Tiếng Rít Trạm Bơm Số 4
Sương sớm ở Phân khu Smog-Town không bao giờ mang theo ánh bình minh. Nó chỉ là một lớp màn xám xịt, đặc quánh muội chì và hơi nước thải buốt giá từ các tầng cơ khí phía trên dội xuống. Dưới cái lạnh âm độ của hầm ngầm Băng Tâm Kinh, những hơi thở thở ra lập tức ngưng tụ thành những bông tuyết chì nhỏ li ti, bám vào mặt nạ lọc khí của dòng người phu đường ống đang lầm lũi bước đi.
Hàn Lâm bước đi trong tiếng lạch cạch khô khốc của những khớp đồng rỉ sét trên bộ giáp bọc đồng dã chiến. Lồng ngực anh nhói lên một cơn đau âm ỉ. Lò sưởi tự chế "Ấm Áp" ở gác xép rỉ sét giờ chỉ còn lại một mẩu Than bùn thô duy nhất, chỉ đủ duy trì hơi ấm cho Bé Mận và Chú Ba Hàn trong vài tiếng ngắn ngủi. Tối hậu thư hai mươi tư giờ của gã lính thuế Triệu Thuế như một chiếc thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ anh: nộp một chiếc van đồng áp suất cao chính quy của hoàng gia, hoặc lò sưởi sẽ bị niêm phong vĩnh viễn.
"Lâm! Đợi tao với!"
Một bóng người gầy nhom, khoác bộ đồ bảo hộ bằng vải bạt dán chì rách nát chạy sấn tới từ màn sương chì. Đó là A Sinh, người bạn thân chí cốt của anh. Thắt lưng của A Sinh đeo đầy những móc hàn đồng va vào nhau kêu leng keng. Gương mặt cậu ta lem luốc muội than nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh vẻ hoạt bát thường ngày. Cậu ta vừa chạy vừa thở ra những luồng khói trắng xóa, tay ôm chặt chiếc mỏ hàn đồng tự chế chạy bằng cồn công nghiệp.
"Mày đi nhanh thế? Tao đã bảo hôm nay có ca trực lớn ở Trạm bơm số 4 mà," A Sinh nói, giọng khàn khàn vì hít phải bụi chì lâu ngày nhưng vẫn không giấu được vẻ phấn khích. "Trưởng toán Thiết Đầu vừa duyệt cho chúng ta vào ca bảo trì lò nén khí trung gian. Nghe nói hôm nay Nghiệp đoàn hoàng gia dồn áp suất cực lớn lên Thượng khu để làm mát cung điện, các van xả dưới này đang rít lên như điên. Ca này nguy hiểm, nhưng tiền công cao, và quan trọng nhất..."
A Sinh lén nhìn xung quanh rồi hạ thấp giọng, ghé sát vào tai Hàn Lâm: "Trong kho phế liệu kỹ thuật của trạm bơm số 4 có một đống van đồng cũ bị thải loại. Nếu khéo léo, chúng ta có thể lén trích ra một chiếc van áp suất cao còn dùng được. Đủ để mày nộp thuế cho tên Triệu Thuế chó chết kia."
Hàn Lâm khẽ gật đầu sau chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì. Chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' đeo bên hông anh khẽ va vào tấm che đùi bằng đồng thau phát ra tiếng kêu trầm đục. Đó là hy vọng duy nhất của anh hiện tại. Anh không thể để Bé Mận phải chịu chung số phận với em gái Hàn Tuyết quá cố.
Trạm bơm số 4 hiện ra trước mắt họ như một con quái vật cơ khí khổng lồ bằng thép rỉ sét và đồng đỏ, nằm chắn ngang trục đường ống chính dẫn lên Thượng khu. Những chiếc pít-tông thủy lực khổng lồ cao bằng tòa nhà ba tầng liên tục dập xuống, phát ra những tiếng gầm rú "ầm... ầm..." rung chuyển cả nền đá dưới chân. Hơi nước nóng rực từ các lò hơi nén khí phun ra từ các ống xả trên trần, tạo thành một làn sương mù nóng bỏng, ẩm ướt, đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt giá của hành lang ngoài.
Hàn Lâm và A Sinh trình thẻ hành nghề thợ hàn dã chiến cho lính gác bọc chì ở cửa rồi bước vào phòng máy trung tâm. Không khí bên trong ngột ngạt, đầy mùi dầu thủy lực nóng, mỡ cá voi bôi trơn và mùi khét của muội chì nung nóng. Hàng chục chiếc đồng hồ đo áp suất khổng lồ gắn trên tường vách sắt đang rung lên bần bật, những chiếc kim thạch anh dao động quanh mức 150 Psi.
"Này! Hai gã thợ hàn rác kia! Tránh ra chỗ khác cho người của Nghiệp đoàn làm việc!"
Một giọng nói thô bạo, khàn đặc vang lên từ phía bục điều khiển phía trên. Hàn Lâm quay đầu lại, nhìn thấy Trương Hổ – gã thợ hàn tự do hung hãn khét tiếng của khu Smog-Town. Trương Hổ có thân hình hộ pháp bọc trong bộ giáp da bò dày bám đầy xỉ hàn chì xám xịt. Gã mang chiếc cờ-lê sắt khổng lồ gia cố bằng đai thép chịu lực trên vai, đôi mắt một mí ti hí nhìn Hàn Lâm đầy vẻ thù hằn và khinh bỉ.
Trương Hổ chuyên sử dụng các mánh khóe phá hoại đường ống của thợ khác để giành quyền sửa chữa ăn hoa hồng từ Nghiệp đoàn. Gã đã nhắm chiếc hợp đồng bảo trì béo bở tại Trạm bơm số 4 này từ lâu, và việc Thiết Đầu giao ca trực hôm nay cho Hàn Lâm và A Sinh khiến gã tức điên.
"Hôm nay lò nén khí chạy áp suất cao 150 Psi," Trương Hổ bước xuống bục, dùng chiếc cờ-lê sắt gõ mạnh vào đường ống chính tạo ra tiếng "beng... beng..." chói tai. "Loại thợ hàn rẻ tiền dùng công cụ thủ công lỗi thời như tụi mày chỉ tổ làm nổ tung cái trạm bơm này thôi. Khôn hồn thì cút về xưởng rác của mày đi, Hàn Lâm!"
"Trương Hổ, Thiết Đầu đã ký lệnh duyệt ca trực cho chúng tôi," A Sinh không chịu yếu thế bước lên, giơ xấp giấy tờ đục lỗ hành chính ra trước mặt gã. "Nghiệp đoàn cần thợ hàn có tay nghề thực sự để vá các vết rò rỉ heli, chứ không cần một gã chỉ biết quai búa tạ phá hoại như mày."
Trương Hổ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt gã lóe lên một tia sáng xảo quyệt rợn người. Gã không nói gì thêm, quay người bước sâu vào khu vực buồng nén khí phía sau, chiếc cờ-lê sắt kéo lê trên sàn sắt phát ra những tia lửa ma sát nhỏ.
Hàn Lâm kéo A Sinh lại, khẽ lắc đầu: "Đừng dây dưa với hắn. Chúng ta vào vị trí đi. Áp suất lò hơi đang tăng nhanh, tiếng rít ở đường ống dẫn phụ đã bắt đầu đổi tần số."
Hàn Lâm áp tai vào vỏ đường ống đồng dẫn hơi nước nóng chạy dọc vách tường. Kỹ nghệ Nghe Áp Tần được sư phụ Tôn Cự truyền dạy lập tức được kích hoạt. Toàn bộ tiếng gầm rú hỗn loạn của trạm bơm biến mất trong tâm trí anh, chỉ còn lại dòng chảy áp suất phát sáng đỏ rực trong đầu. Anh nghe thấy tiếng rít sắc nhọn của hơi nước đang rò rỉ qua một gioăng cao su bị lão hóa ở khớp nối số 4. Áp suất dao động quanh mức 130 Psi, nhưng có một luồng lực dội ngược bất thường từ phía van an toàn trung tâm.
"A Sinh, chuẩn bị Keo chì chịu nhiệt và gá kẹp đồng," Hàn Lâm ra lệnh, tay rút chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' đeo bên hông. "Chúng ta phải vá khớp nối số 4 trước khi áp suất chạm ngưỡng 150 Psi."
"Rõ!" A Sinh nhanh nhẹn mở hộp dụng cụ, lấy ra hợp chất keo dán dẻo chứa bột chì xám xịt. Cậu ta bật mỏ hàn đồng tự chế, ngọn lửa cồn công nghiệp áp lực cao phun ra tiếng "khè khè" nóng bỏng.
Hàn Lâm leo lên bục sắt, tiếp cận khớp nối số 4. Hơi nước siêu nhiệt rò rỉ từ vết nứt li ti phun ra tạo thành một tia sương mù mờ ảo, nóng rực làm mờ thấu kính thạch anh trên mặt nạ lọc khí của anh. Anh cẩn thận dùng gá kẹp đồng để cố định vết nứt, chuẩn bị cho ca hàn.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc Hàn Lâm vừa áp miếng keo chì vào vỏ ống, một tiếng "cạch... cạch..." bất thường vang lên từ phía van an toàn trung tâm phía trên đầu họ.
Hàn Lâm giật mình, thính giác nghe áp tần của anh đột ngột bắt được một tần số dao động cực kỳ hỗn loạn. Đó không phải là sự gia tăng áp suất tự nhiên. Có kẻ đã bẻ khóa cơ học của van an toàn.
Anh quay đầu lại, nhìn thấy Trương Hổ đang đứng khuất sau cột thép bảo vệ của van an toàn trung tâm. Trên tay gã là chiếc cờ-lê sắt khổng lồ, đang cố tình nới lỏng đai ốc hãm của van an toàn dòng hơi nước nóng 150 Psi để tạo ra một sự cố quá áp giả, hòng đổ tội cho Hàn Lâm phá hoại hệ thống.
"Trương Hổ! Dừng tay lại! Mày điên rồi sao?!" Hàn Lâm hét lên qua mặt nạ, nhưng tiếng hét của anh bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của pít-tông.
Trương Hổ không dừng lại. Gã nở một nụ cười tàn độc, dùng lực cánh tay cơ bắp cuồn cuộn quật mạnh chiếc búa tạ vào chốt hãm cuối cùng.
*ẦM!*
Van an toàn trung tâm bị vỡ tung. Luồng hơi nước nóng rực ở áp suất 150 Psi phun trào ra ngoài như một con rồng lửa trắng xóa, gầm rú dữ dội. Sức ép của luồng khí nóng khổng lồ thổi bay tấm chắn bảo vệ, tạo thành một màn sương mù siêu nhiệt dày đặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong phòng máy. Nhiệt độ trong phòng tăng vọt lên mức khủng khiếp, hơi nước nóng làm bỏng rát cả lớp vải bảo hộ dán chì của Hàn Lâm.
"A Sinh! Rút lui khẩn cấp!" Hàn Lâm hét lớn, tay bám chặt vào lan can sắt đóng đầy rỉ sét để giữ thăng bằng trước phản lực của luồng khí phun trào.
Nhưng đáp lại anh chỉ là một tiếng thét đau đớn của A Sinh vang lên từ phía dưới bục sắt: "Lâm! Cứu tao! Chân tao... chân tao bị kẹt rồi!"
Hàn Lâm hoảng loạn nhìn xuống qua màn sương mù nóng bỏng. Áp lực hơi nước phun trào đã làm lệch hướng xích tải cơ khí – hệ thống xích sắt khổng lồ dùng để vận chuyển than bùn vào lò hơi. Sợi xích tải bị tuột xích, quật mạnh xuống đất và quấn chặt lấy chân trái của A Sinh, găm chặt cậu ta vào bánh răng chuyển động đang quay chậm nhưng có lực ép hàng tấn.
"A Sinh!"
Hàn Lâm không hề do dự nhảy xuống từ bục sắt cao hai mét. Bộ giáp đồng nặng nề dập xuống sàn phát ra tiếng "rầm" chấn động. Anh lao về phía A Sinh, nhưng luồng hơi nước nóng 150 Psi từ van an toàn bị vỡ đang phun thẳng vào khu vực này, tạo ra một rào cản nhiệt độ cực hạn.
Hàn Lâm cố gắng tiếp cận chiếc van khóa manual bằng đồng thau đặt ngay sát vách ống để ngắt nguồn hơi nước. Anh vươn bàn tay phải đeo găng da rách nát ra tóm lấy vô-lăng van. Nhưng vỏ đồng của chiếc van đã bị nung nóng đến nhiệt độ cực đại bởi dòng hơi nước siêu nhiệt bên trong.
*XÈO...*
Một làn khói khét lẹt bốc lên từ chiếc găng găng da của anh. Nhiệt độ cực hạn nung chảy lớp da bảo vệ, truyền thẳng vào da thịt bàn tay phải của Hàn Lâm. Cơn đau bỏng nhiệt thấu xương tủy ập đến như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt. Hàn Lâm rú lên một tiếng đau đớn qua mặt nạ lọc khí, buộc phải buông tay ra. Da lòng bàn tay phải của anh đã bị bỏng nhiệt nặng, đỏ rực và phồng rộp lên đau đớn.
"Không thể vặn bằng tay thường!" Hàn Lâm nghiến răng, mồ hôi hòa lẫn muội than chảy ròng ròng trong mặt nạ.
Bánh răng của xích tải cơ khí vẫn đang tiếp tục xoay, sợi xích sắt khổng lồ siết chặt hơn vào chân của A Sinh. Tiếng xương chân của A Sinh khẽ rạn nứt phát ra tiếng kêu "rắc... rắc..." ghê rợn dưới lực ép cơ học. A Sinh đau đớn đến mức gương mặt xám ngoét đi, đôi mắt trợn trừng nhìn Hàn Lâm cầu cứu.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Hàn Lâm buộc phải lấy lại sự bình tĩnh cơ học tuyệt đối. Anh không thể hoảng loạn. Anh áp chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' vào vỏ hộp số của xích tải cơ khí.
Kỹ nghệ Nghe Áp Tần được kích hoạt ở mức tối đa. Thông qua cán cờ-lê kim loại truyền dẫn âm thanh, Hàn Lâm nghe thấy tần số rung động của các bánh răng chuyển động bên trong hộp số. Tiếng bánh răng nghiền nát, tiếng xích tải kéo căng... Anh lọc bỏ toàn bộ tiếng rít hơi nước xung quanh, tập trung định vị chính xác điểm kẹt.
"Bánh răng thứ ba! Thanh chốt khóa xích đang bị kẹt ở bánh răng thứ ba!" Hàn Lâm suy luận cực nhanh.
Anh lập tức gạt van xả khí nén trên cán cờ-lê 'Thiết Ý'. Tiếng pít-tông hơi nước mini trên cán công cụ rít lên một tiếng "xì" đanh gọn, áp lực khí nén dồn lên đầu cờ-lê tăng lên gấp mười lần. Hàn Lâm dùng toàn lực quai mạnh chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' đập thẳng vào thanh chốt xích ở bánh răng thứ ba.
*CỘP... XOẢNG...*
Cú đập nén khí cực mạnh với lực dập hàng trăm ký đã đập gãy hoàn toàn thanh chốt xích sắt rỉ sét. Bánh răng cơ khí lập tức quay tự do, sợi xích tải khổng lồ tuột ra, giải thoát cho chân của A Sinh ngay trước khi nó bị nghiền nát hoàn toàn.
"A Sinh! Bò ra mau!" Hàn Lâm hét lớn, dùng bờ vai bọc đồng đỡ lấy thân thể của bạn, kéo cậu ta ra khỏi vùng ảnh hưởng của xích tải.
Nhưng sự cố vẫn chưa kết thúc. Luồng hơi nước nóng 150 Psi từ van an toàn bị vỡ vẫn đang tiếp tục phun ra dữ dội, áp suất trong buồng nén trung gian đang tăng vọt lên mức nguy hiểm. Nếu không vá vết rạn nứt này ngay lập tức, lò hơi nén khí khổng lồ của Trạm bơm số 4 sẽ bị nổ tung do quá áp, đóng băng tức thì toàn bộ khu vực bằng khí heli lỏng rò rỉ từ hệ thống làm mát chạy song song.
"Lâm... tao không sao... vá ống... vá ống nhanh đi!" A Sinh nằm dưới sàn sắt, tay ôm chặt chân trái bị dập nát, thều thào ra hiệu.
Hàn Lâm nhìn vết nứt rách toác dài mười xăng-ti-mét trên van an toàn. Hơi nước siêu nhiệt rít lên chói tai, áp lực gió thổi bạt cả người anh ra sau. Anh chỉ có chưa đầy mười giây trước khi hệ thống tự động khóa áp suất dội ngược dập tắt lò hơi sưởi ấm của cả phân khu.
Hàn Lâm hít một hơi thật sâu bầu không khí đặc quánh mùi chì độc hại qua mặt nạ. Anh rút miếng Keo chì chịu nhiệt cuối cùng trong túi dụng cụ ra, ép chặt nó vào vết nứt rách toác bằng đôi bàn tay đang bỏng rát đau đớn.
*XÌ... XÌ...*
Keo chì tiếp xúc với hơi nước siêu nhiệt lập tức nung chảy, tỏa ra một làn khói chì độc hại màu xám tro, mài mòn mạnh màng lọc thạch anh của mặt nạ lọc khí. Hàn Lâm cảm nhận rõ ràng chất độc chì đang xâm nhập vào phế quản qua khe hở mặt nạ bị nứt, khiến lồng ngực anh bỏng rát như lửa đốt. Nhưng anh không buông tay.
Anh dùng gá kẹp đồng lực nén đặt đè lên miếng keo chì. Tay phải bị bỏng của anh run rẩy cầm chiếc cờ-lê 'Thiết Ý', vặn chặt đai ốc khóa van với tốc độ cực hạn. Kỹ năng Hàn áp suất siêu tốc được thi triển dứt khoát trong vòng mười giây ngắn ngủi.
*CẠCH... CẠCH... CẠCH...*
Đai ốc cuối cùng được siết chặt. Miếng keo chì chịu nhiệt đông cứng lại dưới áp lực và nhiệt độ cao, bịt kín hoàn toàn vết nứt rách toác của van an toàn. Tiếng rít chói tai của hơi nước đột ngột dừng lại, chỉ còn lại những làn khói chì xám xịt bay lơ lửng trong phòng máy.
Kim đồng hồ đo áp suất trên tường từ từ tụt xuống từ vạch đỏ nguy hiểm, dừng lại ở mức an toàn 100 Psi. Trạm bơm số 4 đã được cứu thoát khỏi một vụ nổ áp suất tự hủy.
Hàn Lâm gục đầu vào vách ống đồng nóng hổi, tiếng thở khò khè qua mặt nạ lọc khí dồn dập và đứt quãng. Bàn tay phải của anh bị bỏng nhiệt nặng, da lòng bàn tay đã bị lột ra từng mảng rỉ máu, đau đớn tột cùng.
Trương Hổ bước ra từ màn sương mù đang tan dần, gương mặt gã xám ngoét đi vì kinh ngạc và sợ hãi khi chứng kiến kỹ năng hàn vá siêu tốc và lực đập nén khí khổng lồ từ chiếc cờ-lê của Hàn Lâm. Gã không ngờ một gã thợ hàn tự do nghèo khó lại có thể xử lý một thảm họa áp suất cao 150 Psi trong vòng mười giây.
"Mày... mày là quái vật gì vậy?" Trương Hổ lắp bắp, lùi lại một bước khi nhìn thấy Hàn Lâm từ từ quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh ẩn sau thấu kính thạch anh của mặt nạ bọc chì chỉ thẳng vào gã.
"Cút," Hàn Lâm chỉ nói một từ duy nhất qua màng lọc khí rỉ sét, giọng nói trầm đục mang theo trọng lượng cơ học sắt đá.
Trương Hổ không dám ho he thêm một lời nào, vội vã vác chiếc cờ-lê sắt tháo chạy khỏi phòng máy trung tâm.
Cửa phòng máy mở ra, Trưởng toán thợ hàn Thiết Đầu cùng nhóm thợ hàn của Nghiệp đoàn vội vã lao vào. Chứng kiến hiện trường khớp nối đã được vá hoàn hảo và A Sinh đang nằm dưới sàn, Thiết Đầu thở phào nhẹ nhõm, vỗ mạnh vào bả vai bọc đồng của Hàn Lâm:
"Tốt lắm, Hàn Lâm! Mày vừa cứu mạng cả toán thợ hàn hôm nay đấy. Nếu cái van an toàn đó nổ tung, khí heli lỏng rò rỉ sẽ đóng băng toàn bộ trạm bơm này thành một khối đá trong ba giây."
Thiết Đầu cúi xuống kiểm tra vết thương chân của A Sinh rồi quay sang Hàn Lâm, lấy từ trong túi áo da bọc chì ra một mẩu vật phẩm nhỏ đặt vào lòng bàn tay bị bỏng của anh. Đó là một mẩu Than trắng nguyên chất (chợ đen) – loại than không khói có nhiệt lượng cực cao gấp mười lần than thường, lấp lánh ánh sáng trắng bạc dưới ánh đèn dầu.
"Đây là phần thưởng thêm cho mày," Thiết Đầu nói khẽ, mắt cảnh giác nhìn xung quanh. "Nghiệp đoàn sẽ không ghi nhận công trạng của thợ hàn tự do, nhưng Thiết Đầu tao không bao giờ quỵt nợ người cứu mạng đàn em của tao. Mẩu than này đủ để lò sưởi nhà mày chạy suốt ba ngày bão tuyết đêm nay."
Hàn Lâm siết chặt mẩu than trắng trong lòng bàn tay phải đang đau đớn. Một mẩu than trắng quý giá! Đây chính là cứu cánh cho ngón chân đang bị hoại tử lạnh của Bé Mận. Cơn đau bỏng nhiệt ở tay anh như dịu đi phần nào trước hơi ấm vô hình tỏa ra từ mẩu than trắng nguyên chất.
"Cảm ơn, Thiết Đầu," Hàn Lâm nói khẽ, đỡ A Sinh đứng dậy để chuẩn bị rút lui về phía kho phế liệu kỹ thuật tìm kiếm chiếc van đồng nộp thuế.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc Hàn Lâm đặt bàn tay trái bọc đồng lên đường ống dẫn chính của trạm bơm để lấy điểm tựa đứng lên, một sự dị biến kỳ lạ xảy ra.
Thông qua lớp đồng bọc của bộ giáp và kỹ nghệ Nghe Áp Tần nhạy cảm, Hàn Lâm đột ngột cảm nhận được một tần số dao động vô cùng bất thường truyền dẫn từ sâu trong lòng đất ngầm. Đó không phải là tiếng gầm rú của pít-tông trạm bơm số 4, cũng không phải là tiếng rít của hơi nước nóng thông thường.
Đó là một tiếng rít tần số cao, sắc nhọn và buốt giá như kim châm, truyền qua mạng lưới đường ống rỉ sét dẫn thẳng về phía Phân khu Smog-Town.
Tần số dao động đó mang theo hơi lạnh ngưng tụ âm độ cực hạn của khí heli lỏng, đang dịch chuyển liên tục với tốc độ chóng mặt trong lòng kim loại.
Hàn Lâm nhắm nghiền mắt, toàn bộ thế giới xung quanh im lặng chỉ còn lại dòng chảy áp suất phát sáng trong đầu anh. Anh lần theo hướng truyền dẫn của tiếng rít, định vị chính xác vị trí phát ra nguồn rung động.
"Đường ống nhánh 12B..." Hàn Lâm thốt lên qua mặt nạ lọc khí, giọng nói run rẩy vì kinh hoàng.
Đường ống nhánh 12B – đoạn ống dẫn rỉ sét chạy qua khu vực sụt lún địa chất của Smog-Town, nơi cung cấp hơi nóng sưởi ấm công cộng duy nhất cho hàng vạn dân nghèo tầng đáy, bao gồm cả gia đình chú Ba và Bé Mận.
Tiếng rít từ Đường ống nhánh 12B đang tăng dần tần số, rung chuyển dữ dội như một tiếng gào thét câm lặng của kim loại sắp bị xé toác dưới áp lực lạnh cực hạn của dòng heli lỏng rò rỉ từ Thượng khu dội xuống. Hệ thống đường ống dẫn nhiệt của toàn phân khu đang bị bóp nghẹt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!