Kế Hoạch Mỏ Quặng Hư Cấu
Sáng sớm hôm sau, bầu trời Giang Nam Thành vẫn bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám nhạt, quánh đặc và tà dị của Nhược Trí Quang Hoàn. Luồng khí tức u muội này lẩn khuất qua những mái ngói rêu phong, len lỏi vào từng con ngõ nhỏ, khiến tâm trí của những tu sĩ qua lại trên phố đều mang một vẻ nôn nóng, dễ kích động bất thường.
Trước cổng Vạn Bảo Các Giang Nam, dòng người đông đúc đang chen chúc đổ về phía đại sảnh đấu giá. Vạn Bảo Các vốn là chi nhánh của một thương hội khổng lồ xuyên quốc gia, kiến trúc nguy nga lộng lẫy với những cột trụ bằng đá cẩm thạch khảm xà cừ rực rỡ, tương phản hoàn toàn với sự xập xệ của các khu ổ chuột tạp dịch xung quanh. Nơi đây hôm nay rực rỡ hơn thường lệ, bởi ai cũng biết Lý gia và phú nhị đại Triệu Vô Cực đang chuẩn bị tổ chức một buổi đấu giá cưỡng chế để tịch thu mỏ khoáng sản – huyết mạch kinh tế duy nhất của Diệp gia.
Diệp Thanh thong thả bước đi giữa đám đông. Hắn vẫn khoác trên mình bộ trường bào vải thô màu xám tro giản dị, tà áo hơi rách bám đầy bụi bặm của Tàng Thư Các. Trên trán hắn, lớp băng gạc trắng quấn chặt để che giấu vết sẹo hình ngọc đài Vấn Đạo Đài đang ẩn hiện những tia u quang màu tím nhạt mỗi khi hắn vận hành thần thức. Nằm lười biếng trên vai hắn là con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu. Nó híp đôi mắt tròn xoe, thỉnh thoảng khẽ khịt khịt mũi đầy khinh miệt khi ngửi thấy mùi oán khí xám xịt phát ra từ đầu những tu sĩ xung quanh.
“Thiếu gia... chúng ta thực sự chỉ mang theo bấy nhiêu linh thạch này sao?” Quản gia A Phúc đi bên cạnh, hai tay ôm khư khư chiếc túi vải thô chứa vài viên linh thạch hạ phẩm rách nát, khuôn mặt già nua đầy vẻ lo lắng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên thái dương. “Mười vạn linh thạch nợ thế chấp của Nhị trưởng lão, cộng thêm thế lực tiền tệ của Triệu Vô Cực... chúng ta làm sao cạnh tranh nổi?”
“A Phúc, tiền tệ chưa bao giờ là vũ khí mạnh nhất trong một trò chơi tài chính.” Diệp Thanh khẽ vuốt ve cái bụng mềm mại của con mèo mập, giọng nói trầm tĩnh, dửng dưng như thể đang đi dạo vườn hoa chứ không phải bước vào một đầm lầy sinh tử. “Kẻ tin vào sức mạnh của tiền bạc thường bỏ qua một quy luật cơ bản: giá trị của một vật phẩm không quyết định bởi bản chất của nó, mà quyết định bởi mức độ hoang tưởng của kẻ muốn sở hữu nó. Hôm nay, ta sẽ cho họ thấy cái giá của sự hoang tưởng.”
Bước vào đại sảnh đấu giá của Vạn Bảo Các, không khí nóng hừng hực lập tức ập vào mặt. Trên các hàng ghế VIP khảm ngọc thạch, các tu sĩ mặc y phục lộng lẫy đang ngồi cười nói huyên náo. Ngay hàng ghế đầu tiên, phú nhị đại Triệu Vô Cực đang ngồi vắt chân chữ ngũ, mười ngón tay đeo đầy nhẫn vàng ngọc bảo thạch lấp lánh rực rỡ, miệng ngậm một chiếc tăm bằng vàng ròng, vẻ mặt hống hách tột cùng. Bên cạnh hắn, gia chủ Lý gia Lý Thiên Bá mặc trường bào màu tía thêu tiền vàng đang phe phẩy điếu tẩu thuốc bằng ngọc bích, đôi mắt ti hí đảo liên tục đầy vẻ nham hiểm.
Khi nhìn thấy Diệp Thanh bước vào với dáng vẻ thiếu niên gầy gò, đan điền rỗng tuếch không có một sợi chân khí, Lý Thiên Bá lập tức nở nụ cười khinh miệt. Lão gõ mạnh điếu tẩu xuống bàn trà, giọng nói oang oang chứa chân khí Luyện Khí Kỳ tầng chín dội thẳng về phía Diệp Thanh:
“Ồ! Diệp Thanh thiếu gia đấy sao? Hôm qua ở Diệp gia phủ đệ, ngươi dùng luật pháp phàm trần để đuổi khéo chấp sự tông môn, quả thực khiến lão phu mở mang tầm mắt! Nhưng hôm nay, tại Vạn Bảo Các này, mọi giao dịch đều dựa trên khế ước trắng đen và linh thạch thực tế! Diệp gia các ngươi có mang đủ mười vạn linh thạch hạ phẩm đến để chuộc lại mỏ khoáng sản không? Hay là định dùng cái mồm xảo quyệt của ngươi để trả nợ?”
Triệu Vô Cực cũng nhổ chiếc tăm vàng ra, cười khẩy đầy hách dịch, tay vuốt ve túi trữ vật khổng lồ khảm vàng bên hông:
“Lý gia chủ, cần gì phải nói nhiều với một tên phế vật tạp dịch đan điền rỗng tuếch? Bản thiếu gia hôm nay mang theo mười vạn linh thạch hạ phẩm cực phẩm, cộng thêm năm vạn linh thạch dự phòng của Triệu gia! Diệp gia các ngươi nếu không ra giá nổi, thì mỏ khoáng sản này sẽ thuộc về ta! Bản thiếu gia sẽ dùng nó làm bãi đổ rác thải luyện đan cho sướng tay! Ha ha ha!”
Những tiếng cười nhạo từ các thế gia đối địch xung quanh vang lên không ngớt. Dưới tác động bóp méo tư duy của Nhược Trí Quang Hoàn, bọn họ đều tin rằng việc dùng tiền đè bẹp Diệp gia hôm nay là một màn vả mặt hoàn mỹ, chứng minh uy thế tuyệt đối của Lý gia và Triệu gia tại Giang Nam thành.
Diệp Thanh không hề tức giận, cũng không bộc phát bất kỳ dao động cảm xúc nào. Hắn lẳng lặng dẫn A Phúc ngồi xuống một góc khuất ở hàng ghế cuối cùng. Thái dương hắn khẽ nhói buốt, vết sẹo trên trán rỉ ra một vệt u quang tím nhạt ẩn sau lớp băng gạc. Hắn đang vận hành thần thức tịnh hóa của Vấn Đạo Đài Sơ cấp để phân tích trạng thái tâm lý của Triệu Vô Cực và Lý Thiên Bá.
*Triệu Vô Cực: Thể chất Luyện Khí tầng sáu nhờ cắn đan dược đắt tiền, mắc chứng tự luyến cực hạn và thích thể hiện uy thế pháp bảo xa hoa. Điểm yếu: Sợ bị người khác coi thường về mặt trí tuệ và tài chính.*
*Lý Thiên Bá: Tham lam, xảo quyệt nhưng tư duy tuyến tính do ảnh hưởng nặng của quang hoàn, luôn tìm kiếm những cơ hội đổi đời nhanh chóng để độc chiếm kinh tế thành phố.*
“Con mồi đã vào vị trí.” Diệp Thanh khẽ lẩm nhẩm trong lòng. Hắn thò tay vào ngực áo, khẽ chạm vào mảnh ngọc bài rỉ sét của mẫu thân. Bản thiết kế thức tỉnh nhận thức sơ cấp trong thức hải của hắn bắt đầu rực sáng, mở khóa kỹ năng phê bình tài chính mới: Tư duy logic tài chính.
“Kính thưa các vị tu sĩ Giang Nam!” Giọng nói thanh tao của nữ đấu giá sư Vạn Bảo Các vang lên từ trên bục đá cao, cắt đứt những tiếng xầm xì. “Hôm nay, chúng ta tiến hành đấu giá cưỡng chế quyền khai thác vĩnh viễn mỏ khoáng sản Diệp Gia Khoáng Mạch để giải quyết khoản nợ thế chấp mười vạn linh thạch hạ phẩm. Giá khởi điểm là một vạn linh thạch hạ phẩm!”
“Bản thiếu gia ra giá một vạn linh thạch!” Triệu Vô Cực lập tức giơ bảng, vẻ mặt đắc ý tột cùng, liếc xéo về phía Diệp Thanh đầy thách thức. “Diệp Thanh, ngươi có giỏi thì nâng giá đi chứ? Hay là sợ đến mức không dám thở rồi?”
Cả đại sảnh im phăng phắc. Không một thế gia nào dám ra giá cạnh tranh với Triệu Vô Cực, bởi ai cũng biết hắn có Triệu gia khổng lồ chống lưng, lại đang liên minh với Lý gia.
Quản gia A Phúc run cầm cập, định giơ bảng ra giá cạnh tranh bằng số linh thạch ít ỏi còn lại của gia tộc để kéo dài thời gian, nhưng Diệp Thanh đã khẽ đưa tay đè chặt vai lão xuống, lắc đầu ra hiệu:
“A Phúc, để hắn mua.”
“Nhưng thiếu gia... nếu hắn mua mất, mỏ khoáng sản của tổ tiên sẽ...” A Phúc mếu máo.
“Cứ để hắn mua một cái vỏ rỗng.” Ánh mắt Diệp Thanh lấp lóe u quang tím lạnh lùng. Hắn thong thả đứng dậy, phủi phủi bụi trên áo thô, lóng ngóng bước lên phía trước hành lang đấu giá. Hành động đột ngột của hắn khiến mọi ánh mắt trong đại sảnh đều đổ dồn vào.
“Ồ? Phế vật Diệp gia định làm loạn sao? Vạn Bảo Các không phải là nơi ngươi có thể nói lý đâu!” Triệu Vô Cực cười lớn.
Diệp Thanh không thèm nhìn Triệu Vô Cực, hắn đi đến gần bàn thẩm định của Vạn Bảo Các, nơi một lão giả râu tóc bạc phơ – giám định sư trưởng của thương hội – đang ngồi giám sát pháp lý. Diệp Thanh acting vẻ mặt cực kỳ hoang mang, lo lắng, hai tay run rẩy thò vào ngực áo, vô tình làm rơi ra một cuộn giấy da dê cổ rách nát xuống đất ngay trước mặt Lý Thiên Bá và Triệu Vô Cực.
“A! Bản đồ khảo sát địa chất cực mật của ta!” Diệp Thanh hoảng hốt kêu lên một tiếng nhỏ, vội vàng cúi xuống nhặt cuộn giấy, vẻ mặt lúng túng, sợ hãi tột độ như thể vừa để lộ một bí mật chí mạng.
Nhưng hành động “vô tình” dropped giấy của hắn làm sao qua mắt được một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng chín như Lý Thiên Bá?
Với nhãn lực nhạy bén của mình, Lý Thiên Bá lập tức nhìn thấy trên cuộn giấy da dê hé mở có vẽ những đường kinh mạch năng lượng màu vàng kim rực rỡ, kèm theo các ký hiệu địa chất toán học phức tạp và dòng chữ cổ rực u quang: *“Mỏ quặng linh thạch cực phẩm hư cấu – Trữ lượng ước tính một triệu linh thạch thượng phẩm – Vị trí: Sát cạnh mỏ cũ Diệp gia, kéo dài đến rìa U Minh Cực Uyên.”*
“Một triệu linh thạch thượng phẩm?!”
Trái tim Lý Thiên Bá nảy dựng lên một cái dữ dội. Oán khí xám xịt trên đầu lão cuộn xoáy điên cuồng dưới tác động của Nhược Trí Quang Hoàn, khuếch đại lòng tham vô độ của lão lên gấp trăm lần. Lão lập tức đứng phắt dậy, vung tay phóng ra một luồng chân khí nhẹ cuốn lấy cuộn giấy da dê từ dưới đất bay thẳng vào tay mình trước khi Diệp Thanh kịp nhặt lấy.
“Lý gia chủ! Đó là tài sản riêng của Diệp gia ta! Hãy trả lại cho ta!” Diệp Thanh hoảng hốt hét lên, định lao lên giật lại nhưng bị hai tu sĩ bảo vệ của Lý gia chặn đứng lại một cách dễ dàng.
“Hừ! Diệp Thanh, vật rơi dưới đất của Vạn Bảo Các, ai nhặt được thì người đó có quyền xem xét!” Lý Thiên Bá cười lạnh, nhanh chóng mở rộng cuộn giấy da dê ra cùng Triệu Vô Cực ghé đầu vào xem.
Trên bản đồ địa chất ngụy tạo, những số liệu địa chất giả nhưng được Diệp Thanh thiết kế bằng tư duy logic toán học hiện đại hiện lên vô cùng hoàn mỹ. Các chỉ số áp lực địa tầng, dòng chảy năng lượng tự nhiên, và các node hội tụ linh khí cực phẩm được tính toán bằng các công thức ma trận toán học phức tạp, tạo ra một cảm giác chân thật và khoa học đến mức không thể nghi ngờ.
“Triệu thiếu gia, ngươi nhìn xem!” Lý Thiên Bá run giọng truyền âm cho Triệu Vô Cực, ngón tay mập mạp run rẩy chỉ vào các thông số năng lượng hoàn mỹ trên bản vẽ. “Bản đồ địa chất này sử dụng phương pháp tính toán năng lượng cực kỳ cao cấp của cổ nhân! Nhìn chỉ số áp lực địa tầng này đi, nó cao gấp trăm lần mỏ khoáng sản cũ! Đây... đây thực sự là một mỏ linh thạch cực phẩm chưa được khai phá ngay sát cạnh mỏ cũ của Diệp gia!”
Triệu Vô Cực nhìn vào những con số rực rỡ u quang vàng kim giả tạo, lòng tham của một phú nhị đại lập tức bị kích thích đến cực hạn. Hắn híp mắt nhìn Diệp Thanh, nghi ngờ hỏi lớn:
“Diệp Thanh! Ngươi từ đâu có được bản đồ khảo sát địa chất này? Một tên phế vật tạp dịch như ngươi làm sao biết được những công thức toán học năng lượng phức tạp này?”
Diệp Thanh đứng im lặng, hai tay siết chặt tà áo thô xám, khuôn mặt cúi gầm xuống giả vờ sợ hãi, nhưng vết sẹo trên trán hắn khẽ rỉ ra một vệt u quang tím nhạt. Hắn đang vận hành Vấn Đạo Đài để điều khiển dòng chảy oán khí xung quanh, làm mờ đi khả năng phán đoán logic của đối phương:
“Đó... đó là di vật của mẫu thân ta để lại trong Tàng Thư Các! Ta... ta chỉ là vô tình tìm thấy khi dọn dẹp bụi bặm sách cổ! Các ngươi không được cướp nó! Mỏ quặng cực phẩm đó nằm ở bãi đất trống rách nứt sát cạnh mỏ cũ, thuộc quyền sở hữu đất đai chưa đăng ký của Giang Nam thành! Diệp gia chúng ta chuẩn bị đăng ký khai thác...”
“Đăng ký khai thác sao? Ha ha ha! Diệp gia các ngươi hôm nay còn không giữ nổi cái mạng, lấy cái gì mà đăng ký!” Lý Thiên Bá cười lớn đầy tham lam. Lão lập tức quay sang phía bàn thẩm định, giơ cao cuộn giấy da dê rách nát lên trước mặt giám định sư trưởng của Vạn Bảo Các. “Giám định sư trưởng! Ta yêu cầu Vạn Bảo Các thẩm định tính chân thật của bản đồ địa chất này ngay lập tức! Nếu nó là thật, Lý gia chúng ta muốn mua đứt quyền đăng ký khai thác bãi đất trống sát cạnh mỏ cũ!”
Giám định sư trưởng của Vạn Bảo Các khẽ nhíu mày, nhận lấy cuộn giấy da dê từ tay Lý Thiên Bá. Lão giả vung tay phóng ra một luồng thần thức tịnh hóa quét qua các dòng cổ tự và số liệu toán học trên bản đồ.
Diệp Thanh đứng yên quan sát, khóe miệng khẽ cong lên một vệt độ cong cực nhỏ không ai phát hiện. Bản đồ này được hắn vẽ bằng mực linh dịch tịnh hóa ngưng tụ từ Tàng Thư Các, kết hợp với các quy luật logic đúng đắn của vũ trụ trích xuất từ Thiên Đạo Di Thư (Mảnh vỡ). Bất kỳ giám định sư nào sử dụng thần thức để quét kiểm tra đều sẽ chỉ nhận được một kết quả duy nhất: Các dòng chảy năng lượng và chỉ số toán học trên bản vẽ hoàn toàn phù hợp 100% với quy luật nhân quả tự nhiên của đại đạo.
Sau một tách trà thời gian thẩm định kỹ lưỡng, đôi mắt già nua của giám định sư trưởng bỗng nhiên trợn trừng lên đầy kinh ngạc. Lão hít vào một hơi thật sâu, tay run run vuốt râu, giọng nói run rẩy vang vọng khắp đại sảnh đấu giá:
“Trời đất ơi... Các chỉ số áp lực địa tầng và năng lượng tự nhiên trên bản đồ này... hoàn toàn chính xác về mặt logic đại đạo! Không có bất kỳ dấu vết ngụy tạo linh lực nào! Đây... đây thực sự là một bản đồ khảo sát địa chất cực phẩm cổ đại! Vị trí bãi đất trống sát cạnh mỏ cũ của Diệp gia quả thực ẩn chứa một nút thắt năng lượng khổng lồ, trữ lượng ước tính không dưới một triệu linh thạch thượng phẩm!”
“Cái gì?! Một triệu linh thạch thượng phẩm thực sự là thật sao?!”
Cả đại sảnh đấu giá bùng nổ một trận xôn xao kinh hoàng. Hàng trăm tu sĩ thế gia đứng bật dậy, đôi mắt ai nấy đều đỏ ngầu oán khí và lòng tham vô độ dưới tác động bóp méo của Nhược Trí Quang Hoàn. Một triệu linh thạch thượng phẩm! Con số khổng lồ ấy đủ để mua đứt cả mười cái Giang Nam thành này!
Triệu Vô Cực điên cuồng thở dốc, hai tay lão run bần bật, u quang xám trên đầu cuộn xoáy dữ dội. Hắn không thể để mất cơ hội đổi đời nhanh chóng này vào tay kẻ khác. Hắn lập tức đập mạnh tay xuống bàn đấu giá, hét lớn:
“Bản thiếu gia ra giá hai vạn linh thạch hạ phẩm để mua đứt mỏ khoáng sản cũ của Diệp gia, cộng thêm quyền khai thác bãi đất trống sát cạnh mỏ cực phẩm mới!”
“Vô Cực thiếu gia! Ngươi muốn độc chiếm sao? Lý gia chúng ta mới là kẻ phát hiện ra bản đồ trước!” Lý Thiên Bá phẫn nộ gầm lên, lòng tham che mờ hoàn toàn lý trí của một gia chủ. Lão lập tức giơ bảng nâng giá. “Ta ra giá ba vạn linh thạch hạ phẩm!”
“Bốn vạn linh thạch!” Triệu Vô Cực đỏ mặt tía tai, điên cuồng hét lên. “Bản thiếu gia có tiền! Triệu gia chúng ta không thiếu linh thạch! Ai dám tranh đoạt với ta!”
“Năm vạn linh thạch!” Lý Thiên Bá không hề nhượng bộ, lão điên cuồng vung điếu tẩu thuốc ngọc bích, sẵn sàng thế chấp toàn bộ gia sản Lý gia để đặt cược vào mỏ cực phẩm hư cấu này. “Lý gia chúng ta ra giá năm vạn linh thạch hạ phẩm thực tế!”
Diệp Thanh lẳng lặng lùi lại phía sau, ngồi xuống cạnh quản gia A Phúc. Hắn khẽ bế con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu đặt lên đùi, thong thả vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Con mèo mập khẽ kêu “meo meo” một tiếng lười biếng, đôi mắt tròn xoe nhìn cảnh tượng điên cuồng tranh đoạt nâng giá của hai gia chủ thế gia lớn trước mặt như nhìn một lũ khỉ làm xiếc.
“Thiếu gia... bọn họ... bọn họ đang tự nâng giá để tranh đoạt một bãi đất trống rách nứt không có thật sao?” Quản gia A Phúc há hốc mồm, mắt chữ O mồm chữ A nhìn cảnh tượng hoang đường trước mặt, trong lòng tràn ngập sự bàng hoàng và kính sợ tột đỉnh đối với Diệp Thanh.
Chỉ bằng một cuộn giấy da dê ngụy tạo số liệu địa chất giả, Diệp Thanh đã biến một mỏ khoáng sản cũ sắp bị tịch thu thành một miếng mồi cực độc, dụ dỗ hai thế lực lớn nhất thành phố tự tàn sát lẫn nhau về mặt tài chính.
“Đúng thế, A Phúc.” Giọng nói của Diệp Thanh cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự lạnh lùng tột đỉnh của một nhà tâm lý học hiện đại. “Kẻ bị Nhược Trí Quang Hoàn khống chế luôn hành động theo một cliche vả mặt rập khuôn: chúng tin rằng kẻ có nhiều tiền hơn sẽ giành chiến thắng cuối cùng để thể hiện uy thế. Chúng càng muốn vả mặt đối thủ, lòng tham càng làm lu mờ khả năng kiểm tra thực tế dã ngoại. Chúng sẽ tự động bỏ qua rủi ro cơ bản nhất: bãi đất trống gần U Minh Cực Uyên thực chất chỉ là một vết nứt địa lý hoại tử đầy oán khí, hoàn toàn không có một viên linh thạch cực phẩm nào.”
“Tám vạn linh thạch hạ phẩm!” Triệu Vô Cực điên cuồng gào thét, mặt mũi vặn vẹo, mắt đỏ ngầu như dã thú. Hắn đã thế chấp toàn bộ tiệm thuốc và chuỗi cửa hàng của Triệu gia tại Vạn Bảo Các để đổi lấy linh thạch nâng giá.
“Mười vạn linh thạch hạ phẩm!!!”
Lý Thiên Bá gầm lên một tiếng rách cả cổ họng, lão đập nát bàn trà gỗ lim trước mặt, u quang xám trên đầu bùng phát mạnh mẽ chưa từng có. Lão đã dồn toàn bộ vốn liếng tích lũy vạn năm của Lý gia, ký tên đóng huyết ấn thế chấp toàn bộ đất đai phủ đệ và mỏ linh thạch cũ thực tế cho Vạn Bảo Các để độc chiếm mỏ cực phẩm mới này.
“Mười vạn linh thạch hạ phẩm lần thứ nhất! Lần thứ hai! Lần thứ ba! Thành giao!”
Tiếng búa gỗ của nữ đấu giá sư vang lên giòn giã, khép lại cuộc chiến tài chính đấu giá điên cuồng nhất lịch sử Giang Nam thành.
Lý Thiên Bá thở hổn hển, khuôn mặt mập mạp bóng mỡ tràn đầy vẻ đắc ý và kiêu ngạo tột cùng. Lão cầm lấy tờ hợp đồng chuyển nhượng quyền khai thác vĩnh viễn mỏ cực phẩm mới từ tay giám định sư trưởng, cười lớn đầy điên cuồng hướng về phía Diệp Thanh:
“Ha ha ha! Diệp Thanh! Ngươi nhìn thấy chưa?! Lý gia chúng ta đã độc chiếm mỏ cực phẩm một triệu linh thạch thượng phẩm rồi! Diệp gia các ngươi từ hôm nay trở đi chỉ là một lũ ăn xin rách rưới! Mười vạn linh thạch hạ phẩm thực tế này sẽ được chuyển thẳng vào quỹ tài vụ của Diệp gia các ngươi để xóa nợ khế ước cũ, nhưng các ngươi đã mất đi toàn bộ tương lai khai thác rồi! Ha ha ha!”
Diệp Thanh thong thả đứng dậy, hắn khẽ mỉm cười nhạt, gật đầu nhẹ nhàng đầy lịch sự:
“Lý gia chủ quả nhiên hào phóng. Mười vạn linh thạch hạ phẩm thực tế này đã được chuyển giao minh bạch dưới sự giám sát của Vạn Bảo Các, Diệp gia chúng ta xin nhận để thanh toán sạch sẽ khoản nợ cũ của Nhị trưởng lão. Chúc Lý gia chủ khai thác thành công mỏ cực phẩm một triệu linh thạch tại rìa U Minh Cực Uyên.”
Nói xong, Diệp Thanh ra hiệu cho quản gia A Phúc nhận lấy túi trữ vật chứa mười vạn linh thạch hạ phẩm thực tế từ tay thủ quỹ Vạn Bảo Các, rồi thong dong dẫn con mèo mập bước ra khỏi đại sảnh đấu giá trước những ánh mắt ngơ ngác của đám đông.
...
Một canh giờ sau, tại bãi đất trống rách nứt sát cạnh mỏ cũ của Diệp gia, gần rìa U Minh Cực Uyên.
Gió hoang thổi qua vách đá rạn nứt xám xịt bốc lên từng luồng chướng khí oán khí màu đen lạnh buốt. Lý Thiên Bá dẫn đầu hàng trăm tu sĩ bảo vệ và phu mỏ Lý gia hăm hở chạy đến hiện trường, tay cầm cuốc rèn và xẻng sắt rực rỡ chân khí chuẩn bị khai thác mỏ cực phẩm.
“Mau! Đào sâu xuống cho ta! Nút thắt năng lượng cực phẩm nằm ngay dưới lòng đất này!” Lý Thiên Bá điên cuồng ra lệnh, tay cầm bản đồ da dê rách nát đối chiếu địa hình.
Hàng trăm phu mỏ điên cuồng đào bới đất đá xám xịt. Tuy nhiên, càng đào sâu xuống dưới, hoàn toàn không có một viên linh thạch cực phẩm nào xuất hiện. Đất đá dưới lòng đất chỉ toàn là những mảnh quặng sắt gỉ sét hoại tử, tỏa ra mùi tử khí oán khí nồng nặc ăn mòn nhục thân.
“Gia chủ... không có linh thạch! Chỉ toàn là đất đá hoại tử oán khí của U Minh Cực Uyên rò rỉ thôi!” Một tên phu mỏ hoảng hốt kêu lên, hai tay bị oán khí ăn mòn hóa thạch xám xịt.
“Cái gì?! Không thể nào! Bản đồ địa chất chính xác 100% cơ mà! Giám định sư trưởng Vạn Bảo Các đã xác thực rồi!” Lý Thiên Bá bàng hoàng giật lấy xẻng sắt, tự tay điên cuồng đào bới một hố sâu vạn trượng.
Nhưng đáp lại lão chỉ là một khoảng không vô nghĩa, rách nứt địa hình hoang dã chứa đầy khí tức hỗn loạn đen ngòm bốc thẳng lên mặt lão. Bản đồ địa chất thực chất chỉ là một bẫy kinh tế ngụy tạo hoàn mỹ bằng logic toán học để phản chiếu các chỉ số năng lượng tự nhiên của dòng oán khí chảy ngầm, hoàn toàn không có một viên linh thạch thực tế nào.
Lý Thiên Bá nhìn đống đất đá hoại tử xám ngoét trước mặt, đôi mắt ti hí đỏ ngầu oán khí dần trợn trừng lên đầy kinh hoàng. Đầu óc lão bỗng nhiên đau nhức dữ dội như bị hàng vạn cây châm đâm vào. Luồng u quang xám của Nhược Trí Quang Hoàn trên đầu lão bùng phát mạnh mẽ, rồi đột ngột rạn nứt vỡ vụn trước thực tế tàn khốc: Lý gia đã hoàn toàn phá sản kiệt quệ tài chính, thế chấp toàn bộ phủ đệ đất đai để mua một bãi đất trống hoại tử không đáng một xu phàm trần.
“Phụt!!!”
Một ngụm máu tươi đỏ sậm phun mạnh ra khỏi miệng Lý Thiên Bá, nhuộm đỏ cả cuộn giấy da dê ngụy tạo dưới đất. Lão già mập mạp lảo đảo quỳ sụp xuống bùn lầy oán khí, khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sát ý và hận thù tột độ dâng cao thấu trời xanh:
“Diệp Thanh... Ngươi... ngươi đã gài bẫy ta! Ngươi đã dùng mỏ giả để hủy hoại toàn bộ Lý gia vạn năm tích lũy của ta! Ta phải giết ngươi! Ta phải san phẳng Diệp gia tộc của ngươi!!!”
Trong cơn điên cuồng tột đỉnh do đạo tâm sụp đổ và phá sản tài chính, Lý Thiên Bá run rẩy thò tay vào ngực áo, rút ra một chiếc lệnh bài bằng xương cốt phàm nhân rực u quang màu đen kịt phát ra tiếng kêu khóc oán oán của quỷ hồn. Đây là tín vật bí mật kết nối với tà tu Phùng Hắc của Bạch Cốt Giáo ngầm ngoài thành.
“Bạch Cốt Giáo chủ... Ta tự nguyện dâng nộp toàn bộ linh hồn phàm nhân của Lý gia phủ đệ làm vật tế!” Giọng nói của Lý Thiên Bá rít qua kẽ răng rỉ máu, chứa đựng một sự tàn bạo tột độ. “Hãy phát động băng cướp Hắc Phong Bang và ma vật oán khí... đột kích san phẳng Diệp gia phủ đệ ngay trong đêm nay cho ta!!!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!