Tịnh Hóa Khí Vận Giả
Sương sớm Giang Nam thành bị xé rách bởi những luồng chân khí đen kịt quỷ dị. Ngay trước cổng chính Diệp Gia Phủ Đệ, đống đổ nát của bức tường gạch vừa bị đánh sập vẫn còn bốc lên từng luồng khói bụi xám xịt. Lâm Phong quằn quại dưới đất, nhục thân gầy gò của gã phình to ra một cách bất thường, các thớ cơ bắp co giật liên hồi dưới lớp áo tạp dịch rách nát. Luồng chân khí hỗn loạn từ đan điền gã cuồn cuộn tuôn ra như nước lũ vỡ đê, dệt thành một quả cầu lửa đen kịt đầy oán khí, sẵn sàng nổ tung để kéo theo cả khu phố này vào hư vô.
"Phong nhi! Con làm sao thế này?! Mau dừng lại!" Lý Thiên Bá hoảng sợ hét lớn, đôi bàn tay mập mạp run rẩy tiến lại gần nhưng lập tức bị luồng uy áp điên cuồng của chân khí bạo tẩu hất văng ra xa, ngã nhào trên nền đất bụi bặm. Lão gia chủ Lý gia vốn kiêu ngạo nham hiểm bấy lâu nay, giờ đây chỉ còn biết trợn tròn mắt nhìn dưỡng tử của mình đang hóa ma đầu tự bạo, đầu óc hoàn toàn bế tắc trước sự phi logic của cái gọi là "khí vận chi tử".
Nấp sau cột đá hành lang, Diệp Thiên Long nằm im lìm không dám cử động, đôi mắt gã dán chặt vào bóng lưng gầy gò của đứa em họ Diệp Thanh. Trong khi đó, Diệp Thanh vẫn đứng thong dong giữa tâm bão năng lượng hỗn loạn. Lồng ngực hắn âm ỉ đau nhức, lồng ngực như có một ngọn lửa thiêu đốt mỗi khi hít thở sâu—hậu quả của việc thần thức bị kiệt quệ sâu sắc đêm qua. Cổ tay phải của hắn, nơi có vết nứt xám nhỏ nhói buốt, lại rỉ ra một vệt máu tịnh hóa màu xanh nhạt dị thường, thấm đẫm vào tà áo vải thô xám tro dính đầy bụi tàng thư.
Nằm trên vai hắn, con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu – khẽ khịt khịt mũi đầy khinh miệt. Nó không thèm nhìn luồng oán khí đen kịt đang cuồn cuộn kia, chỉ lười biếng gác cằm mỡ lên bả vai Diệp Thanh, khẽ meo một tiếng nhỏ như một lời cảnh báo tinh tế về thời gian tự bạo đang cận kề.
*Còn chưa đầy mười nhịp thở trước khi đan điền gã nổ tung.* Diệp Thanh lạnh lùng tính toán trong đầu. Hắn quan sát những sợi tơ oán khí đen kịt đang cắm sâu vào kinh mạch của Lâm Phong, hút cạn thọ nguyên của gã để chuyển dịch lên thượng giới thông qua chiếc nhẫn cổ Ma Huyết rực u quang đỏ máu.
*Kẻ bị Nhược Trí Quang Hoàn đầu độc luôn tin rằng việc tự hủy hoại bản thân là biểu hiện của uy thế vô địch. Ta không thể dùng võ lực phàm trần để ngăn cản gã, nhưng ta có thể kéo gã vào chiến trường của lý trí.*
Diệp Thanh bước lên một bước, bỏ qua sự ngăn cản hoảng hốt của Lý Thiên Bá. Hắn đưa bàn tay trái không bị thương ra, ngón tay trỏ khẽ chạm vào trán của Lâm Phong đang giãy dụa điên cuồng. Vết sẹo hình ngọc đài trên trán Diệp Thanh bỗng nhiên rực sáng u quang tím khổng lồ, xé rách màn sương mù xám xịt xung quanh.
"Cưỡng ép đối chất Vấn Đạo Đài!"
Một tiếng thì thầm dửng dưng vang lên trong không gian. *Bzzzt!*
Thời gian vật lý xung quanh cổng phủ bỗng nhiên khựng lại hoàn toàn. Những mảnh gạch vỡ lơ lửng trên không trung đứng im, ngọn lửa đen bạo tẩu của Lâm Phong đông cứng như một bức tranh vẽ rách nát. Thần hồn của Lâm Phong lập tức bị một lực hút vô hình kéo mạnh ra khỏi nhục thân, rơi thẳng vào thức hải sâu thẳm của Diệp Thanh.
***
Trong thức hải của Diệp Thanh, không gian tinh thần của Vấn Đạo Đài Sơ cấp hiện ra vô cùng uy nghiêm và tĩnh lặng. Đó là một ngọc đài cổ kính, rộng lớn dệt bằng những khối bạch ngọc không tì vết, xung quanh được bao bọc bởi một lớp sương mù lý trí màu lam nhạt mát lạnh. Nơi này hoàn toàn miễn nhiễm với mọi loại hào quang ngu muội áp đặt của thiên đạo giả dối.
Thần hồn của Lâm Phong xuất hiện trên ngọc đài, lảo đảo ngã quỵ. Gã vẫn mang hình bóng của một thiếu niên tạp dịch u tối, nhưng bao quanh linh thể của gã lúc này là một làn khói đen tà ác đậm đặc phát ra từ chiếc nhẫn cổ Ma Huyết.
*Gào!!!*
Từ trong chiếc nhẫn cổ trên linh thể gã, luồng khói đen bỗng nhiên cuộn trào dữ dội, ngưng tụ thành một bóng ma đen khổng lồ rực mắt đỏ ngầu—đó chính là tà hồn ký sinh của một tà tu Quy Nguyên Tông năm xưa ẩn giấu trong nhẫn. Nó gầm rú điên cuồng, phóng ra uy áp tinh thần tàn ác hòng nhuộm đen toàn bộ Vấn Đạo Đài:
"Kẻ nào dám cả gan dùng bí thuật tinh thần trói buộc thiên mệnh chi tử của ta?! Lũ phàm nhân ngu muội hạ giới, mau dập đầu xá tội trước sức mạnh bất tử của Ma Huyết nhẫn cổ!"
Diệp Thanh đứng cách đó mười trượng, tà áo thô xám tro của hắn khẽ bay nhẹ trong làn sương mù lý trí. Hắn nhìn bóng ma đen khổng lồ bằng ánh mắt lạnh lùng, dửng dưng như nhìn một vật thể vô tri. Hắn khẽ vung tay phải, u quang tím từ Vấn Đạo Đài lập tức bùng phát, dệt thành một vòng tròn kết giới lý trí khổng lồ đè ép luồng tà khí đen kịt xuống mặt ngọc đài, khiến bóng ma tà hồn không thể nhúc nhích.
"Ở trên Vấn Đạo Đài của ta, không có chỗ cho những lời ngụy biện vô tri." Diệp Thanh cất giọng lạnh lùng, tiếng nói vang vọng như tiếng chuông đồng thanh tịnh xua tan oán khí. "Lâm Phong, ngươi nhìn cho kỹ đi. Đây chính là kẻ mang lại 'đại khí vận' cho ngươi bấy lâu nay."
Lâm Phong bàng hoàng ngước đầu nhìn bóng ma đen khổng lồ đang bị trói buộc bằng các sợi tơ nhân quả vàng kim trên ngọc đài. Gã run rẩy, giọng nói tràn ngập sự hoang mang cực hạn:
"Không... không thể nào! Đây là tôn sư ẩn cư trong nhẫn cổ của ta! Người đã giúp ta đột phá chín tầng Luyện Khí chỉ trong một đêm! Người hứa sẽ giúp ta trở thành đệ nhất tiên nhân tam giới! Ngươi là tên phế sài quét tàng thư, ngươi đang dùng tà thuật gì để lừa gạt ta?!"
Diệp Thanh khẽ lắc đầu. Hắn vung tay trái, trong hư không lập tức hiện ra những trang sách rực sáng u quang vàng kim củàBản thiết kế thức tỉnh nhận thức sơ cấp̀. Những con số toán học, sơ đồ kinh mạch vật lý và số liệu thọ nguyên trôi nổi lơ lửng xung quanh linh thể của Lâm Phong.
"Ta không cần dùng tà thuật, ta chỉ dùng logic và số liệu thực nghiệm khoa học." Diệp Thanh lạnh lùng chỉ vào một trang sách rực sáng. "Lâm Phong, ngươi tự xưng là thiên mệnh chi tử, vậy ngươi có biết tính toán thọ nguyên của mình không? Nhìn vào sơ đồ kinh mạch tinh thần của ngươi đi."
Lâm Phong vô thức nhìn xuống linh thể của mình. Gã kinh hoàng nhận ra, toàn bộ hệ thống kinh mạch tay phải kết nối với chiếc nhẫn cổ không phải màu xanh lam tinh khiết của chân khí, mà đã bị biến thành một màu xám tro khô héo, nứt nẻ như đất hoang gặp hạn hán. Những đốm đen hóa thạch xám đang gặm nhấm dần đan điền tinh thần của gã.
"Cái... cái gì thế này?! Kinh mạch của ta... tại sao lại hóa thạch?!" Lâm Phong hoảng sợ hét lên, đạo tâm tự luyến bấy lâu nay bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt sâu sắc.
"Đó là cái giá của sự ngu muội." Diệp Thanh cất giọng phê bình đanh thép. "Quy Nguyên Đan hay cái gọi là chân khí bộc phát của ngươi thực chất chỉ là một loại độc dược kích thích hồng cầu bạo phát nhanh. Chiếc nhẫn cổ Ma Huyết kia là một ký sinh trùng linh hồn do Đan Các Quy Nguyên Tông chế tạo để thử nghiệm diện rộng hạ giới. Mỗi lần ngươi vung chưởng Hắc Ma Chưởng để phô diễn lực lượng hoành tráng trước đám đông, chiếc nhẫn không hề dùng chân khí thiên địa, mà nó bòn rút trực tiếp mười ngày thọ nguyên nguyên thủy của ngươi để chuyển hóa thành chân khí bạo phát nhất thời."
Diệp Thanh vung tay, các con số toán học bay lượn xung quanh Lâm Phong, dồn gã vào chân tường logic:
"Ngươi vung chưởng mười lần ngoài cổng phủ, tương ứng với việc ngươi đã tự tay dâng hiến một trăm ngày thọ nguyên của mình cho chiếc nhẫn cổ. Hiện tại, thọ nguyên phàm nhân của ngươi chỉ còn lại đúng ba tháng để sống. Ngươi không phải là khí vận chi tử, ngươi chỉ là một vật chứa oán khí nhân tạo, một con cờ thí rẻ tiền được nuôi dưỡng để tự bạo đan điền tạo ra oán khí khổng lồ cống nạp lên thượng giới!"
"Không!!! Ngươi nói dối! Tôn sư đã hứa sẽ cho ta bất tử!" Lâm Phong gào rú điên cuồng, gã cố bám víu vào lời hứa hão huyền của tà hồn, nhưng những con số toán học trần trụi và trạng thái kinh mạch hóa thạch xám thực tế trước mắt đã đập tan hoàn toàn mọi sự ngụy biện trong đầu gã.
Bóng ma đen tà hồn thấy âm mưu bị vạch trần hoàn toàn, lập tức điên cuồng giãy dụa. Nó há cái miệng khổng lồ đầy oán khí đen kịt, lao thẳng vào thần hồn của Diệp Thanh hòng diệt sát chủ nhân của Vấn Đạo Đài:
"Tên phàm nhân đáng chết! Dám phá hỏng kế hoạch thu hoạch oán khí của Quy Nguyên Tông! Ta sẽ nuốt chửng thức hải của ngươi!"
Thế nhưng, ngay khi bóng ma đen chạm vào ranh giới ngọc đài, những cổ tự vàng kim củàThiên Đạo Di Thư (Mảnh vỡ)` lơ lửng trong thức hải Diệp Thanh bỗng nhiên rực sáng rực rỡ. Quy tắc logic tối cao của đại đạo nguyên thủy hóa thành một bức tường ánh sáng tịnh tịnh tuyệt đối, bẻ gãy hoàn toàn luồng tà khí đen kịt của tà hồn.
*Ầm!*
Bóng ma đen bị phản chấn ngược trở lại mặt ngọc đài, linh thể rách nát vỡ vụn từng mảng lớn, phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết.
Diệp Thanh cảm thấy trán mình nhói buốt dữ dội. Áp lực tinh thần từ việc cưỡng ép tịnh hóa một tà hồn Trúc Cơ Kỳ khiến vết sẹo ngọc đài trên trán hắn bị nứt nhẹ, chảy ra vài giọt máu tịnh hóa màu xanh nhạt chảy dài xuống lông mày. Thế nhưng, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, kiên định như sắt đá. Hắn vận hành dòng máu Hộ Đạo tịnh hóa lưu thông qua các huyệt đạo, tập trung toàn bồPhản biện lực̀ tích lũy được để giáng đòn quyết định:
"Lâm Phong, ngươi còn muốn làm khôi lỗi ngu muội cho kẻ xích cổ ngươi đến bao giờ?! Mau tỉnh lại!"
Lời hét vang vọng như sấm sét chân lý đánh thẳng vào thần hồn Lâm Phong. Đạo tâm tự luyến của gã hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Sự hối hận tột độ, hoài nghi bản thân bùng phát dữ dội trong linh hồn gã thiếu niên tạp dịch. Luồng oán khí đen kịt bao quanh gã lập tức bị dập tắt hoàn toàn bởi làn khói tịnh hóa phát ra từ Vấn Đạo Đài.
"Ta... ta thực sự chỉ là một quân cờ thí sao?" Lâm Phong quỳ sụp xuống mặt bạch ngọc, nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt u tối. Gã bàng hoàng nhìn bàn tay phải hóa thạch xám của mình, cảm nhận được sự sám hối muộn màng đang dâng trào trong lồng ngực. "Dưỡng phụ... Diệp Thanh... ta sai rồi... ta thực sự sai rồi..."
Sự hối hận thực sự của Lâm Phong lập tức chuyển hóa thành một luồng năng lượng̀Phản biện lực̀ tinh khiết màu lam nhạt khổng lồ, bay thẳng vào hạch tâm của Vấn Đạo Đài, giúp xoa dịu đi cơn đau thần thức của Diệp Thanh và gia cố thêm không gian tinh thần.
Chiếc nhẫn cổ Ma Huyết trên ngón tay thần hồn của Lâm Phong không còn oán khí nuôi dưỡng, lập tức phát ra một tiếng rên rỉ thảm thiết rồi tan chảy thành một dòng chất độc đen kịt, tiêu biến hoàn toàn trên ngọc đài tinh thần. Bóng ma tà hồn tà tu cũng bị u quang tịnh hóa nghiền nát thành tro bụi hư vô.
***
*Bzzzt!*
Thế giới thực tại đột ngột chuyển động trở lại.
Diệp Thanh mở bừng mắt ra, khẽ lùi lại một bước, tay phải ôm ngực ho sặc sụa, vệt máu xanh nhạt trên trán khẽ nhỏ giọt xuống đống đổ nát cổng phủ. Con mèo mập Yêu Miêu nhanh nhẹn nhảy xuống đất, đứng gác bên cạnh chân hắn.
Lâm Phong trước mặt gã ngã quỵ xuống đất bùn bụi bặm, thở dốc liên hồi. Luồng chân khí Luyện Khí Kỳ tầng chín giả tạo trong đan điền gã lập tức tiêu tán sạch sẽ như bong bóng xà phòng vỡ vụn, tu vi sụp đổ hoàn toàn trở về trạng thái phàm nhân tuyệt mạch tầm thường. Thế nhưng, đôi mắt gã không còn màu đỏ ngầu tà ác điên loạn nữa, mà đã khôi phục lại sự trong sáng, tỉnh táo tự nhiên của một thiếu niên mười sáu tuổi.
"Phong nhi! Tu vi của con..." Lý Thiên Bá lao lại ôm lấy dưỡng tử, kinh hoàng hét lên khi thấy chân khí của Lâm Phong biến mất sạch sẽ. Lão lại ngước đầu nhìn Diệp Thanh đầy sợ hãi và hận thù: "Ngươi... tên phế vật quét tàng thư kia! Ngươi đã dùng yêu thuật gì cướp đi cơ duyên vĩ đại của dưỡng tử ta?!"
Lâm Phong khẽ đẩy tay Lý Thiên Bá ra, gã run rẩy đứng dậy, dập đầu xá dài một cái trước Diệp Thanh, giọng nói nghẹn ngào nhưng tỉnh táo tột cùng:
"Dưỡng phụ... đừng nói nữa. Diệp Thanh ca ca không hại ta, huynh ấy vừa cứu mạng ta khỏi chiếc nhẫn ác ma kia. Con... con không muốn làm thiên mệnh chi tử giả dối nữa..."
*Xèo xèo...*
Trên ngón tay trỏ tay phải thực tế của Lâm Phong, chiếc nhẫn cổ bằng đồng rỉ sét bỗng nhiên nóng chảy dữ dội thành một làn khói đen bốc mùi hôi thối của tử khí. Chiếc nhẫn tan chảy hoàn toàn xuống nền đất bùn bụi bặm, nhưng kỳ lạ thay, nó không biến mất hết mà để lộ ra một mảnh hắc ngọc obsidian nhỏ bằng đốt ngón tay, rực sáng u quang đỏ nhạt quỷ dị rò rỉ oán khí ngầm.
Diệp Thanh lẳng lặng tiến lên, nhặt mảnh hắc ngọc rỉ oán khí kia lên. Bằng thần thức tịnh hóa, hắn lập tức nhìn thấy bên trong mảnh đá ẩn chứa một phần sơ đồ địa mạch ngầm của Giang Nam thành, với những đường tơ oán khí màu đen đang chảy ngầm dưới lòng đất, tất cả đều hội tụ về nghĩa địa phía Bắc thành trì.
*Bản đồ định vị Bạch Cốt Tế Đàn ngầm dưới nghĩa địa phía Bắc.* Diệp Thanh khẽ nheo mắt nhìn mảnh hắc ngọc, một luồng sát ý lạnh lùng dâng lên trong lòng. *Tào Lĩnh... nguồn phát tán quang hoàn ngu muội của ngươi rốt cuộc cũng bị lộ ra rồi.*
Thế nhưng, chưa kịp để Diệp Thanh cất mảnh bản đồ vào ngực áo, từ phía đầu phố ngoại thành, một luồng oán khí đen kịt khổng lồ đột ngột bốc thẳng lên bầu trời như một cột khói đen khổng lồ, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời ban mai. Tiếng la hét điên cuồng bạo tẩu của hàng vạn phàm nhân ngoài phố dội thẳng vào màng nhĩ, báo hiệu Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh đã phát hiện ra sự sụp đổ của nhẫn cổ và bắt đầu đẩy nhanh tốc độ phát tán Nhược Trí Đan để bòn rút thọ nguyên toàn thành trì.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!