Nhạc nềnIrregular

Kế Hoạch Phòng Van Tối Mật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xình xịch của động cơ hơi nước toa tàu rung lên dữ dội, báo hiệu trận chiến giành giật mạng sống của Hàn Lâm trên bàn mổ bắt đầu.


Hàn Lâm tỉnh dậy trong cơn chấn động mạnh của toa tàu y tế di động. Cơn đau ập đến đầu tiên, không phải một cảm giác nhói buốt thông thường mà là sự tê dại lạnh buốt tận xương tủy, như thể có hàng ngàn mảnh băng vụn đang luân chuyển trong hệ tuần hoàn của anh. Anh cố gắng nhấc cánh tay trái lên theo bản năng nhưng toàn bộ nửa thân trái hoàn toàn mất cảm giác. Khớp vai đồng nát vụn rò rỉ máu biến tính màu xanh lam nhạt, thấm đẫm dải vải bạt dán chì quấn quanh ngực anh.


"Tôi đã bảo anh nằm im!" Giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên quyết của Vy Vy vang lên. Cô đang đứng bên cạnh bàn mổ dã chiến, đôi bàn tay đeo găng da bò dính đầy dầu máy đen và những vệt máu xanh lam nhạt. Gương mặt cô xám ngoét vì mệt mỏi, thấu kính thạch anh trên chiếc kính một mắt xoay xoạch liên tục khi cô kiểm tra các thông số áp suất trên bảng đồng hồ của toa tàu.


"Nhịp tim sinh học của anh chỉ còn mười nhịp một phút," Vy Vy nói, tay nhanh chóng siết chặt một đai ốc trên đường ống dẫn lạnh phụ trợ vừa được cấy vào lồng ngực anh. "Tôi đã phải dùng đến liều huyết thanh chống đông cuối cùng trong kho dự trữ để giữ cho dòng máu biến tính của anh không bị đóng băng hoàn toàn. Nếu anh còn cố tình vận động lực, các mối hàn chì trên động mạch chủ sẽ vỡ toác ra ngay lập tức."


Hàn Lâm khẽ rên rỉ qua bộ lọc khí rỉ sét của chiếc mặt nạ phòng độc. Thấu kính bên trái bị nứt vỡ từ trận chiến với Mông Sắt vẫn chưa được thay thế, để lộ một bên mắt vằn tia đỏ đầy mệt mỏi nhưng ngập tràn phẫn nộ.


"Smog-Town... còn bao nhiêu thời gian?" Anh thều thào hỏi, lồng ngực phập phồng rất khẽ.


Vy Vy im lặng một thoáng, đôi mắt cô tối sầm lại dưới ánh đèn dầu hỏa lù mù. "Mười hai giờ. Trình Tổng quản đã ra lệnh tăng áp suất khí heli lỏng từ Trạm nén khí trung tâm xuống toàn bộ đường ống nhánh 12B. Chúng muốn đóng băng vĩnh viễn toàn bộ phân khu tầng đáy để ép anh phải lộ diện. Nếu chúng ta không khóa được van tổng heli trong vòng mười hai giờ tới, hàng vạn người nghèo ở Smog-Town sẽ biến thành những tượng đá băng giống như... A Sinh."


Cái tên của người bạn thân chí cốt vừa vang lên, lồng ngực Hàn Lâm liền co thắt dữ dội. Ký ức về khuôn mặt đông cứng thành băng xanh lam của A Sinh hiện về, nung nấu một ngọn lửa căm hờn nghẹt thở trong tim anh. Anh không thể nằm đây chờ chết. Anh phải hành động, bất chấp cơ thể bán cơ khí này đang rách nát đến cực hạn. Chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' gia bảo nằm cạnh bàn mổ, thân piston trợ lực của nó đã bị nạn nứt hoàn toàn, rỗng áp suất và mẻ đầu vặn, lạnh ngắt như một thanh sắt phế liệu.


"Chúng ta cần thâm nhập vào Phòng van điều áp tối mật," Hàn Lâm khàn giọng nói, cố gắng gượng dậy bằng cánh tay phải bỏng rộp rách da thịt. "Đó là nơi đặt van tổng điều phối dòng chảy heli lỏng của hoàng cung. Chỉ có khóa van tổng ở đó mới chặn đứng được đợt xả thải cực lạnh."


"Phòng van đó nằm sâu trong lõi Trạm nén khí trung tâm," Vy Vy lắc đầu, giọng lo âu. "Nó được bảo vệ bởi tường thép bọc chì dày một mét và hệ thống tự động xả khí heli bảo vệ. Chúng ta thậm chí còn không có sơ đồ đường ống ngầm dẫn vào đó. Mọi lối thông hơi đều đã bị tuần tra bọc thép thiết giáp khóa chặt."


"Ai bảo các người không có sơ đồ?"


Một giọng nói khàn khàn, điên dại đột ngột vang lên từ góc tối nhất của toa tàu. Từ sau những kiện hàng len đá cách nhiệt xếp chồng, một bóng người gầy gò, rách rưới lảo đảo bước ra. Đó là Kỹ sư điên Tần. Lão khoác trên mình bộ đồ bạt rách nát bám đầy rêu băng xanh lam, râu tóc rối bù dính muội than đen kịt. Đôi mắt lão trợn trừng điên dại, miệng liên tục lảm nhảm những con số áp suất vô nghĩa: "Bốn trăm Psi! Không, năm trăm Psi! Những bộ não dưới hoàng cung... chúng đang thở bằng khí lạnh! Chúng đang hút hết hơi ấm của chúng ta!"


A Bảo, cậu học trò nhỏ đang ngồi canh gác ở góc toa tàu, vội vàng rút chiếc la bàn cơ khí thông thường ra để cố gắng định vị hướng di chuyển của tàu ngầm. Thế nhưng, khi tàu đi qua gần trạm biến áp hơi nước cũ, từ trường cực mạnh từ các cuộn dây đồng khổng lồ khiến kim la bàn xoay loạn xạ không thể kiểm soát. Cậu bé bất lực nhìn Hàn Lâm, lắc đầu.


Kỹ sư điên Tần nhìn thấy chiếc la bàn xoay loạn, liền cười rú lên một tiếng man dại. Lão lao tới vách thép của toa tàu, rút từ trong túi áo ra một mẩu phấn vẽ đồng thau không bao giờ mòn. Với những động tác giật cục, điên loạn, lão bắt đầu vẽ loang lổ những đường nét nguệch ngoạc lên vách thép rỉ sét.


"Vẽ... phải vẽ ra mạch thở của quái thú!" Tần gào lên, mồ hôi trộn lẫn muội than chảy ròng ròng trên trán. "Đường ống số chín dẫn lạnh... không, đường ống số mười hai dẫn nhiệt! Chúng đã đảo ngược nó! Chúng đã đảo ngược trái tim của thành phố để nuôi dưỡng những bóng ma bất tử!"


Hàn Lâm nín thở. Anh không nhìn mẩu phấn bằng mắt thường, mà áp tai phải sát vào vách thép của toa tàu đang rung lắc. Kỹ nghệ Nghe Áp Tần đỉnh cao giúp anh lọc bỏ hoàn toàn tiếng gầm rú của động cơ hơi nước toa tàu, tập trung toàn bộ thính giác vào nhịp gõ búa dồn dập của mẩu phấn đồng trên vách thép. Mỗi tiếng *cạch cạch* của mẩu phấn va vào kim loại dội lại một tần số âm thanh đặc thù trong đầu anh.


"Vy Vy, nhìn kìa," Hàn Lâm thều thào chỉ tay vào những đường vẽ loang lổ của Tần.


Vy Vy bước lại gần, thấu kính trên mắt cô xoay liên tục để phóng to các chi tiết. Đôi mắt cô chợt co rút lại kinh ngạc: "Đây... đây không phải là những hình vẽ điên loạn. Đây là sơ đồ mạch ngưng lạnh chi tiết của Trạm nén khí trung tâm! Nhìn những ký hiệu van xả phụ này đi, chúng trùng khớp hoàn hảo với hệ thống ống dẫn của trạm nén khí hoàng gia! Lão Tần... lão thực sự là cựu kỹ sư thiết kế hệ thống này!"


"Đúng! Đúng! Ta đã thiết kế nó!" Kỹ sư điên Tần kích động nhảy múa, tay múa may mẩu phấn đồng. "Nhưng chúng đã cướp mất nó! Chúng cắm những sợi dây đồng vào đầu ta, bắt ta phải tính toán thuật toán lạnh! Những bộ não bạo chúa... chúng thở bằng khí heli! Chúng muốn đóng băng cả thế giới để giữ cho suy nghĩ của chúng không bị thối rữa!"


Hàn Lâm nhìn chằm chằm vào trung tâm của sơ đồ phấn vẽ. Ở đó, Tần đã vẽ một vòng tròn lớn bọc bằng ba lớp vòng răng cưa phức tạp, biểu thị cho Phòng van điều áp tối mật. Bên trong vòng tròn là một ký hiệu đục lỗ nhị phân cổ đại gồm những vệt gạch ngắn dài xen kẽ.


Bằng kiến thức cơ học gia truyền và những ký ức về bản vẽ của cha mình – Hàn Thiết, Hàn Lâm lập tức nhận ra đây là mã đục lỗ nhị phân cổ đại dùng để điều phối mạng lưới địa nhiệt cũ từ thời lập quốc, trước khi bị giới tinh hoa hoàng gia đảo ngược công nghệ để làm mát kén bảo tồn não.


"Mật mã này..." Hàn Lâm thầm thì, ngón tay phải rẩy rẩy chạm vào ký hiệu đục lỗ trên vách thép. "Nó chỉ ra điểm tra khóa van tổng. Van tổng không thể khóa bằng các công cụ thông thường của Nghiệp đoàn."


"Ý anh là sao?" Vy Vy nhíu mày hỏi.


Hàn Lâm khẽ mở khóa kéo giáp ngực rách nát của mình. Bên dưới lớp da thịt sinh học bị bỏng nhiệt và hoại tử lạnh, Bộ van điều áp 'Hoàng Kim' bằng đồng mạ bạc cổ đại cấy trực tiếp vào hệ tuần hoàn của anh đang phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt từ dòng máu biến tính. Khớp nối cơ học của van Hoàng Kim có ba rãnh khía răng cưa đồng tâm, xoay nhẹ theo nhịp tim cơ học của anh.


Anh đối chiếu khớp nối đó với ký hiệu đục lỗ mà Kỹ sư Tần vừa vẽ trên tường.


Chúng trùng khớp hoàn hảo đến từng milimet.


"Sơ đồ đục lỗ chỉ ra rằng..." Hàn Lâm ngước nhìn Vy Vy, ánh mắt anh hiện lên một sự kinh hoàng xen lẫn quyết tâm sắt đá. "Van tổng heli của hoàng cung chỉ có thể bị khóa bằng cách kết nối trực tiếp Bộ van điều áp 'Hoàng Kim' trong lồng ngực của tôi vào ổ khóa cơ học của phòng van. Tôi... chính là chiếc chìa khóa duy nhất để chặn đứng thảm họa này."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!