Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

La Bàn Chỉ Lối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm của Giang Nam thành không mang theo vẻ thanh khiết của sương mai, mà quánh đặc một màu xám tro tà dị. Tiếng la hét điên cuồng bạo tẩu của hàng vạn phàm nhân ngoài phố dội thẳng vào màng nhĩ, báo hiệu dịch bệnh Nhược Trí Đan đã chính thức bùng phát diện rộng. Người ta lao vào nhau đồ sát, cãi vã vì những lý do dở hơi nhất, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.


Ngay trước cổng chính Diệp Gia Phủ Đệ, đống đổ nát của bức tường gạch vẫn còn bốc khói bụi xám xịt. Diệp Thanh đứng giữa tâm bão hỗn loạn đó, lồng ngực âm ỉ đau nhức như có một ngọn lửa thiêu đốt mỗi khi hít thở sâu. Vết sẹo hình ngọc đài trên trán hắn nhói buốt, rỉ ra một vệt máu tịnh hóa màu xanh nhạt lạnh lẽo thấm qua lớp băng gạc trắng dính đầy bụi tàng thư. Cổ tay phải của hắn cũng đau nhức khôn nguôi, vết nứt xám nhỏ liên tục rỉ ra những giọt máu xanh nhạt dị thường, thấm đẫm tà áo vải thô xám rách nát. Đây là cái giá cực kỳ đắt đỏ mà một phàm nhân như hắn phải trả khi cưỡng ép vận dụng Vấn Đạo Đài sơ cấp để tịnh hóa thần hồn của Lâm Phong đêm qua.


Nằm trên vai hắn, con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu – lười biếng gác cằm mỡ lên cổ hắn, khẽ khịt khịt mũi đầy khinh miệt khi ngửi thấy mùi oán khí xám xịt đang dâng trào ngoài phố. Nó khẽ meo một tiếng nhỏ, như một lời cảnh báo rằng thời gian của họ không còn nhiều.


Diệp Thanh quay đầu lại nhìn Lâm Phong đang quỳ sụp dưới đất. Gã thiếu niên từng là "khí vận chi tử" kiêu ngạo bấy lâu nay giờ đây đan điền rỗng tuếch, tu vi sụp đổ hoàn toàn về phàm nhân tuyệt mạch, nhưng đôi mắt đã khôi phục lại sự tỉnh táo tự nhiên. Diệp Thanh nhìn sang đường ca Diệp Thiên Long đang lẩn khuất sau cột đá hành lang, lạnh lùng ra lệnh:


"Thiên Long, đưa Lâm Phong vào trong mật thất Tàng Thư Các chăm sóc. Khóa chặt cửa phủ đệ, kích hoạt Trận kỳ ẩn khí ở góc Đông Bắc mà ta đã rèn. Tuyệt đối không được ra ngoài tham gia vào bất kỳ cuộc huyết chiến nào dưới phố. Có hiểu không?"


Diệp Thiên Long run rẩy, nhìn đứa em họ gầy gò không có nửa điểm chân khí nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vực tối, gã vội vã gật đầu, vác Lâm Phong chạy nhanh vào trong. Lý Thiên Bá đứng bên cạnh run rẩy nhìn dưỡng tử của mình đã hoàn toàn tỉnh táo nhưng mất sạch pháp lực, lão vừa hoảng sợ vừa căm hận nhìn Diệp Thanh, lầm tưởng rằng hắn đã dùng yêu thuật phàm nhân nào đó để tước đoạt thiên mệnh của con mình.


Diệp Thanh không thèm để ý đến Lý Thiên Bá. Hắn cúi xuống, nhặt mảnh hắc ngọc obsidian vừa tan chảy ra từ chiếc nhẫn cổ Ma Huyết của Lâm Phong dưới đất. Mảnh ngọc rò rỉ ra những luồng oán khí đỏ nhạt quỷ dị, khi chạm vào thần thức tịnh hóa của hắn, nó lập tức hiển thị một sơ đồ địa mạch ngầm mờ ảo dẫn thẳng đến nghĩa địa phía Bắc thành phố.


*Bạch Cốt Tế Đàn... nguồn phát tán quang hoàn ngu muội của Tào Lĩnh được giấu ở đó.* Diệp Thanh thầm nghĩ. *Nhưng địa mạch ngầm chằng chịt, nếu chỉ dựa vào mảnh ngọc này, ta sẽ bị lạc trong mê cung oán khí trước khi tiếp cận được tế đàn. Ta cần một công cụ định vị chính xác hơn. Giang Nam Chợ Đen... Huyền Cơ Tử.*


Hắn cất mảnh hắc ngọc vào ngực áo, khẽ vỗ nhẹ vào cái bụng tròn xoe của Béo Phì Yêu Miêu:


"Đi thôi, mèo mập. Chúng ta phải đến chợ đen một chuyến."


***


Giang Nam Chợ Đen nằm sâu dưới lòng đất thành phố, ngụy trang dưới những hầm ngục cổ ẩm ướt và tối tăm. Nơi này vốn là địa bàn giao dịch của các tán tu tự do và tội phạm đào tẩu, tương đối cách ly khỏi tầm quét của hộ thành đại trận nhờ các lớp đá sắt nguội dày đặc. Tuy nhiên, khi Diệp Thanh bước vào, không khí bên trong vẫn ngột ngạt vô cùng. Mùi than đen, dầu mỡ rèn sắt và rỉ sét nồng nặc quyện vào nhau.


Hắn vận hành kỹ năng̀Ẩn Khí Thần Hành̀, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động hơi thở của bản thân. Vì bản chất hắn là phàm nhân không có đan điền chân khí, khi vận dụng kỹ năng này, hắn hoàn toàn hòa vào bóng tối như một cái bóng vô hình, vượt qua mọi trạm gác vệ binh của thành chủ phủ đang tuần tra gắt gao ngoài cửa hầm.


Béo Phì Yêu Miêu nằm im giả chết trên vai hắn, bộ lông màu cam sọc vằn xơ xác thu gọn lại để triệt tiêu hoàn toàn hơi thở của yêu thú cấp thấp. Nó chỉ thỉnh thoảng hé mắt, khẽ khịt mũi định vị các luồng oán khí đang rò rỉ từ các tiệm thuốc ngầm xung quanh.


Diệp Thanh đi nhanh qua những gian hàng ẩm ướt rực u quang xanh của chợ đen, hướng thẳng đến quán trà ngầm của Vương Nhị Nương. Bà chủ tửu lâu khôn ngoan này đang phe phẩy chiếc quạt tròn thêu hoa đào, khuôn mặt sắc sảo đầy vẻ lo lắng khi thấy khách hàng thưa thớt do dịch bệnh bùng phát. Nhìn thấy bóng dáng vải thô xám của Diệp Thanh bước ra từ bóng tối, Vương Nhị Nương khẽ giật mình, vội vàng hạ giọng nói:


"Diệp công tử, sao người lại dám đến đây vào lúc này? Thành chủ phủ đang phát điên, Lôi Báo dẫn đầu thành vệ binh lùng sục khắp nơi để tìm kẻ đã phá hoại tiệm thuốc của Triệu Đức Trụ đấy!"


"Ta cần tìm Huyền Cơ Tử." Diệp Thanh không vòng vo, giọng nói lạnh lùng dứt khoát. "Lão điên chiêm tinh đó hiện đang ở đâu?"


Vương Nhị Nương khẽ thở dài, chỉ tay về phía góc tối sâu nhất của chợ đen, nơi có một gian lều rách nát bốc lên mùi rượu nồng nặc và mùi đồng rỉ sét:


"Lão điên đó từ hôm qua đã lảm nhảm về việc thiên cơ sụp đổ, ngồi lì trong xưởng phế liệu của Mộ Dung Thanh mà gõ đồng xu. Cẩn thận đấy, lão ta điên thật rồi, ai đến gần cũng bị lão ném vỏ ốc vào mặt."


Diệp Thanh gật đầu, bước nhanh về phía gian lều rách.


Bên trong gian lều tối tăm, một lão già gầy gò mặc áo rách tả tơi treo đầy vỏ ốc và đồng xu rỉ sét đang ngồi xếp bằng trên nền đất ẩm ướt. Đôi mắt lão mù lòa, đục ngầu hướng lên khoảng không vô định, hai bàn tay thô ráp liên tục gõ gõ những đồng xu đồng cổ xuống một chiếc trận bàn rách nát, miệng lảm nhảm những con số toán học chằng chịt:


"Một cộng một bằng ba... Không, thiên đạo bóp méo, ma trận lệch hướng! Oán khí tụ hội, nhân gian hóa khôi lỗi! Ai cứu được bàn cờ này đây?"


Diệp Thanh bước vào, tiếng bước chân phàm nhân nhẹ nhàng vang lên. Hắn không dùng lễ nghi tu tiên, mà lạnh lùng cất tiếng, giọng nói chứa đựng tần số chấn động thần thức nhẹ của Vấn Đạo Đài:


"Một cộng một vẫn bằng hai. Thiên đạo bị bóp méo bởi đại trận Nhược Trí, nhưng quy tắc toán học của vũ trụ thì không bao giờ thay đổi. Huyền Cơ Tử, tỉnh lại đi."


Tiếng nói của Diệp Thanh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào thần trí hỗn loạn của lão điên. Huyền Cơ Tử khựng lại, đôi bàn tay gõ đồng xu run rẩy dữ dội. Lão mù hướng khuôn mặt sạm đen về phía Diệp Thanh, hít một hơi thật sâu, giọng nói bỗng nhiên trở nên run rẩy đầy kính sợ:


"Khí tức này... Thần thức tịnh hóa tuyệt đối! Ngươi... ngươi không bị hào quang che mắt bấy lâu nay? Bản toán học thiên cơ của ta... cuối cùng cũng tìm được biến số duy nhất rồi!"


Lão già điên cuồng quờ quạng trong đống phế liệu sắt vụn bên cạnh, lôi ra một chiếc la bàn đồng cổ rỉ sét nát bét, kim chỉ nam bằng đồng đã bị lệch hướng hoàn toàn. Lão run rẩy dâng hai tay chiếc la bàn về phía Diệp Thanh:


"Cầm lấy... La bàn định vị Trận Nhãn! Đây là bảo vật gia truyền của ta, chế tạo từ đồng cổ và đồng xu rỉ sét địa mạch. Chỉ có thần thức tịnh hóa của ngươi mới có thể kích hoạt được nó. Mau đi đi... oán khí dưới lòng đất đang chảy về phía nghĩa địa phía Bắc... Bạch Cốt Tế Đàn sắp hoàn thành thu hoạch rồi!"


Diệp Thanh đón lấy chiếc la bàn đồng cổ rỉ sét. Ngay khi những ngón tay hắn chạm vào bề mặt đồng nguội, vết sẹo trên trán hắn khẽ nhói buốt, truyền một sợi thần thức tịnh hóa nhỏ vào tâm kim chỉ nam.


*Cạch!*


Kim chỉ nam bằng đồng rỉ sét bỗng nhiên xoay tròn điên cuồng, sau đó dừng lại, chỉ thẳng về hướng Bắc, rực sáng u quang xanh lam mát lạnh. Chiếc la bàn bỗng nhiên rung động nhẹ, phát ra tần số cơ học liên kết hoàn hảo với mảnh hắc ngọc obsidian trong ngực áo hắn.


"Đa tạ." Diệp Thanh nói ngắn gọn, rồi quay người bước ra khỏi gian lều.


"Hãy cẩn thận..." Tiếng lẩm nhẩm của Huyền Cơ Tử vọng lại từ phía sau, đầy vẻ bi thương. "Thiên phạt sắp giáng xuống... kẻ dám phơi bày sự thật sẽ phải gánh chịu nỗi cô độc tột cùng..."


***


Bước ra khỏi chợ đen, Diệp Thanh bắt đầu hành trình dò tìm mạch oán khí ngầm ngoài thành ngoại ô. Hắn đặt chiếc la bàn định vị Trận Nhãn nằm ngang trên lòng bàn tay trái, truyền thần thức tịnh hóa vào để kích hoạt kỹ năng̀Định vị Trận Nhãǹ.


Ngay lập tức, thế giới dưới lòng đất hiện ra rõ ràng trong mắt hắn dưới dạng những dòng chảy oán khí màu đen xám tà dị, chằng chịt như mạng nhện chạy ngầm dưới các ngõ hẻm của Giang Nam thành. Tất cả các dòng chảy độc hại này đều đang cuồn cuộn chảy về phía nghĩa địa phía Bắc—nơi ngụy trang của Bạch Cốt Tế Đàn.


"Meo!"


Béo Phì Yêu Miêu bỗng nhiên dựng ngược lông gáy, khẽ cào nhẹ vào vai Diệp Thanh. Khứu giác nhạy cảm với oán khí của nó đã ngửi thấy một luồng sát ý quen thuộc đang áp sát từ phía đầu hẻm.


Diệp Thanh lập tức thu hồi la bàn, nín thở hoàn toàn, kích hoạt̀Ẩn Khí Thần Hành̀ để nấp sâu vào bóng tối dưới gầm một chiếc xe kéo phàm nhân cũ kỹ dính đầy bụi đường của Lão Từ đang đỗ sát vách tường đá.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng bước chân nặng nề của giáp sắt va chạm vang lên dồn dập. Phó tướng thành vệ Lôi Báo đang dẫn đầu một đội tuần tra vệ binh thành quét thần thức ráo riết qua ngõ hẻm chợ đen. Đôi mắt Lôi Báo đỏ ngầu oán khí, khuôn mặt hung tợn đầy vẻ kiên quyết bạo lực:


"Mau lục soát kỹ cho ta! Tên phế vật Diệp Thanh chắc chắn đang lẩn trốn quanh đây! Thành chủ có lệnh, bất kỳ kẻ nào có hành vi tỉnh táo bất thường đều phải bắt giữ tra khảo!"


Luồng thần thức quét Trúc Cơ Kỳ cuồng bạo của Lôi Báo như những làn sóng vô hình quét qua ngõ hẻm ẩm ướt, dội thẳng vào chiếc xe kéo gỗ nơi Diệp Thanh đang ẩn nấp.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Thanh giữ vững đạo tâm Thiết Tâm, triệt tiêu hoàn toàn mọi suy nghĩ lo sợ hay dao động chân khí trong nhục thân phàm nhân. Béo Phì Yêu Miêu lười biếng nằm im giả chết trên đùi hắn, hai mắt nhắm nghiền, triệt tiêu hoàn toàn mọi hơi thở của yêu thú cấp thấp.


Sự ngụy trang vật lý hoàn hảo của một phàm nhân không có đan điền chân khí kết hợp với tính năng cách ly linh khí của các tấm sắt nguội bao bọc la bàn đã tạo ra một vùng trống rỗng hoàn hảo trước thần nhãn quét của Lôi Báo. Luồng thần thức quét qua người Diệp Thanh như quét qua một khúc gỗ mục tầm thường, hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ sự bất thường nào.


*La bàn đồng nứt nhẹ...*


Diệp Thanh nhìn xuống chiếc la bàn đồng trên tay, một vết nứt nhỏ vừa xuất hiện ở góc la bàn do áp lực oán khí ngầm từ dòng chảy địa mạch quá lớn dội lên khi đội tuần tra đi qua. Hắn khẽ nhíu mày, đè nén cơn đau nhức ở cổ tay phải đang rỉ máu xanh nhạt.


Chờ cho tiếng bước chân của đội tuần tra Lôi Báo xa dần, Diệp Thanh mới nhẹ nhàng chui ra khỏi gầm xe kéo. Hắn nhìn kim chỉ nam vẫn đang rực sáng u quang xanh chỉ về hướng Bắc, khẽ thì thầm:


"Mạch oán khí ngầm đã bị phong tỏa bởi đại trận lôi hỏa của thành chủ phủ ngoài phố chính. Chúng ta phải đi đường vòng qua các kẽ nứt địa mạch rách nát ngoài rừng sương mù."


Hắn di chuyển nhanh nhẹn như một cái bóng xám, lách qua các ngõ hẻm hoang vắng, hướng thẳng ra ngoài thành ngoại ô.


***


Nửa canh giờ sau, Diệp Thanh đã tiếp cận được rìa nghĩa địa phía Bắc.


Không khí nơi đây lạnh buốt xương tủy, sương mù xám tro quánh đặc đến mức mắt thường không thể nhìn quá ba trượng. Mùi tử khí nồng nặc bốc lên từ những ngôi mộ cổ rách nát dán đầy bùa chú phong thủy vẽ bậy của Lục Quy. Dưới lòng đất, những dòng chảy oán khí đen kịt cuồn cuộn chảy như những con sông đen khổng lồ, tất cả đều đổ về hạch tâm Bạch Cốt Tế Đàn ẩn giấu sâu dưới nghĩa địa.


Diệp Thanh đứng trên một gò đất cao, gió lạnh thổi tung tà áo vải thô xám tro rách nát của hắn. Hắn đưa tay trái lên trán, khẽ lau vệt máu xanh nhạt vừa rỉ ra từ vết sẹo hình ngọc đài đang nhói buốt dữ dội.


Chiếc la bàn đồng trên tay hắn bỗng nhiên rung động kịch liệt, phát ra những tiếng kêu *cạch cạch* giòn giã cơ học. Kim chỉ nam bằng đồng xoay tròn điên cuồng vô định hướng, u quang xanh lam nhạt bỗng nhiên bị nhuộm đỏ bởi luồng oán khí đậm đặc đang dâng trào từ dưới đất lên.


*Áp lực oán khí ngầm quá lớn, la bàn sắp đạt tới giới hạn chịu đựng vật lý.* Diệp Thanh lạnh lùng tính toán. *Chúng ta đã đứng ngay trên hạch tâm tế đàn ngầm.*


"Meo!!!"


Béo Phì Yêu Miêu bỗng nhiên hét lên một tiếng chói tai, nhảy phóc từ trên vai Diệp Thanh xuống đất, bộ lông cam dựng ngược lên như gai nhím, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng sợ tột độ hướng lên bầu trời sương mù xám xịt.


Diệp Thanh lập tức cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần cuồng bạo, lạnh lùng tột đỉnh đang khóa chặt lấy nhục thân phàm nhân của hắn từ trên cao. Luồng uy áp này mạnh mẽ, sắc bén đến mức khiến không khí xung quanh hắn đông cứng lại hoàn toàn, da thịt hắn đau nhức như bị hàng vạn mũi kim đâm vào.


*Hưu!!!*


Từ trên tầng mây sương mù xám tro tà dị, một luồng kiếm khí đỏ rực cuồng bạo như lửa cháy, dài hơn mười trượng, đột ngột xé rách màn sương mù, mang theo sát ý hủy diệt tuyệt đối giáng thẳng xuống đầu Diệp Thanh.


*Uỳnh!!!*


Luồng kiếm khí đỏ rực chém mạnh xuống mặt đất nghĩa địa ngay trước mũi chân Diệp Thanh chỉ nửa tấc, tạo nên một tiếng nổ kinh hoàng. Đất đá nghĩa địa nổ tung, vỡ vụn bắn ra tung tóe. Một rãnh sâu hoắm, cháy sém bốc khói đen oán khí nghi ngút bị chém rách trên mặt đất, chặn đứng hoàn toàn lối đi duy nhất dẫn vào nghĩa địa phía Bắc.


Trong làn khói bụi cháy sém và sương mù xám tro cuồn cuộn bốc lên, một bóng người mặc chiến giáp nhẹ màu đỏ thẫm rách nát từ trên trời giáng xuống, đứng vững trên thanh kiếm gãy rỉ sét cắm sâu vào lòng đất. Mái tóc đỏ rực bốc lửa của hắn bay lượn trong gió lạnh, đôi mắt đỏ ngầu oán khí tà dị đang khóa chặt lấy Diệp Thanh với sát ý ngút trời.


Chiếc la bàn đồng cổ trên tay Diệp Thanh phát ra một tiếng *rắc* nhỏ, một vết nứt sâu hoắm chém đôi mặt kính đồng rỉ sét, u quang xanh hoàn toàn tắt ngấm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!