Kiếm Ý Tịch Diệt
Sương mù xám tro phủ đầy nghĩa địa phía Bắc Giang Nam thành bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng nhiệt lượng cuồng bạo.
Lăng Vô Song đang quỳ sụp dưới đất, nhưng nhục thân của hắn lại đang phình trướng một cách dị thường. Kiếm ý Trúc Cơ Kỳ tầng ba bạo tẩu không lối thoát, hóa thành những tia sáng đỏ rực như máu, không ngừng phun trào từ các lỗ chân lông trên chiến giáp nhẹ rách nát của hắn. Từng luồng chân khí nghịch chuyển gầm rú bên trong kinh mạch, giống như hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang điên cuồng cào xé, cắt đứt từng đoạn gân cốt.
"Chết... Tất cả phải chết... Ta phải vả nát mặt ngươi... Chứng minh kiếm đạo..."
Giọng nói của Lăng Vô Song đã hoàn toàn biến âm, khản đặc và lảm nhảm những lời vô tri. Dưới tác động sâu sắc của Nhược Trí Quang Hoàn cấp thấp toàn thành, đạo tâm của hắn sau khi bị Diệp Thanh dùng mười ba lời phê bình đập vỡ đã rơi thẳng vào trạng thái tự bạo tinh thần. Đây chính là cơ chế tàn khốc nhất của đại trận thượng giới: một khi tu sĩ bị vạch trần thói trang bức vô lý và sụp đổ niềm tin, oán khí tích tụ sẽ lập tức cưỡng ép đan điền của họ tự bạo để thu hoạch linh lực dâng lên thiên đình.
"Meo!"
Phía sau một bia mộ đá cổ phủ đầy rêu phong, con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu – dựng ngược toàn bộ lông tơ như một quả cầu gai. Nó hoảng sợ kêu gào, hai chân trước bám chặt lấy đất hoại tử, đôi mắt tròn xoe ngập tràn vẻ kinh hãi nhìn luồng ánh sáng đỏ máu đang không ngừng phình to từ người Lăng Vô Song. Sức nóng từ đan điền sắp nổ tung của một tu sĩ Trúc Cơ đủ sức thổi bay nửa quả đồi này thành tro bụi.
"Né ra! Chân khí của hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát!"
Một bóng người màu xanh dược thảo đột ngột lướt qua màn sương xám. Thẩm Thanh Sương vốn từ dược đường ngoại thành đuổi theo để đưa linh dược tịnh hóa cho Diệp Thanh, vừa tới nơi đã nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này. Khuôn mặt thanh tú như hoa sen tuyết của nàng tràn đầy vẻ nghiêm nghị. Nàng vung tay phải, ba cây châm bạc Huyền Băng phát ra u quang mát lạnh, xé gió lao thẳng tới các huyệt đạo lớn trên ngực Lăng Vô Song.
Nàng muốn dùng̀Tịnh Hóa Châm Pháp̀ để cưỡng chế đóng băng các dòng chân khí nghịch hành.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Tuy nhiên, ba cây châm bạc vừa chạm đến cự ly ba thước xung quanh nhục thân Lăng Vô Song liền phát ra tiếng gãy giòn giã. Luồng kiếm khí bạo tẩu đỏ rực xung quanh hắn dệt thành một tấm lưới bảo hộ cuồng bạo, trực tiếp đánh bay và nung chảy các châm bạc Huyền Băng thành những giọt nước mắt bốc khói xám.
"Không thể đâm vào!" Thẩm Thanh Sương lùi lại hai bước, sắc mặt xanh xao, chân khí Trúc Cơ Kỳ tầng hai trong người nàng bị chấn động đến mức hỗn loạn nhẹ. "Kiếm khí hộ thể của hắn đã hóa thành oán hỏa, hoàn toàn bài xích mọi loại linh lực ngoại lai! Châm bạc của ta không thể đâm xuyên qua để tiếp cận kinh mạch của hắn!"
Giữa tâm bão năng lượng hủy diệt, Diệp Thanh vẫn đứng im lặng.
Hắn quấn dải băng gạc trắng trên trán, che giấu vết sẹo hình ngọc đài đang nhói buốt dữ dội. Cổ tay phải của hắn, nơi có vết nứt xám rỉ máu xanh nhạt từ cuộc triệu hoán vượt cấp đêm trước, vẫn đang âm ỉ đau nhức. Hắn hoàn toàn không có một sợi chân khí phàm nhân nào trong đan điền rỗng tuếch, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
*Kiếm ý bạo tẩu của hắn phản ứng cực kỳ nhạy cảm với linh lực.* Diệp Thanh vận hành cảnh giới đạo tâm̀Thiết Tâm̀, triệt tiêu hoàn toàn sự dao động tinh thần của bản thân. *Thẩm Thanh Sương dùng chân khí để châm cứu, ngược lại càng kích thích oán hỏa bùng phát. Nhưng ta là phàm nhân tuyệt mạch, nhục thân hoàn toàn không chứa linh khí. Ta có thể đi xuyên qua lớp kiếm khí hộ thể này.*
"Thanh Sương, lùi lại bảo vệ Tiểu Bảo và Yêu Miêu." Diệp Thanh dửng dưng ra lệnh, giọng nói không mang theo một chút gợn sóng cảm xúc nào. "Để ta."
Nói đoạn, Diệp Thanh bước lên phía trước.
Hắn vận hành kỹ năng̀Ẩn Khí Thần Hành̀, triệt tiêu hoàn toàn mọi hơi thở vật lý và nhịp tim của một phàm nhân. Hắn bước đi thong dong, trực tiếp tiến vào phạm vi ba thước đầy rẫy kiếm khí đỏ rực đang gầm rú của Lăng Vô Song.
*Xoạt! Xoạt!*
Những tia kiếm khí đỏ rực sắc bén như dao cạo lướt qua tà áo vải thô xám tro rách nát của hắn, chém thêm vài đường tả tơi, nhưng kỳ lạ thay, chúng hoàn toàn không chủ động tấn công nhục thân của hắn. Bởi vì trong mắt luồng kiếm ý bạo tẩu vốn hoạt động dựa trên cơ chế truy quét linh lực kia, Diệp Thanh chỉ là một hòn đá, một khúc gỗ mục hoàn toàn vô hại không chứa nửa điểm chân khí.
Diệp Thanh áp sát đến trước mặt Lăng Vô Song. Hắn thò tay vào ngực áo, rút ra một bình sắt nguội nhỏ chứa đựng̀Hàn Hải Băng Tủỳ – dị bảo thần thức cực kỳ quý hiếm mà hắn đã mạo hiểm thu hoạch từ đáy suối băng hoang dã phía Tây núi tuyết. Hắn đổ toàn bộ chất lỏng lạnh buốt giá ấy ra lòng bàn tay phải.
*Xèo xèo!*
Cực hàn chi khí của băng tủy lập tức đông cứng lòng bàn tay Diệp Thanh, khiến da thịt hắn xuất hiện những vết nứt hóa thạch xám lạnh buốt, máu xanh nhạt rỉ ra lập tức hóa thành những tinh thể băng nhỏ. Hắn cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau nhức xương cốt vật lý cực hạn, dứt khoát áp mạnh lòng bàn tay phải dính đầy băng tủy lên trán Lăng Vô Song.
*UỲNH!!!*
Một luồng hàn khí thấu xương bùng phát từ điểm tiếp xúc, trực tiếp dập tắt ngọn lửa oán hỏa đỏ rực đang bốc cháy trên đầu Lăng Vô Song. Nhiệt độ cực hạn củàHàn Hải Băng Tủỳ giống như một dòng nước lũ băng giá dội thẳng vào đan điền bạo phát của hắn, cưỡng ép làm nguội đi các dòng chân khí đang bùng nổ vật lý.
Nhưng đó mới chỉ là giải pháp vật lý vòng ngoài. Nguy hiểm thực sự nằm sâu trong thức hải của Lăng Vô Song.
"Vấn Đạo Đài, khai mở!"
Diệp Thanh khẽ quát một tiếng trong lòng. Vết sẹo hình ngọc đài trên trán hắn bùng phát u quang tím khổng lồ xuyên qua lớp băng gạc trắng. Hắn sử dụng̀Thần Thức Tịnh Hóà, cưỡng ép phóng thần lực tinh khiết của bản thân thâm nhập vào sâu trong thức hải đang sụp đổ của đối phương.
Thức hải của Lăng Vô Song lúc này là một mảnh hỗn độn đỏ ngòm.
Giữa không gian tinh thần đổ nát ấy, linh hồn của Lăng Vô Song đang bị trói buộc chặt chẽ bởi hàng vạn sợi xích oán khí màu xám đen. Xung quanh hắn, vô số hình bóng mờ ảo, hung tợn của các kiếm tu bị phản phệ đạo tâm chết oan từVạn Kiếm Kiếm Mồ đang bay lượn, gầm rú điên cuồng. Chúng gặm nhấm linh hồn hắn, liên tục thì thầm những lời oán hận, kích thích thói kiêu ngạo và sự tuyệt vọng của hắn đạt đến đỉnh điểm để kéo hắn cùng chìm xuống vực sâu tự hủy.
"Ngươi là kẻ thất bại! Đạo tâm của ngươi đã vỡ! Hãy tự bạo đi! Hãy dùng máu của ngươi để gia cố tế đàn!" Những oán niệm gầm rú, dệt thành một tấm lưới tinh thần khổng lồ đè ép linh hồn Lăng Vô Song.
Linh hồn Lăng Vô Song quằn quại trong đau đớn, đôi mắt tinh thần đỏ ngầu đầy vẻ bất lực: "Ta... ta là kẻ vô dụng... Kiếm đạo của ta chỉ là một trò lừa bịp..."
"Ngậm miệng lại cho ta!"
Một tiếng quát lạnh lùng, mang theo uy áp lý trí tối cao đột ngột vang dội khắp thức hải đổ nát. Hình bóng tinh thần của Diệp Thanh khoác trường bào xám tro, thong dong bước ra từ màn sương u quang tím nhạt của Vấn Đạo Đài. Sự xuất hiện của một linh hồn hoàn toàn tỉnh táo, không chứa nửa điểm oán khí hay hào quang ngu muội giống như một mặt trời lý trí chiếu sáng bóng tối âm u.
Hàng vạn oán niệm kiếm tu bị ánh sáng tím chiếu trúng, lập tức gào thét đau đớn lùi lại phía sau.
"Kẻ nào dám cản trở quy luật hiến tế của chư thần thượng giới?!" Những oán niệm điên cuồng lao vào tấn công thần trí của Diệp Thanh.
Diệp Thanh đứng im lặng trên ngọc đài tinh thần, vết sẹo trên trán rực sáng. Hắn vận hành cấm thuật âm luật̀Vấn Tâm Chân Ngôǹ học được từ tàn hồn Thái Huyền Tử. Hắn không dùng kiếm khí để chém giết các linh thể phi vật chất này, mà phát ra những sóng âm thanh tịnh chứa đựng chân lý tối cao của đại đạo:
"Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu! Các ngươi bấy lâu nay tự xưng là kiếm si, rèn luyện kiếm ý cuồng bạo để nghịch thiên phạt chư thần. Nhưng các ngươi có từng dùng đầu óc tỉnh táo để suy nghĩ xem, tại sao mỗi khi các ngươi sắp chạm đến ranh giới thức tỉnh, đạo tâm của các ngươi lại đột ngột rạn nứt? Tại sao các ngươi lại dễ dàng bị kích động đi khiêu chiến vượt cấp để rồi nhận lấy cái chết thảm hại ngoài hoang dã?"
Sóng âm màu xanh lam nhạt lan tỏa dưới dạng các vòng tròn đồng tâm chấn động khắp không gian tinh thần, đập tan hoàn toàn các luồng sóng âm oán hận của kiếm tu đi trước.
"Bởi vì các ngươi... toàn là lũ não tàn bị Nhược Trí Quang Hoàn dắt mũi!"
Diệp Thanh chỉ tay thẳng vào các sợi xích oán khí màu xám đen đang trói buộc Lăng Vô Song, giọng nói đanh thép bóc trần sự thật trần trụi: "Các ngươi nghĩ mình chết vì đại nghĩa kiếm đạo? Sai! Các ngươi chết chỉ vì thói sĩ diện hảo vô tri do hào quang gieo rắc! Oán khí từ cái chết thảm hại của các ngươi được Bạch Cốt Tế Đàn thu thập, luyện chế thành Mệnh Đan để kéo dài thọ nguyên cho mười vị Tiên Đế thượng giới! Các ngươi không phải anh hùng, các ngươi chỉ là những con gia súc được nuôi béo để gặt hái thọ nguyên!"
*OÀNG!!!*
Lời phê bình kiếm ý mang theo sức mạnh phản biện lực tối cao đập mạnh vào tâm trí của hàng vạn oán niệm kiếm tu. Sự thật tàn khốc về việc bản thân bị lợi dụng làm khôi lỗi suốt vạn năm qua giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn điên loạn của chúng.
"Chúng ta... chỉ là gia súc sao?"
"Luyện kiếm vạn năm... chỉ để làm củi đốt cho Tiên Đế sao?"
Những oán niệm của kiếm tu bỗng nhiên dừng gầm rú. Sự điên cuồng đỏ ngầu trong mắt chúng nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự bàng hoàng, hoang mang và hối hận tột độ. Đạo tâm khôi lỗi của chúng sụp đổ hoàn toàn trước logic nhân quả không thể chối cãi của Diệp Thanh.
*Hưu... hưu... hưu...*
Hàng vạn oán niệm kiếm gãy bắt đầu rã ra thành những hạt u quang màu xám nhạt, tự nguyện tiêu tán vào hư không tinh thần. Xiềng xích oán khí trói buộc linh hồn Lăng Vô Song cũng theo đó mà đứt đoạn từng khúc, vỡ vụn thành những mảnh vụn linh lực không màu.
Diệp Thanh bước đến trước mặt linh hồn đang lơ lửng của Lăng Vô Song. Hắn tiêu hao toàn bộ lượng̀Hàn Hải Băng Tủỳ dự phòng mang theo bên mình để xoa dịu các vết nứt đạo tâm rạn nứt trong thức hải đối phương, giữ cho linh hồn hắn không bị tan biến.
"Lăng Vô Song, tỉnh lại đi." Diệp Thanh nói, giọng nói mang theo sự nghiêm khắc nhưng đầy lòng trắc ẩn của một người tỉnh táo duy nhất. "Ngươi có muốn dùng thanh kiếm gãy của ngươi để chém đứt xiềng xích giả dối này, hay tiếp tục làm một con gia súc tự luyến chờ ngày tự bạo đan điền?"
Linh hồn của Lăng Vô Song khẽ run lên. Đôi mắt đỏ ngầu oán khí của hắn đã hoàn toàn khôi phục lại màu đen tĩnh lặng, sâu thẳm của một kiếm sĩ tỉnh táo. Hắn nhìn xuống bàn tay tinh thần của mình, rồi nhìn sang hình bóng trường bào xám tro của Diệp Thanh.
Một ý chí tự do, khát khao lý trí chưa từng có bùng phát từ sâu trong linh hồn hắn, đập vỡ hoàn toàn những tàn dư của hào quang ngu muội bấy lâu nay.
"Ta... muốn tỉnh táo. Ta muốn chém đứt ngai vàng giả dối của mười vị Tiên Đế!"
*OÀNG!!!*
Nhục thân của Lăng Vô Song ngoài nghĩa địa thực tế đột ngột chấn động mạnh.
Luồng kiếm ý bạo tẩu đỏ rực bốc cháy bấy lâu nay bỗng nhiên thu nạp hoàn toàn vào trong đan điền của hắn. Các vết thương rách da thịt rỉ máu trên người hắn nhanh chóng ngưng chảy, được bao bọc bởi một lớp u quang màu xám lạnh lùng, sâu thẳm—kiếm ý tỉnh táo mới được đúc lại từ sự sám hối chân thật.
Mái tóc đỏ rực bốc lửa của hắn dần chuyển sang màu đen tuyền mộc mạc, đôi mắt sắc lẹm mở to rực sáng tia sáng lý trí tối cao. Hắn đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của Nhược Trí Quang Hoàn cấp thấp, đúc lại đạo tâm đạt tới cảnh giớìThiết Tâm̀ tỉnh táo bẩm sinh.
Lăng Vô Song quỳ một gối xuống đất bùn hoại tử nghĩa địa. Hắn vươn tay nắm lấy chuôi thanh kiếm gãy Vô Danh rỉ sét đang cắm sâu dưới đất.
Kỳ lạ thay, thanh kiếm gãy bấy lâu nay luôn phát ra tiếng kêu thèm khát máu thịt nay bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Lớp rỉ sét đỏ máu bên ngoài lưỡi kiếm tự động bong tróc ra từng mảng nhỏ, lộ ra phần lưỡi kiếm bằng thép đen xám lạnh lùng, tỏa ra một tia sáng đen xám chém đôi không khí không để lại tiếng động.
Đó là thanh̀Kiếm gãy Tịch Diệt̀ chứa đựng sát ý vật lý tối cao của cổ nhân—vũ khí duy nhất có thể chém đứt sợi tơ không gian liên kết oán khí của Bạch Cốt Tế Đàn.
Lăng Vô Song vung tay nhổ thanh kiếm gãy lên, hai tay nâng kiếm cung kính dâng lên trước mặt Diệp Thanh. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, nghiêm túc tột đỉnh, không còn một chút kiêu ngạo vô lý nào của cựu thiên kiêu ngoại môn:
"Lăng Vô Song ta bấy lâu nay bị hào quang che mắt, suýt làm khôi lỗi sát hại vô tội. Ơn khai sáng trí tuệ của Thanh ca, Vô Song nguyện dùng cả đời này để báo đáp. Thanh kiếm gãy Tịch Diệt này mang ý chí sát phạt vật lý tối cao của vạn cổ kiếm tiên bị phản bội, nay xin trao lại cho người. Vô Song nguyện làm lá chắn vật lý vững chắc nhất, cùng người tấn công phá hủy Bạch Cốt Tế Đàn ngầm!"
Diệp Thanh đứng vững trên gò đất cao, gió bấc thổi tung tà áo vải thô xám tro rách nát của hắn. Hắn nhìn thanh kiếm gãy rực sáng u quang đen xám đang dâng trước mặt, khẽ vươn bàn tay phải dính đầy vết nứt hóa thạch xám lạnh buốt ra nắm lấy chuôi kiếm.
*Hưu!!!*
Ngay khi Diệp Thanh vừa chạm tay vào chuôi kiếm, một luồng sát ý vật lý lạnh buốt dội thẳng vào cánh tay hắn, xoa dịu hoàn toàn cơn đau nhức nhói buốt ở cổ tay phải và vết sẹo trên trán. Thanh kiếm gãy rít lên một tiếng giòn giã như một lời công nhận chủ nhân tỉnh táo mới.
"Tốt." Diệp Thanh cầm kiếm gãy gác ngang bên hông, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía sâu trong nghĩa địa phía Bắc. "Lăng Vô Song, đứng lên đi. Thời gian của chúng ta không còn nhiều. Trận chiến phá hủy hạch tâm tế đàn... chính thức bắt đầu."
Tuy nhiên, chưa kịp để họ di chuyển bước chân, một tiếng nổ trầm đục, quỷ dị đột ngột vang lên từ sâu dưới lòng đất nghĩa địa phía Bắc.
*ẦM!!!*
Mặt đất nghĩa địa rạn nứt dữ dội, đất đá hoại tử phun trào liên tục. Từ các khe nứt sâu hoắm dưới lòng đất, những dòng chảy oán khí màu xám đen đậm đặc bỗng nhiên bùng phát với quy mô khổng lồ chưa từng có, dâng cao hàng chục trượng lên bầu trời, nhuộm đen hoàn toàn cả một khoảng trời Giang Nam thành.
Cách đó mười dặm, bên trong văn phòng Chưởng Sự Đường ngoại môn, Chưởng sự Tào Lĩnh bỗng nhiên cảm nhận được dấu ấn khống chế trên người Lăng Vô Song bị tịnh hóa hoàn toàn. Lão thổ ra một ngụm máu đen lớn, đạo tâm bị phản phệ dữ dội. Trong cơn phẫn nộ tột cùng, lão gầm lên điên cuồng, lập tức bóp nát trận kỳ Bạch Cốt hạch tâm trên bàn tính:
"Lăng Vô Song phản đồ! Diệp Thanh phế vật! Các ngươi dám phá hoại tà trận của ta! Kích hoạt toàn bộ Bạch Cốt Tế Đàn! Hiến tế toàn bộ nghĩa địa phía Bắc cho ta!!!"
*U u u!!!*
Tiếng gầm rú tàn khốc của hàng vạn ma vật oán khí vang vọng từ sâu dưới lòng đất. Một kết giới ánh sáng đỏ máu khổng lồ đột ngột dựng lên từ bốn phía nghĩa địa, khóa chặt hoàn toàn mọiối thoát không khí, chuẩn bị nuốt chửng toàn bộ nhục thân và linh hồn của nhóm Diệp Thanh vào trong tà trận hiến tế đồ sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!