Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Kiếm Sĩ Cuồng Bạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại rìa nghĩa địa phía Bắc không mang theo vẻ thanh khiết của sương mai, mà quánh đặc một màu xám tro tà dị. Gió bấc rít qua những bia mộ rách nát dán đầy bùa chú phong thủy vẽ bậy của Lục Quy, tạo nên những tiếng hú dài lạnh buốt xương tủy. Dưới lòng đất ẩm ướt, những dòng chảy oán khí màu đen xám vẫn cuồn cuộn chảy như những con sông đen khổng lồ, tất cả đều đang hội tụ về phía Bạch Cốt Tế Đàn ngầm đang âm thầm hoạt động.


Diệp Thanh đứng vững trên gò đất cao dính đầy đất cát hoại tử. Tà áo vải thô xám tro của hắn bị gió thổi tung, để lộ ra những vết rách tả tơi do áp lực kiếm khí vừa càn quét qua. Trên trán hắn, ẩn sau lớp băng gạc trắng dính đầy bụi tàng thư, vết sẹo hình ngọc đài Vấn Đạo Đài khẽ nhói buốt, rỉ ra một vệt máu tịnh hóa màu xanh nhạt lạnh lẽo. Cổ tay phải của hắn cũng đau nhức khôn nguôi, vết nứt xám nhỏ liên tục rỉ ra những giọt máu xanh nhạt dị thường, thấm đẫm vào tay áo.


Chiếc la bàn đồng cổ rỉ sét trên tay trái của hắn phát ra một tiếng *rắc* nhỏ, một vết nứt sâu hoắm chém đôi mặt kính đồng, u quang tịnh hóa hoàn toàn tắt ngấm. Áp lực kiếm khí Trúc Cơ Kỳ quá mạnh đã đập vỡ mặt kính đồng ngay khi hắn vừa đặt chân đến rìa nghĩa địa.


"Meo..."


Béo Phì Yêu Miêu trốn sau chân Diệp Thanh, bộ lông cam sọc vằn xơ xác dựng ngược lên như gai nhím. Nó khẽ gầm gừ nhỏ trong cổ họng, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng sợ tột độ hướng về phía bóng người mặc chiến giáp nhẹ màu đỏ thẫm rách nát đang đứng trên thanh kiếm gãy rỉ sét cắm sâu vào lòng đất.


Lăng Vô Song – đệ nhất thiên kiêu kiếm đạo của Quy Nguyên Tông ngoại môn – đang đứng sừng sững giữa rãnh đất cháy sém bốc khói đen nghi ngút. Mái tóc đỏ rực bốc lửa của hắn bay lượn trong gió lạnh, đôi mắt đỏ ngầu oán khí tà dị đang khóa chặt lấy nhục thân phàm nhân của Diệp Thanh. Thanh kiếm gãy Vô Danh rỉ sét trên tay hắn phát ra những tiếng kêu *u u* thèm khát máu thịt, kiếm ý cuồng bạo Trúc Cơ Kỳ tầng ba bộc phát rực rỡ, nhuộm đỏ cả một khoảng trời sương mù xám.


"Diệp gia phản nghịch, nạp mạng đi!"


Giọng nói của Lăng Vô Song vang lên như tiếng sấm rống, chứa đựng uy áp tinh thần khổng lồ của tu sĩ Trúc Cơ. Dưới tác động bóp méo tư duy của Nhược Trí Quang Hoàn cấp thấp toàn thành, đầu óc hắn hoàn toàn rỗng tuếch. Hắn không hề nghi ngờ mệnh lệnh của Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh, chỉ tin tưởng tuyệt đối rằng Diệp Thanh là một phản đồ tàn ác cần phải tiêu diệt để lập công danh cho tông môn.


Diệp Thanh đứng im lặng, không hề né tránh hay tỏ ra sợ hãi. Hắn vận hành cảnh giới đạo tâm Thiết Tâm, triệt tiêu hoàn toàn mọi sự dao động tinh thần trước uy áp kiếm khí của đối phương. Trong thức hải của hắn, Vấn Đạo Đài sơ cấp rực sáng u quang tím nhạt, bắt đầu quét nhanh qua nhục thân và quỹ đạo vận khí của Lăng Vô Song để tìm kiếm các lỗ hổng logic.


*Lăng Vô Song... Trúc Cơ Kỳ tầng ba.* Diệp Thanh thầm nghĩ, đôi mắt sâu thẳm bình tĩnh đến đáng sợ. *Kiếm ý cuồng bạo của hắn tuy dũng mãnh, nhưng vận khí qua các huyệt đạo nách và cổ tay phải chắc chắn có sơ hở logic toán học do bị oán khí đầu độc. Ta không có chân khí phàm nhân để đối kháng vật lý, nhưng ta có thể bẻ gãy đạo tâm kiếm đạo của hắn.*


Lăng Vô Song thấy Diệp Thanh không hề quỳ xuống xin tha mạng, sĩ diện hảo của một thiên kiêu bị hào quang kích thích bùng phát dữ dội. Hắn vung tay rút thanh kiếm gãy Vô Danh khỏi mặt đất, kiếm khí đỏ rực bùng phát cuồng bạo khóa chặt nhục thân Diệp Thanh. Hắn gầm lên:


"Chết đi! Vạn Kiếm Quy Nhất!"


*Hưu!!!*


Lăng Vô Song vung kiếm gãy, chém ra một làn sóng kiếm khí đỏ rực càn quét diện rộng nhắm thẳng vào ngực Diệp Thanh. Luồng kiếm khí mang theo sát ý hủy diệt tuyệt đối, chém nứt đất đá nghĩa địa, cuốn phăng những tấm bùa chú rách nát xung quanh.


Diệp Thanh đứng im lặng, vận dụng Thiết Tâm giữ cho thần thức không bị uy áp lay động. Hắn không lùi lại, mà khẽ nghiêng người một góc ba mươi độ sang bên trái, sử dụng kỹ năng̀Ẩn Khí Thần Hành̀ để di chuyển cơ học né tránh. Nhờ triệt tiêu hoàn toàn dao động hơi thở phàm nhân, hắn lách qua kẽ hở hẹp nhất của làn sóng kiếm khí đỏ rực một cách hoàn mỹ.


*Xoạt!*


Tà áo vải thô xám tro của hắn bị kiếm khí chém rách thêm vài đường tả tơi, rỉ ra vài giọt máu tịnh hóa màu xanh nhạt trên bả vai, nhưng nhục thân của hắn vẫn hoàn toàn an toàn. Hắn đứng vững, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Lăng Vô Song, cất tiếng nói rõ ràng, đanh thép xuyên qua tiếng gió rít:


"Kiếm chiêu thứ nhất của ngươi, vung đao vung kiếm lực quán tính lệch hướng năm phân về phía Đông Bắc. Lỗi thứ nhất: Sơ hở chí mạng ở cổ tay phải của ngươi khi vung đòn thứ ba. Cơ gân cổ tay phải của ngươi từng bị rạn nứt do luyện kiếm quá độ tại Vạn Kiếm Kiếm Mộ, chân khí đi qua đó bị nghẽn, làm đường kiếm bị lệch quỹ đạo vật lý."


Lăng Vô Song khẽ giật mình, thanh kiếm gãy trên tay hắn bỗng nhiên rung động nhẹ. Hắn không ngờ một phế vật tạp dịch phàm nhân không có nửa điểm chân khí lại có thể nhìn thấu vết thương cũ ở cổ tay phải của hắn—một bí mật mà ngay cả các trưởng lão tông môn cũng không hề hay biết.


"Câm miệng! Yêu ngôn hoặc chúng!"


Lăng Vô Song phẫn nộ biến chiêu, sĩ diện hảo bị chà đạp khiến hắn điên cuồng vung kiếm liên tiếp. Thanh kiếm gãy Vô Danh vẽ nên những đường kiếm rực lửa đỏ máu, chém liên tục năm nhát kiếm khí càn quét diện rộng khóa chặt mọi lối thoát của Diệp Thanh. Hắn gầm rú:


"Ta là thiên kiêu kiếm đạo ngoại môn! Kiếm chiêu của ta hoàn mỹ không tì vết!"


Diệp Thanh tiếp tục di chuyển dẻo dai giữa các bia mộ cổ dính đầy đất cát hoại tử. Hắn không dùng kiếm gãy Tịch Diệt để đỡ đòn, mà chỉ dùng lời nói sắc bén như dao mổ xẻ trực diện vào đạo tâm của đối thủ:


"Lỗi thứ hai: Nhịp thở của ngươi bị hụt hơi ở nhịp vung kiếm thứ tư. Lỗi thứ ba: Trọng tâm chân trái của ngươi bị nghiêng mười độ do gót chân bị mỏi cơ vật lý. Lỗi thứ tư: Kiếm ý cuồng bạo của ngươi thực chất chỉ là oán khí tà ác của Bạch Cốt Tế Đàn đầu độc tinh thần, hoàn toàn không phải kiếm ý chân chính tự ngộ. Lỗi thứ năm: Thanh kiếm gãy Vô Danh rỉ sét của ngươi đang gặm nhấm chính thọ nguyên và đan điền của ngươi từng ngày, biến ngươi thành một cỗ máy thu hoạch oán khí vô tri cho Tào Lĩnh!"


Năm lời phê bình liên tiếp của Diệp Thanh vang lên đanh thép như những tiếng chuông lớn gõ thẳng vào thức hải của Lăng Vô Song. Mỗi một lời phê bình đều chỉ ra chính xác các lỗi vật lý học và y lý học thực tế trong quỹ đạo vung kiếm của hắn.


Kiếm ý đỏ rực của Lăng Vô Song bỗng nhiên rạn nứt, phát ra những tiếng kêu *rắc rắc* giòn giã trong không khí. Sức mạnh sát phạt Trúc Cơ Kỳ áp đảo của hắn bắt đầu bị lung lay dữ dội khi đạo tâm kiêu ngạo của hắn xuất hiện những vết nứt hoài nghi đầu tiên.


"Không thể nào... Ta không phải khôi lỗi! Ta là kiếm si tự do!"


Lăng Vô Song gầm rú điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu oán khí dâng trào tột độ. Dưới tác động bóp méo tư duy của hào quang ngu muội, hắn quyết định dùng toàn bộ chân khí đan điền để kích hoạt sát chiêu mạnh nhất của Vạn Kiếm Quy Nhất Công. Hắn vác thanh kiếm gãy rỉ sét bằng cả hai tay, nhảy vọt lên không trung, dồn toàn bộ sát ý đỏ rực định đâm thẳng vào tim Diệp Thanh:


"Vạn Kiếm Quy Nhất! Chết đi cho ta!"


Luồng kiếm khí khổng lồ rực sáng đỏ máu dệt thành một tấm lưới thần thức khổng lồ bao phủ toàn bộ nghĩa địa, đè ép nhục thân Diệp Thanh đến mức kinh mạch rỗng tuếch của hắn nhói buốt liên tục. Béo Phì Yêu Miêu hoảng sợ kêu gào thảm thiết, trốn sâu sau một bia mộ đá cổ rách nát.


Diệp Thanh đứng vững trên mặt đất, vết sẹo trên trán rực sáng u quang tím khổng lồ, phản chiếu hoàn toàn quỹ đạo vận khí của sát chiêu trong thức hải Vấn Đạo Đài. Hắn không hề né tránh đòn chí mạng, mà chỉ lạnh lùng chỉ tay thẳng vào huyệt đạo nách phải của Lăng Vô Song đang vung kiếm trên cao, cất tiếng phán quyết:


"Lỗi thứ sáu: Quy luật tuần hoàn chân khí của Vạn Kiếm Quy Nhất Công yêu cầu chân khí phải đi qua huyệt đạo nách. Tuy nhiên, huyệt đạo nách phải của ngươi đang bị nghẽn do oán khí Huyết Long Đao của Tam trưởng lão xâm nhập từ trước. Chân khí đi qua đó bị cản trở vật lý, làm giảm năm mươi phần trăm lực sát thương thực tế của sát chiêu!"


*Bùm!!!*


Lời phán quyết của Diệp Thanh vừa dứt, luồng kiếm khí khổng lồ rực sáng đỏ máu của Lăng Vô Song bỗng nhiên nổ tung giữa không trung. Chân khí bạo phát bị nghẽn tại huyệt đạo nách phải, không thể truyền xuống lưỡi kiếm gãy, tạo ra một luồng phản lực chân khí cực mạnh đánh ngược vào đan điền của hắn.


Lăng Vô Song rơi tự do xuống đất, nhục thân lảo đảo thảm hại, thanh kiếm gãy Vô Danh suýt chút nữa tuột khỏi tầm tay. Hắn ôm chặt lấy nách phải đang bốc khói đen oán khí, khuôn mặt tuấn tú đầy vết sẹo chiến trường trở nên vặn vẹo đau đớn.


Diệp Thanh bước lên một bước, tà áo vải thô xám tro rách nát khẽ tung bay trong gió lạnh. Hắn không cho đối thủ cơ hội thở dốc, mà tiếp tục dùng Đại Phê Bình Võ Học để giáng đòn quyết định đập tan đạo tâm kiếm đạo của hắn:


"Lỗi thứ bảy: Ngươi lãng phí chân khí vào việc tạo hiệu ứng kiếm khí đỏ rực lòe loẹt để hù dọa phàm nhân. Lỗi thứ tám: Quỹ đạo vung kiếm của ngươi thiếu tính tối giản vật lý, có đến mười ba chuyển động thừa thãi ở bả vai. Lỗi thứ chín: Ngươi tin vào lời dẫn dụ của Tào Lĩnh rằng sát hại phàm nhân sẽ giúp kiếm tâm đạt trạng thái vô tình. Lỗi thứ mười: Ngươi chối bỏ lòng trắc ẩn tự nhiên, tự xích cổ linh hồn mình vào xiềng xích oán khí của thượng giới. Lỗi thứ mười một: Thanh kiếm gãy Vô Danh của ngươi thực chất đang khóc lóc bi thương vì bị ngươi dùng làm công cụ tàn sát vô tội. Lỗi thứ mười hai: Đạo tâm kiếm si của ngươi chỉ là một trò đùa tự luyến được nuôi dưỡng bởi Nhược Trí Quang Hoàn!"


Diệp Thanh nói liên tục mười hai lời phê bình, mỗi một câu chữ đều chứa đựng tần số chấn động thần thức tịnh hóa cực mạnh của Vấn Đạo Đài, đập liên tiếp vào vết nứt đạo tâm của Lăng Vô Song.


Lăng Vô Song đứng lảo đảo giữa nghĩa địa, đầu óc hắn ong ong hỗn loạn dữ dội. Những câu hỏi logic thực tế của Diệp Thanh liên tục tái hiện trong thức hải của hắn, ép hắn phải tự vấn bản thân về tính hoàn mỹ của kiếm đạo bấy lâu nay.


*Ta... ta thực sự đang lãng phí chân khí sao? Kiếm chiêu của ta có đến mười ba chuyển động thừa thãi? Thanh kiếm Vô Danh đang khóc lóc bi thương? Ta chỉ là một khôi lỗi vô tri cho Tào Lĩnh sao?*


Sự nghi ngờ và hoài nghi đạo tâm bùng phát dữ dội như một dịch bệnh lây lan khắp kinh mạch của hắn. Niềm tin kiêu ngạo tuyệt đối—mỏ neo duy nhất duy trì kiếm ý cuồng bạo của hắn—đã bị đập vỡ hoàn toàn bởi bài phê bình logic của Diệp Thanh.


"Và lỗi thứ mười ba..." Diệp Thanh đứng thong thong trước mặt Lăng Vô Song, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia sáng lý trí tối cao, nói ra lời phán quyết cuối cùng: "Ngươi không dám thừa nhận rằng bản thân đang sợ hãi cái chết và sự cô độc, nên đã dùng sự cuồng bạo giả tạo để che giấu linh hồn yếu đuối của mình! Nghe xong mười ba lời phê bình này, kiếm ý của ngươi... hãy tự nghịch chuyển đi!"


*Phụt!!!*


Lăng Vô Song nghe xong lời phê bình thứ mười ba, đạo tâm kiếm si trong người lập tức sụp đổ hoàn toàn. Luồng kiếm ý cuồng bạo đỏ rực bấy lâu nay mất đi sự khống chế của niềm tin, bỗng nhiên nghịch chuyển chạy ngược vào kinh mạch toàn thân hắn.


Tiếng kêu *rắc rắc* giòn giã vang lên từ bên trong nhục thân Lăng Vô Song. Kinh mạch toàn thân hắn bị kiếm ý nghịch chuyển chém rách nứt nẻ, máu tươi tà ác màu đỏ đen phun trào liên tục từ các lỗ chân lông trên chiến giáp rách nát.


Hắn thổ ra một ngụm máu tươi lớn dính đầy bụi than đen nghĩa địa, hai đầu gối rệu rã quỳ sụp xuống đất trước mặt Diệp Thanh. Thanh kiếm gãy Vô Danh rỉ sét cắm sâu xuống đất bùn hoại tử để chống đỡ nhục thân đang run rẩy dữ dội của hắn. Đôi mắt đỏ ngầu oán khí của hắn đã khôi phục lại màu đen xám tỉnh táo tự nhiên, nhưng tràn ngập sự hoang mang, bàng hoàng và hoài nghi đạo tâm cực hạn.


"Kiếm đạo của ta... thực sự đầy rẫy sơ hở thế này sao?" Lăng Vô Song run rẩy hỏi, giọng nói khản đặc đầy vẻ bi thương, hai hàng nước mắt lẫn máu chảy dài trên khuôn mặt vặn vẹo. "Ta... ta bấy lâu nay chỉ là một kẻ ngu muội khôi lỗi sao?"


Diệp Thanh đứng khoanh tay nhìn kiếm sĩ đang quỳ sụp dưới chân mình, tà áo vải thô xám tro rách nát khẽ tung bay trong sương mù xám đang dần tan biến xung quanh. Hắn lạnh lùng đáp:


"Sự sám hối muộn màng của kẻ ngu muội không đáng giá một xu. Nhưng nếu ngươi muốn đúc lại kiếm tâm tỉnh táo chân chính, hãy tự tay phá hủy xiềng xích oán khí đang trói buộc linh hồn ngươi."


Tuy nhiên, chưa kịp để Lăng Vô Song trả lời, luồng kiếm ý bạo tẩu nghịch chuyển trong nhục thân hắn bỗng nhiên bùng phát dữ dội. Những tia kiếm khí đỏ rực bốc cháy từ lỗ chân lông của hắn bắt đầu lan rộng ra xung quanh, đe dọa nổ tung toàn bộ đan điền Trúc Cơ Kỳ của hắn và san phẳng cả khu nghĩa địa phía Bắc thành phố.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!