Hiệp Hội Thợ Hàn Vào Cuộc
Tiếng bánh xích của chiếc xe đầu kéo hơi nước dã chiến nghiền lên những lớp rỉ sét cuối cùng dưới đường ống thải kỹ thuật ngầm rồi lịm dần. Trương Đao gạt mạnh cần xả áp, để lại một luồng hơi xám nóng hổi che phủ cả góc hầm tối sát ranh giới phân khu Smog-Town.
Hàn Lâm bước xuống từ thùng xe bọc sắt, bước chân nặng nề đến mức khớp đồng ở bả vai trái rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc. Khớp vai ấy vừa bị đạn chì bắn rách toác, dầu bôi trơn đặc chủng rò rỉ loang lổ ra ngoài, đông cứng lại thành những mảng đen nhầy nhụa dưới cái lạnh âm độ của hầm thải. Bàn tay phải của anh – vết bỏng nhiệt từ ca trực trước vẫn chưa kịp kết vảy – rỉ máu thấm đỏ cả lớp giẻ quấn dã chiến quanh cán chiếc cờ-lê 'Thiết Ý'.
"Anh Lâm, mặt nạ của anh..." Nhóc A Bảo thì thào, lo lắng nhìn thấu kính bên trái của chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì đã nứt vỡ hoàn toàn, để lộ ra một bên mắt vằn tia đỏ của Hàn Lâm vì hít phải khói chì nóng từ vụ nổ kho than.
"Không sao. Đi thôi." Hàn Lâm khàn giọng trả lời. Tiếng thở của anh qua bộ lọc khí bị nghẹt muội than phát ra âm thanh khò khè đầy nhọc nhằn.
A Kiệt dẫn đường, tay ghìm chặt chiếc gậy phóng điện hơi nước đã cạn sạch năng lượng pin kẽm. Họ lách qua một cửa cống xả thải rỉ sét, men theo lối đi ngầm chật hẹp ngập sương giá để tiến vào sảnh họp kín của Hiệp hội Thợ hàn ngầm. Đây vốn là một kho chứa lò hơi bỏ hoang nằm sâu bên dưới nhà máy dệt sợi phế liệu cũ, nơi duy nhất mà lính tuần tra hoàng gia ít khi nhòm ngó tới.
Bên trong căn hầm rộng lớn, không khí nồng nặc mùi mỡ cá voi bôi trơn và hơi nước ẩm ướt. Hơn ba mươi thợ hàn đường ống tầng đáy đang ngồi co cụm quanh những chiếc lò sưởi tự chế nhỏ giọt hơi nước nóng yếu ớt. Gương mặt ai nấy đều xám ngoét vì bụi chì và muội than, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi và sợ hãi trước lệnh thiết quân luật lạnh giá đang bao trùm Smog-Town.
"Hàn Lâm? Mày còn sống sao?"
Trưởng toán Thiết Đầu đứng bật dậy khỏi một hòm gỗ phế liệu. Gã đàn ông hói đầu với vết sẹo dài từ trán xuống má trợn tròn mắt nhìn Hàn Lâm bước vào. Chiếc mặt nạ hàn bọc đồng thau của gã đeo lệch bên hông, tay vẫn cầm chiếc búa hàn nặng trĩu.
Ở phía bục đá trung tâm, Lão Tần – người đứng đầu Hiệp hội, một cựu binh gác lò hơi bị mù một mắt – khẽ ngẩng đầu lên. Đôi tai lão giật giật, nhận ra tiếng xích đồng rít kẹt đặc trưng từ bộ giáp rách nát của Hàn Lâm.
"Hàn Lâm, mày đang bị Cao Lực phát lệnh truy nã gắt gao trên toàn phân khu," Lão Tần trầm giọng, giọng nói khàn khàn đầy u uất. "Mày còn dẫn theo người của phiến quân Lửa Than vào đây? Mày muốn cả Hiệp hội này bị đóng băng vĩnh viễn sao?"
"Lão Tần, Nghiệp đoàn đã bắt đầu bắt giữ hàng loạt phu đường ống ở các khu lân cận," Hàn Lâm bước lên phía trước, đặt chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' bị gãy đôi thân piston trợ lực lên chiếc bàn sắt rỉ sét giữa phòng họp. "Chúng ép họ phải vận hành các van xả heli lỏng để đóng băng toàn bộ Smog-Town nhằm tìm ra tôi và chiếc kén đồng. Nếu chúng ta không hành động, không ai ở đây sống sót qua đêm nay."
Một tiếng xôn xao lo sợ bùng lên giữa đám đông thợ hàn.
"Hành động? Mày điên rồi!" Một thợ hàn lớn tuổi đứng lên phản đối gay gắt. "Nếu chúng ta đình công hay phá hoại, Nghiệp đoàn sẽ khóa hoàn toàn đường ống dẫn nhiệt chính từ Thượng khu xuống. Chỉ cần ba giờ không có hơi nước nóng, con cháu chúng ta sẽ đông cứng thành tượng đá ngay trong nhà!"
"Đúng thế!" Nhiều tiếng đồng tình vang lên đầy sợ hãi. "Chúng ta có giáp đồng dã chiến, nhưng gia đình chúng ta thì không! Chúng ta phải phục tùng để đổi lấy hơi ấm tối thiểu!"
Thiết Đầu siết chặt tay cầm búa hàn, gân xanh nổi đầy trên cánh tay vạm vỡ bám đầy xỉ chì: "Nhưng thằng A Sinh đã chết ngay trước mắt chúng ta! Thằng A Tam cũng bị ném xuống hố heli! Chúng ta cứ cam chịu làm phu cho đến khi phổi hóa đá sao?"
"A Sinh chết vì tai nạn áp suất! Còn chúng ta chống đối Nghiệp đoàn là tội chết của cả gia đình!" Gã thợ hàn lớn tuổi hét lớn, gạt phăng lý lẽ của Thiết Đầu.
Nhìn những người thợ hàn đang tranh cãi kịch liệt vì nỗi sợ hãi siphoning năng lượng, Hàn Lâm im lặng. Anh biết, những lời kêu gọi thù hận cá nhân hay lý tưởng tự do sáo rỗng không thể lay chuyển được những con người thực tế đang phải gánh vác mạng sống của gia đình trên vai. Họ cần một giải pháp kỹ thuật, một bằng chứng vật lý rõ ràng.
Hàn Lâm nhắm nghiền mắt lại. Anh chạm bàn tay phải bỏng rộp của mình vào đường ống dẫn hơi nước nóng chính chạy dọc sát vách căn hầm.
Kỹ nghệ Nghe Áp Tần.
Toàn bộ tiếng ồn ào của cuộc tranh luận biến mất trong tâm trí anh. Thông qua sóng rung động truyền từ vỏ thép rỉ sét vào lòng bàn tay rỉ máu, Hàn Lâm lắng nghe tần số dao động của phân tử hơi nước bên trong đường ống dày mười ly.
*Hum... rít... tạch...*
Tiếng hơi nước rên rỉ yếu ớt, nhịp xung áp suất không ổn định và có những khoảng hụt áp dài bất thường. Anh mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hướng về phía Lão Tần.
"Áp suất trong đường ống chính của Hiệp hội hiện tại chỉ đạt 180 Psi," Hàn Lâm trầm giọng nói, âm thanh cơ học qua bộ lọc khí rách nát vang lên đanh thép. "Trong khi tiêu chuẩn vận hành tối thiểu phải là 300 Psi. Lão Tần, lão là cựu binh gác lò, lão thừa biết điều này nghĩa là gì."
Lão Tần khẽ chấn động, một bên mắt mờ đục nheo lại: "Nghĩa là... Nghiệp đoàn đang dồn toàn bộ lưu lượng hơi nóng lên Thượng khu để vận hành hệ thống ngưng lạnh hoàng gia. Chúng đã bỏ rơi tầng đáy từ lâu rồi."
"Chính xác," Hàn Lâm gõ mạnh chiếc cờ-lê Thiết Ý gãy vào thành ống, tạo ra một tiếng *keng* trầm đục dội vang cả hầm lò. "Hệ thống ống dẫn của hoàng gia đang quá tải cực hạn. Chúng không đủ hơi ấm để vừa duy trì sự bất tử của các kén đồng, vừa sưởi ấm cho người sống. Chúng ta không đình công để đòi hơi ấm, mà chúng ta phá hoại ngầm các đường ống phụ trợ để dồn áp suất ngược lại, khiến hệ thống ngưng lạnh của chúng bị nghẹt thở!"
"Nhưng còn hơi ấm cho gia đình chúng ta trong lúc phá hoại?" Thiết Đầu lo lắng hỏi.
Hàn Lâm liếc nhìn nhóc A Bảo. Cậu nhóc nhanh nhẹn lôi từ trong túi phế liệu ra một mẩu than trắng nguyên chất tỏa nhiệt lượng nhẹ không khói, đặt cạnh chiếc cờ-lê gãy.
"Tôi và phiến quân Lửa Than đã cướp được lô than trắng từ kho trung chuyển của Cao Lực," Hàn Lâm tuyên bố, giọng nói mang trọng lượng sắt đá. "Tôi cam kết chia sẻ năm mươi phần trăm số than trắng này cho gia đình của bất kỳ thợ hàn nào tham gia cuộc đình công đêm nay. Mỗi mẩu than trắng này có thể giữ ấm cho một căn hộ hộp sắt suốt ba ngày mà không cần một giọt hơi nước nào từ Nghiệp đoàn."
Nhìn thấy mẩu than trắng nguyên chất rực sáng sưởi ấm dịu nhẹ giữa bàn sắt, cả căn hầm im phăng phắc. Đây là tài nguyên siêu nhiệt bị hoàng gia cấm tàng trữ tư nhân dưới hình phạt tử hình, nhưng giờ đây nó là chìa khóa bảo đảm mạng sống cho gia đình họ.
Lão Tần từ từ đứng dậy, dùng tay sờ soạng mẩu than trắng ấm áp, rồi gật đầu chậm rãi: "Được... Nếu có than trắng, chúng ta có đường sống. Hiệp hội Thợ hàn ngầm sẽ đồng loạt bẻ khóa các van xả lậu ở nhánh 12B để làm sụt áp toàn mạng lưới."
"Tôi sẽ dẫn đầu toán thợ hàn nhánh 12B!" Thiết Đầu gầm lên đầy phấn khích, quai chiếc búa hàn nặng nề lên vai.
Nhưng ngay khi niềm tin vừa được nhen nhóm, một tiếng rít tần số cao chói tai đột ngột dội ngược từ hệ thống ống dẫn hơi nước sát trần hầm. Chiếc đồng hồ đo áp suất cơ học gắn trên tường rỉ sét bắt đầu rung lắc dữ dội, kim chỉ áp áp suất tụt thẳng từ 180 Psi xuống mức không trong vòng vài giây.
*Tạch tạch tạch... kẹt kẹt...*
Chiếc máy điện báo đục lỗ hoàng gia đặt trên bàn làm việc của Lão Tần bỗng nhiên hoạt động điên cuồng, liên tục đục những dải lỗ dài trên băng chì mỏng, phát ra những tiếng kêu lạch cạch dồn dập.
Lão Tần vội vã áp tai vào máy điện báo, gương mặt già nua biến sắc hoàn toàn: "Không ổn! Tống Kỹ sư của Nghiệp đoàn đã phát hiện ra sự sụt giảm áp suất bất thường ở các ống dẫn phụ. Hắn đang kích hoạt giao thức cô lập khu vực và điều động lính bọc thép tự động khóa chết các van xả phụ bằng mã đục lỗ mới!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!