Ngọn Lửa Trong Tim
Cơn buốt giá từ luồng khí heli lỏng áp sát trực tiếp vào van Hoàng Kim lộ ra ngoài lồng ngực, ép tim sinh học của Hàn Lâm đập chậm lại đến mức nghẹt thở.
Giữa màn sương muối trắng đục của hẻm Than Đen, cái lạnh âm một trăm năm mươi độ C đang gặm nhấm những thớ thịt cuối cùng bảo vệ lồng ngực của anh. Tấm giáp đồng cũ kỹ đã vỡ vụn dưới cú nện tàn bạo của Mông Sắt, để lộ ra lõi sưởi mini tự chế đang rực lên những tia lửa than đỏ âm ỉ nhưng yếu ớt. Từng bông tuyết nhân tạo rơi xuống, chạm vào bề mặt kim loại nóng bỏng của lõi sưởi rồi bốc hơi thành những vệt khói trắng mỏng manh, trước khi bị cái lạnh tàn nhẫn nuốt chửng.
Hàn Lâm nằm gục bên vách tường đóng băng. Cánh tay trái của anh buông thõng, khớp đồng vai trái đã gãy nát hoàn toàn sau phản lực búa nước kinh hoàng ở Trạm bơm số 4. Dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt rỉ ra từ vết thương, thấm qua lớp vải bạt dán chì, nhanh chóng đông đặc lại thành những tinh thể băng lấp lánh rợn người trên nền đất rỉ sét. Tay phải anh vẫn ghìm chặt chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' gia bảo, nhưng lúc này thân piston trợ lực của nó đã nứt toác làm đôi, bình khí nén mini đeo hông trống rỗng áp suất. Nó chỉ còn là một thanh thép đặc nặng nề, lạnh ngắt và vô dụng.
Mông Sắt lầm lỳ tiến lại gần. Bước chân bọc thép bọc chì dày năm xăng-ti-mét của hắn nện xuống nền hẻm không một tiếng động, nhưng áp lực vô hình từ gã sát thủ Nghiệp đoàn khiến bầu không khí xung quanh như đông cứng lại. Khẩu súng phun heli lỏng dã chiến trên tay hắn chĩa thẳng vào lồng ngực rách nát của Hàn Lâm. Hơi lạnh rỉ ra từ họng súng tạo thành một quầng sáng xanh lam mờ ảo, chết chóc.
"Trái tim cơ học của ngươi rất thú vị," giọng nói trầm đục, vô cảm của Mông Sắt vang lên sau chiếc mặt nạ bọc chì dày cộp. "Nhưng kim loại dưới cái lạnh cực hạn chỉ là thứ đồ chơi dễ vỡ. Để ta giúp ngươi dập tắt ngọn lửa thừa thãi này."
Trong khoảnh khắc sinh tử, thính giác nhạy bén của kỹ nghệ Nghe Áp Tần truyền vào màng nhĩ Hàn Lâm tiếng rít nhỏ xíu của luồng heli lỏng đang nén lại trong nòng súng đối thủ. Chỉ ba giây nữa, luồng dịch lỏng âm hai trăm sáu mươi tám độ C sẽ phun trào, đóng băng vĩnh viễn lồng ngực và trái tim sinh học của anh thành một khối đá xám xịt.
Không thể rút lui. Không thể dùng lực cơ học thông thường để chống lại bộ giáp dày bọc chì của đối thủ. Hàn Lâm nhìn xuống bàn tay phải bỏng rộp rách da của mình, rồi nhìn vào khoảng trống hoác trên lồng ngực. Bên dưới lớp vải bạt rách nát, chiếc Mặt dây chuyền sáp sưởi ấm gia bảo do bà nội để lại đang áp sát vào da thịt anh. Lớp sáp sưởi vĩnh cửu bên trong đang tỏa ra luồng nhiệt lượng ba mươi bảy độ ổn định cuối cùng để bảo vệ tim anh khỏi bị đóng băng tức thì. Nhưng bấy nhiêu đó là quá ít ỏi trước cơn bão heli lỏng.
*Ta đã hứa với Tuyết... ta sẽ mang hơi ấm trở lại mặt đất này. Ta không thể tắt lịm ở đây, trong xó hẻm bẩn thỉu này!*
Ký ức về đôi bàn tay đông cứng xám ngoét của đứa em gái nhỏ mười tuổi năm xưa bùng lên như một gáo dầu đổ vào lò than đang lụm bại trong lòng Hàn Lâm. Sự phẫn nộ tột cùng trước chính sách bỏ đói nhiệt lượng tàn độc của Nghiệp đoàn hoàng gia ép nhịp tim sinh học của anh đột ngột tăng mạnh.
Hàn Lâm nghiến chặt hàm răng bọc đồng, đưa bàn tay phải rỉ máu giật mạnh chiếc van xả phụ trên bộ van điều áp 'Hoàng Kim' cấy trực tiếp trước ngực. Đây là quyết định quyết tử. Anh đang chủ động phá bỏ mọi giới hạn an toàn của bộ phổi cơ khí và hệ tuần hoàn biến tính.
Đột phá 'Quá tải nhịp tim' kích hoạt.
*Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!*
Tiếng tim đập dồn dập rền vang qua bộ lọc khí của mặt nạ, dội thẳng vào màng nhĩ Hàn Lâm như tiếng búa tạ nện liên hồi lên đe rèn. Tim sinh học của anh bị ép hoạt động nhanh gấp ba lần bình thường. Dòng máu biến tính màu xanh lam trong hệ tuần hoàn bị nung nóng đột ngột bởi phản ứng nhiệt hạch từ sáp sưởi vĩnh cửu bộc phát. Luồng hơi nước siêu nhiệt áp suất cực cao bùng lên từ lò sưởi mini đeo lưng, chạy dọc theo các ống đồng dẫn nhiệt sát da thịt.
"A... A... ARGH!"
Hàn Lâm hét lên một tiếng đau đớn tột cùng qua bộ lọc khí nứt vỡ. Cơn đau thắt lồng ngực dội lên như có hàng ngàn cây kim châm nung đỏ đâm thẳng vào tim. Lồng ngực anh rực sáng ánh lửa than đỏ rực, thiêu đốt lớp da thịt sinh học xung quanh khớp nối van Hoàng Kim. Hơi nước siêu nhiệt phun ra từ các khớp đồng trên bộ giáp rách nát phát ra tiếng rít chói tai, xé toạc màn sương muối heli xung quanh thành những làn khói nóng bỏng.
Sức nóng khổng lồ từ cú quá tải nhịp tim lập tức nung chảy lớp băng giá đang khóa chặt khớp gối và khớp vai phải của anh. Chuyển động cơ thể được phục hồi trong nháy mắt.
Ngay khi Mông Sắt vừa siết cò súng phun heli, Hàn Lâm dậm mạnh gót chân cơ học, mượn phản lực hơi nước nóng bộc phát từ sau vai để lướt tới với tốc độ kinh hoàng. Luồng khí heli lỏng phun ra từ họng súng của Mông Sắt chỉ sượt qua khoảng không nơi Hàn Lâm vừa nằm, đóng băng tức thì một mảng tường sắt lớn phía sau thành những mảnh vụn vỡ vụn.
Hàn Lâm áp sát vào hộ pháp bọc chì của đối thủ. Anh biết mình chỉ có đúng hai phút trước khi tim sinh học bị tổn thương nhiệt hoàn toàn và ngừng đập vĩnh viễn. Cánh tay trái liệt buông thõng, anh dồn toàn bộ sức tàn vào cánh tay phải bỏng rộp.
Anh không dùng cờ-lê 'Thiết Ý' gãy để đập vào lớp giáp chì dày của Mông Sắt nữa. Đó là sai lầm của tập trước. Lần này, anh áp dụng kỹ nghệ Nghe mạch máy để định vị tiếng rít của khí nén cực lạnh đang luân chuyển trong hệ thống van xả áp khẩn cấp trên bình chứa đeo lưng của Mông Sắt.
*Nó nằm ở khớp nối đai ốc thứ ba bên vai phải hắn!*
Hàn Lâm khóa chặt mục tiêu. Anh giật mạnh ống dẫn hơi nước nóng từ ngực dồn thẳng vào hệ thống pít-tông trợ lực trên găng tay đồng bên phải. Găng tay đồng rít lên một tiếng đanh gọn, các khớp răng cưa chuyển động xoay tròn dưới áp lực hơi nước siêu nhiệt vượt ngưỡng sáu trăm Psi.
Cú đấm pít-tông nén khí tung ra.
Nắm đấm bọc đồng rực đỏ hơi nóng nện thẳng vào van an toàn trên bình chứa heli của Mông Sắt. Lực đập khổng lồ cộng hưởng với áp suất hơi nước nóng nung chảy tức thì lớp chì cách nhiệt bên ngoài van khóa.
*RẮC! XOẢNG!*
Chiếc van an toàn bằng đồng thau mạ bạc của Mông Sắt vỡ vụn dưới cú đấm sấm sét. Hệ thống làm lạnh tuần hoàn áp suất cực cao của gã sát thủ bị rò rỉ nghiêm trọng. Khí heli lỏng âm một trăm năm mươi độ C phun trào ngược dòng, xả thẳng vào hệ tuần hoàn cơ khí của chính Mông Sắt.
"Cái gì..." Mông Sắt thốt lên một tiếng kinh ngạc hiếm hoi.
Chỉ trong vòng hai giây, hơi lạnh rò rỉ từ bình chứa đeo lưng đã đóng băng hoàn toàn cánh tay phải và khớp vai bọc thép của hắn thành một khối tuyết trắng xóa. Chất bôi trơn thủy lực trong bộ giáp của hắn bị bó cứng vĩnh viễn, phát ra tiếng rạn nứt giòn tan của kim loại bị co ngót đột ngột. Mông Sắt buộc phải buông khẩu súng phun heli đang bị đông cứng hoàn toàn, lùi lại ba bước trong sự chật vật cơ học.
Hắn nhìn Hàn Lâm bằng ánh mắt lạnh lùng nhưng đã pha chút kiêng dè. Hệ thống tự bảo vệ của bộ giáp bọc chì liên tục phát ra tiếng còi hơi nước cảnh báo nguy cơ tự đóng băng vĩnh viễn nếu không xả áp khẩn cấp.
"Ngươi... đã dùng chính mạng sống để đổi lấy cú đánh này," Mông Sắt trầm giọng, cánh tay phải đóng băng của hắn run lên bần bật dưới áp lực cực lạnh. "Nhưng ngọn lửa của ngươi sẽ tắt trước khi ta quay lại."
Không dám nán lại khi hệ tuần hoàn heli bị vỡ, Mông Sắt quay người, kéo lê cánh tay đóng băng rút lui lầm lỳ vào màn sương mù dày đặc của hẻm Than Đen để tự cứu lấy mình.
Ngay khi bóng dáng Mông Sắt biến mất, cú quá tải nhịp tim của Hàn Lâm cũng chạm đến giới hạn chịu đựng của thể xác sinh học.
Lồng ngực rực đỏ của anh đột ngột tối sầm lại. Tiếng tim đập dồn dập *thình thịch* tắt ngấm, thay vào đó là những nhịp đập yếu ớt, đứt quãng đến đáng sợ. Lồng ngực anh lạnh ngắt, cơn đau co thắt lồng ngực tột cùng ập đến như muốn xé rách lồng ngực anh làm đôi.
Hàn Lâm quỵ gối xuống nền đất lạnh giá, chiếc cờ-lê gãy rời khỏi bàn tay phải không còn lực cầm nắm. Miệng anh trào ra một ngụm máu biến tính màu xanh lam nhạt, nhanh chóng đông cứng lại trên lớp băng mỏng dưới chân. Đôi mắt cơ học của anh nhấp nháy ánh đỏ yếu ớt rồi mờ tối dần, mặt nạ lọc khí chỉ còn phát ra những tiếng khò khè đứt quãng.
*Bé Mận... Chú Ba... Lão Cổ... ta đã chặn được hắn... nhưng lạnh quá...*
Bóng tối lạnh lẽo bắt đầu bao trùm lấy ý thức của Hàn Lâm. Tim sinh học của anh đã ngừng co bóp, dòng máu xanh lam biến tính bắt đầu lan tỏa rộng quanh ngực, đóng băng dần hệ tuần hoàn cơ-sinh học từ bên trong.
Đúng lúc anh chuẩn bị chìm vào cái chết lâm sàng vĩnh viễn, tiếng còi hơi nước khổng lồ gầm rú vang dội từ sâu dưới lòng đất hẻm tối.
*UÝNHHH! XOẢNG!*
Bức tường sắt rỉ sét ở cuối hẻm Than Đen bị tông sập hoàn toàn. Một toa tàu bọc thép rỉ sét khổng lồ chạy bằng động cơ hơi nước tăng áp lao sầm sập tới, bánh xe sắt nghiến trên đường ray tự chế phát ra những tia lửa ma sát rực rỡ giữa đêm đông.
Toa tàu dừng sầm lại ngay sát thân hình gục ngã của Hàn Lâm. Cửa thép bọc chì của toa tàu đẩy mạnh ra, Vy Vy khoác chiếc áo choàng da bò bọc chì cách nhiệt lao xuống. Thấu kính trên chiếc kính một mắt của cô xoay xoạch liên tục khi nhìn thấy trạng thái nguy kịch của anh.
"Lâm! Đồ ranh con ngu ngốc! Anh đã ép tim mình quá tải!" Vy Vy gắt lên, nhưng đôi tay đeo găng da bò của cô lại vô cùng nhanh nhẹn xốc lấy thân thể nặng nề bọc giáp đồng của anh lên cáng dã chiến.
Cô cùng Tiểu Đinh khẩn cấp khênh Hàn Lâm lên toa tàu bọc thép ngầm. Cánh cửa chì đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn hơi lạnh chết chóc của hẻm tối bên ngoài. Tiếng động cơ hơi nước của toa tàu lại gầm rú, lao vút vào bóng tối sâu thẳm dưới lòng đất, hướng về phía phân khu mỏ bỏ hoang.
Trên bàn sắt mổ dã chiến của toa tàu đang rung lắc dữ dội, Hàn Lâm nằm bất động. Nhịp tim sinh học của anh đã rơi xuống mức tối thiểu, chỉ còn ba nhịp một phút. Dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt bắt đầu loang lổ rò rỉ từ khớp vai trái nát vụn và vùng ngực vỡ nát, tỏa ra một làn sương lạnh buốt bao phủ lấy lồng ngực rách nát của anh trước ánh mắt lo âu tột độ của Vy Vy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!