Sương Mù Chì Và Sự Phản Bội
Tiếng sắt thép vặn vẹo rên rỉ dưới áp lực cực hạn của vụ nổ lò hơi cỗ máy Số 101 vẫn còn ù rền trong màng nhĩ Hàn Lâm. Màn sương mù chì xám xịt trộn lẫn hơi nước nóng bỏng rát từ vết rách của lò nén khí phun ra mù mịt, tạm thời che khuất tầm nhìn của hệ thống đèn pha hơi nước hoàng gia từ phía cổng chính.
"Anh Lâm, em nhặt được cái này rồi!" Nhóc A Bảo thì thào, giọng run lên vì phấn khích lẫn sợ hãi. Đôi tay gầy guộc của cậu nhóc nhanh nhẹn nhét mảnh lưỡi cưa đồng thau khổng lồ bị gãy của Số 101 vào chiếc túi vải bạt rách nát đeo chéo hông. Muội than đen kịt bám đầy trên khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ có đôi mắt là sáng quắc dưới ánh sáng đỏ âm ỉ phát ra từ lồng ngực Hàn Lâm.
"Đi mau!" Hàn Lâm khàn giọng qua bộ lọc khí của chiếc mặt nạ bọc chì. Thấu kính bên trái mặt nạ bị nứt vỡ, để lộ một bên mắt vằn tia đỏ vì áp lực nhiệt.
Anh không thể sử dụng cơ chế nén khí trợ lực của chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' nữa. Thân piston trợ lực của bảo vật gia bảo này đã rạn nứt hoàn toàn sau cú va chạm quyết tử với robot tuần tra, và bình khí nén mini đeo hông của anh đã trống rỗng áp suất. Bàn tay phải bị bỏng nhiệt rách da rỉ máu từ ca trực trước giật lên từng hồi đau nhói khi anh siết chặt cán cờ-lê gãy, dùng nó như một thanh sắt đặc để gạt những mảnh vụn kim loại nóng bỏng đường đi. Khớp vai trái bọc đồng của anh rít lên khô khốc, dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt bắt đầu rò rỉ âm thầm dưới lớp giáp móp méo.
Từ phía cổng chính kho chứa, tiếng xích tải bọc thép rầm rập của đội tuần tra dưới quyền thanh tra Cao Lực rít lên chói tai. Tiếng loa phát thanh hơi nước rít lên gầm rú: "Khóa chặt mọi lối thoát! Tìm cho ra gã thợ hàn lậu mang giáp đồng!"
Hàn Lâm kéo A Bảo luồn qua một khe nứt kỹ thuật của bức tường thép bọc chì rạn vỡ, trượt nhanh xuống hệ thống đường ống dẫn nhiệt phụ trợ dã chiến bên dưới nền kho chứa. Tại đây, trong khoảng không chật hẹp ngập tràn hơi nước ngưng tụ chứa độc chì, cựu cảnh vệ A Kiệt và tài xế Trương Đao đã đợi sẵn bên cạnh chiếc xe đầu kéo hơi nước khổng lồ vốn dùng để vận hành các nồi hơi dã chiến.
Nhưng bên cạnh họ, còn có một bóng người đang co rúm lại trong góc tối, môi thâm tím vì lạnh và đôi tay run rẩy ôm chặt chiếc bình tông bằng thiếc chứa rượu cồn công nghiệp pha loãng. Đó là A Tam.
"A Tam? Sao mày lại ở đây?" A Kiệt cảnh giác, tay ghìm chặt chiếc gậy phóng điện hơi nước cũ kỹ, ánh mắt sắc như dao găm nhìn chằm chằm vào gã thợ hàn nghiện rượu.
"Tôi... tôi chỉ muốn tìm chút hơi ấm..." A Tam mắt la mày lét, giọng run lẩy bẩy, né tránh ánh nhìn của Hàn Lâm. "Các trạm sưởi công cộng bị niêm phong hết rồi. Tôi không có than... không có rượu sưởi... tôi sẽ đông cứng mất!"
Hàn Lâm im lặng nhìn A Tam. Kỹ nghệ Nghe Áp Tần nhạy bén của anh đột ngột bắt được một tần số dao động lạ phát ra từ chiếc bình tông của gã nghiện rượu. Đó không phải tiếng chất lỏng sóng sánh thông thường, mà là tiếng tích tắc siêu nhỏ của một đĩa đồng truyền tin đục lỗ hoàng gia được giấu kín dưới đáy bình.
"Mày bán đứng chúng tao rồi," Hàn Lâm trầm giọng, âm thanh dội qua bộ lọc khí nứt vỡ nghe lạnh lẽo như băng giá hầm mộ.
"Không! Tôi không có!" A Tam hét lên một tiếng kinh hoàng, lùi lại phía sau.
Nhưng đã quá muộn. Một tiếng rít xé gió của hệ thống cửa xả áp khẩn cấp dội ngược từ phía đầu ống dẫn nhiệt. Cánh cửa bọc chì khổng lồ phía trước rầm rầm sập xuống, khóa chặt lối thoát của cả đội. Đồng thời, từ những khe hở thông gió phía trên trần hầm chật hẹp, những nòng súng trường hơi nước bọc chì đen ngòm của lính tuần tra hoàng gia thò xuống, khóa chặt mọi hướng di chuyển.
"Hàn Lâm! Mày không thoát được đâu!" Giọng cười đắc thắng của thanh tra Cao Lực vang lên từ phía maintenance hatch phía trên. "Một bao than trắng nguyên chất của Nghiệp đoàn là cái giá quá rẻ để mua tọa độ của mày từ một gã nghiện rượu!"
A Tam nhân cơ hội hỗn loạn, luồn lách qua một khe bảo trì nhỏ hẹp chỉ vừa thân người gầy guộc của gã, biến mất vào bóng tối trước khi cánh cửa an toàn tự động khóa chết.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Tiếng súng trường hơi nước nổ vang dội trong không gian hẹp của đường ống dẫn nhiệt. Những viên đạn chì khổng lồ găm liên tiếp vào vách sắt rỉ sét, tạo ra những tia lửa ma sát chói tai và những mảnh thép bắn tung tóe. Hàn Lâm nhào tới, dùng tấm lưng bọc giáp đồng dày của mình che chắn hoàn toàn cho nhóc A Bảo đang co rúm người sợ hãi.
*Keng! Keng! Keng!*
Những vết đạn chì găm thẳng vào tấm giáp vai trái vốn đã rạn nứt của anh, làm rách toác lớp da bảo vệ và khiến dầu bôi trơn đặc chủng rò rỉ ra ngoài bốc mùi khét lẹt. Cơn đau từ bả vai truyền đến khiến lồng ngực cơ học của Hàn Lâm rên rỉ dữ dội, nhịp tim sinh học của anh tụt dốc thảm hại.
"Kiệt! Bắn trả!" Trương Đao gầm lên, cố gắng khởi động lò hơi tăng áp của chiếc xe đầu kéo hơi nước dã chiến, nhưng bánh xích của xe đang bị kẹt cứng bởi các thanh chắn xích sắt tuần tra.
A Kiệt điên cuồng bóp cò chiếc gậy phóng điện hơi nước, nhưng dòng điện áp cao vừa phóng ra đã bị vách sắt rỉ sét ẩm ướt của đường ống hấp thụ hoàn toàn, tiêu hao không thương tiếc mà không thể chạm tới lính tuần tra đang ẩn nấp sau các lá chắn bọc chì trên gantry.
"Không ổn! Bộ lọc khí của tôi bị nghẹt rồi!" A Kiệt ho sặc sụa, khói chì độc hại từ những phát đạn nổ và muội than đen kịt bắt đầu lấp đầy không gian chật hẹp của đường ống, bóp nghẹt lá phổi sinh học của họ.
Hàn Lâm cảm nhận rõ ràng dưỡng khí trong chiếc Mặt nạ lọc khí bọc chì của mình đang tụt xuống dưới mức mười phần trăm. Thấu kính nứt vỡ khiến khói chì nóng xộc thẳng vào mắt anh, cay xè và buốt giá. Anh liếc nhìn các binh sĩ tuần tra phía trên gantry, nhận thấy họ đều đeo kính thạch anh đo nhiệt lượng để định vị mục tiêu trong bóng tối.
"Chúng nó định vị bằng bức xạ nhiệt lượng của lò sưởi đeo lưng của tao," Hàn Lâm suy luận cực nhanh. "Nếu không làm nhiễu loạn cảm biến của chúng, cả đội sẽ bị bắn nát thành tổ ong."
Anh đưa tay ra phía sau, giật mạnh van xả phụ lò sưởi đeo lưng, dồn toàn bộ lượng than bùn thô độc hại còn sót lại vào buồng đốt tăng áp. Anh kích hoạt thủ đoạn Phun sương chì che mắt.
*RÍT... XÌ...*
Một đám sương mù đen kịt, nóng hổi và ngột ngạt chứa hỗn hợp muội than chì độc hại phun trào dữ dội từ sau lưng Hàn Lâm, nhanh chóng lấp đầy toàn bộ hẻm ống chật hẹp trong vòng ba giây. Làn khói đen nóng rực làm quá tải hoàn toàn cảm biến hồng ngoại trên kính thạch anh của lính tuần tra.
"Không nhìn thấy gì cả! Hệ thống đo nhiệt bị nhiễu loạn rồi!" Tiếng lính tuần tra hoảng loạn la hét phía trên gantry. Chúng bắt đầu nổ súng loạn xạ vào vách sắt, đạn chì bay sượt qua tai Hàn Lâm nhưng không thể định vị chính xác mục tiêu.
"Trương Đao! Chuẩn bị đâm sập rào chắn!" Hàn Lâm hét lên, lồng ngực rực sáng ánh lửa than đỏ để tạo áp lực nhiệt lượng khẩn cấp.
Anh lao tới phía trước xe đầu kéo, dùng cánh tay phải bọc đồng nện mạnh chiếc cờ-lê Thiết Ý gãy vào van xả áp phụ của đường ống dẫn nhiệt nhánh 12B chạy sát rào chắn. Hàn Lâm áp tai vào thành van, nghe tiếng rít áp suất tăng vọt lên năm trăm Psi.
"Đao! Ngay bây giờ!"
Trương Đao gầm lên một tiếng dũng mãnh, gạt phăng cần gạt điều áp của chiếc xe đầu kéo hơi nước. Chiếc xe đầu kéo khổng lồ rít lên một tiếng kinh thiên động địa, xả ra những luồng khói đen kịt. Động cơ hơi nước nén khí hoạt động quá tải cực hạn, đẩy bánh xích sắt nghiền nát thanh chắn tuần tra, lao thẳng như một con quái thú bọc thép vào cánh cửa xả áp phụ bọc chì đang bị Hàn Lâm nới lỏng áp suất.
Rầm!
Cú tông trực diện kết hợp với áp lực hơi nước nóng dội ngược từ van xả phụ làm cánh cửa thép bọc chì khổng lồ nổ tung, mảnh sắt văng tung tóe, mở ra lối thoát khẩn cấp dẫn thẳng xuống khu vực xả thải ngưng lạnh trung gian.
Nhưng ngay khi chiếc xe đầu kéo vừa lao ra ngoài khoảng không ngập tràn sương muối heli lạnh buốt, một cảnh tượng kinh hoàng hiển hiện ngay trước mắt họ dưới ánh sáng xanh lam mờ ảo của Hồ Heli Lỏng.
Trên gantry sắt treo lơ lửng ngay phía trên đường ống thải heli lỏng âm hai trăm sáu mươi tám độ C, thanh tra Cao Lực đang đứng lầm lỳ, bộ giáp da gấu bọc chì của hắn sáng bóng dưới ánh đèn pha. Bên cạnh hắn, hai tên lính tuần tra bọc thép thiết giáp đang giữ chặt A Tam.
"Cao Lực! Ngài đã hứa sẽ cho tôi một bao than trắng và một bình rượu sưởi ấm mà!" A Tam gào khóc thảm thiết, đôi tay gầy guộc run rẩy bám lấy chân Cao Lực. "Tôi đã chỉ điểm chính xác tọa độ của chúng nó cho ngài rồi! Làm ơn cứu tôi... tôi lạnh quá!"
Cao Lực lạnh lùng nhìn gã thợ hàn nghiện rượu đang quỳ rạp dưới chân mình. Hắn lôi chiếc tẩu thuốc đắt tiền ra rít một hơi, khuôn mặt mập mạp phệ bụng lộ rõ vẻ tàn nhẫn vô cảm của kẻ cai trị tầng đáy.
"Hạn ngạch than trắng của hoàng gia không dành cho loại rác rưởi nghiện ngập dơ bẩn như mày," Cao Lực nhổ một búng nước bọt xuống đầu A Tam. "Và Nghiệp đoàn hoàng gia không cần giữ lời hứa với một kẻ phản bội giai cấp."
Hắn gạt tay ra hiệu cho hai tên lính gác.
"Không! Làm ơn! Hàn Lâm... cứu tôi với!" A Tam bàng hoàng gào lên, đôi mắt la mày lét lộ ra sự hối hận tột cùng khi nhìn thấy chiếc xe đầu kéo của Hàn Lâm lao ra dưới làn khói đen.
Nhưng không có một cơ hội nào nữa. Hai tên lính tuần tra bọc thép thiết giáp nhấc bổng thân hình gầy guộc của A Tam lên, ném thẳng gã xuống đường ống thải heli lỏng khổng lồ đang xả thải chất làm lạnh cực độc xuống lòng đất ngay bên cạnh gantry.
*A...*
Tiếng thét của A Tam chưa kịp vang vọng hết đường hầm đã bị cắt đứt đột ngột. Ngay khi cơ thể sinh học của gã chạm vào dòng chất lỏng heli phát sáng xanh lam âm hai trăm độ C, toàn bộ da thịt, quần áo và xương tủy của gã bị đông cứng tức thì thành một khối tượng đá băng màu xanh lam nhạt trong vòng chưa đầy một giây.
Khối tượng đá băng mang gương mặt kinh hoàng của kẻ phản bội rơi xuống những bánh răng truyền động khổng lồ của trạm bơm phía dưới, vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh vụn băng sắc nhọn, tan hòa vĩnh viễn vào dòng chất thải lạnh lẽo vô tình.
"A Tam..." Nhóc A Bảo nấc lên một tiếng, vội vàng che mắt lại sau lưng Hàn Lâm.
Hàn Lâm siết chặt cán chiếc cờ-lê gãy gá chặt vào thành xe đầu kéo, lồng ngực cơ học rít lên những tiếng humming phẫn nộ tột cùng. Cái chết đông cứng của A Tam ngay trước mắt một lần nữa khắc sâu vào tâm trí anh về sự tàn bạo, vô giá trị của sinh mạng người nghèo dưới chính sách ngưng lạnh của giới tinh hoa hoàng gia.
"Trương Đao! Tăng tốc! Rút lui khẩn cấp!" Hàn Lâm gầm lên qua bộ lọc khí rách nát, khi những luồng khí heli lỏng rò rỉ từ đường ống thải bắt đầu bốc hơi thành những đám mây sương giá buốt giá bao phủ lấy chiếc xe đầu kéo đang lao nhanh vào bóng tối của trạm trung chuyển ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!