Đột Nhập Trạm Nén Khí Trung Tâm
Vy Vy nhìn chằm chằm vào vết mổ rỉ máu xanh lam trên ngực Hàn Lâm, bàn tay cô run rẩy khi nghĩ đến việc anh phải cắm trực tiếp cơ thể mình vào dòng chảy heli lỏng buốt giá.
Không gian chật hẹp bên trong toa tàu y tế di động ngập tràn mùi dầu thông, rỉ đồng và hơi ẩm nồng nặc từ chiếc lò sưởi dã chiến. Tiếng còi hơi nước từ phía ngoài Smog-Town vẫn rú lên từng hồi dài, xé rách màn sương chì xám xịt của hầm ngầm. Thời gian mười hai giờ của tối hậu thư đang trôi qua như cát lọt qua kẽ tay. Mỗi một giây trôi đi, hơi lạnh từ Thượng khu dồn xuống lại càng bóp nghẹt thêm hàng vạn sinh mạng nghèo khổ dưới đáy thành phố.
"Anh không thể đi với cánh tay trái như thế này," Vy Vy khàn giọng nói, đôi mắt cô thâm quầng sau thấu kính thạch anh dày cộp. Cô cố siết chặt một dải băng dán chì quanh bả vai trái của Hàn Lâm, nơi khớp đồng đã bị Mông Sắt đập nát hoàn toàn, giờ đây buông thõng vô lực như một đoạn ống rỉ sét. "Các mối hàn chì trên động mạch chủ của anh chỉ là giải pháp tạm thời. Chỉ cần một cú sốc áp suất nhẹ, chúng sẽ vỡ toác."
Hàn Lâm khẽ thở dốc qua chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì. Thấu kính bên trái bị nứt vỡ từ trận chiến trước vẫn chưa được thay thế, để lộ một bên mắt vằn tia đỏ đầy mệt mỏi nhưng ánh lên tia nhìn sắc lạnh như thép nguội. Anh dùng bàn tay phải – vốn vẫn còn bỏng rộp và rách da rỉ máu – cầm lấy chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' gia bảo. Thân piston trợ lực của nó đã nứt đôi, bình khí nén mini đeo hông hoàn toàn rỗng tuếch, biến món vũ khí này thành một thanh sắt đặc nặng nề, vô dụng.
"Tôi không có lựa chọn, Vy Vy," Hàn Lâm thầm thì, giọng nói méo mó qua bộ lọc khí rỉ sét. "Nếu không đột nhập vào Trạm nén khí trung tâm ngay bây giờ, Smog-Town sẽ biến thành một nghĩa trang đóng băng. A Bảo, chuẩn bị mỡ cá voi tinh chế chưa?"
Cậu học trò nhỏ A Bảo lập tức nhảy xuống từ đống kiện hàng len đá cách nhiệt. Gương mặt cậu bé lem luốc muội than nhưng đôi mắt sáng quắc đầy kiên định. Cậu ôm một chiếc hũ đồng nhỏ chứa đầy chất béo đông đặc màu xám đục.
"Dạ có, sư phụ! Mỡ cá voi tinh chế loại hảo hạng nhặt từ bãi phế liệu phía Nam. Con đã lọc sạch cặn chì rồi."
"Tốt. Áp dụng Quy tắc bôi mỡ cá voi xen kẽ lên toàn bộ khớp giáp của ta. Nhanh lên!" Hàn Lâm ra lệnh.
Quy tắc bôi mỡ cá voi xen kẽ là kỹ thuật bảo trì dã chiến mà cha anh, Hàn Thiết, đã dạy từ những ngày đầu anh bước chân xuống đường ống. Trong môi trường cực lạnh của buồng nén khí heli, dầu thủy lực thông thường sẽ nhanh chóng bị bó cứng và đông đặc, khiến các khớp cơ khí bị khóa chết. Bằng cách bôi một lớp mỡ cá voi dày lên bề mặt khớp đồng trước, sau đó mới bơm dầu bôi trơn dã chiến lên trên, chất béo động vật tự nhiên sẽ tạo ra một màng bảo vệ kép cách nhiệt, ngăn chặn sương muối heli bám vào kim loại.
A Bảo thoăn thoắt dùng một chiếc bàn chải sợi đồng quét mỡ cá voi lên khớp gối, khớp hông và bả vai phải của Hàn Lâm. Mùi mỡ cá voi nồng hắc lập tức lan tỏa trong toa tàu. Hàn Lâm nhắm mắt chịu đựng cơn đau buốt khi lớp mỡ lạnh chạm vào vùng da thịt sinh học bị tổn thương nhiệt quanh vết mổ ngực. Anh biết mùi mỡ này rất đặc trưng, dễ bị chó máy săn mồi của Lãnh thiếu úy đánh hơi được, nhưng lúc này sinh tồn dưới âm độ là ưu tiên tối cao.
"Toán phiến quân Lửa Than đã bắt đầu nổ súng nghi binh ở cổng chính," A Kiệt bước vào toa tàu, tay ghìm chặt khẩu súng phóng điện hơi nước đã cạn pin kẽm. "Họ đang thu hút toàn bộ lực lượng cảnh vệ bọc thép thiết giáp. Chúng ta có đúng hai mươi phút để thâm nhập từ đường ống thải ngầm."
Hàn Lâm gật đầu chậm rãi. Anh gượng dậy, bộ giáp đồng rách nát nặng nề phát ra những tiếng rít khô khốc khi các khớp nối được bôi trơn tạm thời chuyển động. Vy Vy đeo túi cứu thương bọc chì lên vai, kiểm tra lại các mũi tiêm huyết thanh chống đông máu sinh học rồi bước theo sau.
Họ rời khỏi toa tàu di động, lẻn vào đường ống thải ngầm tối tăm. Nước ngưng tụ nhỏ giọt từ trần hầm rỉ sét, mang theo mùi chì độc hại và hơi lạnh buốt giá dội ngược lên từ Trạm nén khí trung tâm. Càng tiến sâu, không khí càng trở nên loãng và ngột ngạt. Thấu kính nứt của Hàn Lâm bám đầy hơi nước ngưng tụ, buộc anh phải liên tục dùng tay lau chùi.
Sau mười phút luồn lách qua các hẻm ống chật hẹp, họ tiếp cận được vách thép bọc chì của buồng nén khí số 4. Trước mắt họ là một hệ thống quạt nén khí khổng lồ bằng đồng thau, đường kính hơn ba mét, đang xoay tròn chậm rãi với tiếng gầm rú trầm đục của pít-tông thủy lực.
"Đây rồi," Vy Vy thầm thì, luồng hơi thở hóa thành khói trắng xóa trong không khí. "Buồng nén khí trung tâm. Nhiệt độ bên trong đang ở mức âm một trăm độ C."
Cơn gió lạnh buốt mang theo sương mù heli trắng xóa thổi ra từ các khe hở của cánh quạt khổng lồ, khiến các tấm đồng trên giáp của Hàn Lâm co ngót lại, phát ra tiếng kêu *răng rắc* đáng sợ. Khớp gối của anh bắt đầu có dấu hiệu bó cứng, nhưng màng bảo vệ kép của mỡ cá voi tinh chế đã kịp thời phát huy tác dụng, giữ cho các bánh răng nhỏ bên trong khớp gối không bị kẹt chết.
"Cánh quạt hoạt động theo chu kỳ áp suất thủy lực," Hàn Lâm khàn giọng nói, anh áp cán chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' gãy vào vách ống sắt để lắng nghe. Kỹ nghệ Nghe Áp Tần truyền dẫn những dao động cơ học nhỏ nhất vào màng nhĩ anh.
Giữa tiếng gầm rú của pít-tông thủy lực khổng lồ, Hàn Lâm lọc bỏ tiếng ồn cơ học xung quanh, tập trung toàn bộ thính giác vào nhịp xả của dòng khí nén. *Xình xịch... xình xịch... rít...*
"Nghe đây," Hàn Lâm ra hiệu bằng tay phải. "Mỗi khi pít-tông thủy lực đạt đỉnh áp suất bốn trăm Psi, van xả phụ sẽ mở ra trong vòng ba giây để cân bằng áp lực. Trong ba giây đó, cánh quạt nén khí sẽ dừng xoay hoàn toàn. Chúng ta phải vượt qua khe hở của cánh quạt vào đúng khoảnh khắc đó."
A Bảo nhìn cánh quạt khổng lồ đang xoay với tốc độ kinh người, nuốt nước bọt cái ực: "Sư phụ... ba giây có kịp cho cả ba người không?"
"Không kịp nếu đi từng người," Hàn Lâm nói, ánh mắt kiên định dưới lớp thấu kính nứt. "A Bảo, dùng dây cáp cơ học của con neo chặt cánh quạt lại ngay khi nó dừng. Sức nặng của cáp thép sẽ kéo dài thời gian dừng thêm hai giây nữa. Vy Vy sẽ qua trước, sau đó đến con, và ta đi cuối cùng."
"Dạ rõ!" Cậu bé lanh lợi rút từ hông ra một cuộn cáp thép dày, đầu cáp có gắn một chiếc móc ba chấu bằng thép tôi.
*Rít...!*
Tiếng van xả phụ vang lên chói tai, luồng sương giá heli phun ra trắng xóa từ khe hở cánh quạt. Cánh quạt khổng lồ bắt đầu giảm tốc độ rồi khựng lại.
"Ngay bây giờ!" Hàn Lâm hét lên.
A Bảo lao tới, vung tay quăng chiếc móc ba chấu bám chặt vào trục truyền động của cánh quạt, đầu cáp còn lại được cậu neo vào một đai ốc bọc chì cố định trên vách ống. Sợi cáp thép lập tức căng cứng dưới sức nặng của hệ thống bánh răng vi sai, phát ra tiếng rít kim loại chói tai.
Vy Vy nhanh nhẹn cúi người, luồn qua khe hở chật hẹp giữa hai lá quạt đồng thau sắc lẹm. Ngay sau đó, A Bảo cũng lách qua an toàn.
Nhưng đúng lúc Hàn Lâm chuẩn bị bước qua, khớp hông bọc đồng của anh bất ngờ bị bó cứng do hơi lạnh heli từ van xả tự động tràn vào phòng nén sớm hơn chu kỳ. Tiếng động cơ thủy lực gầm rú trở lại, sợi cáp thép của A Bảo bắt đầu bị kéo căng đến mức rạn nứt các sợi kim loại nhỏ.
"Sư phụ! Nhanh lên! Cáp sắp đứt rồi!" A Bảo hét lên, hai tay cậu bé bám chặt vào thành ống cố giữ dây cáp.
Hàn Lâm nghiến răng, lồng ngực cơ học rên rỉ dữ dội. Anh không thể dùng cánh tay trái bị liệt để bám vịn. Bằng bàn tay phải bỏng rộp, anh tì mạnh cán cờ-lê 'Thiết Ý' xuống sàn sắt đóng băng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể để đẩy bản thân lướt qua khe hở cánh quạt.
*Phựt!*
Sợi cáp thép đứt toác, cánh quạt khổng lồ lập tức xoay mạnh trở lại, chém sượt qua tấm giáp vai bọc chì sau lưng Hàn Lâm, tạo ra một trận mưa tia lửa ma sát đồng thau sáng rực. Hàn Lâm ngã nhào xuống sàn buồng nén khí, bộ giáp đồng va đập mạnh phát ra tiếng kêu nặng nề. Vy Vy và A Bảo vội vã lao tới kéo anh vào vùng khuất áp suất.
"Anh có sao không?" Vy Vy lo lắng hỏi, tay cô nhanh chóng kiểm tra vết mổ rỉ máu xanh lam nhạt trên ngực anh.
"Không sao... mỡ cá voi vẫn giữ được khớp hông," Hàn Lâm thều thào, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ phòng độc bị nứt. "Nhưng chúng ta đã lọt vào buồng nén cực lạnh rồi."
Nhiệt độ bên trong buồng nén lúc này đã chạm mức âm một trăm độ C. Sương mù heli trắng xóa bao phủ khắp nơi, che khuất tầm nhìn ngoài khoảng cách một mét. Hơi lạnh buốt giá bắt đầu tấn công trực tiếp vào lồng ngực lộ ra ngoài của Hàn Lâm, nơi chiếc van Hoàng Kim đang phải hoạt động hết công suất để duy trì dòng máu biến tính không bị đông đặc.
Vy Vy nhanh chóng rút từ túi cứu thương ra một bình hóa chất làm ấm dã chiến. Cô định phun chất lỏng sưởi ấm lên các khớp đồng của Hàn Lâm để duy trì độ linh hoạt. Thế nhưng, ngay khi cô vừa nhấn vòi phun, chất lỏng sưởi ấm chưa kịp chạm vào giáp đồng đã bị hơi lạnh cực hạn âm một trăm độ đóng băng tức thì giữa không trung, biến thành những hạt băng nhỏ rơi rào rào xuống sàn sắt.
"Vô ích thôi, Vy Vy," Hàn Lâm nói, giọng khàn đặc. "Hơi lạnh ở đây đã vượt quá giới hạn của hóa chất dã chiến. Chúng ta phải tiếp cận bảng điều khiển ngay."
Họ bò dọc theo những đường ống dẫn heli khổng lồ đóng một lớp băng dày như đá thạch anh. Phía trước họ, cánh cửa thép bọc chì dày một mét của Phòng van điều áp tối mật đã hiện ra trong màn sương trắng. Thế nhưng, toàn bộ bảng điều khiển cơ học của cánh cửa đã bị bao phủ bởi một khối băng dày đặc do khí lạnh rò rỉ từ van xả khẩn cấp phía trên.
"Băng dày quá, con không thể tra chìa khóa vạn năng vào được!" A Bảo bất lực nói khi cố dùng chiếc cào muội than để cạo lớp băng đá cứng như thép.
Hàn Lâm nhìn bảng điều khiển, rồi nhìn xuống chiếc bình khí nén mini cuối cùng đeo bên hông. Đây là nguồn động lực dự phòng duy nhất của anh, dùng để cung cấp áp lực nén khí cho các ca sửa chữa khẩn cấp.
"Tránh ra," Hàn Lâm ra hiệu.
Anh tháo bình khí nén mini, điều chỉnh đầu van xả áp lực hướng thẳng vào khối băng đá bám trên bảng điều khiển. Với một động tác dứt khoát, anh bẻ gãy chốt bảo vệ. Luồng khí nén áp suất cao phun ra dữ dội, tạo ra tiếng rít chói tai thổi bay lớp sương băng và làm nứt vỡ khối băng đá dày đặc bám trên các đĩa xoay cơ học của ổ khóa.
Bình khí nén mini rít lên những tiếng cuối cùng rồi hoàn toàn rỗng tuếch. Hàn Lâm vứt chiếc bình thép không xuống sàn sắt, chấp nhận việc mất đi nguồn động lực dự phòng cuối cùng.
"A Bảo, đến lượt con!" Hàn Lâm nói.
Cậu học trò nhỏ lập tức bước lên, rút chiếc chìa khóa vạn năng bằng thép tôi nhặt được từ bãi phế liệu. Đôi bàn tay nhỏ bé của cậu run rẩy vì lạnh, nhưng cậu vẫn tập trung toàn bộ tinh thần vào các bánh răng cơ học bên trong ổ khóa bọc chì. Tiếng *tạch... tạch...* của các chốt khóa ăn khớp vang lên giòn giã giữa không gian buồng nén buốt giá.
*Cạch!*
Cánh cửa thép bọc chì khổng lồ khẽ chuyển động, hé mở một khe hở nhỏ dẫn vào bóng tối của Phòng van điều áp tối mật.
Thế nhưng, ngay khi cánh cửa vừa hé mở, một tiếng chuông cơ học khẩn cấp đột ngột vang dội từ bảng điều khiển tự động của trạm nén. Trên mặt đồng hồ đo áp suất bằng đồng mạ bạc, một chiếc kim chỉ màu đỏ bắt đầu xoay tròn điên cuồng, và những con số đục lỗ trên băng chì tự động nhảy số liên tục.
Hàn Lâm áp tai vào vách cửa, thính giác nghe áp tần của anh lập tức thu nhận một tiếng rít tần số cao đầy kinh hoàng từ hệ thống ống xả trung tâm.
"Hệ thống an ninh tự động đã phát hiện sự cố sụt áp," Hàn Lâm biến sắc, giọng nói nghẹn lại qua bộ lọc khí. "Nó đã kích hoạt giao thức tự động xả thải toàn bộ lượng heli lỏng dự phòng để thanh lọc phòng van."
Trên bảng điều khiển cơ học, một chiếc đồng hồ cát bằng đồng thau bắt đầu lật ngược, các bánh răng nhỏ chuyển động đều đặn để đếm ngược năm phút cuối cùng trước khi luồng heli lỏng âm một trăm năm mươi độ C phun trào, đóng băng vĩnh viễn mọi thứ bên trong phòng van.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!