Bóng Ma Tàng Thư Các
Sở Vạn Hùng vung thương vàng Bá Thiên rống giận, chuẩn bị giáng đòn chí mạng tiêu diệt Diệp Thanh. Luồng Kim Đan uy áp khổng lồ cuồn cuộn như sóng thần hất tung những viên gạch vỡ nát dưới đất, ép thẳng vào dược đường Thẩm thị đang lung lay sắp sập. Chân khí hỏa thuộc tính rực đỏ nhuộm sáng cả một góc trời rạng đông, biến không khí xung quanh trở nên khô nóng đến mức nghẹt thở. Thế nhưng, đối mặt với sát chiêu mạt thế ấy, Diệp Thanh vẫn đứng yên lặng, tà áo vải thô xám tro khẽ bay trong gió bụi. Cổ tay phải của hắn, vết nứt xám nhỏ vẫn đang rỉ ra từng giọt máu tịnh hóa màu xanh nhạt, thấm đẫm tấm băng gạc quấn vội. Cơn đau nhức buốt từ thức hải truyền đến như muốn xé rách linh hồn hắn sau cuộc triệu hoán cổ nhân thâu đêm, nhưng đôi mắt hắn dưới lớp băng gạc trắng vẫn tĩnh lặng, sâu thẳm và lạnh lùng đến đáng sợ.
'Sở thành chủ, Kim Đan của ông đang run rẩy.' Giọng nói của Diệp Thanh vang lên, không chứa một sợi chân khí phàm nhân nhưng lại rõ ràng, đanh thép xuyên qua tiếng gầm rú của lôi hỏa. 'Ông vác thương vàng Bá Thiên rống giận, cố tỏ ra oai nghiêm bạo lực, nhưng thực chất đạo tâm của ông đang sợ hãi đến cực hạn. Ông sợ điều gì? Sợ rằng nếu không giết được ta để thu hoạch đủ oán khí cống nạp, Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh sẽ phế bỏ vị trí thành chủ của ông? Hay ông sợ hãi khi nhận ra, hạt Kim Đan rực rỡ kia thực chất chỉ là một khối u oán khí khổng lồ được nuôi dưỡng bằng thọ nguyên của chính phàm nhân Giang Nam thành, đang âm thầm gặm nhấm kinh mạch của ông từng ngày?'
Lời phê bình tâm lý học sắc bén của Diệp Thanh như một lưỡi dao mổ xẻ không hình thể, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong đạo tâm của Sở Vạn Hùng. Luồng chân khí hỏa thuộc tính rực rỡ trên thanh thương vàng Bá Thiên đột ngột khựng lại, dao động hỗn loạn. Đôi mắt đỏ ngầu oán khí của Sở Vạn Hùng co rụt lại, lão gầm lên một tiếng đầy hoang mang: 'Ngươi... tên phế vật tạp dịch kia! Ngươi dám ngậm máu phun người! Chết đi cho ta!'
Thế nhưng, nhát thương vung ra đã mất đi trọng tâm vật lý. Đúng lúc này, làn khói trắng tịnh hóa của Tỉnh Thần Hương từ đỉnh đồng trước dược đường cuồn cuộn lan tỏa, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa linh lực hỏa thuộc tính trên mũi thương vàng. Hàng vạn dân chúng phàm nhân ngoại thành vừa được khôi phục lý trí tỉnh táo bỗng nhiên nhận ra âm mưu bòn rút thọ nguyên tàn ác của thành chủ phủ. Ngọn lửa phẫn nộ chính nghĩa bùng cháy, hàng vạn phàm nhân đồng loạt xông lên, dùng nhục thân gậy gộc tạo thành một bức tường người khổng lồ chặn đứng đội quân vệ binh đang bao vây. Tiếng gào thét đòi công đạo vang dội khắp phố phường, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết oán khí của đại trận.
'Thành chủ bạo tẩu rồi! Chạy mau!' Quản gia A Phúc từ trong bóng tối dược đường vội vàng kéo xe kéo gỗ gia cố sắt nguội của Lão Từ lao ra. Thẩm Thanh Sương vung tay phóng ra ba cây châm bạc Huyền Băng mát lạnh để đóng băng tạm thời uy áp của Sở Vạn Hùng, tạo khoảng trống cho Diệp Thanh bước lên xe. Dưới sự bảo hộ của đám đông phàm nhân phẫn nộ cản đường quân vệ binh, Lão Từ lái xe kéo luồn lách qua những ngõ hẻm ngoằn ngoèo bí mật nhất của thành trì, đưa Diệp Thanh rút lui an toàn về nơi ẩn náu duy nhất chứa trận kỳ ẩn khí cách ly linh lực: Tàng Thư Các Diệp Gia.
Đêm tối muộn. Không gian bên trong Tàng Thư Các hoang phế tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gió rít khẽ qua những khe cửa sổ gỗ mục nát. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi bụi bặm và sương mù xám nhạt, bởi lẽ tu sĩ Diệp gia vốn tôn sùng thói cuồng vả mặt vô lý, cực kỳ khinh miệt việc đọc sách cổ. Nhưng đêm nay, không khí bên trong lại thanh khiết vô cùng nhờ bốn lá cờ sắt nguội Giang Nam do thợ rèn Lý Đại Đầu rèn nguội vạn lần đang cắm chặt ở bốn góc địa mạch, tạo ra một vùng không linh khí an toàn rộng năm mươi mét, cách ly hoàn toàn mọi thần thức quét tìm của thành chủ phủ.
Diệp Thanh ngồi xếp bằng trên chiếc ghế gỗ trắc cũ kỹ, vết sẹo hình ngọc đài trên trán khẽ nhói buốt dưới lớp băng gạc trắng. Hắn khẽ ho một tiếng, lau vệt máu tịnh hóa xanh nhạt trên khóe môi. Con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu nằm lười biếng trên đống sách cổ rách nát bên cạnh, thỉnh thoảng khẽ khịt mũi đầy cảnh giác. Đúng lúc này, một cánh chim yến nhỏ màu xanh lam nhạt – linh thú đưa tin của Thẩm Thị Dược Đường – lặng lẽ đáp xuống bậu cửa sổ, mang theo mật thư từ Vương Nhị Nương của Bách Hoa Lâu. Diệp Thanh mở thư, ánh mắt lạnh lùng quét qua những dòng chữ mực đen:
'Sở Thiên Ca nhục nhã tột độ sau thất bại đấu đài, đã bypass lệnh phong tỏa của cha mình, dùng toàn bộ linh thạch tích lũy riêng để thuê sát thủ khét tiếng Bạch Vô Thường từ Vô Ảnh Sát Thủ Hội chi nhánh Giang Nam đột nhập Tàng Thư Các đêm nay. Mục tiêu: mạt sát ngươi và cướp Bản thiết kế thức tỉnh nhận thức sơ cấp.'
'Bạch Vô Thường sao?' Diệp Thanh khẽ nhếch môi cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự khinh bỉ tột cùng đối với những kịch bản ám sát rập khuôn của giới tu tiên. 'Một tên sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng bảy tầm thường, đầu óc bị đầu độc bởi quang hoàn tự luyến đến mức luôn hành động theo các bẫy tâm lý có sẵn. Hắn nghĩ rằng bóng tối của Tàng Thư Các là đồng minh của hắn, nhưng hắn không biết, tri thức mới chính là chiếc lồng giam cầm hắn vĩnh viễn.'
Hắn đứng dậy, nhấc con rối thế thân 'Lão Bản' – thực thể gỗ thô sơ có kích thước và vóc dáng giống hệt mình – đặt ngồi ngay ngắn trên chiếc bàn đọc sách bằng gỗ lim. Hắn mặc cho con rối bộ trường bào vải thô xám rách nát của mình, quấn băng gạc trắng lên đầu gỗ và đặt một cuốn sách rách nát rực sáng nhẹ vào đôi bàn tay gỗ giả cầm tay. Bản thân Diệp Thanh thì cầm theo thanh Kiếm gãy Tịch Diệt, lặng lẽ di chuyển nấp kín trên xà nhà tối tăm cùng Béo Phì Yêu Miêu.
*Xào xạc...*
Tiếng gió rít qua cửa sổ gỗ mục nát đột ngột ngừng bặt. Một luồng tử khí âm u, lạnh lẽo bất thường bắt đầu rò rỉ vào bên trong căn phòng. Từ khe hở cửa sổ phía Bắc, một bóng trắng toát từ đầu đến chân lặng lẽ trượt vào không tiếng động như một bóng ma thực sự. Đó chính là Bạch Vô Thường (Giả). Hắn mặc y phục trắng tang tóc, đầu đội mũ giấy cao ghi chữ 'Nhất Sinh Kiến Tài', khuôn mặt bôi phấn trắng bệch dọa người. Đôi mắt hắn sắc lạnh, quét nhanh qua căn phòng và lập tức khóa chặt vào hình bóng thiếu niên mặc áo xám đang ngồi cúi đầu đọc sách bên bàn gỗ lim.
'Diệp Thanh... phế vật tạp dịch Diệp gia.' Bạch Vô Thường cười thầm trong lòng đầy đắc ý. Dưới tác động bóp méo tư duy của Nhược Trí Quang Hoàn, hắn hoàn toàn tự tin vào kỹ thuật ẩn nấp của mình, thậm chí còn muốn nói to vài lời trang bức để thể hiện uy thế trước khi ra tay. Hắn vung tay phải, sợi dây xích sắt đầu lâu 'Đoạt Mệnh' rít lên một tiếng xé gió quỷ dị, lao nhanh như một con rắn độc màu đen nhắm thẳng vào cổ họng của bóng người ngồi đọc sách.
*Rắc! Phập!*
Xích sắt Đoạt Mệnh trói chặt lấy cổ họng mục tiêu, bóp mạnh một cái đầy tàn bạo. Thế nhưng, không có tiếng xương gãy hay vết máu tươi phun trào như Bạch Vô Thường mong đợi. Thay vào đó là một tiếng 'clack' khô khốc của gỗ mục nát vang lên. Cái đầu gỗ của con rối thế thân 'Lão Bản' rụng xuống bàn, để lộ ra những thớ gỗ thô sơ dán đầy bùa cơ quan vẽ bằng mực đen sẫm.
'Cái gì?! Gỗ rỗng?!' Bạch Vô Thường biến sắc hoảng hốt. Bản năng sát thủ mách bảo hắn đã rơi vào bẫy, hắn vội vàng vận hành chân khí Quỷ Ảnh Bộ, định đi xuyên qua bức tường gạch phía sau để rút lui ra ngoài thành.
'Kích hoạt!'
Một giọng nói lạnh lùng, dửng dưng từ trên xà nhà tối tăm vang lên. Diệp Thanh kéo mạnh chiếc cần gạt cơ học bằng sắt nguội Giang Nam.
*Oong!!!*
Bốn lá cờ sắt nguội ở bốn góc địa mạch đồng loạt rực sáng u quang xám xịt, dệt thành một màn sương phòng thủ cơ học vô hình bao vây toàn bộ Tàng Thư Các. Toàn bộ dao động linh lực trong phòng lập tức bị triệt tiêu về mức tuyệt đối bằng không. Bạch Vô Thường đang vận hành Quỷ Ảnh Bộ bỗng nhiên thấy chân khí trong kinh mạch đan điền của mình đông cứng lại như bùn loãng, toàn bộ pháp lực Luyện Khí Kỳ tầng bảy biến mất hoàn toàn. Nhục thân hắn mất đà, đập mạnh mặt vào bức tường gạch gia cố sắt nguội vang lên một tiếng 'bốp' nhục nhã.
'Pháp lực của ta! Trận pháp cấm linh lực?!' Bạch Vô Thường hoảng loạn rống lên. Hắn cố gắng giãy dụa lùi lại, nhưng bàn chân phàm trần của hắn đột ngột dẫm phải một chốt cơ quan dưới đất.
*Xoạch! Phập! Phập!*
Mặt đất dưới chân hắn sụp đổ, lộ ra một hố chông sắt nguội Giang Nam vật lý sâu hoắm. Sát thủ rơi tự do xuống hố, bốn thanh chông sắt nguội rèn lạnh đâm xuyên qua vạt áo trắng của hắn, ghim chặt tứ chi hắn vào vách đá mà không gây thương tích chí mạng. Cùng lúc đó, một tấm lưới sắt nguội khổng lồ từ trên xà nhà rơi xuống, kẹp chặt nhục thân hắn và kéo ngược hắn treo lơ lửng upside down giữa trần nhà Tàng Thư Các như một con dơi trắng bị trói buộc.
Diệp Thanh thong thả từ trên xà nhà nhảy xuống đất nhẹ nhàng, thanh Kiếm gãy Tịch Diệt cầm hờ trong tay phải, Béo Phì Yêu Miêu nhảy xuống vai hắn kêu meo meo đầy lười biếng. Hắn kéo một chiếc ghế gỗ, ngồi đối diện với tên sát thủ đang giãy dụa ngược đầu gào thét:
'Thả ta ra! Tên phế vật tạp dịch hèn hạ kia! Ngươi dùng tà thuật gì để phong tỏa pháp lực của ta? Vô Ảnh Sát Thủ Hội sẽ không tha cho ngươi đâu!'
'Ngươi mặc đồ trắng tang tóc, đội mũ giấy cao, mặt bôi phấn bệch dọa người giữa đêm tối.' Diệp Thanh dửng dưng nhìn tên sát thủ, giọng nói đều đều đầy tính phân tích tâm lý học lâm sàng. 'Trong tâm lý học hành vi, đây là biểu hiện điển hình của chứng rối loạn nhân cách tự luyến và bất an cực hạn. Ngươi sợ rằng nếu không có lớp hóa trang quỷ dị này, không ai thèm coi trọng hay kính sợ một tên sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng bảy tầm thường như ngươi. Ngươi dùng thói trang bức dọa người để che giấu sự bất tài thực tế của bản thân.'
'Ngươi... ngươi nói nhảm cái gì thế?!' Bạch Vô Thường đỏ bừng mặt dưới lớp phấn trắng bệch, giận dữ gầm rú.
'Sở Thiên Ca thuê ngươi với giá bao nhiêu? Ba ngàn linh thạch hạ phẩm?' Diệp Thanh khẽ lật cuốn Sổ phán mệnh Giang Nam đặt trên bàn. 'Nhưng ngươi có biết, số linh thạch đó thực chất là thuế bòn rút từ xương tủy phàm nhân ngoại thành, chứa đầy oán khí tinh hoa tà ác? Ngươi hấp thụ chúng vào đan điền để tu luyện Luyện Khí tầng bảy, kinh mạch vai trái của ngươi đã xuất hiện ba vết nứt xám hoại tử. Mỗi khi ngươi vung xích sắt Đoạt Mệnh, khớp vai của ngươi lại đau nhói buốt như kim châm, đúng không?'
'Làm sao... làm sao ngươi biết được vết thương mật của ta?!' Bạch Vô Thường bàng hoàng, toàn thân run rẩy dữ dội. Lời phê bình của Diệp Thanh như lột trần mọi bí mật nhục thân và đạo tâm của hắn.
'Bởi vì đan đạo và sát thủ đạo của các ngươi đều được xây dựng trên sự vô tri do Nhược Trí Quang Hoàn đầu độc.' Diệp Thanh bước tới, vết sẹo hình ngọc đài trên trán rực sáng u quang tím khổng lồ, kích hoạt Vấn Đạo Đài sơ cấp trong thức hải kết nối trực tiếp với thần trí của tên sát thủ. 'Ngươi nhìn xem sợi tơ oán khí đen ngòm đang cắm trên đỉnh đầu ngươi đi. Ngươi giết người để tích lũy oán khí, nhưng oán khí đó không thuộc về ngươi, nó được chuyển dịch lên thượng giới để nuôi dưỡng thọ nguyên cho kẻ khác, còn ngươi chỉ nhận lại sự hoại tử kinh mạch và cái chết thảm hại ở tuổi ba mươi.'
*Oong!!!*
Luồng u quang tím mát lạnh từ Vấn Đạo Đài tràn vào thức hải của Bạch Vô Thường, tịnh hóa hoàn toàn lớp sương mù oán khí xám xịt đang đầu độc tinh thần hắn bấy lâu nay. Đôi mắt đỏ ngầu của tên sát thủ dần trở nên trong vắt, tỉnh táo tột đỉnh. Nhìn thấy lớp hóa trang trắng bệch quỷ dị trên mặt mình qua hình bóng phản chiếu dưới vũng nước sàn nhà, hắn bỗng nhiên cảm thấy nhục nhã và kinh hoàng tột độ.
'Ta... ta vạn năm qua đã làm cái trò hề gì thế này? Ta tự xưng là sát thủ vô hình, nhưng lại luôn nói to lộ liễu vị trí trước khi ra tay ám sát? Ta điên rồi sao?' Bạch Vô Thường khóc rống lên thảm thiết, nước mắt làm trôi đi lớp phấn trang điểm giả dối, để lộ khuôn mặt thiếu niên gầy gò, đầy vết sẹo bầm tím của một kẻ phàm nhân nghèo khổ bị ép bước vào tiên lộ.
'Tôi... tôi xin lỗi... người tỉnh táo vĩ đại... xin hãy cứu tôi! Tôi không muốn làm khôi lỗi nữa!' Sát thủ quỳ rạp trong lưới sắt, cầu xin Diệp Thanh tha mạng.
Diệp Thanh dửng dưng thò tay vào trong ngực áo trắng rách nát của sát thủ, tịch thu một bức thư mật được niêm phong bằng sáp đen tà dị tỏa mùi xương cốt cháy đen. Hắn mở thư, ánh mắt lạnh lùng quét qua những cổ tự rực oán khí đỏ ngầu bên trong. Đó là mật tín mật liên kết giữa phủ thành chủ Sở Vạn Hùng và tà tu Phùng Hắc của Bạch Cốt Giáo ngầm phía Bắc nghĩa địa.
Nội dung bức thư ghi rõ kế hoạch hiến tế toàn bộ mười vạn phàm nhân và tu sĩ ngoại thành Giang Nam vào ngày rằm tháng chạp sắp tới tại Bạch Cốt Tế Đàn để thu hoạch oán khí tinh hoa cực hạn chuyển dịch lên Quy Nguyên Tông.
Đôi mắt Diệp Thanh co rụt lại, luồng sát ý lạnh lùng từ nhục thân phàm nhân bộc phát dâng cao. Đây không còn là cuộc chiến tranh giành sĩ diện vả mặt tầm thường của gia tộc nữa, mà là một cuộc đồ sát hiến tế diệt môn toàn thành trì đang cận kề.
*Ầm!!!*
Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên động địa từ hướng mỏ khoáng sản ngoại ô Diệp Gia Khoáng Mạch vọng lại, làm rung chuyển cả nền đá Tàng Thư Các. Một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ hách dịch từ xa truyền đến, khóa chặt hướng phủ đệ Diệp gia. Tiếng rống hống hách của chấp sự Chấp Sự Đường Quy Nguyên Tông Mã Đại Cát vang dội khắp bầu trời đêm Giang Nam:
'Diệp gia phản đồ! Dám trốn thuế tông môn! Chấp pháp đội nghe lệnh, niêm phong toàn bộ mỏ khoáng sản Diệp gia, kẻ phản kháng giết không tha!'
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!