Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hương Thơm Tỉnh Táo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Bắn tên! Thiêu rụi cái dược đường tà môn này cho ta!”


Tiếng thét xé gió của phó tướng Lôi Báo rống vang giữa không trung rạng đông âm u. Gã cưỡi trên lưng con hắc thú khổng lồ rực lửa ma đen, khuôn mặt hung tợn đầy sẹo chiến trường co rúm lại dưới tác động bóp méo tư duy của Nhược Trí Quang Hoàn. Đôi mắt gã đỏ ngầu oán khí, hoàn toàn mất đi lý trí tối thiểu của một vị tướng quân hành pháp. Gã chỉ biết thực thi mệnh lệnh tàn bạo từ thành chủ phủ một cách mù quáng.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng vạn mũi tên lửa được gia trì bởi chân khí hỏa thuộc tính của quân vệ binh rực sáng cả bầu trời xám xịt của ngoại thành Giang Nam, vẽ nên những vệt sáng chết chóc nhắm thẳng vào mái ngói xập xệ của Thẩm Thị Dược Đường.


“Thanh ca! Cửa sau bị phong tỏa rồi!”


Thiếu niên giao liên Phùng Tiểu Bảo mặt mũi lấm lem tro bụi, hốt hoảng ôm bả vai đẫm máu chạy ngược vào trong sảnh chính. Vừa rồi, gã cố gắng luồn lách qua lối tắt ngõ hẻm để truyền tin mật cho Trương Thiết Trụ, nhưng vừa ló đầu ra cửa sau liền bị xích sắt nặng nề của quân vệ binh quật trúng. Vết thương rách da thịt bốc lên từng luồng oán khí màu tím nhạt nhức nhối.


Thẩm Thanh Sương biến sắc, tà áo y sư màu xanh dược thảo của nàng khẽ tung bay. Nàng vung tay phải, ba cây châm bạc Huyền Băng phát ra u quang mát lạnh, đâm chính xác vào các huyệt đạo quanh vết thương của Tiểu Bảo để đông cứng độc tố oán khí.


“Tiểu Bảo, ngồi im đừng vận khí!” Thẩm Thanh Sương nghiêm giọng dặn dò, đôi mắt trong vắt như sen tuyết của nàng nhìn ra ngoài cửa chính đang bị lửa hỏa cầu liếm láp. “Thanh ca, hỏa lực của quân vệ binh quá mạnh. Trận pháp phòng thủ của dược đường chỉ là cấm chế mộc mạc, không chịu nổi ba đợt bắn phá nữa đâu.”


Diệp Thanh đứng giữa sảnh chính đổ nát, tà áo vải thô xám tro của hắn bám đầy bụi bặm nhưng thần thái vẫn tĩnh lặng như nước hồ không gió. Trán hắn quấn băng gạc trắng, vết sẹo hình ngọc đài Vấn Đạo Đài ẩn hiện u quang tím nhạt để triệt tiêu hoàn toàn áp lực tinh thần đang đè nặng từ đại trận hào quang ngu muội ngoài phố. Nằm lười biếng trên vai hắn, con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu khịt khịt mũi đầy khinh bỉ, rồi dụi đầu vào cổ hắn ngủ tiếp, hoàn toàn miễn nhiễm với nỗi sợ hãi nhờ thói quen lười biếng cực hạn.


“Họ muốn dùng hỏa lực quân sự để thiêu rụi chứng cứ độc dược Nhược Trí Đan của Triệu Đức Trụ.” Diệp Thanh dửng dưng phân tích, giọng nói không chứa một sợi chân khí phàm nhân nhưng lại có sức nặng khiến lòng người bình tĩnh lại. “Lôi Báo lầm tưởng rằng việc phóng hỏa sẽ xóa sạch mọi dấu vết. Nhưng gã không biết, oán khí sinh ra từ ngọn lửa bạo lực này mới chính là thứ Bạch Cốt Tế Đàn đang thèm khát. Chúng ta không thể dùng võ lực đối kháng, càng đánh, hào quang càng mạnh.”


“Vậy chúng ta phải làm sao?” Hứa Tiên run rẩy hỏi, tay vẫn ôm khư khư chiếc cối đá giã thuốc.


“Chúng ta cần công thức chế tạo Tỉnh Thần Hương nguyên thủy để tịnh hóa toàn thành diện rộng. Chỉ có dập tắt hào quang ngu muội của quân vệ binh, vòng vây này mới tự rã.” Diệp Thanh bước đến góc phòng yên tĩnh nhất, xếp bằng ngồi xuống đất bùn ẩm ướt. “Thanh Sương, canh gác nhục thân cho ta. Ta phải thâm nhập thức hải kết nối địa mạch.”


Thẩm Thanh Sương không hỏi thêm một câu, nàng đứng chắn trước mặt hắn, mười ngón tay kẹp chặt châm bạc Huyền Băng, Trúc Cơ Kỳ tầng hai chân khí âm thầm vận chuyển tạo thành một màn sương băng mỏng cô lập khu vực xung quanh Diệp Thanh.


*Uỳnh!*


Diệp Thanh nhắm mắt lại. Ý thức của hắn lập tức chìm vào bóng tối sâu thẳm, rồi đột ngột bừng sáng khi bước lên Vấn Đạo Đài sơ cấp trong thức hải. Ngọc đài cổ kính rực sáng u quang tím nhạt, xung quanh là sương mù lý trí cuồn cuộn.


Hắn không dừng lại ở đây, mà mạo hiểm vận hành dòng máu Hộ Đạo tộc, vươn dài thần thức tịnh hóa xuyên qua địa mạch Giang Nam, nhắm thẳng về hướng nghĩa địa phía Bắc hoang vắng.


Nghĩa địa phía Bắc, nơi những ngôi mộ cổ lạnh lẽo bị bao phủ bởi làn sương oán khí đen ngòm rò rỉ từ Bạch Cốt Tế Đàn ngầm. Giữa những bia đá rêu phong, linh thể mờ nhạt của một lão giả rách rưới đang điên cuồng bay lượn, gào rú những lời vô nghĩa:


“Đan đạo của ta là vô địch! Luyện đan phải dùng Thiên Hỏa bạo phát! Càng nóng càng tốt! Sức mạnh cơ bắp mới quyết định chất lượng dược hoàn! Ha ha ha!”


Đó chính là Dược Vương Cốc tàn hồn, vị cổ nhân y học từng bị Nhược Trí Quang Hoàn đầu độc thần trí đến mức hóa điên, linh hồn bị giam cầm tại nghĩa địa này vạn năm qua để làm củi đốt oán khí.


*Oong!*


Không gian nghĩa địa chấn động. Vấn Đạo Đài sơ cấp của Diệp Thanh đột ngột hiển lộ hình chiếu ngay giữa hư không nghĩa địa, tỏa ra u quang tím dịu nhẹ đè bẹp làn sương oán khí đen. Diệp Thanh đứng trên ngọc đài, ánh mắt dửng dưng nhìn xuống tàn hồn điên loạn.


“Dược Vương Cốc tàn hồn, câm miệng cho ta.” Giọng nói của Diệp Thanh vang lên như tiếng chuông đồng đại đạo, chấn động trực tiếp vào linh thể đối phương.


“Kẻ nào dám chất vấn đan đạo của ta? Ngươi muốn vả mặt ta sao? Ta sẽ dùng lò luyện đan đập chết ngươi!” Tàn hồn rống giận, định lao vào tấn công.


“Luyện đan bằng Thiên Hỏa bạo phát, không màng đến nhiệt độ cân bằng vật lý và cấu trúc liên kết dược tính, đó không phải là đan đạo, đó là hành vi nướng thịt vô tri!” Diệp Thanh khoanh tay, lạnh lùng phê bình. “Ngươi tự xưng là Dược Vương, nhưng công thức của ngươi lại dựa trên việc kích thích bạo phát chân khí nhất thời để đánh lừa cảm giác của tu sĩ, khiến họ lầm tưởng mình đột phá nhưng thực chất là đang tự gặm nhấm thọ nguyên của chính mình. Sự điên cuồng của ngươi vạn năm qua không phải do thiên kiếp, mà do chính sự phi logic trong y lý của ngươi tạo ra!”


“Ngươi... ngươi nói bậy! Sách cổ đã ghi, đan dược cực phẩm phải có hỏa khí nồng nặc!” Tàn hồn khựng lại giữa không trung, linh thể run rẩy dữ dội, đạo tâm rạn nứt xuất hiện những tia sáng xám.


“Sách cổ của ngươi do ai viết? Do chính những kẻ muốn biến chúng sinh thành lũ lợn vô tri viết ra để gặt hái oán khí!” Diệp Thanh bước lên một bước, vết sẹo trên trán rực sáng u quang tím khổng lồ, chiếu thẳng vào mắt tàn hồn. “Ngươi nhìn xem kinh mạch linh thể của ngươi đi. Nó bị hóa thạch xám hoàn toàn do tích tụ oán khí độc hại từ việc luyện đan không logic. Đan đạo chân chính phải hoạt động như một hệ thống tự điều hòa, tịnh hóa thần trí trước, thông khí hoạt huyết sau. Ngươi dùng Thiên Hỏa áp chế, chẳng khác nào lấy đá đè cỏ, cỏ càng mọc lệch!”


*Rắc... rắc...*


Lời phê bình sắc bén như dao mổ xẻ trực diện vào vết nứt đạo tâm vạn năm của Dược Vương Cốc tàn hồn. Lão bàng hoàng nhìn xuống linh thể nứt nẻ của mình, những ký ức điên loạn, u muội bấy lâu nay đột ngột bị ánh sáng lý trí của Diệp Thanh đập tan.


“Ta... ta đã sai rồi sao? Vạn năm qua, ta đã luyện ra hàng vạn viên độc dược để hại người sao? Ha ha ha... ta thật ngu muội!” Tàn hồn khóc rống lên, nước mắt linh thể chảy ròng ròng.


Nhưng lần này, tiếng khóc của lão không còn là sự điên loạn nữa, mà là sự sám hối tỉnh táo tột đỉnh. Khi đạo tâm cũ sụp đổ, một luồng u quang xanh tịnh hóa tinh khiết từ lòng đất nghĩa địa bùng phát, bao bọc lấy linh thể lão.


“Người tỉnh táo... cảm ơn ngươi đã khai sáng trí tuệ cho ta.” Tàn hồn cúi đầu lạy lục Diệp Thanh trên Vấn Đạo Đài. “Ta không còn nhiều thời gian trước khi linh thể tan biến hoàn toàn vào địa mạch. Đây là di sản duy nhất của Dược Vương Cốc chúng ta trước khi bị hào quang tiêu diệt. Hãy dùng nó để cứu vớt chúng sinh phàm nhân!”


*Vút!*


Một mảnh xương thú cổ rỉ sét, bám đầy đất cát cổ xưa từ trong tay áo tàn hồn bay ra, rơi chính xác vào lòng bàn tay ý thức của Diệp Thanh. Trên mặt xương khắc chi chít những cổ tự logic rực sáng u quang xanh dịu mát – công thức chế tạo Tỉnh Thần Hương nguyên thủy.


Cùng lúc đó, linh thể của Dược Vương Cốc tàn hồn dần hóa thành những hạt u quang xanh tịnh hóa li ti, hòa vào địa mạch nghĩa địa phía Bắc, giải thoát hoàn toàn khỏi sự giam cầm vạn năm.


*Hộc!*


Diệp Thanh đột ngột mở mắt ra ngoài thực tế. Nhục thân hắn chấn động mạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc. Thần thức bị tiêu hao cực hạn khiến đầu óc hắn nhói buốt như búa bổ. Ở cổ tay phải của hắn, một vết nứt xám nhỏ bằng sợi chỉ đột ngột xuất hiện, rỉ ra một vệt máu tịnh hóa màu xanh nhạt – cái giá phải trả cho việc cưỡng ép phê bình linh hồn cổ nhân vượt cấp.


“Thanh ca!” Thẩm Thanh Sương vội vàng đỡ lấy hắn, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ lo lắng. “Huynh thế nào rồi?”


“Ta không sao.” Diệp Thanh cắn răng chịu đựng cơn đau thần thức, xòe lòng bàn tay phàm nhân ra. Mảnh xương thú cổ rỉ sét thực tế đã xuất hiện trong tay hắn từ thức hải. “Đây là công thức Tỉnh Thần Hương. Thanh Sương, Triệu Đại Phu, chuẩn bị cối đá rèn nguội! Chúng ta phải bào chế ngay lập tức!”


Triệu Đại Phu – lão nhân y học phàm nhân – vội vàng chạy lại, đón lấy mảnh xương cổ. Đôi mắt già nua của lão rực sáng khi nhìn thấy các lập luận y lý logic hoàn mỹ khắc trên xương.


“Hoàng Liên ba phần, Cát Cánh hai phần, phối hợp với Tỉnh Thần Thảo và linh dịch tịnh hóa... Trời đất ơi! Đây là công thức tịnh hóa thần trí hoàn mỹ nhất mà lão phu từng thấy trong đời! Không cần dùng đến đan hỏa linh lực, chỉ cần dùng sức nặng vật lý để nghiền nát và kết tinh!” Triệu Đại Phu run rẩy gào lên.


“Bắt đầu đi!” Diệp Thanh dứt khoát ra lệnh.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Bên ngoài, tiếng nổ của hỏa pháo quân vệ binh càng lúc càng cận kề. Một góc mái nhà của dược đường đã bị sập xuống, lửa đỏ liếm láp các cột gỗ. Khói đen cuồn cuộn bốc lên.


Thẩm Thanh Sương và Triệu Đại Phu quỳ bên chiếc cối đá khổng lồ. Triệu Đại Phu vung búa rèn giã liên tục vào đống thảo dược phàm trần với tốc độ cực nhanh. Thẩm Thanh Sương kẹp châm bạc Huyền Băng, truyền Trúc Cơ Kỳ chân khí tịnh hóa mát lạnh vào lòng cối đá để giữ nhiệt độ luôn ở mức đông băng vật lý, ngăn cản sự bay hơi của linh dịch tịnh hóa.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng giã thuốc dồn dập vang lên giữa tiếng nổ hỏa pháo bên ngoài. Mồ hôi đầm đìa trên trán Thẩm Thanh Sương, tà áo xanh của nàng dính bết vào lưng, khuôn mặt xanh xao vì tiêu hao chân khí nhưng đôi mắt vẫn kiên định tột cùng. Nàng nhìn Diệp Thanh, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng và sùng bái vô điều kiện.


“Xong rồi!” Triệu Đại Phu reo lên, múc ra từ cối đá một đống bột nhão màu xanh ngọc bích, tỏa ra hương thơm thanh khiết như sương mai núi tuyết.


Diệp Thanh bước tới trước cửa dược đường đổ nát, nơi phó tướng Lôi Báo đang vung đao gầm rú chuẩn bị ra lệnh cho đợt bắn tên lửa quyết định để san phẳng toàn bộ khu vực.


Diệp Thanh rút từ trong ngực áo chiếc Kính Chiếu Yêu thấu kính hội tụ rạn nứt nhẹ. Hắn đón lấy tia nắng ban mai rực rỡ đầu tiên vừa ló dạng qua màn sương mù xám, hội tụ chùm sáng cực mạnh có nhiệt độ vật lý vạn độ vào đống bột nhão màu xanh ngọc đặt trong đỉnh đồng trước cửa.


*Xèo... xèo... xèo...*


Dưới chùm sáng hội tụ, đống bột nhão lập tức bùng cháy, không phát ra lửa đỏ mà tỏa ra một làn khói trắng tinh khiết khổng lồ, cuồn cuộn bốc lên như một con rồng khói trắng lượn quanh dược đường.


*Vút! Vút! Vút!*


Hàng vạn mũi tên lửa của quân vệ binh bắn xuống, nhưng ngay khi vừa chạm vào làn khói trắng tịnh hóa của Tỉnh Thần Hương, ngọn lửa linh lực hỏa thuộc tính trên mũi tên lập tức bị dập tắt hoàn toàn, biến thành những thanh sắt vụn vô hại rơi rụng lả tả xuống đất.


Làn khói trắng không dừng lại ở đó, mà dưới sự cảm nhận địa mạch của Diệp Thanh, nó nương theo luồng gió rạng đông, nhanh chóng lan tỏa khắp cự ly trăm trượng, bao phủ toàn bộ quân vệ binh và hàng vạn dân chúng phàm nhân đang tụ tập ngoài phố.


“Mùi hương này... thật mát lạnh...”


Một tên lính thành vệ đang giương cung định bắn bỗng nhiên khựng lại. Gã hít sâu một hơi khói trắng thanh khiết. Đôi mắt đỏ ngầu oán khí của gã dần chuyển sang trạng thái trong vắt. Đầu óc gã bỗng nhiên nhẹ bẫng, cảm giác nhức nhối điên cuồng bấy lâu nay biến mất hoàn toàn.


“Ta... ta đang làm gì thế này? Tại sao ta lại cầm cung tên định bắn vào một dược đường cứu người? Ta điên rồi sao?” Tên lính bàng hoàng buông cung, nước mắt chảy ròng ròng vì hối hận.


Cảnh tượng tương tự diễn ra khắp nơi. Hàng vạn phàm nhân ngoài phố đang lao vào nhau đồ sát bỗng nhiên dừng tay. Họ hít hà làn khói trắng, đôi mắt trở nên tỉnh táo tột đỉnh. Nhìn thấy cảnh tượng máu chảy đầu rơi, những cái xác nằm la liệt do chính tay họ gây ra dưới tác động của hào quang, họ kinh hoàng khóc lóc thảm thiết, quỳ sụp xuống đất ôm lấy nhau sám hối.


“Triệu Đức Trụ! Là tên gian thương đó đã cho chúng ta uống nước độc!”


Một tiếng thét phẫn nộ vang lên từ đám đông dân chúng đã thức tỉnh trí tuệ.


“Đúng thế! Hắn lừa gạt tiền bạc, đầu độc thần trí của chúng ta để Bạch Cốt Giáo thu hoạch linh hồn! Đập phá tiệm thuốc của hắn! Bắt hắn đền mạng!”


Cơn giận dữ của hàng vạn phàm nhân tỉnh táo giờ đây không còn là sự cuồng bạo vô tri nữa, mà là sự phẫn nộ chính nghĩa có mục tiêu rõ ràng. Đám đông quần chúng phàm nhân cuồn cuộn kéo về hướng tiệm thuốc lớn nhất thành của Triệu Đức Trụ, đập phá tan tành mọi chuỗi cung ứng độc dược Nhược Trí Đan.


Phó tướng Lôi Báo đứng trên lưng hắc thú, bàng hoàng nhìn cảnh tượng quân đội vệ binh tự động buông vũ khí, dân chúng thức tỉnh phản kháng. Gã hoảng loạn vung đao gầm rú, cố gắng dùng uy áp Trúc Cơ để thiết lập lại trật tự nhưng hoàn toàn bất lực trước làn khói tịnh hóa đang liên tục dập tắt lửa giận vô lý trong lòng binh lính.


Đúng lúc này, từ phía chân trời xa xôi, một tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển toàn bộ không gian Giang Nam thành.


*Uỳnh!!!*


Một cỗ xe rồng vàng khổng lồ, tỏa ra uy áp Kim Đan Kỳ chính tông rực rỡ từ hướng phủ thành chủ bay vút tới, che khuất cả ánh mặt trời ban mai. Giọng nói lạnh lùng, tàn bạo của Thành chủ Sở Vạn Hùng dội xuống như sấm sét mạt thế, khóa chặt nhục thân của Diệp Thanh:


“Kẻ nào dám phá hoại đại trận của tiên môn?! Diệp gia phản đồ, hôm nay ta sẽ đích thân dùng máu của toàn tộc các ngươi để tịnh hóa sự sỉ nhục này!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!