Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Trận Kỳ Sắt Nguội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười sằng sặc của Hắc Phong Sát vang dội giữa sân phủ Diệp gia, xé toạc màn đêm u ám.


Lửa từ nhà kho chứa linh thạch thô bị đốt cháy hừng hực, liếm vào không trung những lưỡi lửa đỏ rực, soi rõ khuôn mặt hung tợn của gã thủ lĩnh phỉ khấu. Gã vác thanh đại đao bản rộng 'Hắc Phong' gỉ sét trên vai, chân khí Luyện Khí Kỳ tầng tám bộc phát thành những luồng gió lốc màu xám đen cuộn xoáy xung quanh nhục thân.


Dưới thềm đá sảnh chính, gia chủ Diệp Hoài Sơn đang nằm liệt vị, lồng ngực phập phồng, máu tươi nhuộm đỏ chòm râu quai nón rậm rạp. Độc sương oán khí từ hũ gốm của tà tu vẫn đang âm ỉ ăn mòn kinh mạch của ông, khiến đôi mắt ông mờ mịt, chân khí Luyện Khí tầng chín bị khóa chặt không thể vận hành.


“Hoài Sơn huynh! Ngươi nhìn xem, đây chính là cái giá của sự 'tỉnh táo' mà con trai ngươi mang lại!” Tam trưởng lão Diệp Hoài Hải ngoài sân gào lên, dù bả vai lão cũng đang rỉ máu do đòn phản phệ của Huyết Long Đao. “Nếu các ngươi nghe ta, không dùng ba cái trò sổ sách phàm trần kia, mà cùng ta dùng Huyết Hải Sát Quyết vả mặt lũ phỉ khấu này, làm sao gia tộc lại rơi vào cảnh diệt môn thế này? Đây là nghịch cảnh! Nhưng nghịch cảnh chính là cơ hội để ta cứu thế!”


Nấp sau cột đá tối tăm nơi hành lang hành lang, Diệp Thanh khẽ thở dài. Trán hắn quấn lớp băng gạc trắng, vết sẹo hình ngọc đài Vấn Đạo Đài ẩn hiện những tia u quang màu tím nhạt, nhói buốt liên tục. Thần thức của hắn đang quét nhanh qua địa mạch phủ đệ, mổ xẻ hành vi của từng người.


*Tam trưởng lão vẫn đang hoang tưởng về kịch bản 'vực sâu thức tỉnh' của Nhược Trí Quang Hoàn. Lão không nhận ra thanh Huyết Long Đao trên tay lão đang liên tục phóng ra oán khí để đầu độc chính thần trí lão. Còn phụ thân... sĩ diện hảo của ông đã bị chà đạp đến mức cực hạn, đan điền bạo phát vô lý dẫn đến trúng độc sâu.*


Nằm trên vai Diệp Thanh, con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu – khẽ khịt mũi đầy khinh miệt. Nó dùng cái đuôi mập mạp gạt nhẹ vào má hắn, đôi mắt tròn xoe nhìn về phía góc Đông Bắc đang rò rỉ oán khí xám xịt.


“Thanh nhi, đừng dùng mắt phàm để nhìn.”


Một giọng nói trầm khàn, già nua đột ngột vang lên ngay sát bên tai Diệp Thanh. Lão bộc mù quét rác Tần Thiết Y không biết đã đứng bên cạnh hắn từ lúc nào. Lão vẫn mặc bộ áo vải thô xám vá chằng vá đắp, tay cầm cây chổi tre cổ kính, nhưng đôi bàn chân trần của lão lại đang bấm chặt vào mặt đất đá lát hành lang.


“Hãy cởi giày ra. Dùng da thịt của phàm nhân để cảm nhận nhịp thở của đất. Địa mạch rạn nứt tại ba trượng phía trước, hành thủy quy thổ, oán khí tụ tại khuyết góc. Muốn vá lại, không thể dùng linh khí của tiên nhân, mà phải dùng gông xiềng của phàm trần.” Tần Thiết Y thì thầm, thần thức của lão âm thầm tịnh hóa một vùng không gian nhỏ xung quanh Diệp Thanh, che giấu hoàn toàn hơi thở của hắn trước thần nhãn quét của thành chủ phủ và phỉ khấu.


Diệp Thanh không do dự, hắn lập tức cởi bỏ đôi giày cỏ, đặt hai bàn chân trần lên nền đá lạnh buốt. Trong khoảnh khắc đó, thông qua vết sẹo Vấn Đạo Đài trên trán, hắn cảm nhận được một luồng rung động cơ học tinh vi chạy dọc từ lòng đất lên đại não.


Địa mạch của Diệp gia phủ đệ giống như một tấm lưới dệt bằng các sợi chỉ linh lực xanh lam, nhưng tại góc Đông Bắc, các sợi chỉ này đã bị thanh Huyết Long Đao của Tam trưởng lão chém đứt cơ học, tạo ra một hố đen oán khí xoáy tròn, liên tục hút tủy linh lực của đại trận.


“Ta hiểu rồi. Trận pháp bị phá hủy cơ học thì phải dùng cơ học để khóa chặt.” Diệp Thanh thầm nghĩ. Hắn quay sang phía phòng rèn ngầm sát cạnh Tàng Thư Các. “Lý thúc, sắt nguội đã sẵn sàng chưa?”


Trong bóng tối của gian phòng rèn, thợ rèn phàm nhân Lý Đại Đầu đang đứng trần ngực cuồn cuộn cơ bắp bám đầy than đen và mồ hôi. Đôi bàn tay thô ráp của gã bị bỏng nhẹ, đỏ rực do phải rèn nguội sắt liên tục vạn lần dưới nhiệt độ cực hạn. Gã vác cây búa rèn khổng lồ 'Chấn Thiên', thở hổn hển dâng lên bốn lá cờ sắt nguội khổng lồ cùng một hệ thống bánh răng cơ khí thô sơ.


“Diệp thiếu gia! Theo đúng bản vẽ cơ học Mặc Gia của ngài, bốn lá cờ Trận kỳ ẩn khí bằng Sắt nguội Giang Nam đã được rèn nguội vạn lần để loại bỏ hoàn toàn tạp chất linh lực! Hệ thống bánh răng truyền động cơ khí bằng đồng đỏ cũng đã lắp ráp xong!” Lý Đại Đầu khàn giọng nói, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng tràn đầy sự kiên định của một phàm nhân khao khát đòi lại công đạo.


“Tốt lắm. Lý thúc, giữ chặt chốt truyền động. Khi ta ra lệnh, hãy dùng búa Chấn Thiên đập mạnh vào trục chính để cắm trận kỳ xuống địa mạch!” Diệp Thanh lạnh lùng ra lệnh.


Lúc này ngoài sân, Hắc Phong Sát đã mất kiên nhẫn. Lão nhìn thấy đội phòng thủ khiên gỗ của A Lực đang dẻo dai chặn chặt lối vào sảnh chính, liền gầm lên một tiếng đầy giận dữ:


“Lũ phàm nhân rác rưởi! Chết đi cho ta! Cuồng Phong Đao Pháp!!!”


Hắc Phong Sát vung thanh đại đao 'Hắc Phong', bộc phát toàn bộ chân khí Luyện Khí tầng tám. Luồng đao khí màu xám đen cuốn theo cát đá bão bụi, chém mạnh một nhát bạo kích vào chính giữa phòng tuyến khiên gỗ.


*Rầm!*


Tấm khiên gỗ gia cố đinh sắt của A Lực bị chém vỡ đôi, luồng lực lượng vật lý cực mạnh hất văng gã và ba gia đinh phàm nhân ngã nhào ra đất, máu tươi phun ra từ khóe miệng. Phòng tuyến sảnh chính hoàn toàn bị phá vỡ.


“Ha ha ha! Bản thiết kế thức tỉnh của tên phế vật Diệp Thanh đâu? Mau giao ra đây!” Hắc Phong Sát gầm rú, sải bước dài tiến thẳng về phía Tàng Thư Các Diệp Gia – nơi lão cảm nhận được có luồng dao động trận kỳ ẩn khí đang bảo vệ Diệp Dao.


Lão vung đao bản rộng, chém mạnh một nhát vào cánh cửa gỗ cổ kính của Tàng Thư Các.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ dày bị chém vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn bay tứ tung. Nhưng ngay khi bụi mù tan đi, Hắc Phong Sát bỗng khựng lại.


Đứng sau cánh cửa đổ nát không phải là một nha đầu yếu ớt, mà là Diệp Thanh. Hắn vẫn khoác trên mình bộ trường bào vải thô xám rách bám đầy bụi tàng thư, trán quấn băng gạc trắng, thần thái thong dong, dửng dưng đối mặt với lưỡi đao rực lửa chân khí của thủ lĩnh phỉ khấu.


Phía sau hắn là một bức tường dựng bằng các tấm sắt nguội màu đen kịt, không hề phản chiếu ánh sáng mặt trăng.


“Tên phế vật tạp dịch! Ngươi tự ra nộp mạng sao?” Hắc Phong Sát cười gằn, vung đao định chém đôi Diệp Thanh.


“Hắc Phong Sát, ngươi có biết tại sao đao pháp của ngươi tuy dũng mãnh nhưng sau mỗi lần chém hụt, ngươi luôn phải dừng lại nửa nhịp để điều chỉnh trọng tâm không?” Diệp Thanh đứng khoanh tay, giọng nói bình thản vang lên giữa tiếng lửa cháy.


“Cái gì?” Hắc Phong Sát khựng lại một nhịp do bị chọc trúng sơ hở võ học.


“Bởi vì thanh đại đao 'Hắc Phong' của ngươi nặng tới tám mươi cân, nhưng đùi trái của ngươi từng bị thương tích dã thú, dẫn đến lực trụ không đều. Mỗi lần ngươi vung đao bạo phát chân khí, trọng tâm nhục thân của ngươi đều bị dồn lệch sang chân trái. Ngươi đang dùng linh lực để cưỡng ép bù đắp cho sự mất cân bằng vật lý đó. Chỉ cần mất đi linh lực, ngươi... thậm chí không vung nổi thanh đao này.” Diệp Thanh lạnh lùng phân tích tâm lý học hành vi võ học.


“Lảm nhảm cái gì đó! Chết đi!” Hắc Phong Sát phẫn nộ gầm lên, vung đao chém thẳng xuống đầu Diệp Thanh.


“Lý thúc! Thả chốt! Kích hoạt cơ quan!” Diệp Thanh đột ngột quát lớn.


Sâu trong mật thất, thợ rèn Lý Đại Đầu gầm lên một tiếng, vung cây búa khổng lồ 'Chấn Thiên' đập mạnh một cú như sấm sét vào trục chính của hệ thống bánh răng đồng đỏ.


*Két! Két! Két! Rầm!*


Hệ thống bánh răng cơ khí sắt nguội khổng lồ bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, phát ra những tiếng va chạm cơ học lách cách giòn giã. Dưới lực truyền động khổng lồ của bánh răng, bốn lá cờ sắt nguội Trận kỳ ẩn khí đặt tại bốn góc Đông Bắc lập tức bị đẩy mạnh xuống đất, cắm ngập sâu ba thước vào đúng bốn nút thắt địa mạch rạn nứt mà Tần Thiết Y đã chỉ dẫn.


*Uỳnh!*


Một làn sóng chấn động vật lý không màu, không mùi lan tỏa ra xung quanh cự ly năm mươi mét.


Vùng không linh khí hoàn toàn được kích hoạt.


Trong nháy mắt, luồng chân khí màu xám đen rực lửa trên thanh đại đao của Hắc Phong Sát lập tức tắt ngấm như ngọn nến gặp bão. Không chỉ có đao khí biến mất, mà toàn bộ linh lực trong đan điền Luyện Khí Kỳ tầng tám của gã cũng bị cách ly hoàn toàn, kinh mạch rỗng tuếch không thể cảm nhận được bất kỳ sợi chân khí nào xung quanh.


“Cái... cái gì thế này? Chân khí của ta đâu? Yêu thuật gì thế này?!” Hắc Phong Sát kinh hoàng hét lên. Thanh đại đao nặng tám mươi cân bỗng trở nên nặng trĩu như một ngọn núi, kéo sụm cả cánh tay phải của gã xuống đất do mất đi linh lực nâng đỡ.


Dưới tác động của vùng không linh khí, toàn bộ hàng trăm phỉ khấu ngoài sân cũng bị mất sạch chân khí, đao kiếm bốc lửa của chúng lập tức biến thành những thanh sắt rỉ sét tầm thường. Chúng hoang mang, lảo đảo đứng không vững.


Đúng lúc này, từ trong phòng sách, đường ca Diệp Thiên Long đột ngột tỉnh dậy sau cơn mê đạo tâm. Nhìn thấy thủ lĩnh phỉ khấu đang bị mất linh lực đứng đờ người, thói ảo tưởng sức mạnh và sĩ diện hảo của hắn lại bùng phát.


“Ha ha ha! Cơ hội vả mặt cứu thế của ta đến rồi! Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây! Hắc Phong Sát, hãy xem kiếm thần Diệp Thiên Long ta đây!” Diệp Thiên Long hét lớn, vung thanh kiếm gãy khảm ngọc giả định lao ra ngoài sân lập công.


Nhưng hắn chưa kịp bước qua cửa, một đòn bẩy cơ khí bằng sắt nguội của hệ thống bánh răng đang xoay tròn dưới đất bỗng gạt nhẹ vào cổ chân hắn.


*Bộp! Rầm!*


Diệp Thiên Long ngã nhào úp mặt xuống đất bùn bẩn thỉu, thanh kiếm giả văng ra xa.


“Đường ca, nằm im đó chép phạt logic học cho ta, đừng làm vướng chân!” Diệp Thanh thản nhiên nói, không thèm quay đầu lại nhìn.


“Thạch Đầu! Ra trận!” Diệp Thanh ra lệnh.


Từ sau bức tường sắt nguội, vệ sĩ phàm nhân Thạch Đầu vóc dáng vạm vỡ như gấu rừng bước ra. Gã không có tu vi, không có linh lực, nhưng sở hữu sức mạnh cơ bắp bẩm sinh khổng lồ nhờ vạn ngày rèn luyện phàm trần. Thạch Đầu ôm khư khư tấm khiên đá khổng lồ tự đẽo nặng hàng trăm cân, gầm lên một tiếng như dã thú hoang dã, lao thẳng về phía Hắc Phong Sát.


*Rầm!!!*


Hắc Phong Sát đang bị mất sạch linh lực, nhục thân trở nên yếu ớt như một phàm nhân bình thường, lại bị đè nặng bởi thanh đao tám mươi cân, làm sao né tránh kịp đòn bạo kích vật lý này.


Tấm khiên đá khổng lồ đập mạnh vào ngực gã. Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên trong đêm tối. Hắc Phong Sát bị bắn văng ngược ra xa hơn năm trượng, ngã nhào xuống đất bùn ngoài sân, thổ huyết liên tục, mặt mũi bầm tím.


“Thủ lĩnh bị đánh bại rồi! Chạy mau!”


Hàng trăm phỉ khấu hoang mang tột độ khi thấy thủ lĩnh mất sạch tu vi bị một phàm nhân đập bay. Chúng vứt bỏ đao kiếm, điên cuồng dẫm đạp lên nhau chạy trốn qua lỗ hổng góc Đông Bắc.


Cuộc đột kích đẫm máu ban đêm của băng cướp Hắc Phong Bang đã bị đẩy lùi hoàn toàn bởi sức mạnh cơ học phàm nhân của Diệp Thanh.


Diệp Thanh bước thong dong ra giữa sân, bế con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu đặt lại lên vai. Hắn đi đến sát nhục thân đang nằm rên rỉ của Hắc Phong Sát, thanh Kiếm gãy Tịch Diệt gác nhẹ lên cổ gã.


“Hắc Phong Sát, cuộc chơi kết thúc rồi.” Diệp Thanh lạnh lùng nói.


Hắn khẽ cúi người, dùng ngón tay kẹp lấy thanh đao 'Hắc Phong' gỉ sét của gã để kiểm tra. Đột ngột, thông qua Thần Thức Tịnh Hóa, Diệp Thanh nhìn thấy trên lưỡi đao bản rộng có bám dính một lớp tinh thể mịn màu tím nhạt, đang phát ra u quang oán khí rất nhẹ.


Hắn khẽ đưa tinh thể lên mũi ngửi thử.


*Mùi thảo dược giải nhiệt... hòa lẫn với độc tố oán khí tinh hoa bòn rút thọ nguyên...*


“Nhược Trí Đan...”


Diệp Thanh nheo mắt, vết sẹo trên trán nhói buốt dữ dội. Manh mối độc dược này dẫn thẳng đến tiệm thuốc Triệu Đức Trụ và nguồn nước ngầm của Giang Nam thành. Một đại dịch điên loạn vô tri quy mô lớn hơn sắp sửa bùng phát toàn thành trì.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!