Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hào Quang Chi Tử Giả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm Giang Nam thành vào ngày thứ mười quánh đặc như keo, mang theo một màu đỏ quạch tà dị lẩn khuất dưới lớp mây mù xám xịt của Nhược Trí Quang Hoàn. Bầu không khí ẩm ướt, hanh hao quyện chặt lấy mùi than đá rỉ sét từ khu mỏ ngoại ô bay về, khiến lòng người không khỏi dâng lên một nỗi bất an vô cớ.


Tại khoảng sân trước của Diệp Gia Phủ Đệ, Diệp Thanh đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá rêu phong. Gương mặt hắn tái nhợt dưới lớp băng gạc trắng quấn quanh trán, che giấu đi vết sẹo hình ngọc đài Vấn Đạo Đài đang âm ỉ nhói buốt. Thần thức của hắn lúc này đang rơi vào trạng thái kiệt quệ sâu sắc sau hai cuộc tịnh hóa liên tiếp vượt cấp đêm qua. Ở cổ tay phải, một vết nứt xám nhỏ như vết rạn trên đồ gốm sứ thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, rỉ ra một vệt máu tịnh hóa màu xanh nhạt dị thường. Hắn khẽ nâng chén trà thảo dược đắng ngắt do Thẩm Thanh Sương đặc chế, uống một ngụm nhỏ để đè nén cơn bỏng rát trong lồng ngực.


Nằm lười biếng trên đùi hắn, con mèo mập mạp lông cam – Béo Phì Yêu Miêu – khẽ híp đôi mắt tròn xoe. Nó gác cái cằm mỡ lên tay Diệp Thanh, thỉnh thoảng khịt khịt mũi đầy khinh miệt khi ngửi thấy những luồng oán khí xám xịt đang lở vởn ngoài cổng phủ.


"Anh hai, người lại đau nữa sao?"


Diệp Dao chạy từ trong bếp ra, hai tay bưng một đĩa bánh ngô nóng hổi. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, mặc bộ y phục thô sơ vá nhiều mảnh nhưng đôi mắt to tròn lại ngập tràn sự lo lắng. Cô bé khẽ đưa tay vuốt ve bả vai đang run nhẹ của anh trai.


"Không sao, chỉ là chút phản phệ tầm thường." Diệp Thanh khẽ xoa đầu em gái, giọng nói dửng dưng nhưng ấm áp. "A Phúc đâu rồi?"


"Dạ, quản gia A Phúc đang ở trong phòng tài vụ đối chiếu lại sổ sách khoáng thạch với Nhị trưởng lão." Diệp Dao ngoan ngoãn đáp. "Nhị trưởng lão từ sáng sớm đã tự tay quét dọn phòng sổ sách, trông lão có vẻ sợ hãi nhưng lại vô cùng cẩn thận, không dám dùng bàn tính gỗ lim cổ tính sai một đồng nào nữa."


Diệp Thanh khẽ gật đầu. Biết hoài nghi bản thân, biết sợ hãi logic chính là bước đầu tiên để phàm nhân thoát khỏi sự đầu độc của hào quang ngu muội.


Ở góc sân bên kia, đường ca Diệp Thiên Long đang cầm một thanh kiếm gỗ thực hành vung kiếm một cách máy móc. Thấy Diệp Thanh nhìn sang, gã thiên kiêu ảo tưởng sức mạnh ngày nào bỗng khựng lại, khuôn mặt đỏ ửng lên vì xấu hổ. Gã gãi đầu gãi tai, lóng ngóng bước lại gần, giọng nói lý nhí như muỗi kêu:


"Thanh đệ... ta... ta cảm giác kiếm pháp Long Hống trước đây của ta, hình như thực sự có mười ba điểm sơ hở ở nách đúng không? Sáng nay ta vung kiếm thử, cứ mỗi lần vận khí qua đó là vai lại mỏi nhừ."


"Biết mình ngu muội tức là đã tiến bộ một bước." Diệp Thanh dửng dưng đáp, không hề có ý chế giễu. "Luyện kiếm không cần tiếng gầm rú dọa người. Tối giản hóa quỹ đạo, giữ cho chân khí đi thẳng qua kinh mạch phế vị mới là cách để ngươi không tự phế cánh tay phải của mình."


Diệp Thiên Long nghe xong liền rúng động thần hồn, vội vàng chắp tay xá dài một cái, trong mắt không còn vẻ kiêu ngạo vô lý bấy lâu nay, mà chỉ còn sự kính sợ tột độ dành cho đứa em họ phế sài quét tàng thư.


*Ầm!!!*


Một tiếng nổ kinh hoàng đột ngột phá vỡ sự yên bình ngắn ngủi của phủ đệ. Cánh cổng gỗ lim khổng lồ của Diệp Gia Phủ Đệ bị một luồng chân khí đen kịt quỷ dị đập sập hoàn toàn, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh gỗ bay tứ tung khắp sân. Khói bụi mù mịt bốc lên, mang theo một luồng oán khí đậm đặc, lạnh lẽo đến thấu xương.


"Kẻ nào dám cả gan xông vào Diệp gia?!" Diệp Hoài Sơn từ trong sảnh chính lao ra, tay lăm lăm thanh Kim Tiên Chùy nặng nề, nhưng vết thương kinh mạch chưa lành khiến ông lập tức lảo đảo, ho sặc sụa trong làn khói bụi.


Từ trong màn khói đen quánh đặc, hai bóng người thong thả bước vào. Đi đầu là Lý Thiên Bá – gia chủ Lý gia thế gia đối địch. Lão già mập mạp nham hiểm ngày nào giờ đây trông vô cùng tàn tạ, trường bào màu tía thêu tiền vàng rách nát bám đầy bùn đất, đôi mắt đỏ ngầu oán khí tột độ, gầm rú đầy điên cuồng:


"Diệp Hoài Sơn! Diệp gia các ngươi dùng mưu kế bẩn thỉu lừa gạt mỏ khoáng thạch cực phẩm giả, hại Lý gia ta phá sản hoàn toàn, nợ nần chồng chất! Hôm nay, ta mang theo dưỡng tử Lâm Phong đến đây, bắt toàn bộ Diệp gia các ngươi phải trả nợ máu!"


Diệp Thanh khẽ nheo mắt nhìn về phía bóng người đứng sau Lý Thiên Bá. Đó là một thiếu niên khoảng mười sáu tuổi, mặc bộ đồ tạp dịch xám rách nát dính đầy bùn đất chợ đen. Khuôn mặt gã u tối, đầy thâm độc, đôi mắt sắc lẹm tỏa ra một luồng sát ý tàn bạo vô lý. Thế nhưng, điểm kỳ lạ nhất chính là ngón tay trỏ bàn tay phải của gã đang đeo một chiếc nhẫn cổ bằng đồng rỉ sét, rực sáng u quang đỏ ngầu quỷ dị.


"Cái gì? Một tên tạp dịch vô dụng của Lý gia?" Diệp Thiên Long kinh ngạc thốt lên khi cảm nhận được luồng uy áp chân khí bộc phát từ người thiếu niên kia. "Luyện... Luyện Khí Kỳ tầng chín đỉnh phong?! Làm sao có thể?! Hắn mới chỉ là một phế vật tuyệt mạch không thể tụ khí ba ngày trước!"


Đám đông hàng xóm và tu sĩ tự do ngoài phố nghe tiếng động cũng nhanh chóng kéo đến vây quanh cổng phủ đổ nát. Lớp sương mù xám của Nhược Trí Quang Hoàn trên đầu họ lập tức dao động dữ dội, kích thích thói hiếu kỳ và u muội bùng phát. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên đầy kích động:


"Trời đất! Lâm Phong nhặt được nhẫn cổ truyền thừa vĩ đại ngoài thành rồi sao?!"


"Đúng là thiên mệnh chi tử nghịch thiên cải mệnh! Một đêm đột phá chín tầng Luyện Khí!"


"Diệp gia lần này tiêu đời rồi! Chọc giận khí vận chi tử thì chỉ có nước diệt môn!"


Lâm Phong đứng giữa sân, hưởng thụ những lời tán thưởng vô tri của đám đông xung quanh. Gã khẽ nhếch môi cười đầy ngạo mạn, vung tay phải lên cao, chiếc nhẫn cổ Ma Huyết lập tức bùng phát một luồng u quang đỏ rực như máu, dệt thành một màn sương đen quỷ dị bao quanh nhục thân. Gã bước lên một bước, gầm rú đòi hỏi bằng giọng điệu rập khuôn kinh điển của các vở kịch nghịch cảnh vả mặt:


"Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây! Diệp gia các ngươi cậy thế khinh người, lừa gạt dưỡng phụ của ta! Hôm nay ta, Lâm Phong mang đại khí vận của thiên đạo, sẽ dùng Hắc Ma Chưởng này dẫm nát toàn bộ Diệp gia phủ đệ! Diệp Thanh, tên phế vật quét tàng thư kia, lập tức quỳ xuống dập đầu ba cái trước mặt ta, ta sẽ cân nhắc cho ngươi một cái chết toàn thây!"


Diệp Thanh lặng lẽ quan sát luồng oán khí đen kịt đang cuồn cuộn chảy ra từ chiếc nhẫn cổ của Lâm Phong. Bằng thần thức tịnh hóa, hắn nhìn thấy rõ ràng những sợi tơ oán khí màu đen đang cắm sâu vào kinh mạch tay phải của gã thiếu niên, liên tục bòn rút thọ nguyên và chân khí nguyên thủy của gã để duy trì mức tu vi giả tạo kia.


*Nhẫn cổ của Lâm Phong... thực chất chỉ là một ký sinh trùng linh hồn do Quy Nguyên Tông gieo rắc để thu hoạch oán khí hạ giới. Tên ngốc này lại lầm tưởng đó là đại khí vận thiên đạo.*


Diệp Thanh khẽ nhếch môi, một kế hoạch bẫy tâm lý lập tức hình thành trong đầu. Hắn quyết định sử dụng kỹ năng̀Ngụy trang phế sài phản ngược̀ để dụ đối thủ lãng phí toàn bộ lực lượng.


Diệp Thanh bỗng nhiên lùi lại ba bước, hai vai run rẩy dữ dội, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ (vốn dĩ sắc mặt hắn đã tái nhợt sẵn do vết thương thần thức). Hắn ôm chặt lấy con mèo mập trên tay, giọng nói run rẩy, khóc lóc đầy giả tạo:


"Đừng... đừng giết ta! Lâm thiếu chủ tha mạng! Ta chỉ là một phế vật tạp dịch đan điền rỗng tuếch, quanh năm chỉ biết quét dọn bụi bặm trong tàng thư các! Việc lừa gạt mỏ khoáng thạch hoàn toàn là do Nhị trưởng lão và gia chủ làm, không liên quan gì đến ta cả! Ngài mang thiên mệnh vĩ đại, xin đừng chấp nhặt với một kẻ hèn mọn như ta!"


Thấy Diệp Thanh hèn nhát cầu xin như vậy, Lâm Phong càng thêm đắc ý tột độ. Hào quang tự luyến bùng phát rực rỡ che mờ hoàn toàn lý trí của gã. Gã ngửa mặt lên trời cười lớn:


"Ha ha ha! Phế vật đúng là phế vật! Diệp gia các ngươi chiều nay nghênh ngang bao nhiêu, giờ đây trước mặt thiên mệnh của ta lại hèn hạ bấy nhiêu! Được! Hôm nay ta sẽ cho các ngươi thấy thực lực thực sự của khí vận chi tử!"


Diệp Thiên Long đứng bên cạnh thấy đứa em họ "nhút nhát" như vậy, thói quen bảo vệ gia tộc bỗng nhiên bùng phát. Gã quên mất lời dặn của Diệp Thanh, vung thanh kiếm gỗ thực hành định lao ra cản đòn:


"Thanh đệ đừng sợ! Để ta..."


*Bịch!*


Chưa kịp dứt lời, Diệp Thiên Long bỗng nhiên cảm thấy cổ chân mình bị một lực cản nhẹ chạm trúng. Diệp Thanh đã âm thầm dùng mũi chân gạt một viên đá nhỏ dưới đất, đâm chính xác vào huyệt đạo mắt cá chân của gã. Diệp Thiên Long mất trọng tâm, mặt úp thẳng xuống đống lá rụng mềm mại bên cạnh stone pillar, lăn lộn mấy vòng rồi nằm im lìm an toàn ngoài phạm vi chiến đấu.


Lâm Phong không hề chú ý đến chi tiết nhỏ đó. Gã vung hai tay, vận hành Hắc Ma Chưởng bộc phát chân khí Luyện Khí tầng chín đỉnh phong. Luồng khói đen tà ác dâng cao ngập trời, gã liên tục vung chưởng bừa bãi vào các khoảng không xung quanh để biểu diễn uy lực hoành tráng trước đám đông khán giả đang reo hò:


"Nhìn cho kỹ đây! Đây là Hắc Ma Chưởng nghịch thiên cải mệnh của ta!"


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Những luồng chưởng lực đen kịt đánh thẳng vào bức tường gạch trước cổng Diệp gia phủ đệ. Bức tường gạch kiên cố bị đánh sập hoàn toàn, đổ sập xuống tạo thành một đống đổ nát bụi bặm mù mịt. Đám đông xung quanh liên tục trầm trồ khen ngợi, oán khí màu đen xám bốc lên nghi ngút từ đống đổ nát rồi bị hút ngược vào chiếc nhẫn cổ trên tay Lâm Phong.


Thế nhưng, chỉ sau mười phát vung chưởng liên tiếp vô nghĩa để thể hiện uy thế, sắc mặt Lâm Phong bỗng nhiên biến đổi một cách kỳ lạ. Chân khí dồi dào trong đan điền gã đột ngột bị hút cạn sạch sẽ bởi chiếc nhẫn cổ rỉ sét. Luồng khói đen quanh người lụi tắt nhanh chóng, để lộ ra nhục thân gầy gò đang run rẩy dữ dội. Những sợi gân đen quỷ dị bắt đầu nổi lên khắp cánh tay phải, ăn mòn ngược vào kinh mạch và gặm nhấm thọ nguyên của gã thiếu niên.


"A... kinh mạch của ta... tại sao chân khí lại cạn kiệt nhanh như vậy?!" Lâm Phong hoảng hốt gầm lên, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, gã lảo đảo suýt quỳ sụp xuống đất.


Diệp Thanh thong thả bước ra từ đống bụi bặm. Vẻ hoảng sợ giả tạo trên mặt hắn biến mất hoàn toàn trong nháy mắt, thay vào đó là một phong thái tĩnh lặng, lạnh lùng tột đỉnh. Vết sẹo trên trán hắn khẽ rực sáng u quang tím nhạt ẩn sau lớp băng gạc trắng. Hắn vuốt ve bộ lông mềm mại của Béo Phì Yêu Miêu, cất giọng phê bình đanh thép bằng̀Đại Phê Bình Võ Học̀:


"Lâm Phong, ngươi tự xưng là mang thiên mệnh vĩ đại, nhưng thực chất đầu óc ngươi lại trống rỗng và vô tri đến mức đáng thương. Ngươi sử dụng Hắc Ma Chưởng Luyện Khí tầng chín, nhìn thì uy thế ngập trời, nhưng thực chất kinh mạch vận hành hoàn toàn bị đảo ngược. Ngươi đã lãng phí tám mươi phần trăm chân khí thô sơ của mình vào việc tạo hiệu ứng khói đen và tiếng nổ hoành tráng chỉ để thỏa mãn thói trang bức vô lý trước đám đông."


"Ngươi... ngươi nói nhảm cái gì?!" Lâm Phong trợn mắt rống giận, nhưng lồng ngực gã đau nhói như kim châm.


"Tôi không nói nhảm." Diệp Thanh tiến thêm một bước, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào chiếc nhẫn cổ trên ngón tay gã. "Ngươi nghĩ mình nhặt được nhẫn cổ truyền thừa vĩ đại ngoài thành? Nhìn lại ngón tay của ngươi đi. Chiếc nhẫn cổ Ma Huyết kia thực chất là một ký sinh trùng linh hồn tà ác do Quy Nguyên Tông gieo rắc. Nó không hề mang lại cho ngươi bất kỳ truyền thừa nào, mà chỉ đang dùng oán khí nhân tạo để cưỡng ép kích thích hồng cầu bạo phát, tạo ra tu vi giả tạo Luyện Khí tầng chín trong thời gian ngắn. Cái giá ngươi phải trả chính là thọ nguyên của chính mình! Mỗi lần ngươi vung chưởng, chiếc nhẫn đang hút cạn thọ nguyên của ngươi để chuyển dịch lên thượng giới! Ngươi chỉ còn chưa đầy ba tháng để sống, tên ngốc vô tri ạ!"


Lời phê bình sắc bén như dao mổ xẻ của Diệp Thanh dội thẳng vào thần trí Lâm Phong, đập tan hoàn toàn ảo tưởng kiêu ngạo của gã. Sự thật trần trụi khiến đạo tâm của gã rung động dữ dội, kinh mạch chân khí hỗn loạn hoàn toàn bùng phát.


*Rắc rắc...*


Chiếc nhẫn cổ trên ngón tay Lâm Phong bỗng nhiên bùng phát u quang đỏ rực như máu, phát ra những tiếng kêu quỷ dị. Luồng tà khí tà ác từ nhẫn bắt đầu ăn mòn ngược vào tận kinh mạch tay phải, cưỡng ép cắn trả vào đan điền gã thiếu niên. Lâm Phong gầm rú điên cuồng trong cơn đau đớn tột cùng, hai mắt đỏ ngầu hoàn toàn mất đi lý trí, ngã nhào xuống đất giãy dụa điên loạn ngay trước cổng Diệp gia phủ đệ đổ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!