Trước Ngưỡng Cửa Phòng Van Tổng
Chiếc đồng hồ cát cơ học rít lên những tiếng tạch tạch lạnh lùng, từng hạt cát đồng rơi xuống như những nhịp đập cuối cùng của trái tim Smog-Town. Năm phút đếm ngược đang trôi nhanh một cách tàn nhẫn.
Cánh cửa thép bọc chì của Phòng van điều áp tối mật khẽ mở ra dưới bàn tay run rẩy của A Bảo. Một luồng sương giá heli cực lạnh, âm u và mang theo mùi rỉ đồng nồng nặc xộc thẳng vào mặt Hàn Lâm. Thấu kính bên trái chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì của anh vốn đã bị nứt vỡ từ trận chiến trước, nay tiếp xúc với luồng khí buốt giá lập tức đóng một lớp rêu băng mỏng, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi trong sắc xanh lam mờ ảo.
Hàn Lâm hít vào một hơi. Hơi lạnh luồn qua vết nứt thấu kính, lách vào phổi sinh học rách nát của anh, tạo ra một cơn ho khan dữ dội làm lồng ngực bán cơ khí rung lên bần bật. Khớp đồng vai trái bị gãy nát hoàn toàn từ trước buông thõng vô lực bên sườn, rò rỉ từng giọt máu biến tính màu xanh lam nhạt thấm qua dải vải bạt dán chì bám đầy mỡ cá voi nồng hắc. Cánh tay phải của anh, dẫu bỏng rộp và rách da rỉ máu, vẫn siết chặt chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' gia bảo. Lúc này, thân piston trợ lực của chiếc cờ-lê đã nứt toác, rỗng áp suất hoàn toàn, chỉ còn là một thanh thép đặc nặng nề.
"Sư phụ... bên trong lạnh quá," A Bảo run rẩy, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập khi cậu cố đẩy cánh cửa nặng nề sang bên.
"Lùi lại phía sau Vy Vy, A Bảo," Hàn Lâm thều thào qua bộ lọc khí rỉ sét. Giọng nói của anh méo mó và khàn đặc. "Mùi mỡ cá voi bôi trơn giáp đồng của chúng ta đã làm lộ vị trí rồi."
Anh bước qua ngưỡng cửa, bước chân nặng nề bọc đồng nện xuống sàn sắt đóng băng phát ra tiếng kêu khô khốc. Vy Vy bám sát phía sau, một tay giữ chặt túi cứu thương bọc chì, tay kia ghìm khẩu súng bắn đinh chì dã chiến.
Ngay giữa căn phòng bọc chì dày một mét, luồng sương mù heli trắng xóa bỗng nhiên bị rẽ đôi bởi một bóng người gầy gò, di chuyển không một tiếng động.
Đó là một nữ đặc vụ mặc bộ đồ bạt bọc chì bó sát màu đen, khuôn mặt che kín bằng mặt nạ da chuột cách nhiệt, đôi mắt thạch anh màu xanh lam phát ra ánh sáng lạnh lùng. Trên tay phải của cô ta, chiếc găng tay cơ khí tích hợp bình phun độc dược lạnh hóa lỏng 'Băng Phách' đang rít lên khe khẽ, đầu phun chĩa thẳng vào lồng ngực lộ ra ngoài của Hàn Lâm – nơi chiếc van Hoàng Kim đang rực sáng ánh lửa than sưởi ấm hệ tuần hoàn yếu ớt.
Mật vụ Băng.
"Kẻ xâm nhập hầm mộ," giọng nói của cô ta vang lên qua bộ lọc khí, lạnh lẽo và không có chút dao động cảm xúc nào của con người. "Ngươi đã lấy cắp kén đồng của Vua Lập Quốc. Trả lại Bản đồ Băng Tâm và Thẻ đồng đục lỗ, hoặc ta sẽ đóng băng toàn bộ hệ tuần hoàn của ngươi trong vòng ba giây."
Hàn Lâm khựng lại. Đồng hồ cát cơ học trên bảng điều khiển trung tâm chỉ còn hai phút. Khí heli lỏng bắt đầu rò rỉ từ các đường ống nhánh trên trần nhà, nhỏ giọt xuống sàn sắt tạo thành những tiếng xèo xèo buốt giá. Nhiệt độ phòng đang rơi thẳng xuống âm một trăm độ C.
Vy Vy khẽ giơ khẩu súng bắn đinh chì lên, nhưng Hàn Lâm đưa bàn tay phải bỏng rộp ra cản cô lại. Anh biết, trong không gian chật hẹp chứa đầy khí heli lỏng dễ cháy nổ này, một phát súng hơi nước hay một tia lửa ma sát nhỏ nhất cũng sẽ kích hoạt vụ nổ áp suất ngược, nung chảy tất cả thành tro bụi.
Anh không tấn công. Anh cũng không bỏ chạy.
Hàn Lâm chậm rãi giơ chiếc cờ-lê gãy 'Thiết Ý' lên bằng tay phải, nhưng không phải ở tư thế chiến đấu. Anh áp nhẹ cán kim loại của nó vào đường ống dẫn heli chính nối thẳng từ kén đồng trung tâm xuống van tổng điều phối.
"Cô nghĩ mình đang bảo vệ sự bất tử của hoàng gia sao, Mật vụ Băng?" Hàn Lâm khàn giọng nói, thính giác của anh tập trung tối đa.
Anh kích hoạt kỹ năng Dò đường bằng sóng âm cơ học. Bàn tay phải của anh chạm vào vỏ đồng lạnh buốt, cảm nhận từng đợt rung động siêu nhỏ truyền qua cán cờ-lê 'Thiết Ý'. Trong đầu anh, sơ đồ cơ học của hệ thống van tổng hiện lên như một mạng lưới ánh sáng đỏ rực, nhưng các dòng chảy áp suất không hề ổn định. Chúng đang dội ngược, va đập điên cuồng vào các vách ống dày mười ly.
*Rít... rít... cọc...*
"Nghe thấy tiếng rít tần số cao này không?" Hàn Lâm gõ nhẹ cán cờ-lê vào đường ống chính. Sóng âm phản hồi truyền đi, tạo ra một tiếng kêu trầm đục rạn nứt. "Đó là tiếng búa nước của hệ thống làm mát đang quá tải cực hạn. Mười hai bộ não của Hội Đồng Não Bộ trong kén đồng không hề sống trong sự bất tử vinh quang. Chúng đang bị hóa điên bởi hơi lạnh heli vĩnh cửu. Áp suất ngược đang tăng vọt lên năm trăm Psi. Trong vòng hai phút nữa, nếu không khóa van tổng để giải áp, toàn bộ phòng van này sẽ nổ tung, đóng băng vĩnh viễn cả cung điện lẫn phân khu tầng đáy của chúng ta."
Mật vụ Băng khựng lại một nhịp. Đôi mắt thạch anh màu xanh lam của cô ta khẽ dao động dưới ánh sáng lờ mờ của chất lỏng heli phát quang. Đầu phun của găng tay 'Băng Phách' vẫn chĩa thẳng vào anh, nhưng tiếng rít nén khí của nó đã giảm đi một tông.
"Ngươi đang lừa ta để bẻ khóa van tổng," cô ta lạnh lùng nói. "Nhiệm vụ của ta là thu hồi cổ vật và bảo vệ trật tự ngưng lạnh."
"Trật tự ngưng lạnh?" Hàn Lâm cười khan, tiếng cười méo mó qua bộ lọc khí nứt vỡ. "Hãy nhìn vào băng chì đục lỗ trên bảng điều khiển kia đi. Cô có biết vì sao hàng vạn công nhân tầng đáy biến mất mỗi năm không? Họ không hề được di cư lên Thượng khu ấm áp. Họ bị đưa vào các lò chưng cất sinh học của Viện Hàn lâm để lấy tủy xương làm chất dẫn điện sinh học cho siêu máy tính não bộ hoàng gia. Cha của cô... cựu kỹ sư trưởng thiết kế hệ thống ngưng lạnh... cô nghĩ ông ấy đang được hoàng gia bảo tồn danh dự trong kén đồng sao?"
Hàn Lâm lùi lại một bước, dùng tay phải rút từ túi da bảo hộ ngực ra một tập thẻ đồng đục lỗ rách nát mà anh nhặt được từ Hầm mộ Hoàng gia cổ đại. Anh ném xấp thẻ đồng xuống sàn sắt đóng băng trước chân cô ta.
"Đọc đi!" Hàn Lâm gào lên, lồng ngực anh rực sáng ánh lửa than đỏ âm ỉ từ chiếc van Hoàng Kim đang quá tải để chống lạnh. "Mã số đục lỗ trên thẻ chì của cha cô – Kỹ sư trưởng Lương – nằm ngay trong danh sách chưng cất sinh học năm mười năm trước. Hoàng gia đã biến bộ não của ông ấy thành một con chip sinh học để tính toán lưu lượng heli lỏng dưới Đại Sảnh! Họ đã lừa dối cô, biến cô thành con chó săn đi bảo vệ kẻ đã chưng cất chính cha mình!"
Mật vụ Băng chấn động kịch liệt. Cô ta cúi xuống nhìn tập thẻ đồng đục lỗ rỉ sét dưới chân. Những lỗ đục tròn nhỏ trên tấm đồng thau phản chiếu ánh sáng xanh lam nhạt, hiển thị chính xác ký hiệu định danh kỹ thuật của dòng họ cô ta – một chuỗi thuật toán đục lỗ mà cô ta không bao giờ quên.
Cánh tay đeo găng 'Băng Phách' của cô ta bắt đầu run rẩy. Luồng sương độc dược lạnh phun ra lệch hướng, quét qua một nhũ băng rỉ sắt bên cạnh làm nó vỡ vụn thành trăm mảnh thủy tinh đá.
"Không... không thể như thế..." Giọng nói của cô ta không còn lạnh lùng nữa, nó rạn nứt và nghẹn ngào dưới chiếc mặt nạ da chuột. "Họ hứa... họ hứa sẽ giữ cho linh hồn ông ấy ấm áp vĩnh viễn..."
"Hơi ấm duy nhất của người chết là sự giải thoát, Băng!" Hàn Lâm tiến lên một bước, bàn tay phải bỏng rộp của anh giơ ra hướng về phía cô ta. "Hội đồng Não bộ đã hóa điên. Họ đang muốn đóng băng toàn bộ Smog-Town để dồn năng lượng làm mát cho sự bất tử mục nát của họ. Hãy liên minh với tôi. Chúng ta sẽ khóa van tổng heli, cắt đứt nguồn làm mát điên loạn này và giải thoát cho linh hồn cha cô khỏi lò chưng cất sinh học hoàng gia!"
Thời gian đếm ngược trên đồng hồ cát cơ học chỉ còn đúng một phút. Hơi lạnh heli lỏng đã dâng lên ngập gót giày bọc đồng của Hàn Lâm, khiến kim loại co ngót kêu răng rắc dữ dội.
Mật vụ Băng từ từ hạ găng tay 'Băng Phách' xuống. Đôi mắt thạch anh màu xanh lam của cô ta nhắm nghiền lại, một giọt nước mắt chưa kịp rơi đã đông cứng thành hạt băng nhỏ bám trên mặt nạ da chuột.
"Được..." cô ta thầm thì, giọng nói đầy u uất và căm phẫn tột cùng. "Ta sẽ giúp ngươi khóa van tổng."
Nhưng ngay khi cô ta vừa buông súng, một tiếng nổ kinh hoàng bất ngờ rung chuyển toàn bộ Phòng van điều áp tối mật.
*ẦM!!!*
Cánh cửa thép bọc chì dày một mét phía sau họ bị nổ tung bởi một luồng áp suất hơi nước nén khí khổng lồ. Những mảnh thép lá bọc chì bắn tung tóe găm vào vách tường đá hộc.
Từ trong màn sương mù hỗn loạn của khói súng và hơi nước nóng rực, một đội hình kỵ sĩ bọc thép thiết giáp hoàng gia rầm rập tràn vào, trang bị súng phun heli lỏng dã chiến chĩa thẳng về phía họ. Dẫn đầu toán quân là một gã sĩ quan mặc giáp sắt bọc chì cách nhiệt màu xám tro khổng lồ, thấu kính thạch anh màu đỏ trên mặt nạ lọc khí của hắn phát ra ánh sáng tàn nhẫn và chết chóc.
Lãnh thiếu úy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!