Nhạc nềnIrregular

Hơi Ấm Đắt Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương giá ở Phân khu Smog-Town không phải là thứ tuyết trắng tinh khiết của thiên nhiên, mà là một lớp muội chì xám xịt, ẩm ướt và lạnh buốt đến tận xương tủy, ngưng tụ từ những đường ống dẫn thải của hoàng cung dội xuống. Dưới đáy của thành phố ngầm này, không khí luôn đặc quánh mùi rỉ sét, dầu thủy lực và tiếng rít không ngừng của hơi nước áp suất cao. Con người sống ở đây giống như những con chuột cơ khí, chen chúc trong những hộp sắt rỉ sét ghép lại dọc theo các đại lộ đường ống khổng lồ.


Trong căn gác xép nhỏ ẩm ướt nằm cheo leo trên đường ống dẫn heli số 9, Hàn Lâm đang quỳ rạp dưới sàn sắt, đôi bàn tay chai sần đầy những vết sẹo bỏng lạnh chà xát liên tục vào nhau để tìm kiếm chút cảm giác ấm áp ít ỏi. Gương mặt anh ẩn sau chiếc mặt nạ lọc khí bọc chì rỉ sét, phát ra tiếng thở khò khè cơ học đều đặn qua màng lọc thạch anh. Trước mặt anh là lò sưởi tự chế mang tên "Ấm Áp" – một khối gang dày, thô kệch với hệ thống ống đồng tản nhiệt chạy khắp các bức tường gác xép.


"Lâm... lò sắp tắt rồi con," một giọng nói khàn khàn, đứt quãng vang lên từ góc tối.


Chú Ba Hàn ngồi trên chiếc xe xe lăn gỗ tự chế. Hai chân ông teo tóp, bọc chặt trong những ống đồng rỉ sét để giữ thăng bằng. Khớp xích sắt trên bánh xe lăn khẽ rít lên một tiếng khô khốc khi ông cố dịch chuyển lại gần lò sưởi. Bên cạnh ông, dưới những lớp giẻ rách cách nhiệt chắp vá, Bé Mận – đứa em họ tám tuổi của Hàn Lâm – đang co rúm người lại. Đôi gò má cô bé xám ngoét vì lạnh, và dưới lớp băng keo dán dã chiến, những ngón chân nhỏ bé đã bắt đầu chuyển sang màu thâm tím rợn người. Chứng hoại tử lạnh đang gặm nhấm cô bé từng giờ.


Hàn Lâm không trả lời. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc đồng hồ đo áp suất của lò sưởi "Ấm Áp". Kim chỉ áp suất đang tụt dần về vạch không. Anh với tay mở chiếc hòm gỗ bên cạnh, bên trong chỉ còn lại ba mẩu Than bùn thô – thứ nhiên liệu sưởi ấm cấp thấp nhất, tỏa ra nhiều khói độc chì nhưng lại là thứ duy nhất người nghèo ở Smog-Town có thể mua nổi.


Nhìn những mẩu than đen đúa, lấm lem bụi chì, lồng ngực Hàn Lâm khẽ thắt lại. Ký ức mười năm trước đột ngột dội về như một luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi. Ngày đó, em gái nhỏ Hàn Tuyết của anh cũng nằm co quắp dưới những lớp bao tải than trống rỗng như thế này. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé đông cứng dần, mất đi sắc máu, rồi hóa thành một khối thịt đá lạnh ngắt ngay trên tay anh khi lò sưởi cạn than. Lời thề mang hơi ấm trở lại mặt đất, lời thề không bao giờ để bất kỳ người thân nào phải chết cóng nữa, chính là thứ duy nhất giữ cho trái tim sinh học của Hàn Lâm còn đập giữa thế giới vô cảm này.


Anh mím chặt môi, dùng chiếc Cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' đeo bên hông để gạt chốt khóa lò sưởi. Tiếng pít-tông hơi nước mini trên cán cờ-lê rít lên một tiếng "xì" nhỏ khi anh nhấn nút xả lực. Anh cẩn thận đặt hai mẩu than bùn cuối cùng vào buồng đốt, chừa lại mẩu cuối cùng.


"Phải tiết kiệm," Hàn Lâm thì thầm qua mặt nạ, giọng nói khàn đặc do bụi chì mài mòn thanh quản. "Lượng than này chỉ đủ duy trì lò 'Ấm Áp' chạy thêm bốn tiếng. Đêm nay bão heli thải từ Thượng khu sẽ tràn xuống, chúng ta cần giữ hơi ấm cho Bé Mận."


Chú Ba Hàn thở dài, bàn tay gầy gộc run rẩy vuốt tóc con gái: "Nghiệp đoàn Điều Áp lại tăng thuế hơi ấm tuần này. Lũ lính thuế đang đi từng nhà khóa van tổng. Nếu không có đủ đinh ốc hoặc phế liệu đồng nộp cho chúng..."


Chưa kịp dứt lời, một tiếng "Rầm!" dữ dội vang lên. Cánh cửa sắt rỉ sét của gác xép bị đá văng ra, đập mạnh vào vách tường phát ra tiếng vang chói tai. Luồng gió lạnh buốt từ hành lang tràn vào, cuốn theo sương mù chì xám xịt làm lò sưởi "Ấm Áp" khẽ rung lên, ánh lửa đỏ bên trong buồng đốt lập tức chao đảo.


Một gã đàn ông gầy gò, khoác bộ đồng phục lính thuế Nghiệp đoàn màu xám đen bước vào. Hông hắn đeo một xâu khóa van sắt khổng lồ va vào nhau lách cách, tay phải cầm chiếc gậy ba-toong điện áp đang xè xè những tia chớp xanh nhạt. Đó là Triệu Thuế – kẻ thu thuế năng lượng khét tiếng tàn nhẫn dưới quyền thanh tra Cao Lực.


"Hạn nộp thuế hơi ấm đã qua một giờ, nhà họ Hàn," Triệu Thuế hất hàm, đôi mắt ti hí quét qua căn gác xép ẩm ướt, dừng lại ở chiếc lò sưởi đang tỏa ra hơi ấm âm ỉ. "Theo luật Nghiệp đoàn, mọi nguồn nhiệt tự ý vận hành không có con dấu đục lỗ kiểm định đều bị coi là tàng trữ năng lượng lậu."


Chú Ba Hàn vội vã quay bánh xe lăn tới trước, gương mặt khắc khổ đầy vẻ van nài: "Quan lớn... xin ngài dủ lòng thương. Đứa nhỏ đang bị hoại tử lạnh, không có lò sưởi nó sẽ không sống nổi qua đêm nay. Đây... đây là lưới lọc chì tôi tự đan bằng sợi đồng mỏng cả tuần nay. Xin ngài nhận cho!"


Ông run rẩy chìa ra xấp lưới lọc chì tự đan bằng tay, các sợi đồng bện chặt vào nhau một cách tỉ mỉ. Nhưng Triệu Thuế chỉ liếc nhìn khinh bỉ. Hắn vung gậy ba-toong gạt phăng xấp lưới lọc xuống sàn sắt rỉ sét, khiến chúng văng tung tóe vào các kẽ hầm.


"Rác rưởi thủ công!" Triệu Thuế nhổ một bãi nước bọt lẫn muội than xuống đất. "Nghiệp đoàn chỉ nhận tiền vàng hoàng gia hoặc van đồng áp suất cao chính quy. Không có tiền thì xéo ra đường mà đông cứng. Tránh ra!"


Hắn bước sấn sổ về phía lò sưởi "Ấm Áp", tay trái rút ra chiếc khóa van sắt khổng lồ bọc chì, chuẩn bị niêm phong van nạp khí của lò sưởi.


"Dừng lại," Hàn Lâm bước lên một bước, chắn ngang giữa Triệu Thuế và chiếc lò sưởi. Chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' trong tay anh khẽ siết chặt, piston trợ lực hơi nước trên cán công cụ phát ra tiếng rít nhẹ, báo hiệu áp lực khí nén đã sẵn sàng.


Triệu Thuế dừng bước, nheo mắt nhìn bộ giáp bọc đồng thô kệch dán đầy băng keo chì của Hàn Lâm: "Mày muốn chống đối lính thuế hoàng gia sao, gã thợ hàn rác? Một cú gạt gậy điện của tao có thể khóa chết cánh tay máy rách nát của mày đấy."


Không gian căn gác xép chùng xuống, căng thẳng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở khò khè của Hàn Lâm qua mặt nạ lọc khí và tiếng sùng sục của nước sôi tản nhiệt trong lò sưởi. Hàn Lâm biết mình không thể ra tay. Nếu anh đánh Triệu Thuế, cảnh vệ hoàng gia của Lãnh thiếu úy sẽ san phẳng căn gác xép này trong vài phút, và xưởng cơ khí phế liệu bí mật dưới nền nhà – nơi anh đang cất giấu những bản vẽ đục lỗ cổ đại – sẽ bị phát hiện.


Anh buộc phải dùng đến vũ khí mạnh nhất của một thợ sửa ống dẫn: kiến thức cơ học thực tế.


Hàn Lâm không nhìn Triệu Thuế, mà dán chặt mắt vào chiếc đồng hồ đo áp suất đeo trên cổ tay của gã lính thuế. Chiếc kim thạch anh trên mặt đồng hồ đang rung lên bần bật, dao động liên tục quanh ngưỡng 450 Psi.


"Đồng hồ đo áp suất của ông đang bị dao động điều hòa cực hạn," Hàn Lâm lạnh lùng nói, giọng nói kim loại rít qua màng lọc khí. "Hệ thống đường ống dẫn heli nhánh số 9 chạy ngay sát tường nhà tôi đang bị quá tải áp suất ngược do Thượng khu xả thải đột ngột. Ông có biết điều đó có nghĩa là gì không?"


Triệu Thuế khẽ khựng lại, đôi mắt lộ ra vẻ nghi ngờ: "Mày đang lảm nhảm cái gì?"


"Áp suất dòng đối lưu trong van tổng đang đạt ngưỡng giới hạn vật lý của hợp kim đồng thau rỉ sét," Hàn Lâm tiến lên nửa bước, chỉ thẳng cờ-lê 'Thiết Ý' vào chiếc khóa van bọc chì trên tay Triệu Thuế. "Chiếc khóa của ông là khóa cơ học dòng cũ, không có van xả áp phụ. Nếu ông cắm khóa vào và xoay để niêm phong van lò sưởi này, sự thay đổi áp suất đột ngột trong nhánh ống số 9 sẽ tạo ra hiệu ứng 'búa nước' cực hạn dội ngược lại."


Anh dừng lại một nhịp, thính giác nhạy bén nghe thấy tiếng rít chói tai từ vách tường phía sau – tần số dao động của phân tử hơi nước đang tăng dần.


"Chỉ trong vòng ba giây, áp suất ngược 500 Psi sẽ nổ tung ngay tại khớp nối van của lò sưởi này. Luồng hơi nước quá nhiệt trộn lẫn khí heli lỏng âm độ sẽ phun thẳng vào mặt ông. Bộ giáp mỏng bọc chì kia không cứu nổi ông đâu. Nó sẽ đông cứng lồng ngực ông trước khi ông kịp rút chiếc khóa ra."


Lời nói của Hàn Lâm đanh thép, mang theo sự chính xác lạnh lùng của nhiệt động học thực tế. Triệu Thuế nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đo áp suất trên cổ tay mình, quả nhiên thấy chiếc kim đang dịch chuyển sát về vạch đỏ nguy hiểm. Trán gã lính thuế bắt đầu rịn ra những giọt mồ hôi lạnh, dù nhiệt độ trong phòng đang giảm sâu.


Gã chùn bước, chiếc khóa van bọc chì khẽ run lên. Nỗi sợ hãi tai nạn nổ áp suất hầm ngầm – nỗi ám ảnh kinh hoàng của mọi kẻ làm việc dưới tầng đáy – đã đánh bại sự tham lam của gã.


"Mày... mày đang hù dọa tao!" Triệu Thuế cố lấy giọng cứng rắn, nhưng bước chân đã lùi lại một khoảng cách an toàn.


"Tôi là thợ hàn đường ống bậc hai của Nghiệp đoàn," Hàn Lâm nói, ngón tay anh khẽ điều chỉnh van xả khí nén trên cờ-lê 'Thiết Ý' để tạo ra một tiếng "xì" lớn, mô phỏng tiếng rò rỉ áp suất khẩn cấp. "Nếu ông không tin, cứ việc xoay khóa. Nhưng khi lò hơi này nổ tung, cả phân khu Smog-Town này sẽ bị đóng băng vĩnh viễn, và ông sẽ là người đầu tiên làm tượng đá."


Triệu Thuế nhìn chiếc lò sưởi "Ấm Áp" đang rít lên khe khẽ, rồi nhìn sang gương mặt lạnh lùng ẩn sau mặt nạ bọc chì của Hàn Lâm. Gã biết mình đã mất thế chủ động hành chính.


"Hừ!" Triệu Thuế hậm hực thu chiếc khóa van lại, giận dữ chỉ gậy điện áp vào mặt Hàn Lâm. "Được lắm, gã thợ hàn rác. Tao sẽ không khóa van nhà mày hôm nay. Nhưng đừng tưởng thế là xong!"


Hắn sấn tới chiếc hòm gỗ, dùng gậy điện gạt mạnh, xúc đi hai mẩu Than bùn thô dự trữ cuối cùng của gia đình Hàn Lâm nhét vào bao tải thuế đeo sau lưng.


"Đây là thuế tạm thu cho tuần này!" Triệu Thuế nghiến răng, đưa ra tối hậu thư tàn nhẫn: "Tao cho mày hạn hai mươi tư giờ. Ngày mai, tao quay lại đây. Nếu mày không giao nộp một chiếc van đồng áp suất cao chính quy của hoàng gia để bù vào phần thuế thiếu hụt, tao sẽ báo cáo lên thanh tra Cao Lực dẫn đội tuần tra bọc thép đến niêm phong cái lò sưởi rác rưởi này vĩnh viễn. Để xem lúc đó cái lý thuyết áp suất của mày có cứu nổi mạng đứa nhỏ kia không!"


Nói xong, Triệu Thuế quay người bước nhanh ra khỏi gác xép, tiếng xích sắt va vào nhau lách cách xa dần rồi mất hút trong màn sương chì xám xịt ngoài hành lang.


Căn gác xép trở lại sự im lặng buốt giá. Luồng gió lạnh từ cánh cửa hỏng vẫn tiếp tục tràn vào, làm nhiệt độ trong phòng giảm xuống nhanh chóng. Lò sưởi "Ấm Áp" sau khi bị mất đi phần lớn than dự trữ chỉ còn tỏa ra những làn hơi ấm yếu ớt.


Chú Ba Hàn gục đầu xuống xe lăn, đôi vai gầy guộc run lên bần bật: "Một chiếc van đồng áp suất cao... Van đó chỉ có ở các trạm nén khí hoàng gia hoặc chợ đen với giá cắt cổ. Chúng ta lấy đâu ra để nộp cho chúng bây giờ, Lâm ơi?"


Bé Mận khẽ rên rỉ dưới lớp giẻ rách, đôi môi nhỏ bé đã bắt đầu chuyển sang sắc xanh tím nhạt. Cơn hoại tử lạnh đang tiến gần hơn đến tim cô bé.


Hàn Lâm bước đến, nhặt xấp lưới lọc chì bị Triệu Thuế gạt đổ dưới đất lên, cẩn thận xếp lại gọn gàng. Anh đặt bàn tay phải chai lỳ, mất cảm giác bỏng lạnh lên lồng ngực Bé Mận, cảm nhận nhịp tim sinh học yếu ớt của cô bé đang chậm dần dưới cái lạnh tàn nhẫn của đế chế.


"Con sẽ tìm cách, chú Ba," Hàn Lâm nói, ánh mắt anh nhìn qua ô cửa kính mờ sương giá hướng về phía Trạm bơm số 4 – nơi những cột khói xám của Nghiệp đoàn đang phun lên kiêu hãnh giữa mùa đông vĩnh cửu. "Ngày mai, con sẽ nhận ca trực nguy hiểm nhất ở trạm bơm. Ở đó... luôn có những thứ chúng ta cần."


Chiếc cờ-lê nén khí 'Thiết Ý' trên tay anh khẽ siết chặt, các bánh răng cơ học ăn khớp vào nhau phát ra tiếng kêu đanh gọn, như một lời thề câm lặng giữa bóng tối bao trùm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!