Kiếm Giả Tự Phế
Trong bóng tối tịch mịch của Tàng Thư Các Diệp gia, Diệp Thanh ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn rách nát. Trán hắn vẫn quấn một lớp băng gạc trắng, vết sẹo hình ngọc đài ẩn hiện luồng u quang màu tím nhạt dưới lớp vải mỏng. Hắn khẽ thở dài, tay phải run run cầm một chiếc bình ngọc nhỏ, cẩn thận nhỏ từng giọt linh dịch tịnh hóa lên vết sẹo đang nhói buốt. Cơn đau từ việc cưỡng ép sử dụng Thần Thức Châm Tê để bẻ gãy kiếm chiêu của Sở Thiên Ca chiều nay vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Linh hồn dị giới của hắn tuy mạnh mẽ, nhưng nhục thân phàm nhân không có tu vi này lại quá yếu ớt để gánh chịu phản phệ tinh thần.
“Két...”
Tiếng cửa gỗ mục nát bị đẩy mạnh ra phá vỡ không gian yên tĩnh. Quản gia trung thành A Phúc hớt hải chạy vào, gương mặt gầy gò bám đầy mồ hôi và bụi bẩn, hơi thở dồn dập đến mức không ra hơi:
“Thiếu... Thiếu gia! Nguy rồi! Thiên Long thiếu gia... hắn điên rồi!”
Diệp Thanh khẽ nhíu mày, ngón tay đặt trên bình ngọc khựng lại: “Đường ca lại gây ra chuyện gì? Không phải chiều nay ta đã dặn cha khóa chặt cửa phủ để tránh né tai mắt của thành chủ phủ sao?”
“Gia chủ thì khóa cửa thật, nhưng Thiên Long thiếu gia không biết nghe ai kích động, nói rằng Diệp gia bị thành chủ phủ bao vây chiều nay là một sự sỉ nhục lớn đối với vị thế 'Giang Nam đệ nhất kiếm thần' của hắn!” A Phúc mếu máo, tay chân khua khoắng loạn xạ. “Hắn vừa mới dắt thanh kiếm khảm ngọc 'Hồng Hoang' của hắn, nghênh ngang phá cửa sau phủ đệ, chạy thẳng tới Đấu Trường Giang Nam rồi! Hắn tuyên bố sẽ quyết đấu sinh tử vượt cấp với thiếu chủ Lý gia – Vương Đằng, để lấy lại tôn nghiêm cho gia tộc!”
Nghe đến ba chữ “quyết đấu sinh tử vượt cấp”, thái dương Diệp Thanh lại giật nảy một cái. Cơn đau thần thức vốn vừa dịu đi chút ít lập tức bùng phát trở lại.
“Quyết đấu vượt cấp? Diệp Thiên Long mới chỉ là Luyện Khí Kỳ tầng tám, còn Vương Đằng của Lý gia đã đạt tới Luyện Khí Kỳ tầng bảy từ lâu... Khoan đã, tầng bảy?” Diệp Thanh chợt nhận ra điểm phi logic trong dòng suy nghĩ của chính mình. “Thiên Long tầng tám, đòi đi quyết đấu vượt cấp với kẻ tầng bảy? Hắn nghĩ tầng bảy là cao hơn tầng tám sao?”
A Phúc gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy bất lực: “Đúng thế đấy thiếu gia! Thiên Long thiếu gia nói rằng số bảy là số cát tường, còn số tám là số bát quái xui xẻo, cho nên tu sĩ tầng bảy chắc chắn mạnh hơn tầng tám gấp bội! Hắn muốn đi khiêu chiến vượt cấp để chứng minh bản thân là nhân vật chính nghịch cảnh thức tỉnh!”
Diệp Thanh đưa tay lên xoa trán, trong lòng thầm mắng một câu chửi thề của thế giới hiện đại. Đây chính là sức mạnh bóp méo tư duy đáng sợ của Nhược Trí Quang Hoàn cấp thấp đang bao phủ Giang Nam thành. Dưới tác động của hào quang, một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng tám lại có thể tự sản sinh ra một logic hoang đường rằng tầng bảy mạnh hơn tầng tám, và sẵn sàng đem mạng sống của mình ra để làm trò cười trên đấu trường.
“Lý gia đột nhiên bày ra trận quyết đấu này, chắc chắn không đơn giản chỉ là trò đùa trẻ con.” Diệp Thanh đứng dậy, phủi bụi bặm trên tà áo vải thô xám. “Họ biết Diệp gia đang bị thành chủ phủ ghim chặt, liền muốn mượn tay Vương Đằng để quang minh chính đại phế bỏ đệ nhất thiên kiêu của chúng ta trên đấu đài, biến oán khí của Diệp gia thành chất dinh dưỡng cho Bạch Cốt Tế Đàn ngầm. Chúng ta đi!”
Nửa canh giờ sau, tại Đấu Trường Giang Nam.
Bầu không khí bên trong đấu trường khổng lồ sầm uất vô cùng, nhưng lại tràn ngập một mùi vị cuồng loạn, ngột ngạt. Trên bầu trời đấu trường, lớp sương mù xám nhạt tích tụ dày đặc hơn hẳn những nơi khác, dệt thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ âm thầm hút lấy những luồng oán khí đỏ ngầu bốc lên từ hàng vạn khán giả đang gào rú điên cuồng trên khán đài. Những tu sĩ phàm nhân ở đây mắt ai nấy đều đỏ sọc, liên tục hò hét, chửi bới, kích động bạo lực dưới ảnh hưởng của hào quang.
Giữa sàn đấu đá vôi rộng lớn, Diệp Thiên Long đang đứng hiên ngang. Mái tóc hắn chải chuốt bóng mượt phản chiếu ánh sáng lòe loẹt, ngực áo phanh rộng lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, một tay chống nạnh, tay kia cầm thanh kiếm khảm đầy đá quý lòe loẹt rực sáng u quang xanh nhạt. Hắn ngửa mặt lên trời cười lớn, khí thế vô cùng dũng mãnh:
“Ha ha ha! Vương Đằng! Đồ rùa rụt cổ của Lý gia! Mau lăn ra đây cho Giang Nam đệ nhất kiếm thần Diệp Thiên Long ta! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là nghịch cảnh phạt thiên, thế nào là nhân vật chính đích thực!”
Phía đối diện, thiếu chủ Lý gia – Vương Đằng thong thả bước ra khỏi hành lang tối. Hắn mặc một bộ cẩm y màu xanh lá cây sặc sỡ, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy những nốt mụn trứng cá đỏ ngầu oán khí. Hông hắn đeo thanh đoản đao khảm bạc 'Thiên Bá' rục rịch phát ra tiếng kêu rít lạnh lùng. Khác với vẻ điên cuồng ảo tưởng của Diệp Thiên Long, đôi mắt Vương Đằng ẩn chứa một sự nham hiểm rõ rệt của kẻ đang chủ động gài bẫy.
“Diệp Thiên Long, ngươi quả nhiên có gan bước lên đây.” Vương Đằng khẽ cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt được khuếch đại bằng chân khí Luyện Khí tầng bảy. “Nhưng quyết đấu thông thường thì thật là vô vị. Ngươi có dám cùng ta ký vào tờ Sinh Tử Trạng này không? Kẻ thua cuộc không chỉ mất mạng, mà toàn bộ tài sản, mỏ khoáng sản của gia tộc đứng sau cũng phải dâng nộp cho bên thắng cuộc!”
Nói xong, Vương Đằng vung tay lên, một tờ giấy da thú rực sáng u quang đỏ máu bay lơ lửng giữa không trung. Đó chính là Sinh Tử Trạng được gia cố bằng tà pháp oán khí của Bạch Cốt Giáo ngầm.
“Ký thì ký! Ta là nhân vật chính của thời đại này, làm sao có thể sợ hãi một tờ giấy lộn!” Diệp Thiên Long gầm lên, u quang xám trên đỉnh đầu hắn bùng phát dữ dội. Hắn vung thanh kiếm khảm ngọc lên, định dùng máu đầu ngón tay để đóng huyết ấn vào tờ giấy da thú.
“Chờ đã!”
Một giọng nói trầm tĩnh, lạnh lùng đột ngột cắt ngang bầu không khí cuồng loạn của đấu trường. Giọng nói ấy không lớn, không dùng chân khí khuếch đại, nhưng nhờ tần số sóng âm tịnh hóa phát ra từ thức hải của người nói, nó lại có thể truyền thẳng vào tai của mọi người trên sàn đấu, khiến u quang đỏ máu trên tờ Sinh Tử Trạng khẽ chao đảo.
Đám đông trên khán đài ngơ ngác nhìn xuống. Từ lối vào phàm nhân, một thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô xám rách nát, trán quấn băng gạc trắng đang thong dong bước lên bậc thềm đá dẫn lên sàn đấu. Con mèo mập mạp lông cam sọc vằn – Béo Phì Yêu Miêu – đang lười biếng nằm rạp trên vai hắn, đôi mắt lim dim như thể hoàn toàn không quan tâm đến thế giới xung quanh.
“Ủa? Đó không phải là phế vật tạp dịch Diệp Thanh của Diệp gia sao?”
“Một kẻ đan điền rỗng tuếch không có nửa sợi chân khí, lên đấu trường sinh tử làm gì? Muốn tự sát à?”
Những tiếng cười nhạo, chế giễu vang lên khắp các góc khán đài. Vương Đằng khẽ híp mắt, sát ý trong lòng dâng cao khi nhìn thấy kẻ đã làm nhục Sở Thiên Ca chiều nay. Còn Diệp Thiên Long thì tức giận trợn trừng mắt, vung kiếm chỉ thẳng vào mặt Diệp Thanh:
“Diệp Thanh! Ngươi là cái phế vật tạp dịch, ai cho phép ngươi lên đây phá hỏng khoảnh khắc phạt thiên vĩ đại của ta? Mau cút xuống dưới, đừng làm bẩn thanh kiếm 'Hồng Hoang' chí cao vô thượng này của ta!”
Diệp Thanh dừng bước ngay trước tờ Sinh Tử Trạng đang bay lơ lửng. Hắn không thèm liếc nhìn Vương Đằng, mà chỉ chăm chú nhìn vào thanh kiếm khảm ngọc rực rỡ trong tay đường ca của mình. Khóe miệng hắn khẽ giật giật, một bài phê bình võ học cực gắt đã bắt đầu hình thành trong thức hải.
“Đường ca, huynh gọi thứ sắt vụn bọc đồng trị giá ba quan tiền phàm trần này là thanh kiếm 'Hồng Hoang' chí cao vô thượng sao?” Diệp Thanh thản nhiên hỏi, giọng nói đầy sự mỉa mai.
“Ngươi nói cái gì?!” Diệp Thiên Long bùng nổ phẫn nộ, mặt đỏ tía tai. “Đây là thần binh cực phẩm ta mua từ chợ đen với giá năm trăm linh thạch hạ phẩm! Trên chuôi kiếm có khảm bảy viên ngọc bích Hồng Hoang rực sáng, lưỡi kiếm sắc bén vô song, có thể chém đứt mọi loại hộ giáp!”
“Ồ, vậy sao?”
Diệp Thanh bước lên một bước, tốc độ nhanh đến mức Diệp Thiên Long chưa kịp phản ứng, ngón tay gầy gò của hắn đã khẽ gõ nhẹ vào viên “ngọc bích” lớn nhất khảm trên hốc chuôi kiếm.
“Cộc... rắc!”
Một tiếng động giòn giã vang lên. Viên ngọc bích rực rỡ bỗng nhiên vỡ vụn thành những mảnh thủy tinh nhuộm màu xanh lá cây rẻ tiền, rơi lả tả xuống đất, lộ ra lớp chì xám xịt bên trong hốc kiếm. Chưa dừng lại ở đó, lớp mạ vàng óng ánh trên lưỡi kiếm cũng bị móng tay của Diệp Thanh khẽ cạo một cái, bong ra từng mảng lớn, để lộ phần sắt rỉ sét loang lổ bên dưới.
“Thủy tinh nhuộm màu giả danh ngọc thạch, sắt vụn rỉ sét bọc đồng mỏng để ngụy trang thần binh cực phẩm.” Diệp Thanh phủi phủi bụi đồng bám trên tay, lắc đầu ngán ngẩm. “Kẻ bán kiếm ở chợ đen chắc chắn đã phải nhịn cười đến mức nội thương khi nhìn thấy huynh hồ hởi dâng nộp năm trăm linh thạch tích lũy vạn năm của gia tộc để mua thứ đồ chơi phế thải này. Huynh định dùng thanh sắt rỉ sét dễ gãy này để quyết đấu sinh tử với đao thép của Vương Đằng sao? Huynh muốn tự sát thì cũng nên chọn cách nào ít tốn kém hơn chứ?”
“Ha ha ha!!!”
Cả đấu trường lặng đi một giây, rồi bùng nổ những tiếng cười lớn từ hàng vạn khán giả. Sự thật trần trụi về thanh thần binh cực phẩm bị lột trần thành một trò hề rẻ tiền ngay trước bàn dân thiên hạ.
“Trời đất ơi! Thiên kiêu Diệp gia lại đi mua sắt vụn bọc đồng với giá năm trăm linh thạch!”
“Đúng là não tàn vô tri mà! Đầu óc hắn chứa bã đậu sao?”
Diệp Thiên Long nhìn thanh kiếm rỉ sét loang lổ trong tay, rồi nghe tiếng cười nhạo rung trời từ khán đài, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, u quang xám trên đầu dao động kịch liệt. Sự tự tin kiêu ngạo cực hạn của hắn bị đòn phê bình vật lý của Diệp Thanh đập vỡ thành từng mảnh vụn.
“Diệp Thanh! Ngươi... ngươi dám phá hủy thần binh của ta! Ngươi dám sỉ nhục kiếm thần!”
Trong cơn phẫn nộ tột độ do đạo tâm kiêu ngạo bị tổn thương, Diệp Thiên Long hoàn toàn mất đi lý trí dưới tác động bộc phát của Nhược Trí Quang Hoàn. Hắn không thèm nhìn Vương Đằng nữa, mà chuyển thẳng mũi kiếm rỉ sét nhắm vào ngực Diệp Thanh, bạo phát toàn bộ chân khí Luyện Khí Kỳ tầng tám đỏ rực:
“Hôm nay ta phải dùng máu của ngươi để rửa sạch nhục nhã này! Long Hống Kiếm Pháp! Gầm rú đi!”
Diệp Thiên Long vung kiếm vạch ra những quỹ đạo hoa mỹ trên không trung, chân khí bùng phát tạo ra những tiếng rống lớn như dã thú gầm rú vang dội khắp sàn đấu. Khí thế vô cùng hoành tráng, bụi đất bay mù mịt che khuất cả tầm nhìn.
Đối mặt với sát chiêu cuồng bạo đang lao tới, Diệp Thanh vẫn đứng im lặng như một pho tượng đá. Hắn vận hành đạo tâm Thiết Tâm, giữ cho thần thức của mình hoàn toàn tĩnh lặng, không bị ảnh hưởng bởi những tiếng ồn lớn và uy áp chân khí giả tạo của đối phương. Vết sẹo trên trán hắn rực sáng u quang tím ẩn sau lớp băng gạc, kết nối thần thức của hắn với Vấn Đạo Đài trong thức hải để mổ xẻ quỹ đạo vung kiếm của Diệp Thiên Long.
“Đại Phê Bình Võ Học, bắt đầu mổ xẻ.” Diệp Thanh thầm nghĩ.
Khi mũi kiếm rỉ sét chỉ còn cách ngực hắn đúng ba tấc, Diệp Thanh thong thả né nhẹ người sang bên trái mười lăm độ, quỹ đạo di chuyển tối giản vừa vặn tránh né mũi kiếm một cách hoàn mỹ mà không cần dùng đến nửa sợi chân khí.
Ngay khoảnh khắc Diệp Thiên Long lướt qua người hắn với đà lao tới vụng về, Diệp Thanh khẽ mở miệng, giọng nói đanh thép, sắc bén như sấm sét nện thẳng vào tai đường ca:
“Thứ nhất! Long Hống Kiếm Pháp của huynh thực chất là một môn võ học phế thải bóp méo sinh lý học phàm nhân! Huynh cố tình dùng chân khí ép vào thanh quản để tạo ra tiếng rống lớn dọa người, nhưng hành vi ngu ngốc đó đã làm tiêu hao mất ba mươi phần trăm lượng chân khí vận hành trong đan điền, đồng thời làm rách nát thanh quản kinh mạch phổi của huynh! Huynh đi đánh nhau hay là đi hát tuồng mà cần tiếng kêu to thế?”
Diệp Thiên Long nghe thấy lời phê bình, chân khí trong người khẽ ngắt quãng, bước chân loạng choạng suýt ngã.
“Thứ hai!” Diệp Thanh nghiêng người né tránh một đòn chém ngang vụng về khác, tiếp tục dồn ép tinh thần đối thủ bằng những bài phê bình cực gắt: “Huynh luyện Thiên Long Tàn Quyết mua từ chợ đơn bị lỗi logic nghiêm trọng! Khi vận khí qua huyệt đạo vai phải, huynh lại cố tình đi đường vòng qua kinh mạch nách trái để tạo ra đường cong chân khí hoa mỹ. Việc đi đường vòng này làm chậm tốc độ ra chiêu của huynh đi không phẩy năm giây so với kiếm tu bình thường, tạo ra một sơ hở khổng lồ ở phần sườn phải – nơi hoàn toàn không có chân khí bảo hộ! Chỉ cần một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng năm bình thường đâm một kiếm vào sườn phải khi huynh đang vung tay lên cao, huynh đã chết không có chỗ chôn rồi!”
“Ngươi... ngươi...” Diệp Thiên Long trợn trừng mắt, kinh mạch toàn thân bắt đầu có dấu hiệu rối loạn bạo tẩu do đạo tâm bị lung lay dữ dội trước những lập luận quá chính xác.
“Thứ ba!” Diệp Thanh đứng im chắp tay sau lưng, ánh mắt đầy sự khinh miệt nhìn thẳng vào đan điền của đường ca: “Huynh mắc chứng lười vận khí kinh niên bẩm sinh! Mỗi ngày huynh chỉ tu luyện nửa canh giờ, thời gian còn lại đều dùng để chải chuốt tóc tai và đi nghênh ngang ngoài phố khoe khoang tu vi giả tạo bồi bổ bằng đan dược rác thải. Đan điền của huynh hiện tại chứa đầy tạp chất độc tố, các huyệt đạo dẫn khí bị nghẽn hoàn toàn giống như một ống cống rác lâu năm không được nạo vét! Huynh tự phong là 'kiếm thần', nhưng thực chất chỉ là một cái bao cát biết đi chứa đầy chân khí lỗi vận hành mà thôi!”
“Rắc... rắc... rắc!”
Mười ba tiếng kêu rạn nứt giòn giã liên tục vang lên từ sâu trong thức hải của Diệp Thiên Long. Đó là tiếng đạo tâm kiêu ngạo ảo tưởng của hắn bị mổ xẻ và bẻ gãy hoàn toàn bởi mười ba lời phê bình logic, tàn nhẫn của Diệp Thanh.
Sự hối hận tột độ, hoài nghi nhân sinh sâu sắc bùng phát dữ dội trong lòng Diệp Thiên Long. Chân khí đỏ rực trên người hắn bỗng nhiên nghịch chuyển bạo tẩu, chảy hỗn loạn vào các kinh mạch bị nghẽn nứt nẻ.
“Phụt!!!”
Diệp Thiên Long phun ra một ngụm máu tươi lớn, thanh kiếm rỉ sét 'Hồng Hoang' rơi keng xuống đất, nhục thân hắn mềm nhũn quỳ sụp xuống sàn đấu vôi trắng, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ bàng hoàng, kinh hãi nhìn vào hai bàn tay run rẩy của mình:
“Ta... ta thực sự là một kẻ ngu xuẩn sao? Kiếm đạo của ta... tu vi của ta... tất cả chỉ là trò lừa bịp phế thải sao?”
Ngay khoảnh khắc Diệp Thiên Long hoàn toàn sụp đổ đạo tâm và sám hối sâu sắc, một luồng năng lượng tinh thần tinh khiết màu xanh lam nhạt bỗng nhiên sinh ra từ người hắn, bay vút vào vết sẹo trên trán Diệp Thanh.
Trong thức hải của Diệp Thanh, ngọc đài cổ kính của Vấn Đạo Đài Sơ cấp lập tức hấp thụ lượng Phản biện lực khổng lồ này, rực sáng u quang tím rực rỡ. Ngọc bài rỉ sét của mẫu thân Tần Du giấu trong ngực hắn khẽ rung động nhẹ, phát ra luồng hơi ấm mát mẻ lan tỏa khắp cơ thể, khôi phục đan điền rách nát của hắn thêm một phần mười.
Đồng thời, một cuốn sổ da thú cổ rực sáng u quang vàng kim tự động hiện lên trong thức hải của hắn: *Bản thiết kế thức tỉnh nhận thức sơ cấp* chính thức được kích hoạt thành công!
Diệp Thanh khẽ thở phào nhẹ nhõm, cơn đau thần thức dịu đi hoàn toàn. Hắn cúi xuống, lạnh lùng vác Diệp Thiên Long đang bất tỉnh nhân sự lên vai như vác một bao tải cát tầm thường.
“Trận đấu đài này kết thúc ở đây.” Diệp Thanh thản nhiên nhìn Vương Đằng đang đứng đờ đẫn đối diện. “Đường ca của ta đột ngột phát hiện ra lỗi kỹ thuật trong kiếm đạo nên tự phế tu vi để đúc lại đạo tâm tỉnh táo rồi. Tờ Sinh Tử Trạng kia coi như vô hiệu.”
“Muốn chạy sao? Diệp gia các ngươi coi đấu trường sinh tử của Lý gia ta là cái chợ phàm trần muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?!”
Vương Đằng phẫn nộ gầm lên, u quang xám trên đầu rực sáng. Kế hoạch thu hoạch oán khí khổng lồ từ cái chết của đệ nhất thiên kiêu Diệp gia bị phá hủy hoàn toàn bởi một tên phế vật tạp dịch, khiến hắn vô cùng tức giận. Hắn vung thanh đoản đao 'Thiên Bá' định lao lên diệt sát cả hai.
Tuy nhiên, ngay lúc này, một bóng dáng trung niên cao lớn, mặc trường bào màu tía thêu tiền vàng lấp lánh bước ra khỏi hàng ghế VIP của khán đài. Đó chính là gia chủ Lý gia – Lý Thiên Bá, một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng chín nham hiểm.
“Vương Đằng, dừng tay lại!” Lý Thiên Bá lạnh lùng ngăn cản dưỡng tử. Đôi mắt ti hí của lão khóa chặt vào Diệp Thanh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn đầy sự tính toán ngầm.
Lý Thiên Bá liếc nhìn đám đông khán giả phàm nhân đang bắt đầu xôn xao bàn tán tỉnh táo lại xung quanh, biết rằng việc cưỡng chế bạo lực lúc này sẽ làm lộ ra sự bất thường của trận pháp oán khí. Lão khẽ cười khẩy, từ trong tay áo rộng rút ra một tờ văn tự bằng da thú cổ rực sáng u quang oán khí đen ngòm, giơ cao trước mặt Diệp Thanh:
“Diệp Thanh, ngươi dùng cái miệng xảo quyệt của ngươi để cứu mạng Diệp Thiên Long, cứu vớt thể diện cho Diệp gia chiều nay thật là xuất sắc. Nhưng đấu trí võ học thì ích gì khi gia tộc các ngươi đã đứng trên bờ vực diệt vong hoàn toàn về kinh tế?”
Diệp Thanh khẽ híp mắt: “Ý của Lý gia chủ là gì?”
Lý Thiên Bá cười lớn đầy đắc ý, giọng nói vang dội khắp đấu trường:
“Nếu đã không dám quyết đấu sinh tử để giải quyết mâu thuẫn, vậy thì hãy trả tiền đi! Tờ văn tự này chính là hợp đồng thế chấp mỏ khoáng sản và toàn bộ phủ đệ Diệp gia do chính tay Nhị trưởng lão Diệp Hoài Thạch của các ngươi ký tên đóng dấu huyết ấn vào đêm qua để đặt cược vào sòng bạc của Lý gia ta! Tổng số nợ hiện tại là mười vạn linh thạch hạ phẩm! Trong vòng ba ngày, nếu Diệp gia các ngươi không giao nộp đủ linh thạch, Lý gia ta sẽ quang minh chính đại niêm phong phủ đệ, tịch thu mỏ khoáng sản và tống cổ toàn bộ gia quyến các ngươi ra đường làm ăn xin!”
Nghe đến con số “mười vạn linh thạch hạ phẩm” và việc Nhị trưởng lão tự ý thế chấp tài sản gia tộc, quản gia A Phúc đứng dưới đài suýt chút nữa ngất xỉu vì chấn động kinh tế khổng lồ.
Lớp sương mù xám trên bầu trời đấu trường bỗng nhiên cuộn sóng dữ dội, một áp lực siết nợ tài chính tàn khốc mới chính thức giáng xuống đầu Diệp gia, hứa hẹn một cuộc khủng hoảng kinh tế diệt môn còn đáng sợ hơn cả bạo lực quân sự.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!