Nhạc nềnIrregular

Hàn Gá Khẩn Cấp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nước nóng rực rít lên một tiếng chói tai, tựa như tiếng gầm rú của một con quái thú bằng đồng thau đang bị dồn vào đường cùng. Sức nóng hai trăm độ C từ đường ống nhánh mười hai B phun ra thành những luồng trắng xóa, lập tức che mờ thấu kính thạch anh bên phải mặt nạ lọc khí của Hàn Lâm. Thấu kính bên trái vốn đã nứt vỡ từ trận chiến trước, nay bị hơi nóng ẩm tràn vào, bám đầy những giọt nước ngưng tụ chứa độc chì xám xịt. Toàn bộ tầm nhìn của anh co rút lại chỉ còn là một màn sương mù mịt và những tia lửa đỏ lòm bắn ra từ họng súng trường hơi nước của Lãnh thiếu úy phía dưới sàn hầm.


"Chân con... Sư phụ! Nó đang rút chặt lại!" Tiếng gào khóc của A Bảo bị bóp nghẹt sau lớp mặt nạ da chuột rách nát. Cậu bé mười hai tuổi đang cố rướn người về phía trước, nhưng chiếc đai ốc khóa khổng lồ bọc chì dưới áp lực thủy lực từ xa của Tống Kỹ sư vẫn đang lầm lì siết chặt lấy cổ chân trái của cậu. Kim đồng hồ đo áp suất gắn trên vách ống nhánh rung lên bần bật, vượt qua vạch đỏ bốn trăm Psi và đang lao thẳng lên ngưỡng nổ tung.


Hàn Lâm biết mình chỉ còn chưa đầy ba mươi giây trước khi luồng hơi nước siêu nhiệt áp lực cao xé toác gioăng cao su rạn nứt, thiêu rụi cả hai thầy trò thành tro bụi. Cánh tay trái của anh – vốn bị hoại tử lạnh vĩnh viễn và liệt hoàn toàn sau đợt bỏng điện – buông thõng vô lực bên hông như một đoạn ống đồng rỉ sét. Mùi mỡ cá voi tinh chế quét trên lớp giáp đồng cũ bốc lên nồng hắc dưới tác động của hơi nhiệt, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị lợm giọng bên trong lòng mặt nạ.


"Bảo, ngậm chặt màng lọc! Không được hít thở mạnh!" Hàn Lâm khàn giọng hét lên.


Anh dùng bàn tay phải bỏng rộp, rách da rỉ máu của mình ghìm chặt chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' gia bảo. Thân piston trợ lực của nó đã nứt toác làm đôi và rỗng áp suất hoàn toàn, biến món bảo vật này thành một thanh sắt đặc nặng nề. Hàn Lâm cố đút đầu gá kẹp mẻ của cờ-lê vào khe hở đai ốc khóa để làm đòn bẩy bẻ van xả khẩn cấp. Anh gồng hết sức lực cơ hông bọc đồng, tì toàn bộ trọng lượng cơ thể lên cán thép.


*RĂNG RẮC!*


Tiếng thép cọ xát vào đai ốc rỉ sét vang lên chói tai, bắn ra những tia lửa ma sát đồng thau. Nhưng áp lực hơi nước nóng bên trong quá lớn, khóa chặt các ren ốc khiến chiếc cờ-lê không thể dịch chuyển nổi một milimet. Hàn Lâm thò tay vào túi dụng cụ da bò bên hông, lôi ra chiếc kìm bẻ van chuyên dụng bằng đồng hợp kim niken. Anh kẹp chặt vào cổ van xả phụ, cố bẻ ngược chiều van.


*XOẢNG!*


Chiếc kìm hợp kim bị lực nén khí bẻ gãy làm đôi ngay lập tức. Mảnh đồng vỡ bắn sượt qua má Hàn Lâm, để lại một vệt cắt rỉ máu xanh lam nhạt trên lớp da mặt sần sùi của anh. Áp lực quá lớn. Không thể dùng lực cơ học thông thường để cưỡng chế khóa van.


*Phải hàn gá khẩn cấp. Phải bịt kín vết rạn nứt để triệt tiêu áp suất búa nước trước khi bẩy đai ốc.*


Hàn Lâm đưa ra quyết định chớp nhoáng dựa trên logic nhiệt động học hầm ngầm. Anh thò bàn tay phải vào khoang chứa phế liệu đeo hông, lôi ra một hũ Keo chì chịu nhiệt – hợp chất dán dẻo độc hại chứa bột chì và sáp than trắng. Nhưng dưới áp lực hơi nước 200 độ C đang phun trào rít lên như bão gió, keo chì sẽ lập tức bị thổi bay trước khi kịp đông cứng nếu không có vật che chắn trực tiếp.


*Mình cần một miếng đệm đồng để giữ keo. Và mình cần mỡ cá voi để bôi trơn ren ốc, ngăn chặn ren bị kẹt chết do sốc nhiệt đột ngột.*


"Vy Vy! Lá chắn!" Hàn Lâm hét lớn qua bộ lọc khí khò khè.


Từ phía sau một khúc ống đồng dày, Vy Vy nhoài người ra. Gương mặt nữ bác sĩ ngầm bám đầy muội chì xám xịt, nhưng đôi mắt sau chiếc kính một mắt nhiều thấu kính vẫn sắc lạnh đầy quyết đoán. Cô kéo mạnh một tấm lá chắn bạt bọc chì dày cọc, lao tới chắn trước người Hàn Lâm ngay khi một loạt đạn súng trường hơi nước từ phía dưới của Lãnh thiếu úy nã dồn dập lên trần hầm.


*BOONG! BOONG! BOONG!*


Những viên đạn chì khổng lồ đập mạnh vào tấm lá chắn bạt bọc chì, biến dạng và văng ra thành những mảnh vụn kim loại nóng bỏng. Vy Vy nghiến chặt răng, hai vai run lên bần bật dưới lực chấn động của đạn bắn, cố giữ vững tấm che cho Hàn Lâm. "Lâm! Nhanh lên! Tôi không giữ được lâu đâu!"


Hàn Lâm không lãng phí một giây. Anh dùng tay phải quét nhanh một lớp mỡ cá voi tinh chế nồng hắc lên các ren ốc của đai van khóa để tạo lớp đệm chống kẹt nhiệt. Sau đó, anh lấy miếng đệm đồng phế liệu từ trong túi của A Bảo – chính là mảnh lưỡi cưa đồng thau gãy của Số 101 mà cậu bé nhặt được trước đó – áp chặt vào vết rạn nứt đang phun hơi nước.


Nhưng luồng hơi nóng 200 độ C phun ra với lực đẩy hàng trăm Psi lập tức hất văng miếng đệm đồng ra khỏi tay phải của anh. Sức nóng rực nung chảy lớp găng da bảo hộ rách nát, ăn mòn vào tận mô thịt lòng bàn tay phải của Hàn Lâm, khiến anh đau đớn tột cùng.


*Không thể dùng tay phải. Cánh tay phải là chi duy nhất còn hoạt động, nếu nó bị bỏng hủy hoại hoàn toàn, mình sẽ không thể quai búa rèn gá.*


Trong khoảnh khắc sinh tử, Hàn Lâm nhìn xuống cánh tay trái bọc đồng đang buông thõng vô lực của mình. Cánh tay đã bị hoại tử lạnh và liệt hoàn toàn, mất sạch xúc giác. Anh dùng tay phải kéo mạnh bả vai trái bọc đồng, cưỡng chế lôi cánh tay trái chết lặng đó đặt đè lên miếng đệm đồng gá sát vết nứt đường ống.


Anh dùng chính sức nặng của cánh tay trái liệt và bàn tay trái mất cảm giác làm một chiếc kẹp định vị dã chiến, ép chặt miếng đệm đồng đè lên luồng hơi nước nóng bỏng rát.


*XÈO... XÈO...*


Tiếng da thịt và mỡ cá voi bốc khói khét lẹt vang lên ngay lập tức. Sức nóng hai trăm độ C của luồng hơi nước nung đỏ lớp vỏ đồng bọc ngoài cánh tay trái của Hàn Lâm, truyền nhiệt trực tiếp vào các mô thịt hoại tử lạnh bên trong. Dù không thể cảm nhận được nỗi đau sinh học do dây thần kinh đã bị đông cứng, nhưng Hàn Lâm có thể nghe thấy tiếng các khớp đồng thần kinh mới cấy ghép bên trong vai trái kêu lên răng rắc, dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt bắt đầu sôi sục và rò rỉ loang lổ qua dải vải bạt dán chì.


Với bàn tay phải tự do còn lại, Hàn Lâm lấy một vốc Keo chì chịu nhiệt lớn, áp trực tiếp xung quanh viền miếng đệm đồng dưới cánh tay trái đang đè chặt.


*XÈO! XÈO!*


Hợp chất keo chì gặp nhiệt độ cực cao của hơi nước lập tức sôi lên sùng sục, chuyển màu từ xám sang đen kịt và đông cứng nhanh chóng dưới áp lực nén. Nhưng quá trình phản ứng hóa học nhiệt độ cao đó lập tức giải phóng ra một luồng khói chì màu xám tro độc hại, đặc quánh và nồng nặc mùi kim loại chết chóc.


Luồng khói độc chì cuộn tròn quanh mặt nạ lọc khí của Hàn Lâm. Màng lọc than hoạt tính vốn đã bị nghẹt muội than từ trước nay bị bụi chì bám kín, lập tức mất hoàn toàn khả năng lọc độc. Màng lọc bị ăn mòn rách toác, khí độc chì nóng hổi xộc thẳng vào bên trong lòng mặt nạ, tràn vào phổi sinh học suy kiệt của Hàn Lâm.


"Khục... khục..."


Hàn Lâm ho dữ dội, lồng ngực bọc van Hoàng Kim co thắt lại đau đớn như bị hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Máu xanh lam nhạt trào ra từ khóe môi anh, thấm đẫm lớp lót da của mặt nạ. Thị lực của anh mờ đi, đầu óc quay cuồng do nhiễm độc chì cấp tính, nhưng thính giác nghe áp tần của anh vẫn bám chặt vào nhịp đập của lò hơi phụ.


*Nhịp dừng áp suất... một giây cuối cùng...*


Anh buông cánh tay trái liệt ra. Keo chì chịu nhiệt đã đông cứng bịt kín vết rạn nứt, tạm thời triệt tiêu luồng hơi nước phun trào. Hàn Lâm nâng chiếc búa rèn gá nhỏ bằng tay phải, áp dụng kỹ thuật rèn nguội thép lá dập mạnh liên tiếp lên đai ốc khóa chân A Bảo.


*TÁCH! TÁCH! TÁCH!*


Những cú gõ búa góc nghiêng bốn mươi lăm độ cực kỳ chuẩn xác nện thẳng vào mép đai ốc bọc chì đã được bôi trơn bằng mỡ cá voi. Lớp chì mềm biến dạng dưới lực dập nguội, giải phóng hoàn toàn các ren ốc bị kẹt.


*CẠCH!*


Chiếc đai ốc khóa bung ra. Cổ chân trái của A Bảo lập tức được giải thoát.


"Được rồi! Chạy mau!" Vy Vy hét lên, cô quăng tấm lá chắn bạt bọc chì xuống sàn hầm, dùng cả hai tay kéo thốc A Bảo về phía sau.


Hàn Lâm dùng chút sức tàn cuối cùng, ôm lấy cờ-lê 'Thiết Ý' gãy cán, lết thân hình bọc giáp đồng rách nát bò rạp theo họ vào một vùng khuất tối tăm phía sau đường ống dẫn nước ngưng của kênh kỹ thuật số 9.


Chỉ một giây sau khi họ vừa thoát ra, luồng hơi nước áp suất cực đại bên trong ống nhánh mười hai B do không còn đường xả phụ đã nổ tung hoàn toàn.


*UỲNH!*


Cú nổ áp lực khổng lồ xé toác đoạn ống đồng dày mười ly, thổi bay toàn bộ sàn sắt kỹ thuật nơi họ vừa đứng mười giây trước đó thành những mảnh vụn kim loại méo mó. Hơi nước nóng rực phủ kín cả không gian kênh kỹ thuật số 9 trong màn sương trắng xóa.


Nằm sâu trong vùng khuất an toàn, Hàn Lâm gục đầu xuống nền sắt rỉ sét, lồng ngực phập phồng rất khẽ, tiếng thở khò khè cơ học qua bộ lọc khí hỏng hoàn toàn chỉ còn là những tiếng rên rỉ yếu ớt. Bàn tay trái của anh bị bỏng nhiệt sâu, da thịt cháy đen dính chặt vào lớp vỏ đồng nung chảy của bộ giáp.


Vy Vy quỳ thụp xuống bên cạnh anh, nhanh chóng mở túi cứu thương bọc chì để tìm ống tiêm huyết thanh chống đông, gương mặt lộ rõ vẻ lo âu tột độ. A Bảo co rúm người lại bên góc ống dẫn, tay vẫn ôm chặt chiếc túi phế liệu rách rưới, khóc không thành tiếng.


Nhưng họ chưa kịp thở phào, một tiếng động cơ học trầm đục, nặng nề bỗng nhiên dội lên từ phía dưới sàn hầm của Phòng van tối mật. Đó không phải là tiếng nổ hơi nước thông thường.


Tiếng chuông cảnh báo hơi nước khẩn cấp trên vách kênh kỹ thuật số 9 đột ngột rung lên dồn dập, đi kèm là tiếng xì xì lạnh lẽo của chất làm lạnh bắt đầu tràn vào các đường ống dẫn phụ.


Lãnh thiếu úy ở phía dưới sàn hầm, sau khi phát hiện ra hệ thống van tổng bị can thiệp và bức tường sương giá của Băng bắt đầu tan biến, đã điên cuồng bước tới bảng điều khiển trung tâm của Nghiệp đoàn. Hắn dùng bàn tay bọc sắt khổng lồ gạt mạnh cần gạt bọc chì tối cao, kích hoạt giao thức tự hủy khẩn cấp của toàn bộ phân khu.


"Cảnh báo! Giao thức 'Thanh Lọc Cực Lạnh' đã được kích hoạt!" Tiếng loa phát thanh hơi nước rít lên chói tai từ các góc hầm. "Hệ thống xả thải heli lỏng tự hủy phòng van bắt đầu đếm ngược: ba phút."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!