Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Dịch Bệnh Vô Tri

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù màu xám tro của Nhược Trí Quang Hoàn vào buổi sáng hôm nay dày đặc hơn thường lệ gấp mười lần. Nó không còn là những sợi tơ lơ lửng vô hại nữa, mà đã ngưng tụ thành một lớp mây mù quánh đặc, bao phủ khắp các ngõ hẻm của ngoại thành Giang Nam.


Từ trên lầu cao của Thẩm Thị Dược Đường nhìn xuống, Diệp Thanh khẽ nhíu mày. Vết sẹo hình ngọc đài Vấn Đạo Đài trên trán hắn ẩn sau lớp băng gạc trắng đang nhói buốt liên tục, phát ra những tia u quang màu tím nhạt để triệt tiêu áp lực tinh thần vô hình đang đè nặng lên đại não. Trên vai hắn, con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu – khịt khịt cái mũi hồng hào đầy khinh miệt, đôi tai vểnh lên nghe ngóng những tiếng gào rú hỗn loạn vang lên từ phía đầu phố.


“Giết! Ngươi dám liếc mắt nhìn ta? Ngươi khinh thường tôn nghiêm của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ như ta sao?”


“Chó nhà ngươi dám sủa vào hướng phủ đệ của ta! Đây là mối thù diệt tộc, hôm nay ta phải vả nát mặt ngươi để chứng minh đạo tâm!”


Tiếng đập phá, tiếng binh khí va chạm và những lời gào thét vô lý dội thẳng vào màng nhĩ. Hàng vạn phàm nhân và tu sĩ cấp thấp ngoài phố đang lao vào nhau đồ sát một cách điên cuồng chỉ vì những lý do dở hơi nhất. Một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng ba đang dùng đầu đập liên tiếp vào bức tường đá chỉ để chứng minh “đầu mình cứng hơn đá”, trong khi đám đông xung quanh liên tục reo hò cổ vũ cho hành vi vô tri đó. Oán khí màu đen xám bốc lên nghi ngút từ những vết thương, những cái xác nằm la liệt trên đường phố, rồi bị hút ngược lên bầu trời, chảy về phía nghĩa địa phía Bắc.


“Thanh ca, tình hình bên ngoài tệ quá rồi.”


Một giọng nói trầm ấm, điềm đạm vang lên sau lưng Diệp Thanh. Thẩm Thanh Sương bước ra từ gian phòng thuốc, tà áo y sư màu xanh dược thảo của nàng đã lấm lem tro bụi và vết máu của bệnh nhân. Khuôn mặt thanh tú như hoa sen tuyết của nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt trong vắt vẫn giữ được sự trầm tĩnh hiếm có. Nàng thoang thoảng mùi hương tịnh hóa tự nhiên, thứ hương thơm duy nhất có thể ngăn cản lớp sương mù xám xâm nhập vào thần trí.


“Dược đường của chúng ta đã chật kín người rồi.” Thẩm Thanh Sương khẽ thở dài, tay nàng vẫn cầm hộp châm bạc 'Huyền Băng'. “Hơn ba trăm phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đang phát điên trong sảnh chính. Họ tự cào cấu da thịt, gào rú đòi đi vả mặt hàng xóm. Trực giác y học của ta cho thấy đây không phải là một loại dịch bệnh tự nhiên. Tinh thần của họ bị kích thích bởi một nguồn năng lượng tà ác cực kỳ mạnh mẽ.”


Diệp Thanh quay người lại, ánh mắt dửng dưng nhưng sâu thẳm nhìn vào sảnh chính của dược đường. Ở đó, học trò y học Hứa Tiên đang lóng ngóng cầm một chén thuốc bắc bốc khói nghi ngút, cố gắng đổ vào miệng một gã tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng hai đang co giật điên cuồng.


“Tránh ra! Lão tử là đệ tử thiên tài! Ta phải đi khiêu chiến thành chủ!” Gã tu sĩ gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu oán khí, một cú gạt tay đầy chân khí hỗn loạn suýt chút nữa đánh vỡ chén thuốc của Hứa Tiên.


“Bệnh nhân này bị nóng trong người dẫn đến khí huyết nghịch hành! Ta đã dùng công thức giải nhiệt dân gian cổ truyền, thêm vào Hoàng Liên và Cát Cánh để hạ hỏa, nhưng tại sao cơn điên của hắn lại càng bùng phát mạnh hơn?” Hứa Tiên mếu máo, chiếc kính gọng tre tự chế trên sống mũi gã suýt rơi xuống đất.


“Hứa Tiên, dừng lại đi. Ngươi càng dùng thuốc bổ khí giải nhiệt thông thường, chỉ càng làm củi thêm vào lửa.” Diệp Thanh bước tới, đặt bàn tay phàm nhân rỗng tuếch không có chân khí của mình lên vai Hứa Tiên, nhẹ nhàng kéo gã lùi lại.


“Thanh ca, tại sao lại như vậy?” Hứa Tiên hoang mang hỏi.


“Y lý cổ truyền của ngươi hoạt động dựa trên giả định rằng cơ thể con người là một hệ thống tự điều hòa, chỉ cần thông khí hoạt huyết là bệnh sẽ tự khỏi. Nhưng ngươi đã quên mất một điều: thần trí của họ đang bị đầu độc bởi một loại ngoại lực cưỡng ép.” Diệp Thanh lạnh lùng phân tích. “Loại độc dược này hoạt động bằng cách kích thích tuyến thượng thận và đan điền bạo phát chân khí nhất thời, đồng thời đóng băng chín mươi phần trăm khả năng tư duy logic của đại não. Ngươi dùng thuốc hoạt huyết bổ khí, chẳng khác nào cung cấp thêm năng lượng cho cơn điên của họ phát tác dữ dội hơn.”


Thẩm Thanh Sương tiến lại gần, nhìn gã tu sĩ đang sùi bọt mép gầm rú. Nàng vung tay phải, ba cây châm bạc Huyền Băng phát ra u quang mát lạnh, đâm chính xác vào ba huyệt đạo Thanh Tâm trên đỉnh đầu của gã.


*Vút! Vút! Vút!*


Một luồng khí lạnh tịnh hóa chạy dọc vào thức hải của gã tu sĩ. Cơn co giật của gã lập tức giảm bớt, đôi mắt đỏ ngầu dần chuyển sang trạng thái đờ đẫn, rồi gã ngủ lịm đi.


“Tịnh Hóa Châm Pháp của ta chỉ có thể tạm thời phong tỏa kinh mạch thần thức của họ trong vòng nửa canh giờ.” Thẩm Thanh Sương nhìn Diệp Thanh, giọng nói đầy nghiêm túc. “Nếu không tìm ra nguồn gốc của độc chất này, khi châm bạc hết tác dụng, họ sẽ tự bạo đan điền mà chết. Thanh ca, huynh đã phát hiện ra điều gì trên đao của Hắc Phong Sát chưa?”


Diệp Thanh gật đầu. Hắn đi về phía chiếc bàn gỗ trong góc phòng, nơi đặt thanh đại đao bản rộng 'Hắc Phong' gỉ sét tịch thu từ thủ lĩnh phỉ khấu đêm qua. Hắn rút từ trong ngực áo ra chiếc Kính Chiếu Yêu – thấu kính hội tụ do hắn tự mài từ thủy tinh chợ đen ghép vào khung sắt nguội phàm trần.


Diệp Thanh đặt thấu kính dưới ánh sáng rạng đông chiếu qua cửa sổ, hội tụ một vệt sáng nhỏ, sắc nét lên lưỡi đao bám đầy vết xước.


*Xèo... xèo...*


Dưới nhiệt độ hội tụ cực hạn của ánh sáng vật lý thuần túy, lớp tinh thể mịn màu tím nhạt bám trên đao bắt đầu bốc lên một làn khói màu tím sậm, tỏa ra mùi hương tà dị, vừa ngọt lịm như mật ong lại vừa hôi thối mùi tử khí.


“Mùi này...” Thẩm Thanh Sương biến sắc, nàng che mũi lùi lại một bước. “Đây là mùi của Nhược Trí Đan! Nhưng tại sao nó lại xuất hiện trên đao của phỉ khấu?”


“Hắc Phong Sát và băng cướp của gã chỉ là lực lượng bạo lực vòng ngoài được Tào Lĩnh thuê để tiêu diệt Diệp gia.” Diệp Thanh thong thả cất kính lúp vào ngực. “Lớp tinh thể màu tím này thực chất là tàn dư độc chất Nhược Trí Đan tích tụ từ lâu trong đan điền của gã, rò rỉ ra ngoài qua mồ hôi và chân khí khi gã vung đao chiến đấu. Điều này chứng tỏ, Hắc Phong Sát đã uống Nhược Trí Đan với liều lượng cực lớn trong một thời gian dài để cưỡng ép duy trì tu vi Luyện Khí Kỳ tầng tám.”


“Nhưng Nhược Trí Đan là loại độc dược kiểm soát tinh thần cực kỳ đắt đỏ của tông môn, làm sao phỉ khấu ngoài thành lại có thể tiếp cận được?” Hứa Tiên tò mò hỏi.


“Bởi vì có kẻ đang cố tình phát tán nó diện rộng.” Ánh mắt Diệp Thanh lạnh lùng hướng về phía vại nước sinh hoạt lớn đặt ở sân sau dược đường. “A Sáng đêm qua đã báo cáo với ta, toàn bộ các chuyến hàng thảo dược tịnh hóa của chúng ta đi qua đường thủy sông Giang Nam đều bị chặn lại. Trong khi đó, tiệm thuốc lớn nhất thành của Triệu Đức Trụ lại đang phát miễn phí một loại 'Bồi Bổ Thiên Nguyên Nước' cho dân chúng để phòng ngừa dịch bệnh.”


“Triệu Đức Trụ!” Thẩm Thanh Sương cắn chặt môi, đôi mắt lộ rõ vẻ phẫn nộ. “Tên gian thương đó cấu kết với Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh để độc quyền dược phẩm phàm trần. Lẽ nào hắn đã...”


“Hắn đã pha trộn Nhược Trí Đan liều lượng nhẹ vào nguồn nước ngầm sinh hoạt của toàn bộ ngoại thành.” Diệp Thanh dứt khoát nói. “Hắn biến nguồn nước cứu mạng thành một đầm lầy vô tri. Dân chúng càng uống nước của hắn, thần trí càng suy giảm, dễ bị kích động bạo lực. Khi bạo lực bùng phát, oán khí sinh ra sẽ nuôi dưỡng Bạch Cốt Tế Đàn ngầm của Tào Lĩnh, đồng thời ép dân chúng phải tiếp tục bỏ tiền ra mua 'thuốc giải' giả danh đan dược tăng tu vi của Triệu Đức Trụ. Đây là một vòng lặp bóc lột hoàn mỹ về cả kinh tế lẫn tinh thần.”


“Một lũ cầm thú!” Thẩm Thanh Sương run lên vì giận dữ. Y đức thực nghiệm của nàng không cho phép nàng đứng im nhìn hàng vạn phàm nhân bị biến thành vật chứa linh lực vô tri.


Đúng lúc này, từ phía ngoài cửa gỗ của Thẩm Thị Dược Đường vang lên những tiếng la hét, chửi bới dữ dội của đám đông cuồng loạn.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Cánh cửa gỗ dày bị đập mạnh liên tục bởi gậy gộc và gạch đá. Tiếng gầm rú của hàng trăm phàm nhân bị nhiễm độc vang dội ngoài phố:


“Đập phá cái dược đường tà môn này đi! Triệu đại sư đã nói, Thẩm Thị Dược Đường hoang phí thảo dược tịnh hóa, tích tụ tà khí phong thủy làm hại toàn thành!”


“Giao tên phế vật Diệp Thanh ra đây! Hắn là kẻ phá hoại đại trận, mang tai họa dịch bệnh đến cho Giang Nam!”


“Đập cửa! Giết sạch bọn chúng!”


Đám đông bị tẩy não hoàn toàn, đôi mắt đỏ ngầu oán khí, đang điên cuồng đẩy mạnh vào cánh cửa gỗ. Cửa gỗ rạn nứt kêu *rắc... rắc*, bụi trần rơi lả tả.


“Thanh ca! Làm sao bây giờ? Họ đông quá, chúng ta không thể dùng võ lực chống lại phàm nhân vô tội!” Hứa Tiên hoảng hốt, cố gắng dùng bờ vai gầy yếu của mình để chặn cửa.


“Hứa Tiên, tránh ra.” Diệp Thanh thản nhiên bước tới. “Đối mặt với đám đông vô tri bị dẫn dụ, việc dùng bạo lực chỉ khiến oán khí tăng cao, trúng đúng bẫy của kẻ đứng sau. Chúng ta cần một bằng chứng thực nghiệm trực quan nhất để đập tan lời nói dối.”


Hắn quay sang Thẩm Thanh Sương: “Thanh Sương, chuẩn bị nước tịnh hóa thảo dược và châm bạc Huyền Băng. Chúng ta sẽ làm một cuộc thí nghiệm lâm sàng công khai ngay trước cửa dược đường.”


Thẩm Thanh Sương nhìn hắn, khẽ gật đầu, sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trong ánh mắt. Nàng nhanh chóng lấy ra một bát nước tịnh hóa thảo dược trong suốt, thoang thoảng hương sen mát lạnh.


*Rầm!!!*


Cánh cửa gỗ phía trước của Thẩm Thị Dược Đường cuối cùng không chịu nổi áp lực, bị đập phá vỡ đôi một góc lớn. Hàng chục phàm nhân điên cuồng, tay cầm gậy gộc gỉ sét, mắt trợn ngược chuẩn bị tràn vào bên trong.


Nhưng ngay khi cánh cửa đổ sập, một bóng người mập mạp, mặc áo gấm thêu tiền vàng lấp lánh bước lên trước. Triệu Đức Trụ phe phẩy chiếc quạt giấy bọc vàng, khuôn mặt bóng nhẫy mỡ nở một nụ cười gian trá, nham hiểm. Đi sau hắn là hàng chục hộ vệ Luyện Khí Kỳ cầm đao kiếm sắc bén.


“Ha ha ha! Diệp Thanh! Thẩm Thanh Sương! Các ngươi trốn ở đây sao?” Triệu Đức Trụ cười gằn, giọng nói được gia trì bởi chân khí Luyện Khí Kỳ tầng sáu dội thẳng vào tai đám đông bên ngoài. “Dân chúng Giang Nam thành nghe ta! Thẩm Thị Dược Đường này chính là nguồn cơn của dịch bệnh! Ta, Triệu Đức Trụ, chủ tiệm thuốc lớn nhất thành, hôm nay đại diện cho công lý của phủ thành chủ, đến đây để tịch thu toàn bộ các mẫu nước xét nghiệm giả mạo của chúng và tống giam tên phản đồ Diệp Thanh!”


“Tịch thu! Arrest bọn chúng!” Đám đông phàm nhân bị tẩy não bên ngoài reo hò điên cuồng, giơ cao gậy gộc đòi xông lên.


Diệp Thanh bước lên một bước, đứng ngay trước khe cửa đổ nát. Hắn khoanh tay trước ngực, tà áo thô xám tro khẽ bay trong gió bụi. Gương mặt hắn không hề có một tia sợ hãi, dửng dưng đối mặt với hàng trăm ánh mắt hung tợn.


“Triệu Đức Trụ, ngươi claim rằng tiệm thuốc của ngươi bán 'Bồi Bổ Thiên Nguyên Nước' cứu người, còn dược đường của Thẩm cô nương là nguồn phát dịch bệnh?” Diệp Thanh thong thả nói, giọng nói của hắn tuy không có chân khí nhưng lại cực kỳ rõ ràng, rành mạch, mang theo một sức thuyết phục kỳ lạ của lý trí tuyệt đối.


“Đúng thế! Toàn thành đều biết nước của ta uống vào tinh thần phấn chấn, tu vi tăng vọt! Còn nước của các ngươi chỉ khiến người ta co giật!” Triệu Đức Trụ đắc ý vung quạt.


“Vậy thì hãy nhìn cho kỹ.” Diệp Thanh đột ngột vung tay phải, chỉ thẳng vào gã tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng hai đang nằm bất tỉnh trên thềm đá dược đường – kẻ vừa được Thẩm Thanh Sương châm cứu tịnh hóa lúc nãy.


“Gã tu sĩ này tên là Lý Hổ, ngày hôm qua đã uống liên tiếp ba bát nước 'Thiên Nguyên' miễn phí từ tiệm thuốc của ngươi. Ngay sau đó, hắn phát điên, đòi giết chết chính đệ tử tạp dịch rèn trận của mình chỉ vì một cái liếc mắt. Triệu Đức Trụ, ngươi có dám để hắn tự làm chứng không?”


“Hừ! Hắn là kẻ có đạo tâm mỏng manh, tự phát điên thì liên quan gì đến nước của ta? Các ngươi đừng hòng ngụy biện!” Triệu Đức Trụ cười lạnh, ra lệnh cho hộ vệ: “Xông lên! Tịch thu toàn bộ nước ngầm của dược đường!”


“Đứng im!” Thẩm Thanh Sương đột ngột quát lớn. Nàng bước lên bên cạnh Diệp Thanh, tay cầm châm bạc Huyền Băng rực sáng u quang mát lạnh. Sự uy nghiêm của một Trúc Cơ Kỳ tầng hai y sư bộc phát nhẹ, ép đám hộ vệ của Triệu Đức Trụ phải khựng lại một nhịp.


Diệp Thanh không để lãng phí thời gian, hắn quay sang Lý Hổ đang dần tỉnh táo lại dưới tác dụng của châm bạc và hương tịnh hóa thảo dược.


“Lý Hổ, mở mắt ra nhìn cho kỹ. Ngươi có nhớ đêm qua ngươi đã làm gì không?” Diệp Thanh khẽ quát, thần thức của hắn thông qua Vấn Đạo Đài sơ cấp chấn động nhẹ vào thức hải của Lý Hổ, cưỡng ép gạt bỏ tàn dư oán khí màu tím đang che mắt gã.


Lý Hổ rùng mình một cái, đôi mắt đỏ ngầu đột ngột co rụt lại, chuyển sang trạng thái trong vắt của sự tỉnh táo. Gã nhìn quanh, nhìn thấy bàn tay mình bám đầy máu khô, nhìn thấy người đệ tử tạp dịch của mình đang đứng khóc lóc ở góc sân với vết thương đầy mình.


“Ta... ta đã làm gì thế này? Ta đã điên rồi sao? Tại sao ta lại định giết đệ tử của mình?” Lý Hổ bàng hoàng gào lên, gã quỳ sụp xuống thềm đá, nước mắt chảy ròng ròng. “Ta nhớ ra rồi... hôm qua sau khi uống nước miễn phí ở tiệm của Triệu Đức Trụ, đầu óc ta bỗng nhiên nóng bừng, trong tai liên tục có tiếng gầm rú đòi vả mặt, đòi sát phạt... Triệu Đức Trụ! Ngươi đã cho ta uống cái gì?!”


Đám đông phàm nhân bên ngoài bỗng nhiên im bặt. Lời tự thú đau đớn, chân thực của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tạm thời tỉnh táo giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu họ. Sự mê muội tập thể bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn rỡ.


“Lời nói của một kẻ điên không thể làm chứng! Các ngươi đã dùng tà thuật tẩy não hắn!” Triệu Đức Trụ hoảng hốt, khuôn mặt béo mập biến sắc, gã vội vàng vung quạt giấy bọc vàng định kích hoạt chân khí Luyện Khí tầng sáu để ra đòn diệt khẩu Lý Hổ.


“Triệu Đức Trụ, ngươi muốn tiêu hủy chứng cứ sao?” Diệp Thanh lạnh lùng bước lên chặn trước Lý Hổ. Hắn giơ cao chiếc Kính Chiếu Yêu thấu kính hội tụ, hướng vệt sáng mặt trời rực rỡ thẳng vào chiếc quạt giấy bọc vàng của gã gian thương.


*Xèo... xèo...*


Dưới vệt sáng hội tụ vật lý cực mạnh, lớp mạ vàng giả trên quạt giấy lập tức bị nung chảy bốc khói đen cơ học, để lộ ra lớp xương quạt làm bằng xương cốt phàm nhân nhiễm oán khí tà ác của Bạch Cốt Giáo bên trong.


“Nhìn cho kỹ đi!” Diệp Thanh đọc to kết quả thực nghiệm y khoa trước toàn thể đám đông dân chúng đang đứng chứng kiến ngoài phố. “Chiếc quạt của Triệu Đức Trụ được chế tạo từ xương cốt hiến tế, liên tục phát ra oán khí để kích hoạt chất độc Nhược Trí Đan trong nước ngầm. Hắn không phải là dược sĩ cứu người, hắn là kẻ đầu độc kinh tế và tinh thần của toàn bộ Giang Nam thành trì!”


“Triệu Đức Trụ bán thuốc độc! Hắn lừa gạt linh thạch của chúng ta!”


“Đập phá tiệm thuốc của hắn! Trả lại sự trong sạch cho nguồn nước!”


Đám đông dân chúng phẫn nộ tột độ khi nhìn thấy xương cốt tà ác lộ ra trên chiếc quạt của Triệu Đức Trụ. Sự thật trần trụi đã đánh sập hoàn toàn lời nói dối của gã gian thương. Hàng trăm phàm nhân tỉnh táo lại, gào rú đòi lao vào xé xác Triệu Đức Trụ.


“Các ngươi... lũ phàm nhân ngu muội dám phản loạn sao?!” Triệu Đức Trụ sợ hãi lùi lại sau lưng các hộ vệ, mồ hôi hột chảy ròng ròng.


Nhưng ngay khi tình thế chuẩn bị đảo ngược hoàn toàn, từ phía cuối phố bỗng nhiên vang lên những tiếng stomp cơ học nặng nề, dồn dập của hàng vạn chiến ủng sắt nện xuống mặt đường đá lát.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ cuồng bạo, lạnh lùng từ xa càn quét tới, đè bẹp hoàn toàn sự phẫn nộ của đám đông dân chúng. Nhiều phàm nhân yếu ớt lập tức bị chấn động đến mức ngã quỵ xuống đất, máu tươi rỉ ra từ tai.


Đám đông phẫn nộ hoảng sợ dạt ra hai bên đường.


Từ trong màn sương mù xám xịt của ngoại thành, một đội quân thành vệ binh mặc giáp sắt xám nặng nề, cầm khiên nặng và giáo dài gỉ sét rầm rập tiến vào bao vây chặt chẽ toàn bộ Thẩm Thị Dược Đường.


Dẫn đầu đội quân là phó tướng thành vệ Lôi Báo. Gã cưỡi trên một con hắc thú khổng lồ rực lửa ma đen, khuôn mặt hung tợn đầy vết sẹo chiến trường, đôi mắt đỏ ngầu oán khí do ảnh hưởng nặng nề từ Nhược Trí Quang Hoàn. Lôi Báo vung thanh đao thép nặng 'Báo Gầm' chỉ thẳng vào đầu Diệp Thanh và Thẩm Thanh Sương, giọng nói ồm ồm như sấm sét dội thẳng vào dược đường:


“Thành chủ có lệnh mật! Thẩm Thị Dược Đường suspected của tội chế tạo tà dược phát tán dịch bệnh, mưu phản chống lại phủ thành chủ! Bao vây toàn bộ dược đường! Tiêu hủy toàn bộ vại nước, thảo dược tịnh hóa và mạt sát toàn bộ những kẻ phản kháng tại chỗ!”


Sát ý đẫm máu bùng phát dữ dội. Lôi Báo vung tay ra lệnh, hàng trăm binh lính thành vệ bắt đầu giương cung lắp tên lửa rực lửa chân khí, chuẩn bị phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ dược đường để bịt đầu mối.


Thẩm Thanh Sương nắm chặt châm bạc Huyền Băng, đứng sát bên cạnh Diệp Thanh, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ nghiêm nghị quyết tử.


“Thanh ca, họ muốn dùng vũ lực quân sự để tiêu hủy toàn bộ chứng cứ dược lý của chúng ta.”


Diệp Thanh khẽ vuốt ve cái bụng mềm mại của con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu trên vai, đôi mắt hắn sâu thẳm tĩnh lặng như mặt nước hồ không gió trước cơn bão lớn.


“Đừng lo lắng. Trận chiến y lý đã thắng, bây giờ... là lúc chúng ta chuẩn bị phá vỡ vòng vây bạo lực này.” Hắn thì thầm, vết sẹo trên trán bắt đầu rực sáng u quang tím khổng lồ ẩn sau lớp băng gạc trắng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!