Nhạc nềnIrregular

Kế Hoạch Đột Kích Trạm Nén Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động hơi nước khẩn cấp từ đỉnh Tháp Điều Áp trung tâm dội xuống Phân khu Smog-Town như tiếng hú của một con quái thú bằng đồng thau bị thương. Luồng âm thanh tần số thấp làm rung chuyển những bức tường tôn rỉ sét của phòng khám ngầm, khiến những hạt bụi chì li ti rơi lả tả từ trần nhà xuống chiếc đèn sợi đốt đang đung đưa. Hơi lạnh buốt giá bắt đầu luồn lách qua các khe hở của đường ống tản nhiệt, báo hiệu thảm họa đóng băng đã bắt đầu.


Trên bàn mổ sắt, Hàn Lâm khẽ rên rỉ. Lồng ngực anh phập phồng một cách khó nhọc dưới áp lực của bộ van điều áp 'Hoàng Kim' cổ đại vừa được cấy ghép dã chiến. Mỗi nhịp đập của trái tim sinh học bị tổn thương nhiệt vĩnh viễn giờ đây đều kéo theo một tiếng humming trầm đục của hệ thống piston đồng siêu nhỏ. Dòng máu biến tính màu xanh lam nhạt chạy dưới lớp da cổ nhợt nhạt của anh phát ra ánh sáng huỳnh quang mờ ảo dưới ánh đèn vàng vọt.


"Đừng cử động!" Vy Vy gắt khẽ, thấu kính thạch anh trên chiếc kính một mắt của cô xoay xoạch một tiếng khi cô nhanh chóng siết chặt đai ốc cố định trên khớp vai bọc đồng của anh. "Huyết thanh chống đông chỉ mới bắt đầu phân tán. Nếu anh dùng lực mạnh lúc này, các mối hàn chì trên động mạch chủ của anh sẽ rạn nứt ngay lập tức."


"Smog-Town... đang bị đóng băng," Hàn Lâm thầm thì qua bộ lọc khí rỉ sét của chiếc mặt nạ đeo trên mặt, thấu kính bên trái bị nứt vỡ để lộ ánh mắt vằn tia đỏ vì phẫn nộ. "Cao Lực và Nghiệp đoàn... chúng sẵn sàng đóng băng hàng vạn người nghèo chỉ để lùng sục tôi và chiếc kén đồng đó. Tôi không thể nằm đây."


"Anh định làm gì với cơ thể rách nát đó?" Vy Vy lạnh lùng chọc một mũi tiêm chứa dung dịch mỡ cá voi và hoạt chất chống đông trực tiếp vào khớp khuỷu tay trái của anh. "Cờ-lê 'Thiết Ý' của anh đã bị gãy đôi piston trợ lực. Bộ giáp đồng của anh thì móp méo hoàn toàn sau trận chiến với Nanh Sắt. Anh bước ra ngoài đó chỉ trong ba phút là sẽ biến thành một tượng đá xanh lam không hơn không kém."


Cánh cửa gỗ bọc chì của phòng khám đột ngột bị đẩy mạnh. A Kiệt bước vào, mang theo một luồng sương giá heli xám xịt từ lối hành lang kỹ thuật. Gương mặt cựu cảnh vệ hoàng gia đào ngũ đầy vẻ nghiêm trọng, chiếc áo khoác quân đội cũ nát bám đầy những bông tuyết nhân tạo đang tan chảy.


"Hơi lạnh đang xuống rất nhanh," A Kiệt nói, giọng khàn đặc. "Cao Lực đã cho phong tỏa các ngả đường dẫn đến hầm xưởng rèn cũ của anh. Hắn biết Bé Mận và Chú Ba đang ở đó. Nhưng có một tin quan trọng: Lực lượng tuần tra thiết giáp vừa vận chuyển một lô Than trắng nguyên chất (chợ đen) cực lớn về kho trung chuyển phụ trợ sát Trạm nén khí số 4 để chuẩn bị nạp năng lượng cho hệ thống súng phun heli áp suất cao."


Hàn Lâm gượng dậy, cơn đau co thắt lồng ngực dội lên khiến anh phải nghiến chặt răng bọc đồng. "Than trắng... Đó là nguồn nhiệt lượng duy nhất có thể giúp chúng ta vận hành các lò sưởi dã chiến của phiến quân Lửa Than để chống lại đợt xả thải này. Chúng ta phải cướp lấy nó trước khi Cao Lực kích hoạt toàn bộ mạng lưới đóng băng."


"Điên rồ," Vy Vy mím môi, nhưng đôi bàn tay cô đã nhanh chóng thu dọn các chai huyết thanh và dao mổ điện vào túi da cứu thương đeo hông. "Nhưng nếu không có số than đó, phòng khám này cũng sẽ bị đóng băng trong vòng sáu giờ tới. Tôi sẽ đi cùng các anh."


"Tôi có sơ đồ ca trực của lính tuần tra hoàng gia tại khu vực kho," A Kiệt rút từ trong bao súng rỗng ra một tấm thẻ chì đục lỗ cũ. "Nhưng cổng chính của kho than đã bị thay mã khóa đục lỗ mới, thẻ của tôi không còn tác dụng. Chúng ta không thể đột nhập bằng đường chính diện."


Hàn Lâm đưa bàn tay phải bị bỏng nhiệt rỉ máu vào túi bảo hộ ngực, chạm vào bề mặt lạnh buốt của Bản đồ da đồng 'Băng Tâm'. Anh trải tấm bản đồ cổ đại lên mặt bàn sắt bọc chì. Khi anh ấn nhẹ một khớp nối áp suất ở viền đồng của tấm bản đồ vào một đầu ống dẫn hơi nước nóng rò rỉ dưới gầm bàn mổ, các bánh răng cơ học siêu nhỏ bên trong tấm da thuộc bắt đầu xoay chuyển nhịp nhàng, phát ra tiếng kêu tạch tạch đanh gọn.


Các rãnh khắc tự động thay đổi hình dạng, hiển thị một đường ống dẫn nhiệt phụ trợ bị bỏ hoang chạy ngầm dưới lòng đất, dẫn thẳng từ hệ thống cống thải cực lạnh đến vách dưới của kho chứa than trắng.


"Đường này," Hàn Lâm chỉ ngón tay bọc đồng thô sơ vào một rãnh khắc đang phát sáng nhẹ trên bản đồ. "Đó là lối đi kỹ thuật cũ thời lập quốc. Hệ thống định vị nhiệt của hoàng gia không quét qua khu vực này vì nó nằm sát mạch heli lỏng thải bỏ. Nhưng áp suất lạnh ở đó cực kỳ nguy hiểm."


"Để vượt qua lối đó mà không bị đông cứng khớp đồng, chúng ta cần nguồn sưởi ổn định," Vy Vy nhìn vào lồng ngực Hàn Lâm.


Hàn Lâm lặng lẽ tháo chiếc mặt dây chuyền sáp sưởi gia bảo đeo trên cổ. Lớp sáp sưởi vĩnh cửu bên trong tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ âm ỉ, ấm áp. Anh đặt nó vào khoang chứa nhiệt lượng của chiếc kén sưởi dã chiến đeo hông bọc len đá cách nhiệt. Luồng hơi ấm ổn định ba mươi bảy độ lập tức lan tỏa qua các ống đồng nhỏ chạy sát da của cả ba người, tạo thành một lá chắn nhiệt tối thiểu chống lại cái lạnh chết chóc của đường ngầm.


"Đi thôi," Hàn Lâm nói, nhấc chiếc cờ-lê 'Thiết Ý' bị gãy đôi piston đeo lại bên hông. "Thời gian của Smog-Town không còn nhiều."


Họ nhanh chóng rời khỏi phòng khám, bước xuống lối thoát hiểm tối tăm dẫn vào hệ thống cống thải kỹ thuật. Không khí ở đây lạnh buốt xương tủy, hơi nước ngưng tụ trên các vách sắt rỉ sét tạo thành những nhũ băng sắc nhọn như răng nanh quái thú. Tiếng rít ghê rợn của khí heli rò rỉ dội lại từ phía xa, nghe như tiếng thì thầm của những bóng ma quá khứ.


Sau gần hai mươi phút luồn lách qua những đường ống chật hẹp, A Kiệt đột ngột ra hiệu dừng lại. Phía trước họ, một vết nứt lớn trên đường ống dẫn heli chính đang phun ra một màn sương giá trắng xóa, cắt ngang lối đi duy nhất dẫn đến kho than. Những giọt heli lỏng âm độ rơi xuống sàn sắt phát ra tiếng xì xì kinh hoàng, biến nền cống thành một lớp băng giòn vỡ như thủy tinh.


"Nhiệt độ ở đó phải dưới âm một trăm độ," A Kiệt thầm thì, chiếc ống nhòm cơ khí một mắt của anh nhấp nháy đỏ khi đo nhiệt lượng. "Lá chắn sáp sưởi của chúng ta không thể chịu nổi nếu đi trực tiếp qua màn sương đó quá ba giây. Chúng ta phải quay lại."


"Không thể quay lại," Hàn Lâm bước lên phía trước. Anh áp thấu kính nứt vỡ của mặt nạ lọc khí vào vách đường ống dẫn chính gần đó, nhắm nghiền mắt lại.


Kỹ nghệ Nghe Áp Tần của một Thợ sửa van thực địa lập tức hoạt động. Trong đầu anh, tiếng ồn ào của hơi lạnh và tiếng rít gió bị triệt tiêu, chỉ còn lại nhịp đập cơ học trầm đục của pít-tông nén khí hoàng gia ở thượng nguồn.


*Thịch... xì... thịch... xì...*


Anh lắng nghe nhịp điệu chuyển động của dòng chất lưu, tính toán chu kỳ xả áp của hệ thống van tự động. "Mạch nén khí hoạt động theo chu kỳ ba phút một lần. Khi piston thượng nguồn chuyển hướng, áp suất tại vết nứt này sẽ sụt giảm đột ngột trong vòng mười lăm giây trước khi chu kỳ mới bắt đầu."


Anh mở mắt ra, nhìn Vy Vy và A Kiệt. "Chúng ta chỉ có đúng mười lăm giây khoảng trống an toàn khi màn sương co lại. Tôi sẽ đếm nhịp. Chuẩn bị chạy."


Vy Vy siết chặt túi cứu thương, đôi mắt xám tro kiên định dưới thấu kính kính một mắt. A Kiệt thủ thế, tay nắm chặt báng súng áp lực hơi nước.


Hàn Lâm áp tay phải rỉ máu lên vách ống, cảm nhận độ rung động đang giảm dần.


"Ba... hai... một... Chạy!"


Màn sương giá heli đột ngột co rút lại thành một sợi chỉ mỏng. Cả ba người lao vụt qua khoảng trống lạnh giá. Hơi lạnh âm độ sượt qua bộ giáp đồng của Hàn Lâm, khiến các khớp kim loại rít lên khô khốc và bám đầy một lớp sương muối trắng xóa. Lồng ngực cơ học của anh rung lên bần bật khi sáp sưởi gia bảo phải đốt cháy năng lượng cực hạn để duy trì thân nhiệt cho cả đội, lớp sáp bên trong mặt dây chuyền vơi đi một lượng đáng kể ngay lập tức.


Họ ngã nhào ra phía bên kia đường ống, thở hổn hển trong bầu không khí ngột ngạt đầy bụi than chì. Trước mặt họ là bức tường thép bọc chì dày một mét của kho chứa than trắng trung chuyển.


A Kiệt bò sát đất, tiếp cận một khe hở kỹ thuật nhỏ ở chân tường thép để quan sát tình hình bên trong. Anh đưa chiếc ống nhòm hồng ngoại lên mắt, nhưng ngay lập tức, cơ thể cựu cảnh vệ cứng đờ lại. Sắc mặt anh bên dưới lớp mặt nạ da chuột trở nên xám ngoét.


Anh quay đầu lại, nắm chặt lấy vai Hàn Lâm, giọng nói run rẩy qua bộ đàm áp tần: "Lâm... kế hoạch thay đổi rồi. Cao Lực không chỉ bố trí tuần tra thông thường ở đây..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!