lỏng xung quanh phòng van tối mật lập tức ngừng phun trào. Làn sương giá trắng xóa bắt đầu loãng dần dưới tác động của hệ thống hút gió ngầm tự động vừa được kích hoạt trở lại.
Giao thức tự hủy 'Thanh Lọc Cực Lạnh' đã bị ngắt thành công. Smog-Town đã được cứu thoát khỏi cái chết đóng băng vĩnh viễn.
Lãnh thiếu úy ở phía ngoài cửa sập phát ra một tiếng gầm rú phẫn nộ qua bộ lọc khí kim loại khi thấy hệ thống áp suất bị bẻ khóa. Hắn vung thanh kiếm hơi nước áp suất cao 'Băng Nhẫn', ra lệnh cho toán kỵ sĩ thiết giáp xông thẳng vào phòng van để quyết tử tiêu diệt nhóm Hàn Lâm.
Nhưng ngay khoảnh khắc đĩa mật mã ăn khớp hoàn toàn, một tiếng *RẮC* trầm đục vang lên từ phía dưới bảng điều khiển trung tâm.
Mặt bảng đồng mạ bạc của bệ máy đột ngột trượt sang bên, để lộ ra một khoang chứa bí mật bọc chì dày để cách nhiệt. Bên trong khoang chứa rỗng tuếch, chỉ đặt duy nhất một gói nhỏ được bọc cẩn thận bằng nhiều lớp vải bạt ngâm dầu thông chống mục.
Hàn Lâm khựng lại. Anh dùng bàn tay phải bỏng rộp của mình lôi gói vải ra, nhanh chóng bóc các lớp bạt ngâm dầu đã bị rỉ sét mục nát theo thời gian.
Bên trong lớp vải bạt là một cuốn sổ nhật ký rách nát, bìa bọc da cá voi đã bị sờn rách nhiều mảng và loang lổ những vết dầu máy đen kịt đã khô từ nhiều năm trước.
Hàn Lâm lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ dưới ánh sáng xanh lam mờ ảo còn sót lại của phòng van.
Trên trang giấy ố vàng bám đầy bụi than chì, những dòng chữ viết tay bằng mực sắt hiện ra, nét chữ sắc sảo, góc cạnh và đầy nét dứt khoát cơ học quen thuộc đến mức khiến tim sinh học của Hàn Lâm bỗng nhiên đập nghẹt lại một nhịp.
Đó là nét chữ của cha anh – cựu thợ rèn lò hơi hoàng cung Hàn Thiết, người đã bị ám hại mười năm trước.
Trang nhật ký đầu tiên ghi rõ nét chữ của cha anh:
*"Gửi Lâm nhi... Nếu con đọc được những dòng chữ này bằng chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' của ta, nghĩa là con đã bước vào Điện thờ Lập Quốc và phát hiện ra bí mật hắc ám nhất của vương triều này. Hệ thống ngưng lạnh hoàng gia không phải để bảo tồn sự sống, mà là một lò mổ cơ khí hóa... Ta đã bị ép buộc phải thiết kế hệ thống van ngưng lạnh này trước khi chúng ra tay diệt khẩu..."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!