Bày Trận Nghĩa Địa
Sương mù đỏ máu co thắt dữ dội, tựa như một cái miệng khổng lồ của ác quỷ đang dần khép lại, muốn nuốt chửng toàn bộ rìa nghĩa địa phía Bắc vào trong tà trận hiến tế. Luồng áp lực linh lực từ Bạch Cốt Tế Đàn ngầm dội lên không trung, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, tanh tưởi mùi máu và tử khí.
"Thanh ca! Kết giới này đang co rút với tốc độ cực nhanh!" Thẩm Thanh Sương khẽ hô lên, tà áo y sư màu xanh dược thảo của nàng tung bay trong gió bão oán khí. Nàng vung tay, mấy cây châm bạc Huyền Băng phát ra u quang mát lạnh, nhưng vừa chạm vào vách sáng đỏ máu liền bị chấn bay ngược trở lại, bốc khói xám xịt.
Lăng Vô Song đứng bên cạnh Diệp Thanh, mái tóc tuyền mộc mạc tung bay, đôi mắt đen sâu thẳm rực sáng tia sáng lý trí tối cao. Hắn siết chặt thanh Kiếm gãy Vô Danh rỉ sét – nay đã lộ ra phần lưỡi thép đen xám rực sáng u quang Tịch Diệt – trầm giọng nói: "Để ta dùng kiếm ý chém mở một đường máu!"
"Không được." Diệp Thanh dứt khoát giơ tay ngăn cản. Trán hắn quấn dải băng gạc trắng, vết sẹo hình ngọc đài Vấn Đạo Đài bên dưới đang nhói buốt dữ dội, rỉ ra một vệt máu tịnh hóa màu xanh nhạt. Cổ tay phải của hắn, nơi có vết nứt xám nhỏ từ cuộc triệu hoán tàn hồn vượt cấp trước đó, cũng đang đau nhức âm ỉ.
Hắn vận hành cảnh giới đạo tâm Thiết Tâm, giữ cho tinh thần của bản thân tuyệt đối lạnh lùng và tỉnh táo. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét nhanh qua vách sáng đỏ máu đang co thắt, mổ xẻ cấu trúc năng lượng của tà trận: "Tà trận hiến tế này hoạt động dựa trên cơ chế cảm ứng linh lực cực kỳ nhạy cảm. Lăng Vô Song, kiếm ý của ngươi vừa mới đúc lại, nếu bộc phát chân khí Trúc Cơ Kỳ lúc này, ngược lại sẽ kích hoạt cơ chế tự bạo phòng ngự của kết giới. Chúng ta sẽ bị chôn sống tại đây."
"Vậy chúng ta phải làm thế nào?" Lăng Vô Song thu hồi kiếm ý, hoàn toàn phục tùng quyết định của Diệp Thanh.
"Ta là phàm nhân tuyệt mạch, nhục thân hoàn toàn không chứa linh khí." Diệp Thanh lạnh lùng phân tích, ánh mắt khóa chặt vào một khe nứt vật lý nằm sát mặt đất hoại tử. "Kết giới linh lực chỉ quét qua các thực thể có chân khí. Ta sẽ dùng nhục thân làm lá chắn, cầm Kiếm gãy Tịch Diệt chém đứt điểm giao thoa vật lý của kết giới tại góc Đông Nam. Ngay khi vách sáng xuất hiện khe hở vật lý trong ba nhịp thở, Lăng Vô Song, ngươi vác Thẩm Thanh Sương và Yêu Miêu di chuyển cơ học thoát ra ngoài. Tuyệt đối không được vận hành nửa điểm chân khí!"
Nói đoạn, Diệp Thanh bước lên phía trước. Hắn cầm thanh Kiếm gãy Tịch Diệt, dồn toàn bộ lực lượng cơ bắp vật lý của nhục thân, chém mạnh lưỡi kiếm thép đen xám vào điểm giao thoa vật lý sát đất.
*Rắc!*
Thanh kiếm gãy mang ý chí Tịch Diệt chém đôi điểm nút không gian rực sáng đỏ nhạt mà hoàn toàn không kích hoạt bất kỳ dao động linh lực nào. Vách sáng đỏ máu lập tức xuất hiện một khe hở vật lý rộng khoảng ba thước.
"Đi!" Diệp Thanh khẽ quát.
Lăng Vô Song di chuyển nhanh như chớp, hai tay vác Thẩm Thanh Sương và con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu, dùng bộ pháp vật lý thuần túy phóng qua khe hở. Diệp Thanh nhanh chóng lướt qua ngay sau đó. Ngay khi họ vừa đặt chân ra ngoài ranh giới kết giới, vách sáng đỏ máu lập tức khép chặt lại, bộc phát một đợt sóng âm oán khí chấn động mạnh, thổi bay hàng vạn bia mộ đá cổ phía sau thành tro bụi.
Nhóm Diệp Thanh không dừng lại, nhanh chóng nương theo sương sương mù tự nhiên, rút lui chiến thuật thoát khỏi nghĩa địa phía Bắc, chạy thẳng về hướng ngoại thành Giang Nam.
***
Nửa canh giờ sau, tại Thẩm Thị Dược Đường.
Ngôi nhà gỗ nhỏ thơm ngát mùi thảo dược tịnh hóa nằm nép mình bên rặng tre xanh ngoại thành. Nhờ trận pháp tịnh hóa mộc mạc tự nhiên của Thẩm Thanh Sương, nơi đây hoàn toàn không bị lớp sương mù xám tro của Nhược Trí Quang Hoàn xâm nhập.
*Bịch!*
Mộ Dung Thanh đặt mạnh một chiếc bao tải lớn bám đầy bụi kim loại và dầu mỡ xuống đất, thở hổn hển gạt mồ hôi trên khuôn mặt tròn trịa béo mập. Gã sún răng cười hì hì, chỉ vào đống phế liệu sắt đen lấp lánh u quang tối tăm bên trong:
"Thanh ca, ta đã vét sạch toàn bộ kho phế liệu ngoại thành rồi! Đây là mười hai tấn Sắt nguội Giang Nam cực phẩm, khai thác từ tận đáy U Minh Cực Uyên phía Nam thành. Thợ rèn Lý Đại Đầu đã dùng búa rèn Chấn Thiên đập nguội vạn lần để loại bỏ hoàn toàn tạp chất linh lực. Ngươi xem, gân sắt mịn màng thế này, cách ly linh khí hoàn hảo một trăm phần trăm!"
Diệp Thanh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế trắc cũ, sắc mặt có phần xanh xao do thể chất vật lý bị kiệt quệ cực hạn. Hắn đưa tay trái vuốt ve cái bụng mỡ của Béo Phì Yêu Miêu đang nằm lười biếng trên đùi, đôi mắt sâu thẳm nhìn đống sắt nguội:
"Mộ Dung Thanh, số sắt nguội này tiêu tốn bao nhiêu linh thạch thô?"
Mộ Dung Thanh lập tức xòe năm ngón tay mập mạp, khuôn mặt lộ rõ vẻ tính toán chi li, complaining đầy thực tế: "Thanh ca, giang hồ hiểm ác, giá quặng sắt nguội dạo này tăng vọt! Để thu gom bấy nhiêu đây, ta phải chi ra năm trăm linh thạch hạ phẩm chính xác, chưa tính tiền công rèn của Lý Đại Đầu đâu nhé! Ta là tán tu nghèo khổ, ngươi phải thanh toán sòng phẳng đấy!"
"A Phúc." Diệp Thanh khẽ gọi.
Quản gia trung thành A Phúc từ trong thư phòng bước ra, tay cầm cuốn sổ nợ khổng lồ của Diệp gia, mỉm cười gật đầu: "Mộ Dung thiếu gia yên tâm, quỹ tộc Diệp gia sau khi thu hồi nợ thế chấp bấy lâu nay đã dư dả. Ta đã chuẩn bị sẵn sáu trăm linh thạch hạ phẩm tịnh hóa đầy đủ cho ngươi."
Nhìn thấy túi linh thạch rực sáng u quang, đôi mắt híp của Mộ Dung Thanh lập tức sáng lên như sao sa, gã nhanh nhảu ôm lấy túi tiền cười tít mắt: "Hì hì, Thanh ca đúng là sòng phẳng nhất Giang Nam thành! Nói đi, ngươi cần ta rèn đống sắt nguội này thành cái gì?"
Diệp Thanh đứng dậy, bước đến bên bàn gỗ. Hắn lật mở Bản thiết kế thức tỉnh nhận thức sơ cấp trong thức hải, dùng bút lông tre vẽ nhanh một sơ đồ cơ học trận pháp tinh xảo lên giấy bản thảo phàm trần:
"Ta cần ngươi cùng Lý Đại Đầu lắp ráp mười hai tấn sắt nguội này thành bốn lá Trận kỳ ẩn khí khổng lồ theo đúng kết cấu cơ học Mặc Gia này. Trận kỳ ẩn khí này hoàn toàn không chứa dao động linh lực, hoạt động dựa trên nguyên lý hấp thụ và phân tán sóng âm oán khí vật lý. Khi cắm bốn lá cờ sắt nguội này vào bốn góc Thẩm Thị Dược Đường, chúng ta sẽ tạo ra một vùng không linh khí tuyệt đối rộng năm mươi mét, cách ly hoàn toàn mọi thần thức quét và sóng âm hào quang từ bên ngoài."
Mộ Dung Thanh ghé mắt nhìn vào bản vẽ cơ học, khuôn mặt mập mạp bỗng chốc trở nên nghiêm túc tột độ. Gã vuốt cằm, trầm trồ kinh ngạc trước các phép tính toán học hình học chính xác vượt thời đại của Diệp Thanh:
"Kết cấu bánh răng và chốt chặn này... Thanh ca, đầu óc ngươi rốt cuộc chứa cái gì thế? Trận pháp không dùng linh lực này đúng là khắc tinh cứng của bọn tu sĩ thích ngự kiếm quét thần thức bừa bãi! Được, giao cho ta, trong vòng hai canh giờ ta và Lý Đại Đầu sẽ rèn xong!"
Trong khi Mộ Dung Thanh bận rộn khuân vác sắt nguội ra sau vườn lò rèn, Thẩm Thanh Sương bước đến bên Diệp Thanh, tay bưng một bát thuốc thảo dược tỏa mùi hương tịnh hóa dịu nhẹ xoa dịu thần hồn. Nàng khẽ thở dài, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ lo lắng nhìn vết sẹo nứt nhẹ rỉ máu trên trán hắn:
"Thanh ca, uống bát thuốc giải nhiệt này đi. Thần thức của người bị tiêu hao quá mạnh sau cuộc triệu hoán vượt cấp đêm qua. Còn nữa... chiếc la bàn đồng cổ rỉ sét của Huyền Cơ Tử..."
Diệp Thanh đón lấy bát thuốc uống cạn, cảm nhận một luồng u quang mát lạnh lan tỏa khắp thức hải, xoa dịu cơn đau nhói buốt. Hắn thò tay vào túi áo, rút ra chiếc la bàn định vị Trận Nhãn. Mặt kính đồng cổ rỉ sét bấy lâu nay giờ đây đã bị kiếm khí đỏ rực của Lăng Vô Song chém nứt sâu hoắm làm đôi, u quang tịnh hóa hoàn toàn tắt ngấm, kim chỉ nam rụng rời vật lý.
"La bàn định vị bị hỏng vật lý rồi." Diệp Thanh dửng dưng nhìn vết nứt. "Nhưng không sao. Mảnh hắc ngọc obsidian tịch thu từ nhẫn cổ Lâm Phong vẫn đang rò rỉ oán khí đỏ nhạt hiển thị sơ đồ địa mạch. Ta có thể dùng cơ học sắt nguội để đúc lại khung đỡ mới cho kim chỉ nam, khôi phục lại khả năng định vị hạch tâm tế đàn ngầm."
Lăng Vô Song đứng canh gác bên cửa sổ gỗ, khẽ nắm chặt chuôi Kiếm gãy Tịch Diệt tỏa u quang đen xám, nghiêm túc nói: "Tào Lĩnh chắc chắn đã phát hiện ra tà trận hiến tế nghĩa địa bị chúng ta thoát khỏi. Hắn sẽ tăng cường lực lượng tuần tra và phát tán độc dược Nhược Trí Đan diện rộng để thu hoạch oán khí khẩn cấp. Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng."
"Thanh Sương." Diệp Thanh quay sang nữ y sư. "Lượng Tỉnh Thần Hương nàng bào chế đã chuẩn bị đến đâu rồi?"
"Đã có hơn năm ngàn viên hương liệu tịnh hóa được đóng gói hoàn chỉnh." Thẩm Thanh Sương gật đầu, chỉ vào các hũ gốm xếp gọn trong góc dược đường. "Ta đã phối hợp với lão dược sư Triệu Đại Phu và học trò Hứa Tiên, phát miễn phí Tỉnh Thần Hương cho phàm nhân nghèo khổ ngoại thành thông qua liên lạc viên Phùng Tiểu Bảo. Thần trí của họ đang dần khôi phục lại sự tỉnh táo tự nhiên, từ chối tham gia vào các cuộc huyết chiến vô lý ngoài phố."
"Tốt." Ánh mắt Diệp Thanh lạnh lùng như băng tuyết. "Cắt đứt nguồn cung cấp oán khí phàm nhân là cách duy nhất làm suy yếu Bạch Cốt Tế Đàn trước khi chúng ta thực hiện chiến dịch phá trận."
***
*Xào xạc...*
Tiếng lá tre khô rụng xào xạc ngoài vườn thuốc đột ngột phá vỡ bầu không khí yên bình.
Con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu đang nằm lười biếng trên đùi Diệp Thanh bỗng nhiên dựng ngược toàn bộ lông tơ màu cam sọc vằn xơ xác. Nó nhảy phóc xuống đất, đôi mắt tròn xoe ngập tràn vẻ hoảng sợ, khịt khịt mũi liên tục hướng về phía mái ngói âm dương của dược đường.
"Meo... meo..."
"Có biến!" Mộ Dung Thanh từ sau vườn chạy xộc vào, tay cầm một mảnh sắt phế liệu rỉ sét rít lên nhỏ nhẹ. "Thanh ca! Ta vừa phát hiện có dao động linh lực cực nhỏ ẩn nấp trên nóc nhà! Có kẻ đang dùng ảo thuật ngụy trang theo dõi dược đường!"
*Hưu!*
Ngay trên nóc nhà gỗ, một con chim yến nhỏ màu xanh lam nhạt đột ngột vỗ cánh bay vút lên trời cao, cố gắng thoát khỏi phạm vi dược đường để truyền tin mật về phủ thành chủ.
"Muốn chạy?!"
Mộ Dung Thanh hét lớn một tiếng vật lý, vung cánh tay mập mạp ném mạnh mảnh sắt phế liệu rỉ sét xé gió lao thẳng tới đường bay của con chim yến. Mảnh sắt nguội không chứa linh lực nhưng mang theo man lực vật lý cực lớn, chính xác đập trúng cánh trái của con chim yến cơ học ngụy trang.
*Bùm!*
Luồng ảo thuật ngụy trang bị phá vỡ hoàn toàn bởi tính năng cách ly linh khí của sắt nguội. Con chim yến nhỏ nổ tung thành một làn khói đỏ nhạt, hiện nguyên hình một nữ tử kiều diễm mặc váy lụa đỏ xẻ cao quyến rũ khoe đùi trắng ngần – Hồng Cô, nữ gián điệp khét tiếng của thành chủ phủ.
Hồng Cô lộn nhào một vòng trên không trung, nhục thân Luyện Khí Kỳ tầng sáu dẻo dai giúp nàng tiếp đất an toàn ngay giữa vườn thảo dược tịnh hóa của Thẩm Thanh Sương. Sắc mặt nàng xanh xao, đôi mắt lẳng lơ đầy vẻ hoảng hốt dán chặt vào mảnh sắt nguội đang cắm sâu dưới đất cát.
"Mỹ nhân kế?!" Hồng Cô khẽ nhếch môi quyến rũ, tay phải giấu trong ống tay áo rộng lập tức rút ra đoản kiếm khảm ngọc bích Hồng Nha rực sáng u quang tà dị. Nàng vung tay phát tán một làn khói hương Mê Hồn Hương Quyết ngọt lịm hướng về phía Mộ Dung Thanh: "Thiếu gia mập mạp, nương tay một chút có được không?"
"Mỹ nhân cái đầu ngươi!" Mộ Dung Thanh bịt mũi, vội vã lùi lại phía sau bức tường sắt nguội, lớn tiếng cằn nhằn: "Thảo dược tịnh hóa quý giá của Thẩm cô nương bị ngươi dẫm nát một góc rồi! Đền tiền đi!"
Hồng Cô biến sắc, định vận hành bộ pháp nhanh nhẹn để phóng qua bờ tường tre trốn thoát.
*Xoạt!*
Một bóng người thẳng tắp như kiếm đột ngột đáp xuống chặn ngay trước mặt nàng. Lăng Vô Song vung thanh Kiếm gãy Vô Danh, lưỡi thép đen xám rực sáng u quang Tịch Diệt lạnh lùng khóa chặt toàn bộ lối thoát không khí xung quanh nhục thân Hồng Cô. Áp lực kiếm ý Trúc Cơ Kỳ tầng ba tinh khiết, tỉnh táo ép sát khiến đoản kiếm Hồng Nha trên tay nàng phát ra những tiếng kêu *rắc rắc* giòn giã rồi nứt nẻ rạn nứt hoàn toàn.
"Lùi lại." Lăng Vô Song trầm giọng nói, giọng nói lạnh lùng mộc mạc không mang theo một chút gợn sóng cảm xúc hay ảo giác nào. "Hoặc chết dưới kiếm của ta."
Nhìn thấy kiếm ý Tịch Diệt đen xám đáng sợ có khả năng chém đứt mọi kết giới linh lực, Hồng Cô hoàn toàn tuyệt vọng. Đoản kiếm Hồng Nha rụng rời rơi xuống đất bùn, nàng quỳ sụp xuống, hai tay ôm mặt khóc lóc giả tạo vô cùng đáng thương:
"Các vị tiên nhân tha mạng... Hồng Cô chỉ là một phàm nhân bị thành chủ ép buộc... Không có ý đồ xấu..."
"Diễn xuất của nàng rất xuất sắc vật lý."
Một giọng nói dửng dưng, đanh thép đột ngột vang lên từ cửa chính dược đường. Diệp Thanh khoác trường bào vải thô xám tro dính đầy bụi tàng thư, thong thong bước ra vườn thuốc. Trán hắn quấn băng gạc trắng ẩn hiện u quang tím nhạt, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sáng lý trí tối cao nhìn chằm chằm vào nữ gián điệp.
Diệp Thanh đứng chắp tay sau lưng, bắt đầu vận dụng Đại Phê Bình Võ Học để mổ xẻ tâm lý học hành vi sợ chết của Hồng Cô trước đám đông:
"Nàng cố tỏ ra yếu đuối khóc lóc để kích thích tính bảo vệ của nam nhân xung quanh dưới tác động bóp méo tư duy của Nhược Trí Quang Hoàn. Nhưng nàng quên mất một điều logic: một gián điệp thực sự bị ép buộc sẽ không bao giờ mang theo đoản kiếm Hồng Nha khảm ngọc bích cực phẩm của phủ thành chủ. Nàng khóc, nhưng nhịp thở của nàng vẫn duy trì tần số ổn định của Mê Hồn Hương Quyết, chứng tỏ đan điền của nàng đang âm thầm tích tụ chân khí để chuẩn bị phóng kim độc diệt khẩu."
Hồng Cô bàng hoàng ngẩng đầu lên, tiếng khóc giả tạo lập tức khựng lại giữa chừng. Khuôn mặt kiều diễm của nàng tràn đầy vẻ kinh hoàng nhìn thiếu niên phàm nhân tuyệt mạch trước mặt:
"Ngươi... làm sao ngươi biết được dã tâm của ta?"
"Bởi vì nàng... chỉ là một kẻ ngu muội vô tri bị thành chủ phủ lợi dụng làm bia đỡ đạn!" Diệp Thanh bước tới một bước, lời phê bình sắc bén như dao mổ xẻ trực diện vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong đạo tâm của nàng:
"Nàng tự tin vào mỹ nhân kế và lòng trung thành với Sở Vạn Hùng? Sai lầm! Sở Vạn Hùng bấy lâu nay cho nàng uống 'Bồi Bổ Thiên Nguyên Nước' thực chất là Nhược Trí Đan cực độc. Hãy nhìn vào vết nứt hóa thạch xám nhỏ đang lan rộng ở bả vai trái của nàng đi. Đó là bằng chứng của việc kinh mạch đan điền đang bị oán khí gặm nhấm ăn mòn thọ nguyên từng ngày! Sở Vạn Hùng coi nàng là một quân cờ thí mạng; một khi nàng truyền tin thất bại, hắn sẽ bóp nát mệnh bài của nàng để cưỡng ép đan điền nàng tự bạo tạo oán khí. Nàng nghĩ mình đang cống hiến cho đại nghĩa? Không, nàng chỉ đang đếm ngược thời gian tự sát thảm hại ngoài hoang dã!"
*OÀNG!!!*
Bài phê bình tâm lý học hành vi kết hợp y lý khoa học thực nghiệm của Diệp Thanh giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn điên loạn của Hồng Cô. Đạo tâm khôi lỗi trung thành bấy lâu nay của nàng bị đập vỡ hoàn toàn trước logic nhân quả tàn khốc không thể chối cãi.
Nàng nhìn xuống bả vai trái của mình, quả nhiên phát hiện một vết nứt xám nhỏ đang âm thầm rỉ ra tử khí màu tím nhạt. Sự thật kinh hoàng về việc bản thân bị bòn rút thọ nguyên khiến nàng hoàn toàn sụp đổ tinh thần.
"Thành chủ... hắn thực sự muốn ta tự bạo sao?" Hồng Cô khóc nức nở sám hối chân thật, đạo tâm rạn nứt hoàn toàn. "Ta... ta sai rồi... Ta muốn sống... Thanh ca cứu mạng!"
"Muốn sống thì hãy khai ra lối vào ngầm của Bạch Cốt Tế Đàn." Diệp Thanh lạnh lùng ra lệnh.
Hồng Cô run rẩy, vội vã dập đầu khai rõ toàn bộ bí mật: "Lối vào ngầm nằm ngay dưới ngôi mộ cổ lớn nhất phía Bắc nghĩa địa... Phải dùng mảnh hắc ngọc obsidian kích hoạt huyết ấn mới mở được cửa đá ngầm..."
Bắt sống thành công gián điệp Hồng Cô, lấy được chìa khóa trận kỳ Bạch Cốt ngầm, nhóm Diệp Thanh thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, chưa kịp để họ chuẩn bị hành trang xuất phát, một tiếng nổ trầm đục, kinh hoàng đột ngột vang dội từ hướng nghĩa địa phía Bắc, chấn động mạnh mẽ làm rung chuyển toàn bộ Giang Nam thành.
*ẦM!!!*
Từ phía chân trời phía Bắc, một cột oán khí đen ngòm khổng lồ dệt thành một tấm lưới thần thức đen kịt bốc thẳng lên trời cao hàng trăm trượng, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời ban trưa. Tiếng la hét thảm thiết, gào rú điên cuồng của hàng vạn phàm nhân bắt đầu vang vọng khắp thành trì phàm trần.
Tào Lĩnh đã chính thức kích hoạt đại trận Bạch Cốt Tế Đàn, bắt đầu hiến tế hàng vạn linh hồn phàm nhân oan khuất để gặt hái oán khí dâng lên thượng giới!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!