Đòi Lại Công Đạo
Bình minh tại Diệp Gia Khoáng Mạch không mang theo vẻ ấm áp của thái dương, mà chỉ có một màu đỏ quạch như máu loãng, bao phủ bởi lớp sương mù xám nhạt của Nhược Trí Quang Hoàn. Tiếng búa nện rầm rầm vào vách đá, tiếng cuốc chim đào bới sầm sập và tiếng thở dốc nặng nề của hàng trăm đệ tử tạp dịch rèn trận tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, nóng bức và ngột ngạt. Khói bụi than đá bốc lên nghi ngút, quyện chặt lấy mùi mồ hôi và oán khí tích tụ lâu ngày dưới lòng đất hoang dã ngoại ô Giang Nam thành.
Diệp Thanh đứng tựa lưng vào một tảng đá xám lớn ở rìa khu mỏ, tà áo vải thô xám tro dính đầy bụi than khẽ bay trong gió lạnh. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau lớp băng gạc trắng quấn chặt quanh trán. Thần thức của hắn lúc này vẫn đang trong trạng thái kiệt quệ nhẹ sau cuộc đối đầu sinh tử với thành chủ Sở Vạn Hùng và màn tịnh hóa sát thủ Bạch Vô Thường đêm qua. Cổ tay phải của hắn, ẩn dưới lớp băng gạc mỏng, vết nứt xám nhỏ vẫn thỉnh thoảng nhói buốt, rỉ ra một vệt máu tịnh hóa màu xanh nhạt. Lồng ngực hắn âm ỉ đau nhức mỗi khi hắn hít thở sâu, một cái giá đắt đỏ cho việc cưỡng ép vận dụng Vấn Đạo Đài sơ cấp vượt cấp.
"Thiếu gia, vết thương của người..." Quản gia A Phúc đứng bên cạnh, tay ôm khư khư cuốn sổ nợ cũ kỹ, khuôn mặt già nua đầy vẻ lo lắng và mệt mỏi.
"Không sao." Diệp Thanh khẽ lắc đầu, giọng nói dửng dưng nhưng lạnh lùng như băng tuyết. "A Phúc, sổ sách kiểm kê khoáng thạch ba năm qua đã chuẩn bị xong chưa?"
"Đã xong xuôi, thưa thiếu gia. Lão nô đã đối chiếu khớp từng chi tiết nhỏ nhất theo phương pháp nhẩm tính hiện đại mà người dạy. Chỉ là... tên Mã Đại Cát kia nổi tiếng hách dịch, lại mang danh chấp sự thu thuế của Quy Nguyên Tông, liệu hắn có chịu lý luận với một gia tộc phàm nhân như chúng ta không?"
Diệp Thanh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng đối với thói ngạo mạn rập khuôn của giới tu tiên: "Hắn không lý luận với chúng ta, nhưng quy tắc của Quy Nguyên Tông sẽ cưỡng ép hắn phải lý luận. Kẻ cậy thế tông môn để tham ô luôn sợ hãi nhất một điều: đó là sự minh bạch trước đám đông."
*Ầm!!!*
Tiếng gầm rú của một con linh thú kéo xe đột ngột phá vỡ bầu không khí ngột ngạt của khu mỏ. Từ phía con đường độc đạo dẫn vào khoáng mạch, một cỗ xe rồng lộng lẫy khảm ngọc rực sáng u quang xanh lam đáp xuống, kéo theo một làn khói bụi mù mịt. Bước xuống xe là Mã Đại Cát – chấp sự thu thuế ngoại môn của Quy Nguyên Tông tại Giang Nam địa giới. Gã béo mập ngoài bốn mươi tuổi, mặc đạo bào màu lam viền vàng hách dịch, khuôn mặt bóng nhẫy mỡ và đôi mắt hí đầy vẻ khinh miệt phàm nhân. Đi sau gã là mười tên chấp pháp đệ tử ngoại môn, tay cầm roi điện Lôi Hình Tiên rẹt rẹt tia sáng xanh đầy đe dọa.
"Gia chủ Diệp gia đâu?!" Mã Đại Cát vung lệnh bài tông môn bằng đồng rực sáng uy áp Trúc Cơ Kỳ tầng một, giọng nói hách dịch vang dội khắp khu mỏ. "Hôm nay là hạn chót nộp thuế linh thạch bổ sung cho tông môn! Diệp gia các ngươi dám dây dưa không nộp, chấp pháp đội nghe lệnh, lập tức niêm phong toàn bộ Diệp Gia Khoáng Mạch, tịch thu toàn bộ linh thạch thô! Kẻ nào cản đường, giết không tha!"
Tiếng rống của gã khiến hàng trăm đệ tử tạp dịch rèn trận đang làm việc trong mỏ giật mình, hoang mang dừng búa. Lớp sương mù xám nhạt của Nhược Trí Quang Hoàn trên đầu họ lập tức dao động, kích thích thói sợ hãi và u muội bùng phát.
"Mã chấp sự! Ngài làm vậy là dồn Diệp gia ta vào đường chết!" Diệp Hoài Sơn từ trong lều cỏ lao ra, khuôn mặt đỏ gay vì phẫn nộ, tay lăm lăm thanh Kim Tiên Chùy nặng nề. Dù đang bị trọng thương kinh mạch sau trận chiến với thành chủ phủ, thói sĩ diện hảo và cuồng vả mặt của ông vẫn bị kích thích mạnh mẽ dưới ảnh hưởng của hào quang. "Thuế năm nay Diệp gia ta đã nộp đủ ba vạn linh thạch hạ phẩm từ tháng trước! Ngài lấy danh nghĩa gì để đòi thu thêm năm vạn nữa?! Muốn chiến thì chiến, Diệp gia ta không sợ!"
"Hừ, phế vật gia tộc hạng bét, dám chống đối tiên lệnh?!" Mã Đại Cát cười khẩy, vung tay phóng ra một luồng chân khí Trúc Cơ Kỳ vô hình, hóa thành một bàn tay khổng lồ đập thẳng vào ngực Diệp Hoài Sơn, đánh bay thanh chùy vàng và ép ông lùi lại mấy bước, thổ huyết tươi.
"Cha!" Đường ca Diệp Thiên Long và Nhị trưởng lão Diệp Hoài Thạch định lao ra liều chết, nhưng một cánh tay gầy gò, lạnh lẽo đã chặn đứng họ lại.
Diệp Thanh thong thả bước ra từ sau tảng đá lớn. Hắn không hề có một sợi chân khí nào trên người, nhưng phong thái thong dong, dửng dưng của hắn lại khiến luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ của Mã Đại Cát bỗng nhiên bị khựng lại giữa không trung. Con mèo mập Béo Phì Yêu Miêu nằm lười biếng trên vai hắn, khẽ khịt mũi đầy khinh bỉ khi ngửi thấy mùi oán khí xám xịt phát ra từ đầu tên chấp sự béo mập.
"Mã chấp sự, ngài vung lệnh bài tông môn hách dịch như vậy, cố tỏ ra oai nghiêm bạo lực để dọa nạt một gia tộc phàm nhân, nhưng thực chất trong lòng ngài đang vô cùng hoảng loạn đúng không?" Giọng nói của Diệp Thanh vang lên, không lớn nhưng rõ ràng, đanh thép xuyên qua tiếng gió rít của khu mỏ.
"Ngươi... tên phế vật tạp dịch kia! Ngươi dám nói nhảm cái gì?!" Mã Đại Cát trợn mắt, đôi má phúng phính thịt giật giật dữ dội.
"Tôi không nói nhảm." Diệp Thanh bước thêm một bước, mở to cuốn sổ nợ rực sáng u quang vàng kim nhạt từ Vấn Đạo Đài sơ cấp trong thức hải phản chiếu ra. "Trong vòng ba năm qua, Giang Nam thành tổng cộng nộp cho Chấp Sự Đường ngoại môn mười hai vạn linh thạch hạ phẩm tiền thuế. Nhưng theo quy tắc tài chính chính thức của Quy Nguyên Tông được khắc trên bia đá Sử Các, thuế suất áp dụng cho thế gia phàm trần hạ giới chỉ là ba mươi phần trăm, tương đương bốn vạn linh thạch. Vậy tám vạn linh thạch chênh lệch kia đã đi đâu?"
"Ngươi... ngươi lấy đâu ra những số liệu này?!" Mã Đại Cát biến sắc, giọng nói bỗng nhiên run rẩy một cách bất thường. Gã lùi lại một bước, luồng chân khí Trúc Cơ Kỳ quanh người bắt đầu dao động hỗn loạn.
"Tôi lấy từ chính thần hồn của em trai ngài – cựu Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh." Diệp Thanh dửng dưng lật một trang sổ sách, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào đối phương. "Tào Lĩnh đã khai rõ trên Vấn Đạo Đài tinh thần trước khi tự bạo đan điền. Mỗi năm, ngài cùng hắn ngụy tạo chứng từ thu thuế bổ sung, cưỡng chế tịch thu mỏ khoáng sản của các thế gia nhỏ lẻ để bòn rút linh thạch thô. Số linh thạch đó, ngài dùng bốn vạn để hối lộ cho các trưởng lão nội môn, ba vạn để thu mua Nhược Trí Đan độc hại từ Đan Các, còn lại một vạn ngài bỏ túi riêng để luyện Thuế Kiếm Quyết rác rưởi của ngài, đúng không?"
"Ngậm máu phun người! Chấp pháp đội nghe lệnh, mạt sát tên phản nghịch này cho ta!" Mã Đại Cát gào lên trong cơn điên cuồng hoảng loạn. Gã vung kiếm lôi điện, định bộc phát sát chiêu để diệt khẩu.
Thế nhưng, mười tên chấp pháp đệ tử ngoại môn đi sau gã bỗng nhiên khựng lại. Họ không phải là khôi lỗi không có tri thức, họ cũng chỉ là những đệ tử tạp dịch rèn trận ngoại môn được tuyển lên, quanh năm lao dịch vất vả mà không nhận được một viên đan dược bồi bổ nào. Lời nói của Diệp Thanh đã chọc trúng nỗi đau sâu kín nhất trong lòng họ.
"Chưa hết." Diệp Thanh không thèm nhìn mũi kiếm đang chĩa vào mình, hắn quay đầu lại nhìn về phía hàng trăm đệ tử tạp dịch rèn trận đang đứng vây quanh. "Các vị đồng môn rèn trận vất vả, mỗi tháng Quy Nguyên Tông phân phát định kỳ hai viên Huyết Linh Đan thô sơ để rèn luyện gân cốt và khôi phục huyết khí. Nhưng ba năm qua, các vị chỉ nhận được mỗi tháng nửa viên đan dược rác rưởi pha tạp chất oán khí, khiến kinh mạch các vị tắc nghẽn, thọ nguyên suy giảm nghiêm trọng. Các vị có biết số Huyết Linh Đan thô sơ cực phẩm còn lại đã đi đâu không?"
Diệp Thanh vung tay chỉ thẳng vào chiếc túi trữ vật khảm vàng lấp lánh bên hông Mã Đại Cát:
"Nó nằm ngay trong túi trữ vật của Mã chấp sự đây! Hắn đã bòn rút tám mươi phần trăm lượng đan dược bồi bổ của các vị, đem bán ra chợ đen Giang Nam cho tiệm thuốc của Triệu Đức Trụ để đổi lấy linh thạch cực phẩm bồi bổ cho cái bụng mỡ của hắn! Các vị đổ mồ hôi, đổ máu dưới lòng đất hoang dã này để nuôi béo một con heo tham ô cậy thế tông môn bóc lột, các vị có cam tâm không?!"
*Ầm!!!*
Lời phê bình tài chính công khai của Diệp Thanh như một tiếng sét đánh ngang tai, đập tan hoàn toàn lớp sương mù xám nhạt của Nhược Trí Quang Hoàn đang bao phủ tinh thần của hàng trăm đệ tử tạp dịch rèn trận. Ngọn lửa phẫn nộ chính nghĩa bùng cháy dữ dội trong mắt họ.
"Cái gì?! Huyết Linh Đan của chúng ta bị hắn bòn rút?!"
"Hèn chi ba năm qua ta tu luyện mãi không đột phá, kinh mạch lại đau nhức như kim châm!"
"Tên chấp sự tham ô hèn hạ! Trả lại đan dược cho chúng ta! Trả lại công đạo cho chúng ta!"
Hàng trăm đệ tử tạp dịch phẫn nộ gầm rú, đồng loạt vung búa rèn, cuốc chim xông lên, vây chặt lấy Mã Đại Cát và đội chấp pháp. Tiếng hét đòi công đạo vang dội khắp khoáng mạch, triệt tiêu hoàn toàn luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ giả tạo của tên chấp sự béo mập.
"Các ngươi... các ngươi muốn phản nghịch tông môn sao?!" Mã Đại Cát hoảng hốt tột độ, khuôn mặt xám ngoét như tro tàn. Đạo tâm của gã – vốn được xây dựng trên sự độc tài tài chính và uy quyền giả dối của tông môn – lập tức bị rạn nứt dữ dội dưới sự phanh phui tội ác công khai trước đám đông phẫn nộ. Chân khí trong kinh mạch gã bỗng nhiên nghịch chuyển bạo tẩu, Thuế Khí Quyết phản phệ khiến gã nôn ra một ngụm máu đen lớn, quỳ sụp xuống đất bùn oán khí nhục nhã.
Đúng lúc này, từ trên bầu trời, một đạo u quang vàng kim nhạt dệt bằng thẻ tre Sử Thần của trưởng lão Liễu Thanh Huyền đột ngột giáng xuống, hóa thành một bản tiên lệnh đóng dấu huyết ấn Sử Các lơ lửng giữa không trung. Giọng nói nghiêm nghị, vô tình của chấp pháp trưởng lão nội môn từ tiên lệnh truyền ra:
'Ngoại môn chấp sự Mã Đại Cát, lạm quyền tư lợi, tham ô thuế linh thạch và bòn rút đan dược của tạp dịch đệ tử, bằng chứng tội trạng rõ ràng. Nay tước bỏ toàn bộ chức vị chấp sự thu thuế, đày xuống làm tạp dịch phu mỏ khai thác quặng đá tại Diệp Gia Khoáng Mạch vĩnh viễn, không được ân xá!'
"Không!!! Xin tông môn khai ân! Ta không muốn làm phu mỏ!" Mã Đại Cát gào khóc thảm thiết khi hai chấp pháp đệ tử nội môn lạnh lùng tiến lên, lột sạch đạo bào lam viền vàng và túi trữ vật khảm vàng của gã, ném cho gã một cây cuốc chim gỉ sét.
Diệp Thanh đứng nhìn cảnh tượng ấy, gương mặt vẫn dửng dưng không một chút gợn sóng. Hắn khẽ ho một tiếng, vết nứt xám trên cổ tay phải lại nhói đau buốt, nhưng lượng Phản biện lực khổng lồ thu hoạch được từ việc bẻ gãy đạo tâm của Mã Đại Cát đang cuồn cuộn chảy vào thức hải, xoa dịu vết thương thần thức và nâng cấp Vấn Đạo Đài sơ cấp lên trạng thái sẵn sàng hoạt động hoàn hảo.
Tuy nhiên, ngay khi bị kéo đi về phía hầm mỏ tối tăm, Mã Đại Cát bỗng nhiên quay đầu lại, đôi mắt hí đỏ ngầu oán khí tột độ, gầm rú đầy điên cuồng nhắm thẳng vào Diệp Thanh:
"Diệp Thanh! Tên phế vật tạp dịch hèn hạ kia! Ngươi đừng vội đắc ý! Anh trai ta – đệ tử nội môn Quy Nguyên Tông Tào Hổ, tu vi Trúc Cơ Kỳ tầng sáu chính tông – đã biết chuyện ngài Tào Lĩnh bị hại! Hắn đang dẫn đầu chấp pháp đội nội môn xuống Giang Nam thiết lập Lôi Hình Đài! Hắn thề sẽ dùng lôi phạt diệt thế nghiền nát đan điền, mạt sát thần hồn của ngươi và san phẳng toàn bộ Diệp gia tộc phàm nhân các ngươi thành tro bụi! Ngươi cứ chờ chết đi! Ha ha ha!"
Tiếng cười điên cuồng của Mã Đại Cát vọng lại từ sâu trong hầm mỏ tối tăm, để lại một bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt và áp lực khổng lồ mới bùng nổ bao trùm lên toàn bộ Diệp Gia Khoáng Mạch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!