Cạm Bẫy Trên Bàn Tính
Gió đêm trên Đấu Trường Giang Nam rít lên từng hồi lạnh buốt, cuốn theo những hạt cát bụi đá vôi xám xịt bay lơ lửng trong không trung. Trên vai Diệp Thanh, thân hình cao lớn của đệ nhất thiên kiêu Diệp gia – Diệp Thiên Long – đang rũ rượi như một bao cát rách. Hắn đã hoàn toàn ngất lịm đi sau khi tự phế đạo tâm kiêu ngạo vô tri của mình.
Đối diện với Diệp Thanh, gia chủ Lý gia – Lý Thiên Bá – vẫn giữ nguyên nụ cười nham hiểm trên khuôn mặt mập mạp bóng nhẫy mỡ. Tờ hợp đồng thế chấp bằng da thú cổ rực sáng luồng u quang oán khí màu đen kịt đang bay lơ lửng giữa hai người, như một chiếc thòng lọng vô hình sẵn sàng siết cổ toàn bộ Diệp gia tộc.
“Mười vạn linh thạch hạ phẩm!” Giọng nói của Lý Thiên Bá tràn đầy sự đắc ý, được khuếch đại bằng chân khí Luyện Khí Kỳ tầng chín dội thẳng vào tai Diệp Thanh. “Diệp Thanh, ngươi có thể dùng cái miệng xảo quyệt của mình để bẻ gãy kiếm đạo của Diệp Thiên Long, nhưng trước tờ khế ước trắng đen rõ ràng này, ngươi lấy cái gì để lật ngược thế cờ? Diệp gia các ngươi đào đâu ra mười vạn linh thạch trong vòng ba ngày?”
Quản gia A Phúc đứng dưới đài đấu nghe đến con số khổng lồ ấy thì hai chân bủn rủn, suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất. Khuôn mặt lão xám ngoét, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Mười vạn linh thạch hạ phẩm! Đối với một gia tộc hạng bét đang trên bờ vực phá sản như Diệp gia, đây là một con số không tưởng. Ngay cả việc khai thác cạn kiệt mỏ khoáng sản Diệp gia trong vòng mười năm cũng chưa chắc tích lũy đủ số lượng ấy.
Diệp Thanh khẽ thở dài. Thái dương hắn lại bắt đầu nhói buốt do thần thức bị tiêu hao từ bài phê bình kiếm đạo trước đó. Vết sẹo hình ngọc đài trên trán hắn khẽ rỉ ra một vệt u quang màu tím nhạt ẩn sau lớp băng gạc trắng dính đầy bụi đường. Trên vai hắn, con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu – lười biếng ngáp một cái dài, đôi mắt lim dim khẽ liếc nhìn tờ khế ước rực oán khí rồi lại rúc đầu vào ống tay áo rộng của Diệp Thanh ngủ tiếp.
Nhìn kỹ vào tờ hợp đồng thế chấp, thần thức tịnh hóa của Diệp Thanh lập tức nhận ra một lớp sương mù xám nhạt đang bao phủ quanh những dòng cổ tự màu máu. Đó chính là khí tức của Nhược Trí Quang Hoàn cấp thấp. Dưới tác động bóp méo tư duy của hào quang, Nhị trưởng lão Diệp Hoài Thạch – người vốn nổi tiếng keo kiệt và cẩn trọng của Diệp gia – lại có thể ký vào một tờ hợp đồng có những điều khoản hoang đường đến mức này.
“Lý gia chủ, ba ngày là thời hạn ghi trên khế ước.” Diệp Thanh thản nhiên mở miệng, giọng nói trầm tĩnh đến lạ lùng giữa bầu không khí căng thẳng. “Hiện tại đã là tối muộn. Theo 'Giang Nam Thành Trị An Luật', Mục 14, Điều 2: Nghiêm cấm mọi hành vi cưỡng chế niêm phong tài sản, siết nợ thế chấp của các thế gia có đăng ký tại phủ thành chủ vào ban đêm khi chưa có ấn triện chính thức của quan chấp pháp. Nếu Lý gia muốn dùng vũ lực cưỡng chế ngay tại đây, ta tin rằng đội trưởng trị an Trương Thiết Trụ sẽ rất vui lòng mời Lý gia chủ về phủ thành chủ uống trà.”
Nghe đến ba chữ “Trương Thiết Trụ” và “Trị An Luật”, nụ cười trên mặt Lý Thiên Bá khẽ khựng lại. Lão híp mắt nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, trong lòng thầm kinh ngạc. Một tên phế vật tạp dịch đan điền rỗng tuếch, lại có thể thuộc làu luật pháp của thành trì phàm trần để phản đòn một cách chuẩn xác như vậy?
“Hừ! Được lắm!” Lý Thiên Bá thu hồi tờ khế ước da thú vào ống tay áo rộng, hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt. “Ta cho Diệp gia các ngươi thêm ba ngày để chuẩn bị hậu sự! Vương Đằng, chúng ta đi!”
Vương Đằng hằn học liếc nhìn Diệp Thanh một cái đầy sát ý, rồi lẳng lặng đi theo sau lưng dưỡng phụ rời khỏi đấu trường. Đám đông khán giả trên khán đài cũng dần giải tán, những tiếng xầm xì bàn tán về việc Diệp Thiên Long tự phế đạo tâm và khoản nợ khổng lồ của Diệp gia vẫn còn âm ỉ vang vọng.
“Thiếu gia... chúng ta phải làm sao đây?” A Phúc mếu máo chạy lên đài đấu, đỡ lấy Diệp Thiên Long từ trên vai Diệp Thanh. “Nhị trưởng lão lần này thực sự hại chết gia tộc rồi! Lão đã lén lút mở phòng tài vụ, mang theo sổ sách gốc và huyết ấn gia tộc đi đâu suốt cả đêm qua!”
“Về phủ đệ trước.” Ánh mắt Diệp Thanh lạnh lùng nhìn về hướng Diệp Gia Phủ Đệ. “Chúng ta cần đột kích phòng tài vụ trước khi Nhị trưởng lão kịp tiêu hủy các chứng từ gốc.”
...
Nửa canh giờ sau, tại Diệp Gia Phủ Đệ.
Bầu không khí bên trong phủ đệ rộng lớn nhưng xập xệ vô cùng ngột ngạt. Gia chủ Diệp Hoài Sơn đang ngồi đờ đẫn giữa sảnh chính, hai tay ôm đầu, khuôn mặt râu quai nón rậm rạp tràn đầy vẻ hối hận và hoang mang. Khi nhìn thấy Diệp Thanh vác Diệp Thiên Long bất tỉnh nhân sự bước vào, lão lập tức bật dậy, định lao ra gầm rú theo bản năng vả mặt:
“Thiên Long! Con trai của ta! Kẻ nào... kẻ nào đã phế bỏ đạo tâm của con?! Ta phải dẫn quân sang san phẳng Lý gia!!!”
“Cha, câm miệng lại và ngồi xuống.”
Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của Diệp Thanh vang lên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Diệp Hoài Sơn. Thần thức tịnh hóa phát ra từ vết sẹo trên trán hắn khẽ chấn động, làm tiêu tán luồng u quang xám đang bùng phát trên đầu gia chủ.
Diệp Hoài Sơn ngơ ngác nhìn con trai cả, lồng ngực phập phồng nhưng không hiểu sao lại vô thức rụt cổ ngồi xuống ghế, không dám ho he nửa lời. Sự nhẫn nại cực hạn và lý trí tuyệt đối của Diệp Thanh trong những giờ qua đã vô hình trung tạo ra một uy áp tinh thần cực mạnh đè bẹp thói bốc đồng của lão.
“A Phúc, dẫn người đưa Thiên Long vào phòng sau điều trị tinh thần.” Diệp Thanh ra lệnh, mắt vẫn không rời khỏi hành lang dẫn đến phòng tài vụ của gia tộc. “Còn cha, hãy canh giữ cửa chính phủ đệ, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai ra vào. Ta và A Phúc cần đi gặp Nhị trưởng lão.”
Nói xong, Diệp Thanh thong thả bước về phía Phòng Tài Vụ nằm sâu trong góc Đông Bắc của phủ đệ. Quản gia A Phúc nhanh chóng cầm theo một chùm chìa khóa đồng rỉ sét chạy theo sau.
Phòng Tài Vụ của Diệp gia là một gian nhà đá nhỏ ẩm thấp, quanh năm bốc mùi mốc meo của giấy da và mực rách. Khi Diệp Thanh và A Phúc tiếp cận cửa gỗ, họ nghe thấy những tiếng lạch cạch giòn giã của hạt bàn tính gỗ vang lên từ bên trong, kèm theo tiếng khóc lóc, lảm nhảm đầy điên loạn:
“Một ăn mười... mười ăn một trăm... Bản tính gỗ lim cổ của ta không thể tính sai! Diệp gia sẽ giàu to... Ta đang tụ tài cho tộc... Đúng thế, ta đang tụ tài...”
“Rầm!”
Diệp Thanh không thèm gõ cửa, hắn khẽ dùng chân đạp mạnh, cánh cửa gỗ mục nát lập tức đổ sập xuống đất bụi bay mù mịt.
Bên trong căn phòng tối tăm được thắp sáng bởi một ngọn đèn dầu lạc leo lét, Nhị trưởng lão Diệp Hoài Thạch đang ngồi xổm trên đống sổ sách kế toán bừa bộn. Lão già gù lưng, mắt ti hí đỏ ngầu oán khí, hai bàn tay gầy guộc đầy vết mực đang điên cuồng gạt những hạt bàn tính gỗ lim cổ rách nát. Trên đầu lão, luồng u quang xám của Nhược Trí Quang Hoàn đang cuộn xoáy dữ dội, bóp méo hoàn toàn khả năng tư duy toán học tối thiểu.
“Nhị trưởng lão, dừng tay lại.” Diệp Thanh lạnh lùng bước vào, đôi giày vải thô dẫm lên một tờ giấy nợ vương vãi trên sàn.
Diệp Hoài Thạch giật nảy mình, vội vàng ôm chặt lấy chiếc bàn tính gỗ lim cổ vào lòng như ôm một đứa con đỏ, đôi mắt ti hí đảo liên tục đầy vẻ cảnh giác và tham lam:
“Diệp Thanh? Ngươi... ngươi đến đây làm gì? Ngươi là cái phế vật tạp dịch đan điền rỗng tuếch, không được phép bước vào phòng tài vụ! Ta là Nhị trưởng lão quản lý tài chính! Ta đang vận hành Tụ Tài Công để tính toán sổ sách cứu gia tộc!”
“Cứu gia tộc bằng cách mang toàn bộ mỏ khoáng sản và phủ đệ thế chấp cho Lý gia để đặt cược vào một trận đấu đài giả định sao?” Diệp Thanh khẽ cười khẩy, bước tới bên chiếc bàn gỗ rách, tay phải nhấc lên một cuộn sổ sách kế toán gốc đang bị Nhị trưởng lão đè dưới mông.
“Ngươi... ngươi biết cái gì!” Diệp Hoài Thạch gầm lên, u quang xám trên đầu bùng phát. Lão đứng phắt dậy, vung bàn tính gỗ lim cổ lên định phóng ra Thiết Toán Phá Không Kích để đuổi Diệp Thanh ra ngoài. “Vương Nhị Nương ở tửu lâu đã tính toán rất kỹ cho ta! Lý gia ra tỷ lệ đặt cược một ăn mười cho Vương Đằng! Thiên Long của chúng ta là đệ nhất thiên kiêu, làm sao có thể thua? Ta đặt mười vạn linh thạch vào Thiên Long, sau hôm nay Diệp gia sẽ thu về một triệu linh thạch hạ phẩm! Ta là công thần vĩ đại nhất của gia tộc!”
Nhìn thấy thói hoang tưởng tự luyến và sự u muội tột đỉnh của Nhị trưởng lão dưới tác động của hào quang, quản gia A Phúc tức giận đến mức mặt mũi đỏ gay, tay run run chỉ thẳng vào mặt lão:
“Nhị trưởng lão! Lão đúng là đồ não tàn vô tri! Thiên Long thiếu gia vừa mới thua thảm hại trên đấu đài, đạo tâm đã sụp đổ hoàn toàn rồi! Hợp đồng thế chấp mười vạn linh thạch của lão hiện tại đã rơi vào tay Lý Thiên Bá! Ngày mốt họ sẽ đến niêm phong phủ đệ của chúng ta!”
“Cái... cái gì? Thua? Thiên Long làm sao có thể thua? Không thể nào!” Diệp Hoài Thạch bàng hoàng, chiếc bàn tính gỗ lim cổ trong tay run bần bật, hạt bàn tính va vào nhau lách cách hỗn loạn. “Bàn tính của ta... không thể tính sai... Ta đã dùng Tụ Tài Công vận khí qua lòng bàn tay để tính toán vạn lần...”
“Đại Phê Bình Võ Học, mổ xẻ tài chính hành vi bắt đầu.”
Diệp Thanh không thèm lãng phí thời gian tranh cãi cảm xúc. Hắn vận hành thần thức tịnh hóa từ vết sẹo trên trán, rực sáng u quang tím nhạt xuyên qua lớp băng gạc trắng. Thức hải của hắn kết nối trực tiếp với Vấn Đạo Đài Sơ cấp, chiếu thẳng luồng sáng lý trí vào cuộn sổ sách kế toán gốc mà hắn vừa cầm trên tay.
“Nhị trưởng lão, hãy mở to đôi mắt ti hí của huynh ra mà nhìn vào trang sổ thứ mười bảy này.” Diệp Thanh lạnh lùng ném cuộn sổ sách xuống trước mặt Diệp Hoài Thạch.
“Thứ nhất! Huynh sử dụng phương pháp tính toán 'Hư Vô Thần Số' do Lý gia gài bẫy để tính lãi suất kép!” Diệp Thanh chỉ tay vào một dòng số liệu được viết bằng mực đỏ máu ẩn hiện oán khí. “Lý gia ghi lãi suất thế chấp là 'ba phần một tháng'. Dưới tác động của hào quang giảm trí thông minh, huynh nghĩ rằng ba phần nghĩa là ba phần trăm phàm trần! Nhưng huynh hoàn toàn không nhìn thấy điều khoản bổ sung bằng chữ cổ nhỏ ở góc dưới: 'Lãi suất kép biến thiên lũy tiến theo lượng oán khí bộc phát của thành trì'!”
Diệp Hoài Thạch bàng hoàng nhìn vào dòng chữ cổ nhỏ xíu rực oán khí đỏ ngầu mà trước đây lão hoàn toàn phớt lờ.
“Lũy tiến theo oán khí?” Diệp Hoài Thạch lẩm bẩm, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng trên trán.
“Đúng thế!” Diệp Thanh gõ mạnh ngón tay xuống bàn gỗ, giọng nói sắc bén như dao mổ xẻ trực diện vào đạo tâm u muội của đối phương: “Giang Nam thành hiện tại đang bị bao phủ bởi oán khí đậm đặc do các cuộc tranh chấp bạo lực liên tục. Chỉ trong vòng mười hai canh giờ qua, lượng oán khí bộc phát đã tăng vọt gấp mười lần! Lãi suất thực tế của tờ hợp đồng này không phải là ba phần trăm, mà là ba mươi phần trăm một ngày, tính theo phương thức lũy tiến lãi mẹ đẻ lãi con! Mười vạn linh thạch hạ phẩm ban đầu, chỉ cần sau ba ngày sẽ biến thành hai mươi sáu vạn linh thạch! Huynh định dùng cái gì để trả? Dùng cái đầu chứa đầy bã đậu của huynh để gán nợ sao?”
“Hai... hai mươi sáu vạn?!” Diệp Hoài Thạch trợn trừng mắt, chiếc bàn tính gỗ lim cổ rơi rớt khỏi tay lão, đập xuống đất vỡ vụn một góc gỗ lim cổ.
“Thứ hai!” Diệp Thanh tiếp tục dồn ép tinh thần đối thủ, Bản thiết kế thức tỉnh nhận thức sơ cấp trong thức hải của hắn rực sáng, hiển thị toàn bộ sơ đồ bẫy tín dụng của Lý gia: “Huynh bị Tụ Tài Công – môn công pháp rác thải mua từ chợ đen đầu độc kinh mạch tay! Môn công pháp này vận khí qua các huyệt đạo lòng bàn tay để tăng cảm giác xúc giác với tiền tệ, nhưng huynh hoàn toàn không biết rằng việc ép chân khí liên tục vào lòng bàn tay đã làm tê liệt các dây thần kinh cảm giác và mạch máu dẫn lên não bộ của huynh! Huynh càng gạt bàn tính nhanh, lượng máu lưu thông lên não càng giảm, khiến khả năng tư duy logic của huynh suy giảm thêm năm mươi phần trăm! Huynh nghĩ mình là thần toán, nhưng thực chất chỉ là một con rối gỗ bị Lý gia dùng tiền tài giả tạo dắt mũi đi vào bẫy phá sản!”
“Rắc... rắc... rắc!”
Mười ba tiếng kêu rạn nứt đạo tâm giòn giã vang lên từ sâu trong thức hải của Diệp Hoài Thạch. Luồng u quang xám của Nhược Trí Quang Hoàn trên đầu lão bỗng nhiên rạn nứt, phát ra những tiếng xì xì rồi tan biến hoàn toàn vào hư không.
Đôi mắt đỏ ngầu oán khí của Nhị trưởng lão dần khôi phục lại sự trong sáng, tỉnh táo của phàm nhân. Lão bàng hoàng nhìn vào cuộn sổ sách kế toán gốc chứa đầy những cạm bẫy toán học lừa đảo mà mình đã tự tay ký tên đóng huyết ấn. Sự hối hận tột độ, xấu hổ và hoang mang tột đỉnh bùng phát dữ dội trong lòng lão.
“Ta... ta thực sự đã ký vào tờ khế ước tự sát này sao? Ta đã tự tay dâng nộp mỏ khoáng sản của tổ tiên cho Lý gia sao?” Diệp Hoài Thạch quỳ sụp xuống đất, hai tay cào cấu vào đống sổ sách bừa bộn, khóc lóc thảm thiết. “Diệp Thanh... ta sai rồi! Đạo tâm tài vụ của ta... đã bị hủy hoại hoàn toàn rồi!”
Ngay khoảnh khắc Nhị trưởng lão sám hối sâu sắc, một luồng năng lượng phản biện lực tinh khiết màu xanh lam nhạt sinh ra từ người lão, bay vút vào vết sẹo trên trán Diệp Thanh. Vấn Đạo Đài Sơ cấp trong thức hải của hắn hấp thụ lượng năng lượng này, rực sáng u quang tím rực rỡ, khôi phục thêm một phần mười đan điền rách nát của hắn.
Diệp Thanh thản nhiên bước tới, nhặt lấy chiếc bàn tính gỗ lim cổ bị vỡ góc dưới đất ném vào tay quản gia A Phúc:
“A Phúc, từ hôm nay trở đi, tước đoạt hoàn toàn quyền kiểm soát tài chính gia tộc của Nhị trưởng lão. Cuốn sổ sách gốc và huyết ấn gia tộc sẽ do ngươi quản lý chặt chẽ. Hãy dùng Sổ phán mệnh Giang Nam để ghi chép lại toàn bộ tội trạng tài chính của Nhị trưởng lão và Lý gia, chuẩn bị kích hoạt Tráo Mệnh Ấn sau này.”
“Tuân lệnh thiếu gia!” A Phúc phấn khởi nhận lấy bàn tính và sổ sách, trong lòng vô cùng kính phục sự khôn ngoan của Diệp Thanh.
“Két...”
Đột ngột, tiếng bước chân dồn dập và tiếng cười lớn đầy hách dịch vang lên từ phía sân trước của phủ đệ, phá vỡ bầu không khí đối chất trong phòng tài vụ.
“Gia chủ Diệp gia đâu rồi?! Lý gia chúng ta mang theo hợp đồng thế chấp chính thức đến đòi niêm phong Tàng Thư Các và tịch thu mỏ khoáng sản đây! Mau lăn ra tiếp đón!”
Diệp Thanh khẽ híp mắt, sát ý lạnh lùng lướt qua gương mặt gầy gò của hắn. Lý gia quả nhiên hành động nhanh hơn hắn tưởng. Chúng không đợi đến ba ngày, mà đã dùng áp lực nợ nần để tiến hành cưỡng chế ngay trong đêm tối dưới sự bảo hộ ngầm của thành chủ phủ.
“A Phúc, đi thôi. Chúng ta ra gặp khách quý.” Diệp Thanh thản nhiên mở miệng, phủi phủi tà áo vải thô xám rồi bước ra ngoài.
...
Tại sân trước Diệp Gia Phủ Đệ.
Dưới ánh đuốc sáng rực của đội tuần tra vệ binh thành chủ phủ, gia chủ Lý gia Lý Thiên Bá đang đứng hiên ngang cùng một nhóm tu sĩ bảo vệ Luyện Khí Kỳ tầng chín hung hãn. Phía sau lão là một nam tử trung niên mặc đạo bào màu lam viền vàng của chấp sự tông môn – kẻ đang cầm trên tay một tờ lệnh niêm phong rực u quang oán khí.
Gia chủ Diệp Hoài Sơn đang vác Kim Tiên Chùy đứng chắn trước cổng chính, mặt đỏ tía tai gầm rú đầy bất lực trước uy áp tinh thần của đối phương:
“Lý Thiên Bá! Các ngươi dám ngang nhiên xông vào phủ đệ của ta vào ban đêm?! Ta phải đập vỡ đầu các ngươi!”
“Đập vỡ đầu chúng ta sao? Diệp Hoài Sơn, ngươi hãy nhìn kỹ tờ lệnh niêm phong này đi!” Lý Thiên Bá cười lớn đầy khinh miệt, chỉ tay vào tờ giấy da thú rực oán khí. “Đây là lệnh cưỡng chế tịch thu tài sản do chính chấp sự Chấp Sự Đường Quy Nguyên Tông phê duyệt! Diệp gia các ngươi nợ mười vạn linh thạch hạ phẩm không có khả năng chi trả, chúng ta có quyền niêm phong Tàng Thư Các và tịch thu toàn bộ mỏ khoáng sản ngay lập tức!”
“Ai nói Diệp gia chúng ta không có khả năng chi trả?”
Một giọng nói trầm tĩnh, lạnh lùng đột ngột vang lên từ hành lang tối. Diệp Thanh thong dong bước ra sảnh chính, hai tay chắp sau lưng, con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu vẫn nằm lười biếng trên vai hắn.
Lý Thiên Bá khẽ híp mắt nhìn Diệp Thanh, nụ cười trên mặt lão khẽ tắt: “Diệp Thanh? Ngươi lại muốn dùng cái miệng xảo quyệt của mình để ngụy biện sao? Trước tờ khế ước thế chấp chính thức có huyết ấn gia tộc này, luật pháp thành trì cũng không thể bảo vệ các ngươi!”
Diệp Thanh đứng dừng bước ngay trước đội tuần tra vệ binh. Hắn không thèm liếc nhìn Lý Thiên Bá, mà chỉ chăm chú nhìn vào tờ lệnh niêm phong rực oán khí trong tay tên chấp sự tông môn. Khóe miệng hắn khẽ giật giật, một bài phê bình tài chính đanh thép đã bắt đầu hình thành trong thức hải.
“Lý gia chủ, tờ khế ước thế chấp này thực chất là một sản phẩm lừa đảo tài chính phi pháp, hoàn toàn vô hiệu về mặt pháp lý theo luật pháp cổ đại của Giang Nam thành!” Diệp Thanh thản nhiên mở miệng, giọng nói đầy sự mỉa mai.
“Ngươi nói cái gì?! Vô hiệu pháp lý?!” Lý Thiên Bá bùng nổ phẫn nộ, mặt đỏ tía tai. “Huyết ấn trên khế ước là thật! Chữ ký của Nhị trưởng lão các ngươi là thật! Làm sao có thể vô hiệu!”
“Thứ nhất!” Diệp Thanh bước lên một bước, tốc độ nhanh đến mức tên chấp sự tông môn chưa kịp phản ứng, ngón tay gầy gò của hắn đã khẽ gõ nhẹ vào một dòng số liệu màu đỏ máu trên tờ lệnh niêm phong. “Theo 'Giang Nam Thương Luật', Chương 3, Điều 8: Mọi hợp đồng thế chấp tài sản thế gia có lãi suất vượt quá 'ba phần mười một năm' (tương đương ba mươi phần trăm một năm) đều bị khép vào tội 'Cho vay nặng lãi phi pháp'. Tờ hợp đồng này của Lý gia sử dụng lãi suất kép biến thiên lũy tiến theo oán khí, thực tế đạt tới ba mươi phần trăm một ngày! Đây không phải là cho vay thế chấp, mà là hành vi cướp đoạt tài sản có tổ chức bằng phương pháp lừa đảo toán học!”
“Ngươi... ngươi ngậm miệng phun người!” Lý Thiên Bá hoảng hốt, u quang xám trên đầu dao động kịch liệt. Lão không ngờ một tên phế vật tạp dịch lại có thể thuộc làu cả những điều khoản bảo mật của Thương Luật cổ đại.
“Thứ hai!” Diệp Thanh tiếp tục dồn ép tinh thần đối thủ, ánh mắt đầy sự khinh miệt nhìn thẳng vào tên chấp sự tông môn: “Vị chấp sự này, ngài cầm lệnh niêm phong của tông môn đến đây cưỡng chế vào ban đêm khi chưa có ấn triện của phủ thành chủ. Theo 'Quy Nguyên Tiên Quy', Mục Chấp Pháp, Điều 104: Nghiêm cấm mọi chấp sự ngoại môn tự ý can thiệp vào tranh chấp tài chính phàm trần của các thế gia hạ giới khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Sử Các Trưởng lão. Ngài tự ý dẫn người đến đây niêm phong Tàng Thư Các của Diệp gia – nơi lưu trữ nhiều điển tịch lịch sử cổ đại thuộc diện bảo hộ của Sử Các – là hành vi lạm quyền tư lợi, vi phạm thiết luật tiên quy! Ngài muốn bị Sử Các Trưởng lão Liễu Thanh Huyền tước bỏ tu vi, đày xuống làm tạp dịch phu mỏ sao?”
Nghe đến hai chữ “Liễu Thanh Huyền” và “Sử Các”, khuôn mặt tên chấp sự tông môn lập tức xám ngoét như tro tàn. Hắn hoảng hốt thu hồi tờ lệnh niêm phong vào ống tay áo rộng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn quay sang nhìn Lý Thiên Bá với ánh mắt đầy sự oán hận và sợ hãi:
“Lý gia chủ! Ngươi... ngươi không nói với ta rằng Tàng Thư Các của Diệp gia thuộc diện bảo hộ của Sử Các! Trận pháp lôi phạt của Sử Các Trưởng lão không phải là thứ ta có thể gánh chịu! Ta không can thiệp vào chuyện này nữa!”
Nói xong, tên chấp sự tông môn vội vàng vung tay lên, dẫn đầu đội tuần tra vệ binh thành chủ phủ chạy trối chết ra khỏi phủ đệ Diệp gia, không dám quay đầu lại nhìn nửa lần.
“Chấp sự! Chờ đã!” Lý Thiên Bá hoảng hốt gào lên, u quang xám trên đầu bùng phát dữ dội do đạo tâm kiêu ngạo bị tổn thương kịch liệt trước đòn phản công pháp lý của Diệp Thanh.
Sự tự tin kiêu ngạo dùng tiền đè người ban đầu của Lý Thiên Bá bị đòn phê bình tài chính hành vi của Diệp Thanh đập vỡ thành từng mảnh vụn ngay trước mặt đám đông phàm nhân đang tụ tập xem ngoài cửa phủ đệ.
“Ha ha ha! Lý gia chủ quả nhiên bị một tên phế vật tạp dịch dùng luật pháp đập cho nghẹn họng!”
“Đúng thế! Cho vay nặng lãi phi pháp lại còn dám cậy thế tông môn!”
Những tiếng cười nhạo, chế giễu vang lên khắp các góc phố ngoài phủ đệ. Lý Thiên Bá nhìn Diệp Thanh với đôi mắt đỏ ngầu đầy sát ý lạnh lùng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lão biết rằng việc cưỡng chế niêm phong phủ đệ và Tàng Thư Các đêm nay đã hoàn toàn thất bại.
“Diệp Thanh! Ngươi quả nhiên khôn ngoan!” Lý Thiên Bá khẽ cười khẩy đầy tàn nhẫn, giọng nói rít qua kẽ răng. “Chúng ta không niêm phong phủ đệ của ngươi đêm nay! Nhưng mỏ khoáng sản Diệp Gia Khoáng Mạch đã bị Nhị trưởng lão của các ngươi thế chấp chuyển nhượng vĩnh viễn sang cho phú nhị đại Triệu Vô Cực tại Vạn Bảo Các rồi! Ngày mai, Triệu Vô Cực sẽ tổ chức một buổi đấu giá công khai để cưỡng chế tịch thu mỏ khoáng sản của các ngươi! Nếu Diệp gia không có đủ mười vạn linh thạch hạ phẩm để mua lại mỏ khoáng sản tại buổi đấu giá, huyết mạch kinh tế của các ngươi sẽ bị cắt đứt hoàn toàn! Ta chờ xem các ngươi làm thế nào để sống sót qua ngày mai!”
Nói xong, Lý Thiên Bá vung tay áo rộng, dẫn đầu nhóm tu sĩ bảo vệ hậm hực rời khỏi phủ đệ Diệp gia trong bóng đêm tịch mịch.
Nhìn theo bóng lưng kẻ thù rời đi, Diệp Thanh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt hắn lại vô cùng sâu thẳm lạnh lùng. Khủng hoảng tài chính của gia tộc vẫn chưa hề kết thúc, mà đã chuyển sang một chiến trường mới tàn khốc hơn – buổi đấu giá cưỡng chế tại Vạn Bảo Các Giang Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!