Nhạc nềnIrregular

Thợ Săn Mông Sắt Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích tải bọc thép rầm rập của đội tuần tra Nghiệp đoàn dội vang ngoài hành lang, báo hiệu thời gian trốn chạy của Hàn Lâm chỉ còn tính bằng giây.


Trong khoang điều khiển trung gian của Trạm bơm số 4, hơi nước nóng rực từ van xả phụ vẫn còn nghi ngút, bao phủ lấy thân hình bán cơ khí đang gục ngã của Hàn Lâm. Khớp đồng vai trái của anh đã gãy nát hoàn toàn do phản lực áp suất dội ngược từ búa nước, rò rỉ dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt xuống sàn sắt nóng bỏng. Từng giọt dịch lỏng âm độ ấy chạm vào nền sắt nóng phát ra tiếng xèo xèo buốt óc. Đầu óc anh quay cuồng, thấu kính bên trái của chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì đã nứt vỡ, để lộ một bên mắt vằn tia đỏ vì phẫn nộ và muội than.


"Lâm! Đứng dậy! Chúng ta phải đi ngay!"


Thiết Đầu, trưởng toán thợ hàn, lao tới từ làn sương khói. Gương mặt vạm vỡ bám đầy muội chì của gã lộ rõ vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy cánh tay trái của Hàn Lâm buông thõng, nát vụn như một ống đồng bị búa tạ nện trúng. Thiết Đầu không do dự, gã dùng bờ vai lực lưỡng xốc lấy thân hình nặng nề bọc giáp đồng của Hàn Lâm. Tiếng rầm rập ngoài hành lang ngày một gần, đi kèm là tiếng loa hơi nước rít lên chói tai của lính tuần tra: "Phong tỏa khoang điều khiển! Tìm gã thợ hàn lậu!"


Thiết Đầu nghiến răng, lôi Hàn Lâm lao thẳng vào một đường ống thải kỹ thuật bỏ hoang phía sau tủ điện. Đó là lối thoát hiểm dã chiến mà chỉ những phu đường ống lâu năm mới biết. Họ bò rạp đi trong bóng tối ngột ngạt, tiếng xích tải bọc thép của lính gác hoàng gia nện rầm rập ngay trên đầu vòm sắt. Hàn Lâm hôn mê sâu, cơ thể anh nặng trĩu, lò sưởi mini tự chế trước ngực phát ra những tiếng rên rỉ cơ học yếu ớt do thiếu hụt nhiệt lượng nghiêm trọng.


***


Khi Hàn Lâm hé mở mắt, đập vào mắt anh không còn là trần thép xám xịt của Trạm bơm số 4, mà là ánh lửa đỏ âm ỉ từ một lò rèn thủ công. Mùi mỡ cá voi bôi trơn quyện với mùi đồng nóng bốc lên nồng nặc.


Anh đang nằm trên một chiếc phản gỗ ngập bụi than. Lồng ngực anh nhói lên từng cơn đau thắt, lồng ngực bọc đồng rạn nứt phát ra ánh sáng đỏ quá tải. Nhưng điều tồi tệ nhất là cánh tay trái—khớp vai bọc đồng đã bị phá hủy hoàn toàn, liệt hoàn toàn và được quấn chặt bằng những dải vải bạt dán chì dính đầy máu xanh lam.


"Đừng nhúc nhích, thằng ranh! Mày muốn làm đứt nốt mấy sợi dây đồng thần kinh cuối cùng hả?"


Một giọng nói già nua, khàn đặc vang lên từ phía lò rèn. Lão thợ đồng Cổ bước tới, tay cầm chiếc búa rèn bằng đồng hợp kim niken cổ truyền. Lão già nua, lưng còng gập, tạp dề da bò dày cộm bám đầy bụi đồng vàng xỉn. Đôi bàn tay run rẩy của lão khi cầm búa bỗng trở nên vững chãi kỳ lạ.


"Cháu... đang ở đâu?" Hàn Lâm khàn giọng qua chiếc mặt nạ lọc khí vẫn chưa tháo, thấu kính nứt vỡ làm nhòe đi hình ảnh trước mắt.


"Xưởng rèn của ta, hẻm Than Đen," Lão thợ đồng Cổ càu nhàu, đặt một tấm che ngực bọc chì mới rèn dở lên đe. "Thiết Đầu đã vứt mày ở đây rồi trốn đi đánh lạc hướng lính thuế. Cánh tay trái của mày hỏng bét rồi, thằng ranh. Khớp đồng vai trái bị phản lực búa nước nghiền nát hoàn toàn. Nếu không có mỡ cá voi của ta giữ nhiệt, máu xanh của mày đã đóng băng cả lồng ngực rồi."


Hàn Lâm nhìn xuống bên hông. Chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' gia bảo đang nằm trên bàn sắt cạnh phản gỗ. Thân piston trợ lực của nó đã bị rạn nứt hoàn toàn, rỗng tuếch khí nén, mẻ đầu vặn do va đập khóa cơ. Nó giờ chỉ là một thanh thép đặc nặng nề không hơn không kém.


"Ta đang cố rèn cho mày một bộ giáp bọc đồng cách nhiệt mới để gia cố lồng ngực và cánh tay trái," Lão Cổ nói, nhịp búa gõ của lão nện đều đặn xuống tấm đồng nóng đỏ. *Bịch! Bịch!* Tiếng gõ trầm đục không hề phát ra một tia lửa ma sát nào—đây chính là Phương pháp rèn gõ đồng không tia lửa nổi tiếng của lão để tránh kích nổ khí heli rò rỉ dưới hầm ngầm. "Nhưng thời gian không còn nhiều nữa. Lũ chó săn hoàng gia đang càn quét khu này dữ dội."


Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ bọc chì của xưởng rèn bị đẩy mạnh ra. Nhỏ A Bảo lao vào, mặt mũi lem luốc muội than, hơi thở đứt quãng qua bộ lọc khí rỉ sét: "Anh Lâm! Lão Cổ! Chạy mau! Mông Sắt... Mông Sắt và Đơn vị Đao phủ Lạnh của Nghiệp đoàn đang tiến vào hẻm Than Đen! Chúng đang đóng băng tất cả các xưởng rèn lậu để triệt nguồn sưởi của thợ hàn!"


Tim Hàn Lâm thắt lại. Mông Sắt—sát thủ tàn tạ của Nghiệp đoàn, nỗi khiếp sợ vĩnh viễn của thợ hàn tự do tầng đáy. Hắn mang trên lưng bình phun heli lỏng chuyên dụng, có khả năng đóng băng một con người thành tượng đá trong vòng năm giây. Hàn Lâm hiểu rằng, nếu lính gác tìm thấy xưởng rèn này, Lão thợ đồng Cổ sẽ bị đóng băng vĩnh viễn, và bộ giáp cách nhiệt mới của anh cũng sẽ tiêu tan.


"Lão Cổ, tắt lò rèn đi. Trốn vào lối ngầm ngay," Hàn Lâm nghiến răng, cố gắng gượng dậy. Cơn đau từ khớp vai trái bị tàn phá dội ngược lên khiến anh run rẩy, máu xanh lam lại rỉ ra qua lớp vải bạt.


"Còn mày thì sao? Mày định đi đâu với cánh tay phế thải đó?" Lão Cổ gầm lên, giữ chặt vai anh.


"Cháu sẽ chặn hắn ở hẻm tối," Hàn Lâm cầm lấy chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' gãy bằng bàn tay phải bỏng rộp rách da. "Nếu không có kẻ dẫn dụ, lũ chó máy của chúng sẽ đánh hơi thấy mùi dầu thủy lực đặc chủng rò rỉ từ vai cháu. Lão và A Bảo phải sống để hoàn thành bộ giáp."


Không đợi lão thợ đồng ngăn cản, Hàn Lâm khoác lên người bộ giáp đồng cũ rách nát, kéo lê cánh tay trái liệt hoàn toàn, từng bước tiến ra ngoài cửa xưởng rèn. Bóng tối của hẻm Than Đen lập tức nuốt chửng lấy anh. Bầu không khí ẩm ướt của khu ổ chuột Smog-Town giờ đây lạnh buốt một cách bất thường, tường đá hai bên đã đóng một lớp sương muối trắng xóa.


***


Hẻm Than Đen chật hẹp, tối tăm và ngập tràn sương mù trắng đục. Đó không phải là hơi nước thông thường, mà là sương muối heli rò rỉ từ hệ thống làm mát của hoàng gia dồn xuống. Cái lạnh âm độ bắt đầu gặm nhấm các khớp nối kim loại trên bộ giáp cũ của Hàn Lâm, phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người.


*Cộp... Cộp... Cộp...*


Tiếng bước chân bọc thép nặng nề, lầm lì vang lên từ đầu hẻm. Không có tiếng động cơ hơi nước xình xịch, không có tiếng xả áp ồn ào. Đó là đặc trưng của Đơn vị Đao phủ Lạnh. Chúng di chuyển như những bóng ma trong sương giá.


Một thân hình hộ pháp bọc trong giáp thép chịu nhiệt dày 5cm hiện ra từ màn sương trắng. Mông Sắt. Bộ giáp xám xịt của hắn bọc chì dày cộp để ngăn chặn mọi bức xạ nhiệt thoát ra ngoài, trên lưng đeo một bình chứa heli lỏng khổng lồ bằng đồng mạ chì. Tay hắn cầm một khẩu Súng phun heli lỏng dã chiến bọc đồng thau, nòng súng liên tục rỉ ra những giọt dịch lỏng âm độ bốc hơi nghi ngút.


"Hàn Lâm," giọng nói của Mông Sắt vang lên từ sau mặt nạ bọc chì, trầm đục và vô cảm như tiếng kim loại cọ xát. "Kẻ bẻ khóa Trạm bơm số 4. Đầu của ngươi trị giá mười ngàn đồng vàng. Và bộ não của ngươi sẽ là chất dẫn điện tuyệt vời cho Đại Sảnh."


Hàn Lâm không trả lời. Anh siết chặt chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' bằng tay phải, áp sát lưng vào vách tường sắt rỉ sét để giữ thăng bằng. Khớp vai trái của anh rít lên khô khốc, Giới hạn giáp đồng thô đã cận kề khi nhiệt độ xung quanh giảm sâu dưới âm 100 độ C. Kim loại bắt đầu co ngót, giòn đi và mất đi tính đàn hồi.


*Phụt!*


Không một lời cảnh báo, Mông Sắt vung vòi phun của Súng phun heli lỏng dã chiến quét qua lối hẻm chật hẹp. Luồng khí heli lỏng âm 150 độ C bắn ra như một dải lụa trắng chết chóc.


Hàn Lâm đổ người sang bên phải, lăn lộn trên nền đất phủ đầy bụi than đóng băng. Luồng khí lạnh sượt qua vách tường sắt rỉ sét ngay phía sau anh. Chỉ trong một phần mười giây, bức tường sắt dày hai ly lập tức đông cứng, co rút lại rồi nứt vỡ thành trăm mảnh vụn như thủy tinh dưới tác động của nhiệt độ cực âm. Tiếng kim loại vỡ vụn giòn tan vang vọng khắp con hẻm tối.


"Chết tiệt!" Hàn Lâm hít một hơi lạnh buốt, phổi anh rát bỏng do màng lọc mặt nạ đã bị hỏng. Cái lạnh tàn nhẫn của heli lỏng đang làm giòn mọi hợp kim đồng thau xung quanh.


Anh biết mình không thể kéo dài trận chiến này. Cánh tay trái liệt hoàn toàn khiến anh mất đi sự thăng bằng cơ học. Anh phải phá hủy van xả áp khẩn cấp trên bình chứa đeo lưng của Mông Sắt để tạo sự cố tự đóng băng.


Lợi dụng màn sương mù dày đặc do heli bốc hơi, Hàn Lâm gõ mạnh cờ-lê 'Thiết Ý' xuống đường ống thải chạy dọc chân tường. Tiếng *Keng* đanh gọn vang lên. Kỹ nghệ Nghe Áp Tần được kích hoạt trong tâm trí anh, giúp anh định vị chính xác vị trí bước chân bọc thép của Mông Sắt qua độ rung của nền sắt.


Anh lao ra từ làn sương mù, vung chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' bằng tay phải, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể vào một cú đánh quyết định hướng thẳng vào khớp nối bình chứa đeo lưng của đối thủ.


*KENGGG!*


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội. Nhưng cú đánh bằng thanh thép đặc của Hàn Lâm chỉ để lại một vết móp nông trên lớp giáp bọc chì dày của Mông Sắt. Bộ giáp thép chịu nhiệt dày 5cm bọc chì của hắn đã hấp thụ hoàn toàn lực đập mà không hề hấn gì. Cánh tay phải của Hàn Lâm tê dại, vết bỏng nhiệt cũ rách da rỉ máu đỏ tươi thấm qua lớp giẻ quấn.


Mông Sắt không hề lay chuyển. Hắn quay người lại với sự chính xác của một cỗ máy, vung báng khẩu súng phun bọc thép nặng nề quật thẳng vào vai trái của Hàn Lâm.


*BỐP!*


Hàn Lâm bị hất văng vào góc tường. Lớp giáp đồng cũ kỹ trên vai trái của anh vốn đã bị rạn nứt từ trận chiến trước, nay dưới lực đập khổng lồ và cái lạnh âm độ, lập tức co ngót và bó cứng khớp chuyển động hoàn toàn. Tiếng bánh răng rạn nứt rít lên đau đớn.


Chưa dừng lại ở đó, Mông Sắt bước tới một bước, khẩu súng phun heli lỏng chĩa thẳng vào lồng ngực anh.


*Phụt!*


Luồng khí lạnh buốt giá bắn ra trực diện. Hàn Lâm cố gắng vung chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' gãy để chặn đỡ, nhưng luồng heli lỏng cực lạnh vẫn sượt qua bả vai và ngực trái của anh.


Cái lạnh âm 150 độ C lập tức tàn phá bộ giáp đồng cũ kỹ. Hợp kim đồng thau dã chiến chạm ngưỡng Giới hạn giáp đồng thô, biến thành một lớp vỏ giòn rụm, đông cứng bám đầy tuyết trắng xóa. Hàn Lâm cảm nhận rõ ràng tim sinh học của mình thắt lại, nhịp đập cơ học của van Hoàng Kim cấy ngực đột ngột giảm xuống mức nguy hiểm do mất nhiệt lượng.


"Ngươi chỉ là một phu đường ống rác rưởi," Mông Sắt cất bước lầm lỳ tiến lại gần, chiếc gậy sắt nặng nề bọc chì trên tay hắn vung lên cao, chuẩn bị cho cú đánh dứt điểm. "Mùa đông vĩnh cửu không có chỗ cho sự kháng cự."


Hàn Lâm cố gắng nhấc chân, nhưng khớp gối bọc đồng đã bị sương muối heli khóa chết. Cánh tay trái liệt hoàn toàn không thể làm điểm tựa.


*XOẢNG!*


Cú quét gậy sắt bọc chì tàn bạo của Mông Sắt nện thẳng vào lồng ngực Hàn Lâm.


Dưới tác động của cái lạnh heli cực hạn, tấm che ngực bảo vệ bằng đồng cũ của anh lập tức vỡ nát thành hàng chục mảnh vụn kim loại giòn rụm, bắn tung tóe xuống nền đất đóng băng.


Lớp giáp bảo vệ bị phá hủy hoàn toàn, để lộ ra khoang ngực rách nát và lõi sưởi mini tự chế đang rực sáng ánh lửa than đỏ âm ỉ nhưng đang lịm dần trước cơn bão tuyết. Hơi lạnh heli lỏng lập tức ùa vào, bao phủ lấy trái tim cơ học mỏng manh của Hàn Lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!