Gia Môn Hé Mở
Đêm Giang Nam tĩnh mịch đến đáng sợ.
Lớp sương mù xám nhạt của Nhược Trí Quang Hoàn như một tấm lụa u ám khổng lồ bao phủ lên toàn bộ thành trì, khiến ánh trăng rằm treo trên cao cũng bị nhuộm thành một màu vàng bủng, bết dính và ma mị. Trong không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc của bùn đất hoại tử rò rỉ từ phía U Minh Cực Uyên ngoài thành, hòa lẫn với thứ oán khí xộc xệch phát ra từ những con ngõ tối tăm, nơi những tu sĩ Luyện Khí Kỳ đang gầm gừ, tranh cãi nhau chỉ vì một cái liếc mắt vô tình.
Tại Diệp Gia Phủ Đệ, không khí lại mang một vẻ căng thẳng khác thường.
Trong phòng tài vụ ngột ngạt, quản gia A Phúc đang ngồi xổm bên cạnh rương sắt lớn, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên khuôn mặt già nua bám đầy vết mực. Lão dùng đôi bàn tay thô ráp, run rẩy đếm đi đếm lại những viên linh thạch hạ phẩm lấp lánh rực rỡ xếp thành từng chồng ngay ngắn. Mười vạn linh thạch thực tế! Đây là số tiền khổng lồ thu được từ buổi đấu giá ngược mỏ khoáng sản cực phẩm giả tại Vạn Bảo Các ban trưa, đủ để Diệp gia xóa sạch mọi khoản nợ thế chấp cũ và tạm thời thoát khỏi thòng lọng siết nợ của Lý gia.
“Thiếu gia... mười vạn linh thạch này thực sự đã được kiểm kê đầy đủ, không thiếu một viên.” A Phúc ngước mắt nhìn về phía góc phòng, giọng nói run rẩy đầy kính sợ. “Nhưng lão nô vẫn thấy lo lắng. Lý Thiên Bá phá sản hoàn toàn, cả đời tích lũy của Lý gia coi như tan thành mây khói. Lão quái vật kia nổi tiếng là tàn nhẫn, làm sao chịu cam tâm nuốt trôi cục tức này?”
Diệp Thanh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ trắc cũ kỹ, tà áo thô xám tro dính đầy bụi bặm của Tàng Thư Các khẽ rủ xuống. Trán hắn quấn một lớp băng gạc trắng, che giấu vết sẹo hình ngọc đài Vấn Đạo Đài đang thỉnh thoảng nhói buốt, phát ra những tia u quang màu tím nhạt. Thần thức của hắn đang bị kiệt quệ nhẹ sau cuộc đấu trí tài chính căng thẳng ban trưa.
Nằm lười biếng trên đùi hắn là con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu. Nó híp đôi mắt tròn xoe, thỉnh thoảng khẽ khịt khịt mũi đầy khinh miệt khi ngửi thấy mùi oán khí xám xịt từ phía xa, rồi lại lười nhác gặm một viên linh thạch thô rách nát như gặm xương khô.
“A Phúc, tiền tệ có thể xóa sạch nợ nần trên giấy tờ, nhưng không thể xóa bỏ thói vô tri đã ăn sâu vào tủy tủy của tu sĩ dưới ảnh hưởng của hào quang.” Diệp Thanh khẽ vuốt ve cái bụng mềm mại của con mèo mập, giọng nói trầm tĩnh, dửng dưng như nước hồ không gió. “Lý Thiên Bá là kẻ có tư duy tuyến tính cực đoan. Khi bị dồn vào đường cùng tài chính, phản ứng tự nhiên của lão sẽ không phải là tìm cách khôi phục kinh tế, mà là bộc phát bạo lực vật lý để tiêu diệt nguồn gốc gây ra sự nhục nhã của mình. Đêm nay, Giang Nam thành sẽ không yên bình.”
“Vậy chúng ta phải làm sao? Hộ tộc đại trận của chúng ta...” A Phúc lo lắng hỏi.
“Trận pháp bị phá hủy cơ học thì phải dùng cơ học để phòng thủ.” Ánh mắt Diệp Thanh lấp lóe tia sáng lý trí tối cao. “Ta đã bảo ngươi liên lạc với thợ rèn Lý Đại Đầu để chuẩn bị các linh kiện sắt nguội chưa?”
“Đã... đã chuẩn bị xong rồi ạ. Lý Đại Đầu đang rèn nguội vạn lần dưới hầm lò ngoại thành, nhưng sắt nguội không chứa linh khí, làm sao chống lại pháp bảo tu tiên?”
“Chính vì nó không chứa linh khí, nó mới là vũ khí mạnh nhất để cách ly ma pháp.” Diệp Thanh thản nhiên đáp.
Cùng lúc đó, tại góc Đông Bắc của Diệp Gia Phủ Đệ, dưới bóng tối âm u của rặng tre già rậm rạp.
Tam trưởng lão Diệp Hoài Hải đang đứng im lặng, khuôn mặt đỏ gay như say rượu dưới ánh trăng nhạt. Đôi mắt lão trợn trừng, hằn lên những tia máu đỏ sậm tà dị. Trên tay lão, thanh Huyết Long Đao bằng sắt gỉ đang khẽ rung động, phát ra những tiếng kêu oán oán như tiếng quỷ khóc thần gào. Luồng oán khí tinh hoa màu đen kịt từ lưỡi đao liên tục gặm nhấm, đầu độc thần trí lão, khiến lớp sương mù xám trên đầu lão cuộn xoáy điên cuồng.
“Diệp Thanh... tên tạp dịch rác rưởi ấy nghĩ mình là ai?” Diệp Hoài Hải lầm bầm, giọng nói khàn đặc đầy oán hận. “Hắn dùng ba cái trò sổ sách phàm trần để giải quyết nợ nần, khiến Diệp gia trở nên bình yên, tỉnh táo? Thật là một sự sỉ nhục! Tu tiên giả là phải huyết chiến, phải vả mặt, phải dẫm nát đối thủ dưới chân để đoạt lấy khí vận! Nếu không có nguy hiểm, làm sao ta – một Trúc Cơ Kỳ tầng một – có cơ hội nhảy ra cứu thế, thể hiện uy thế tuyệt đối trước bàn dân thiên hạ?”
Oán khí trong Huyết Long Đao rít lên, khuếch đại thói sĩ diện hảo và lòng ghen tị của lão lên gấp trăm lần. Dưới tác động bóp méo tư duy của Nhược Trí Quang Hoàn sơ cấp, Diệp Hoài Hải tin rằng việc tạo ra một tình huống nguy kịch cho gia tộc là cách duy nhất để lão kích hoạt hiệu ứng “vực sâu thức tỉnh”, đột phá tu vi giả tạo.
Lão già điên cuồng tiến đến sát trận nhãn hạch tâm của góc Đông Bắc hộ tộc đại trận. Trận nhãn là một khối thạch anh cổ kính rực sáng u quang xanh lam, đang duy trì kết giới phòng thủ của phủ đệ.
Diệp Hoài Hải cười gằn một tiếng đầy vô tri, lão vung thanh Huyết Long Đao chém mạnh một nhát vào chốt cơ học liên kết trận nhãn.
*Rắc!*
Tiếng đá vỡ giòn giã vang lên trong bóng đêm. Luồng u quang xanh lam bảo hộ lập tức tắt ngấm, để lộ ra một lỗ hổng khổng lồ rộng hơn mười trượng ở kết giới góc Đông Bắc. Oán khí xám xịt từ bên ngoài thành lập tức rò rỉ vào trong như nước lũ vỡ đê.
“Ha ha ha! Lỗ hổng đã mở!” Diệp Hoài Hải vuốt ve lưỡi đao rỉ máu, cười lớn đầy đắc ý. “Lũ phỉ khấu ngoài thành, Lý gia, hay bất kỳ kẻ nào... mau đến đây đi! Hãy đến tấn công Diệp gia, để ta được tự tay chém giết, vả mặt các ngươi trước mặt gia tộc! Khí vận cứu thế sẽ thuộc về ta!”
Lão không hề biết rằng, hành vi vô tri tột đỉnh này đã trực tiếp mở đường cho một thảm họa đẫm máu.
Cách Giang Nam thành mười dặm về phía Bắc, sâu trong Hắc Sương Lâm rậm rạp.
Thủ lĩnh băng cướp Hắc Phong Bang – Hắc Phong Sát – đang đứng trên một vách đá cao, khuôn mặt hung tợn đầy sẹo dã thú rực sáng dưới ánh lửa đuốc. Lão cầm trên tay mảnh vỡ chiếc nhẫn cổ Ma Huyết và mảnh xương cốt tà ác bốc khói đen – di vật truyền tin mật do Lý Thiên Bá bóp nát ban trưa.
“Lý Thiên Bá đã dâng hiến toàn bộ linh hồn phàm nhân của Lý gia để làm vật tế oán khí.” Hắc Phong Sát liếm lưỡi đao bản rộng 'Hắc Phong' gỉ sét, đôi mắt chột lộ ra sát ý tàn bạo. “Tào Lĩnh chưởng sự đã ra lệnh, đêm nay phải san phẳng Diệp gia phủ đệ, tịch thu Bản thiết kế thức tỉnh nhận thức của tên phế vật Diệp Thanh! Toàn bang nghe lệnh, xuất phát!!!”
Hàng trăm phỉ khấu hung hãn gầm rú, vác theo đao kiếm rực lửa chân khí, cưỡi yêu thú cấp thấp lao nhanh như gió bão về phía Giang Nam thành.
Tại Tàng Thư Các Diệp gia.
Diệp Thanh đang đứng trước gương đồng cổ, khẽ dùng khăn tẩm linh dịch tịnh hóa lau vệt máu khô trên trán. Đột ngột, vết sẹo hình ngọc đài trên trán hắn bỗng nhiên nhói buốt dữ dội, phát ra u quang tím rực rỡ chiếu sáng cả căn phòng tối.
Con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu đang ngủ say trên bàn sách bỗng giật nảy mình, nhảy phóc lên vai Diệp Thanh, khịt khịt mũi liên tục về hướng Đông Bắc, miệng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp chưa từng có.
“Oán khí rò rỉ... Trận pháp phòng thủ góc Đông Bắc đã bị tắt hoàn toàn.” Diệp Thanh nhíu mày, thần sắc lập tức trở nên lạnh lùng tột đỉnh. Hắn vận hành thần thức tịnh hóa quét nhanh qua địa mạch phủ đệ. “Không có dao động tấn công từ bên ngoài, trận nhãn bị phá hủy cơ học từ bên trong. Tam trưởng lão Diệp Hoài Hải... lão già não tàn này thực sự đã ra tay tự hủy đại trận để tìm kiếm cơ hội vả mặt.”
Hắn hiểu rõ cơ chế của Nhược Trí Quang Hoàn: nó bắt buộc các tu sĩ phải tự tạo ra nghịch cảnh ngu muội để kích hoạt các tình huống quyết đấu vô lý. Nhưng lần này, nghịch cảnh ấy sẽ dẫn thẳng đến một cuộc thảm sát vật lý thực sự của băng cướp Hắc Phong Bang.
“A Phúc!” Diệp Thanh đẩy cửa bước ra ngoài hành lang, giọng nói dứt khoát, vang vọng gầm rú trong đêm tối. “Truyền lệnh cho đội hộ vệ phàm nhân của A Lực, vác toàn bộ khiên sắt nguội Giang Nam ra chặn chặt góc Đông Bắc! Không được dùng linh lực, chỉ dùng lực lượng vật lý!”
“Thiếu gia! Có chuyện gì vậy?” A Phúc hớt hải chạy đến.
“Phỉ khấu đột kích! Mau đưa Diệp Dao vào Tàng Thư Các!”
Diệp Thanh lao nhanh về phía phòng ngủ của em gái. Hắn đẩy cửa vào, thấy cô bé Diệp Dao (12 tuổi, Tuyệt Mạch thể chất) đang ngồi run rẩy ôm chặt lấy chiếc túi thơm chứa Tỉnh Thần Hương.
“Anh hai... em nghe thấy tiếng hét ngoài tường thành...” Diệp Dao mếu máo, đôi mắt to tròn tràn ngập sự sợ hãi.
“Dao Nhi, không cần sợ. Đi theo anh.” Diệp Thanh bế bổng em gái lên, chạy nhanh về phía Tàng Thư Các hoang phế – nơi duy nhất được bảo vệ bởi Trận kỳ ẩn khí rèn bằng sắt nguội Giang Nam.
Hắn đặt Diệp Dao ngồi xuống góc phòng sách cổ kính, rồi từ trong tay áo rút ra 4 lá cờ sắt nguội nặng nề do Lý Đại Đầu rèn vội. Diệp Thanh cắm chặt 4 lá cờ vào 4 góc phòng theo đúng sơ đồ cơ học Mặc Gia không chứa linh lực.
*Uỳnh!*
Một vùng không gian rộng 50 mét xung quanh Tàng Thư Các lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi dao động linh khí, oán khí xám xịt hay thần thức quét từ bên ngoài đều bị cách ly hoàn toàn bởi tính năng đặc biệt của sắt nguội phàm trần.
“Dao Nhi, ngồi im ở đây, tuyệt đối không được bước ra ngoài phạm vi lá cờ sắt.” Diệp Thanh dặn dò kỹ lưỡng, rồi lẳng lặng cầm thanh Kiếm gãy Tịch Diệt bước ra ngoài hành lang tối.
Lúc này, ngoài sân chính của Diệp Gia Phủ Đệ, ngọn lửa đỏ rực đã bốc cháy ngút trời.
Hàng trăm phỉ khấu Hắc Phong Bang vác đao kiếm rực lửa chân khí vượt qua bức tường thành góc Đông Bắc đổ nát. Chúng phóng hỏa đốt nhà kho chứa linh thạch thô ngoại vi, tạo ra những tiếng nổ lép bép kinh hoàng. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, chiếu sáng khuôn mặt hung tợn của Hắc Phong Sát đang vác đao đứng giữa sân.
“Ha ha ha! Diệp gia phủ đệ quả nhiên đã tự mở cửa đón khách!” Hắc Phong Sát cười lớn đầy tàn bạo. “Toàn bang nghe lệnh, gặp người là giết, cướp sạch kho linh thạch cho ta!”
“Kẻ nào dám đến Diệp gia ta làm loạn?!”
Một tiếng gầm rú vang dội như sấm nổ vang lên từ phía sảnh chính. Gia chủ Diệp Hoài Sơn mặc cẩm y xộc xệch, tay vác Kim Tiên Chùy nặng nề lao ra ngoài sân, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ sĩ diện hảo. Dưới tác động bóp méo tư duy của hào quang, ông không hề nhận ra sự chênh lệch số lượng lực lượng, mà chỉ muốn lao ra solo để bảo vệ thể diện gia tộc.
“Lũ phỉ khấu rác rưởi! Hôm nay Diệp Hoài Sơn ta sẽ dùng Kim Tiên Chùy đập nát đầu các ngươi, chứng minh uy thế của gia chủ!” Diệp Hoài Sơn gầm rú, bộc phát chân khí Luyện Khí Kỳ tầng chín đỉnh phong, vung chùy sắt nặng nề lao thẳng về phía Hắc Phong Sát.
“Gia chủ! Đừng lao ra solo bừa bãi!” Quản gia A Phúc gào khóc cản lại nhưng vô hiệu.
Hắc Phong Sát nhìn thấy Diệp Hoài Sơn lao đến, đôi mắt chột lộ ra vẻ khinh miệt tột đỉnh. Lão không hề nghênh chiến trực diện, mà khẽ lùi lại phía sau, vung tay trái phóng ra một hũ gốm chứa độc sương oán khí màu đen kịt – tà pháp độc dược do Bạch Cốt Giáo cung cấp.
*Bùm!*
Hũ gốm nổ tung ngay trước mặt Diệp Hoài Sơn, phát tán một làn khói độc đen ngòm chứa đầy oán khí tinh hoa ăn mòn thần trí.
“A! Mắt của ta! Chân khí của ta!”
Diệp Hoài Sơn gào thét thảm thiết. Dưới tác động của độc sương, chân khí Luyện Khí tầng chín trong đan điền ông lập tức bị nghẽn tắc, kinh mạch bỏng rát như bị lửa thiêu. Ông mù lòa vung chùy loạn xạ vào khoảng không vô nghĩa, rồi bị Hắc Phong Sát vung chân đá mạnh một cú vào ngực bay ngược trở lại bậc thềm đá, thổ huyết liên tục.
“Ha ha ha! Gia chủ Diệp gia chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh sao?” Hắc Phong Sát cười lớn khinh bỉ, vung đao bản rộng 'Hắc Phong' định tiến lên chém đầu Diệp Hoài Sơn.
“Dừng tay!!!”
Tam trưởng lão Diệp Hoài Hải đột ngột nhảy vọt ra từ bụi tre, vung thanh Huyết Long Đao rực ánh sáng đỏ máu chặn đứng lưỡi đao của Hắc Phong Sát. Lão già cười lớn đầy điên cuồng, oán khí trên đầu bốc lên ngùn ngụt:
“Hắc Phong Sát! Đối thủ của ngươi là ta! Hãy xem ta vả mặt ngươi đây!”
Nhưng ngay khi hai lưỡi đao chạm nhau, Diệp Hoài Hải lập tức cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên nhục thân. Hắc Phong Sát là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng tám thực chiến vạn trận, đao pháp tàn bạo, dứt khoát chứ không hề hoa mỹ biểu diễn như đao pháp Huyết Hải Sát Quyết lỗi của Diệp Hoài Hải.
Chỉ sau ba chiêu va chạm vật lý mạnh mẽ, thanh Huyết Long Đao của Tam trưởng lão đã bị chấn động mạnh, oán khí tà ác bám trên đao lập tức nghịch chuyển ăn mòn ngược vào kinh mạch tay phải lão, khiến lão già đau đớn rú lên, lảo đảo lùi lại phía sau.
“Tại sao... tại sao đao pháp của ta lại mất trọng tâm thế này?” Diệp Hoài Hải hoảng hốt hoài nghi đạo tâm.
“Lũ ngu muội các ngươi chỉ biết trang bức vả mặt bừa bãi, làm sao hiểu được sát phạt thực chiến!” Hắc Phong Sát cười gằn, vung đao chém mạnh một nhát chéo nhắm thẳng vào cổ Diệp Hoài Hải.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng động cơ học lách lách giòn giã đột ngột vang lên từ phía sau bức tường đá.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Hàng chục mũi tên độc dã ngoại bằng sắt nguội cách ly linh khí bắn ra từ các khe tường cơ quan, găm chặt xuống đất ngay trước chân Hắc Phong Sát, ép lão phải vội vàng thu đao lùi lại né tránh.
Đội trưởng hộ vệ phàm nhân – A Lực – vạm vỡ vác tấm khiên gỗ gia cố đinh sắt nguội khổng lồ dẫn đầu năm mươi gia đinh phàm nhân xếp thành một bức tường khiên vững chắc chặn chặt lối vào sảnh chính. Họ không hề bộc phát chân khí, di chuyển nhịp nhàng theo đúng sơ đồ chiến thuật phòng thủ cơ học dẻo dai do Diệp Thanh chỉ dạy.
“Lũ phàm nhân rác rưởi không có tu vi cũng dám cản đường ta?” Hắc Phong Sát phẫn nộ gầm lên, vung đao ra lệnh. “Toàn bang xông lên! Băm vằm lũ phàm nhân này cho ta!”
Hàng trăm phỉ khấu hung hãn vác đao kiếm lao vào bức tường khiên phàm nhân. Tiếng kim loại va chạm vào gỗ đinh sắt nguội vang lên chát chúa trong đêm tối. Mặc dù không có linh lực bảo hộ, nhưng nhờ tính năng cách ly của sắt nguội Giang Nam, mọi đòn đánh pháp thuật sơ cấp của phỉ khấu đều bị triệt tiêu năng lượng khi chạm vào khiên, biến trận chiến trở về cấp độ va chạm vật lý thuần túy dẻo dai.
Diệp Thanh lặng lẽ đứng sau cột đá tối tăm ở hành lang hành lang, tay phải nắm chặt thanh Kiếm gãy Tịch Diệt lạnh buốt. Khóe mắt hắn khẽ giật giật khi nhìn thấy một góc nhà kho chứa linh thạch thô bị thiêu rụi hoàn toàn, khói đen bốc lên ngùn ngụt gặm nhấm ngân sách gia tộc.
*Hắc Phong Sát: Luyện Khí tầng tám, đao pháp dũng mãnh nhưng trọng tâm luôn dồn vào chân trái khi vung đao bản rộng. Điểm yếu chí mạng: Sơ hở lớn ở hạ bộ và nách phải sau mỗi lần chém hụt.*
*Tam trưởng lão Diệp Hoài Hải: Đạo tâm bị oán khí Huyết Long Đao khống chế hoàn toàn, đang rơi vào trạng thái hoảng loạn hoài nghi khi kế hoạch vả mặt thất bại.*
“Trận pháp bị phá hủy cơ học, kẻ thù bao vây vũ lực... Muốn giải vây hoàn toàn, bắt buộc phải sửa chữa trận nhãn góc Đông Bắc ngay trong đêm tối.” Diệp Thanh thầm tính toán lạnh lùng trong lòng. “Nhưng trước hết, phải triệt tiêu hoàn toàn sự hung hãn của Hắc Phong Sát.”
Hắn khẽ ra hiệu cho con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu trên vai chuẩn bị hành động. Con mèo mập khẽ nháy mắt tinh anh, sẵn sàng nuốt chửng các luồng oán khí ngầm khi có cơ hội.
Lúc này, Hắc Phong Sát vung thanh đao bản rộng gỉ sét khổng lồ rực lửa chân khí đỏ ngầu, chém mạnh một nhát bạo kích vật lý đập vỡ đôi tấm khiên gỗ của một gia đinh phàm nhân, khiến bức tường phòng thủ của A Lực xuất hiện một lỗ hổng chí mạng. Lão cười gằn đầy tàn bạo, dẫn theo hàng trăm phỉ khấu hung hãn tràn vào sân phủ đệ, bao vây chặt chẽ sảnh chính nơi Diệp Hoài Sơn và các trưởng lão đang nằm liệt vị.
Hộ tộc đại trận vẫn chưa thể khôi phục hoàn toàn, ngọn lửa từ nhà kho cháy rực chiếu sáng bóng tối âm u, tình thế của Diệp gia đã ngàn cân treo sợi tóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!