Thức Tỉnh Giữa Đống Hỗn Độn
Trong bóng tối âm u của Tàng Thư Các Diệp gia, Diệp Thanh đột ngột mở mắt.
Cơn đau buốt từ sâu trong thức hải cuộn lên như sóng dữ, khiến hắn không tự chủ được mà rên rỉ một tiếng. Hắn đưa bàn tay gầy gò lên chạm vào trán, chỉ thấy một lớp băng gạc dày quấn quanh, rỉ ra vệt máu đã khô cứng. Dưới lớp băng gạc ấy, một vết sẹo hình ngọc đài cổ kính đang ẩn hiện luồng u quang màu tím nhạt, tỏa ra hơi thở mát lạnh để xoa dịu thần trí đang hỗn loạn của hắn.
“Đây là... đâu?”
Diệp Thanh gượng ngồi dậy, nhìn quanh. Những giá sách gỗ mục nát chất đầy những cuộn thẻ tre bám bụi xám, không khí nồng nặc mùi giấy ố và ẩm mốc. Ký ức xa lạ tràn vào não bộ như nước lũ. Hắn đã xuyên việt. Từ một nhà tâm lý học lâm sàng hiện đại, hắn biến thành một tạp dịch đệ tử mười bảy tuổi đan điền rỗng tuếch của Diệp gia – một thế gia tu tiên hạng bét tại Giang Nam thành.
Nhưng điều khiến Diệp Thanh kinh hoàng không phải là thân phận phế sài, mà là những gì hắn đang nhìn thấy ngoài cửa sổ.
Bầu trời Giang Nam thành không phải màu xanh lam, mà bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám nhạt, quánh đặc và tà dị. Khi Diệp Thanh vận dụng thần thức tịnh hóa từ vết sẹo trên trán, hắn nhìn thấy những sợi tơ năng lượng màu xám đen mọc ra từ hư không, cắm thẳng vào đỉnh đầu của những tu sĩ đang đi lại dưới phố.
“Nhược Trí Quang Hoàn...”
Một cái tên cổ xưa tự động hiện lên trong thức hải của hắn. Đó là một đại trận pháp khổng lồ do mười vị Tiên Đế thượng giới thiết lập, gieo rắc hào quang ngu muội xuống hạ giới để làm giảm chín mươi phần trăm trí thông minh của chúng sinh khi xảy ra tranh chấp. Mục đích của chúng là cưỡng ép tu sĩ hành động theo những bản năng điên cuồng, không ngừng trang bức, vả mặt, đồ sát lẫn nhau để gặt hái oán khí tinh hoa duy trì thọ nguyên bất tử cho chư thần.
Chưa kịp để Diệp Thanh tiêu hóa hết chân tướng tàn khốc này, một tiếng gầm rú rung trời lở đất từ ngoài sân Diệp Gia Phủ Đệ đã dội thẳng vào tai hắn.
“Hôm nay lão tử phải giết sạch phủ thành chủ! Sở Thiên Ca, đồ ranh con ranh mãnh, ngươi dám sỉ nhục tôn nghiêm của Diệp gia ta!”
Diệp Thanh giật nảy mình. Giọng nói này là của phụ thân hắn, cũng là gia chủ Diệp gia – Diệp Hoài Sơn.
Hắn vội vàng lết thân xác yếu ớt bước ra khỏi Tàng Thư Các. Cảnh tượng đập vào mắt khiến khóe mắt hắn co giật liên hồi. Giữa sân phủ đệ rộng lớn nhưng xập xệ, Diệp Hoài Sơn – một trung niên mập mạp mặc cẩm y thêu hoa sặc sỡ xộc xệch, râu quai nón dựng ngược – đang bạo phát chân khí Luyện Khí Kỳ tầng chín đỏ rực. Một tay lão vác thanh Kim Tiên Chùy nặng nề rực lửa, tay kia đang dắt một con chó săn mặt xệ hung dữ đang sủa vang inh ỏi.
“Gia chủ! Bình tĩnh! Thành chủ phủ binh lực hùng hậu, chúng ta không thể kích động!” Quản gia trung thành A Phúc đang khổ sở ôm chặt lấy đùi Diệp Hoài Sơn, khóc lóc van xin.
“Bình tĩnh cái rắm!” Diệp Hoài Sơn trợn trừng mắt, u quang xám trên đỉnh đầu lão rực sáng dưới tác động của hào quang sơ cấp. “Ngươi có biết hôm nay ngoài phố, tên nhóc Sở Thiên Ca kia đã làm gì không? Hắn dám liếc lão tử một cái! Hắn dùng ánh mắt khinh bỉ để nhìn lão tử suốt ba giây! Đây là khiêu khích sinh tử! Chó của ta cũng không chịu nổi nhục nhã này, nó đã sủa liên tục ba tiếng để đòi huyết chiến!”
Diệp Thanh đứng ở hành lang, suýt chút nữa ngã ngửa.
Chỉ vì bị liếc một cái ngoài phố mà đòi dẫn binh đồ sát thành chủ phủ? Đây chính là biểu hiện điển hình của việc bị Nhược Trí Quang Hoàn đầu độc tinh thần! Dưới ảnh hưởng của hào quang, tư duy của Diệp Hoài Sơn đã bị bóp méo thành một đường thẳng tuyến tính: bị nhìn -> bị sỉ nhục -> phải vả mặt bạo lực để lấy lại thể diện.
“Cha! Dừng tay lại!” Diệp Thanh bước nhanh xuống sân, giọng nói trầm tĩnh nhưng lạnh lùng vang lên.
Diệp Hoài Sơn quay đầu lại, hầm hầm nhìn con trai cả: “Thanh nhi! Ngươi tới đúng lúc lắm! Ngươi là phế vật không thể tu luyện, nhưng ngươi là đại gia nam tử Diệp gia! Mau cầm lấy đao, theo ta đi giết tên nhóc Sở Thiên Ca kia! Hôm nay không tắm máu thành chủ phủ, Diệp gia ta làm sao đặt chân ở Giang Nam thành này?”
“Cha muốn dẫn binh đi diệt môn người ta, nhưng cha có biết người ta đã mang quân tới bao vây cửa phủ của chúng ta rồi không?” Diệp Thanh thản nhiên chỉ tay ra phía cổng lớn.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên. Cánh cổng gỗ dày của Diệp gia bị một luồng kiếm khí tàn bạo chém rách một đường lớn. Khói bụi mù mịt tản ra, lộ ra một đội ngũ vệ binh thành giáp sắt nghiêm chỉnh, vây kín toàn bộ lối ra vào.
Dẫn đầu là một thiếu niên mười tám tuổi mặc trường bào gấm thêu rồng vàng lộng lẫy, đầu đội mũ quan ngọc rực rỡ, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu căng ngạo mạn. Hông hắn đeo thanh kiếm khảm bảo ngọc rực sáng xanh. Đó chính là thiếu chủ thành chủ phủ – Sở Thiên Ca, một thiên kiêu Luyện Khí Kỳ tầng chín.
Trên đỉnh đầu Sở Thiên Ca, sợi tơ oán khí màu xám cũng đang rung động mãnh liệt, chứng tỏ hắn cũng đang bị Nhược Trí Quang Hoàn khống chế hoàn toàn thần trí.
“Diệp Hoài Sơn! Lão già lụ khụ!” Sở Thiên Ca bước lên một bước, uy áp chân khí bộc phát khiến bụi đất bay mù mịt. “Hôm nay ngoài phố, ngươi dám dùng ánh mắt mắt lé của ngươi để lườm ta! Ngươi đang khinh thường thành chủ phủ, khinh thường phụ thân ta! Mau quỳ xuống dập đầu tạ tội mười vạn cái, bằng không, hôm nay ta sẽ san phẳng Diệp gia phủ đệ, giết sạch gà chó không chừa một mống!”
“Ngươi nói cái gì?!” Diệp Hoài Sơn bùng nổ phẫn nộ, vung Kim Tiên Chùy định lao ra quyết chiến.
“Gia chủ! Không được!” A Phúc gào khóc thảm thiết.
Cục diện đã đạt tới đỉnh điểm của sự điên rồ. Hai bên đều bị hào quang giảm trí thông minh làm cho mất hết lý trí, sẵn sàng huyết chiến diệt môn chỉ vì một cái liếc mắt và một cái lườm ngoài phố. Đây chính là cái bẫy oán khí hoàn mỹ mà thượng giới hằng khao khát.
Diệp Thanh đứng giữa hai luồng uy áp chân khí cuồng bạo, hít một hơi thật sâu. Thần thức của hắn kết nối với Vấn Đạo Đài trong thức hải. Một luồng lực lượng tịnh hóa mát lạnh chạy dọc kinh mạch, giúp hắn giữ vững đạo tâm Thiết Tâm, hoàn toàn miễn nhiễm với sự kích động của hào quang xung quanh.
Hắn bước lên phía trước, đứng chắn giữa Diệp Hoài Sơn và Sở Thiên Ca. Vẻ ngoài gầy gò, áo vải thô xám rách nát của hắn trông vô cùng yếu ớt trước đội quân vệ binh thành, nhưng ánh mắt hắn lại tĩnh lặng như mặt nước hồ không gió.
“Đại Phê Bình Võ Học, khởi động.” Diệp Thanh thầm nghĩ trong lòng.
Hắn quay sang nhìn phụ thân mình trước, giọng nói lạnh lùng, sắc bén như dao mổ xẻ trực diện vào tâm can:
“Cha, cha vác Kim Tiên Chùy nặng nề kia làm gì? Cha có biết Cuồng Phong Thiết Bản Quyền của cha sơ hở đầy rẫy ở nách và hạ bộ không? Chỉ cần đối thủ có tốc độ trung bình, họ chỉ cần nghiêng người né đòn chùy vụng về của cha, rồi đâm một kiếm vào nách phải – nơi chân khí của cha bị ngắt quãng khi vung tay lên cao – là cha đã phế bỏ nửa người rồi. Cha muốn đi diệt môn người ta, hay là muốn dâng mạng của mình để làm trò cười cho toàn thành?”
Diệp Hoài Sơn ngẩn người, đà bạo phát chân khí bỗng nhiên bị khựng lại: “Thanh nhi, ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó? Chiêu Cuồng Phong của ta vận khí vô cùng dũng mãnh...”
“Dũng mãnh cái rắm!” Diệp Thanh không kiêng nể cắt lời gia chủ. “Vận khí qua kinh mạch nách phải của cha bị nghẽn do cha lười rèn luyện cơ bản, mỗi lần vung chùy lên, chân khí bị đứt đoạn khoảng một phần mười giây. Kẻ thù chỉ cần nhìn thấy là cha chết chắc. Hơn nữa, con chó Đại Hắc của cha sủa ba tiếng là vì nó bị ngứa tai do ve rận ký sinh, chứ không phải vì nó đòi huyết chiến cứu vớt thể diện cho cha đâu. Cha bớt hoang tưởng lại đi!”
“Ủa... thật sao?” Diệp Hoài Sơn bàng hoàng nhìn xuống con chó săn đang dùng chân gãi tai lia lịa. Luồng oán khí xám trên đầu lão bỗng nhiên nhạt đi một chút, đạo tâm rạn nứt nhẹ trước bài phê bình logic quá thực tế của con trai.
Không để Diệp Hoài Sơn kịp phản ứng, Diệp Thanh quay ngoắt người lại, ánh mắt sắc lẹm như kiếm khóa chặt vào Sở Thiên Ca đang nghênh ngang ngoài cửa.
“Còn Sở thiếu chủ nữa.” Diệp Thanh bước lên một bước, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ đầy ẩn ý. “Nói ngài kiêu ngạo thì thật là xúc phạm hai chữ kiêu ngạo. Ngài mắc chứng nhạy cảm cực hạn do hoang tưởng tự tôn quá đà thì đúng hơn.”
Sở Thiên Ca tức giận trợn mắt: “Ngươi là cái phế vật gì, dám giáo huấn ta?!”
“Ta là người đang cứu vớt chút trí thông minh còn sót lại của ngài đấy.” Diệp Thanh thong dong chắp tay sau lưng, giọng nói vang dội khắp con phố lớn ngoài cửa phủ:
“Ngài nói cha ta lườm ngài? Thần kinh thị giác của cha ta vốn dĩ có tật lé bẩm sinh từ nhỏ, tiêu cự mắt lão luôn lệch sang bên phải mười lăm độ so với hướng nhìn thẳng. Lúc đó lão đang nhìn con chó Đại Hắc dưới đất, nhưng vì mắt lé nên hướng nhìn vô tình trùng khớp với vị trí ngài đang đứng đứng bên phải đường. Ngài lại vì một cái nhìn không chủ đích của một lão già lé mắt mà huy động toàn bộ năm mươi vệ binh thành, tiêu tốn mười lăm viên linh thạch hạ phẩm tiền phụ cấp chỉ để đòi một cái quỳ?”
Đám đông phàm nhân và tu sĩ hiếu kỳ xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán. Những lời của Diệp Thanh quá logic, quá thực tế, đập tan màn sương mù u muội đang che mắt họ.
“Đúng vậy nha... Diệp gia chủ mắt lé ai cũng biết mà...”
“Sở thiếu chủ hóa ra lại nhạy cảm đến mức này sao? Nhìn một cái cũng đòi diệt môn thế gia?”
Sở Thiên Ca nghe thấy tiếng xì xào, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng bệch. Sự tự tin kiêu ngạo của hắn bị lột trần thành một trò hề nực cười trước bàn dân thiên hạ. Hào quang tự luyến màu vàng kim giả tạo của hắn bắt đầu rạn nứt dữ dội.
“Chưa hết đâu.” Diệp Thanh tiếp tục dồn ép, lời nói sắc bén như búa tạ nện thẳng vào đạo tâm đối thủ: “Bá Vương Kiếm Pháp của ngài tuy hoa mỹ, nhưng ngực áo của ngài phanh ra quá rộng để khoe cơ bắp, khiến hộ giáp bảo vệ tim bị lệch sang một bên mười phân. Chỉ cần một đòn đâm thẳng cự ly gần vào ngực trái, ngài đã mất mạng trước khi kịp giải thích về tôn nghiêm của thành chủ phủ rồi. Một thiếu chủ kiêu căng, đầu óc rỗng tuếch, hành sự bốc đồng vô lý như ngài, nếu không có cha ngài bảo hộ, liệu có sống nổi ba ngày ngoài hoang dã không?”
“Câm miệng! Ta phải giết ngươi!”
Sở Thiên Ca hoàn toàn hóa điên do đạo tâm kiêu ngạo bị phê bình đến mức rạn nứt hoàn toàn. Hắn bộc phát toàn bộ chân khí Luyện Khí Kỳ tầng chín, rút thanh kiếm khảm bảo ngọc rực sáng, vận hành sát chiêu *Sở Gia Bá Vương Kiếm* đâm thẳng vào tim Diệp Thanh.
“Thanh nhi! Tránh ra!” Diệp Hoài Sơn kinh hoàng hét lớn nhưng không kịp cứu viện.
Đối mặt với mũi kiếm sắc bén đang lao tới với tốc độ kinh người, Diệp Thanh vẫn đứng im lặng. Thần thức tịnh hóa của hắn khóa chặt vào quỹ đạo vung kiếm của Sở Thiên Ca. Vết sẹo hình ngọc đài trên trán hắn đột ngột rực sáng u quang tím khổng lồ ẩn sau lớp băng gạc.
“Thần Thức Châm Tê!”
Diệp Thanh phóng ra một tia thần lực tinh khiết đâm thẳng vào huyệt thái dương của Sở Thiên Ca.
Sở Thiên Ca bỗng nhiên cảm thấy đầu óc tê liệt nhẹ trong vòng một phần mười giây, tư duy bế tắc hoàn toàn, chân khí vận hành trên kiếm bị ngắt quãng đột ngột. Do lao lên quá nhanh dưới tác động của quán tính cơ học, kiếm chiêu của hắn đi chệch hướng hoàn toàn, đâm sầm vào khoảng không bên cạnh.
“Bịch!”
Chưa dừng lại ở đó, chân của Sở Thiên Ca vấp phải con chó săn Đại Hắc đang nằm lăn lộn dưới đất gãi ngứa tai. Thiếu chủ thành chủ phủ lộng lẫy lộn nhào một vòng hoành tráng trên không trung, rồi đập thẳng mặt xuống bãi phân chó bốc mùi ngay trước cửa Diệp gia phủ đệ.
Cả con phố bỗng chốc im lặng như tờ, rồi bùng nổ những tiếng cười nhạo lớn từ đám đông khán giả phàm nhân.
“Ha ha ha! Thiếu chủ thành chủ phủ vấp chó ngã sấp mặt kìa!”
“Bá Vương Kiếm Pháp hóa ra là kỹ thuật dập đầu dọn phân chó sao? Hoành tráng thật!”
Sở Thiên Ca lồm cồm bò dậy, khuôn mặt tuấn tú dính đầy bùn đất bẩn thỉu và phân chó bốc mùi, đôi mắt đỏ ngầu oán khí lẫn lộn với sự nhục nhã tột độ. Đạo tâm kiêu ngạo của hắn bị bẻ gãy hoàn toàn, tu vi chân khí bỗng nhiên dao động dữ dội, suýt chút nữa rạn nứt đạo cơ.
“Diệp Thanh... Diệp gia... Các ngươi đợi đấy!”
Hắn nhục nhã hét lớn một tiếng, không dám ở lại chịu nhục thêm một giây nào nữa, vội vàng dẫn theo đội vệ binh thành chạy trốn trối chết khỏi hiện trường.
Giang Nam thành bỗng chốc khôi phục lại sự bình yên tạm thời, lớp sương mù xám nhạt trên bầu trời Diệp gia phủ đệ dường như đã nhạt đi một chút sau khi bẫy oán khí bị Diệp Thanh bẻ gãy hoàn toàn.
Diệp Thanh đứng im lặng giữa sân, vết sẹo trên trán rỉ ra một vệt máu đỏ tươi tịnh hóa nhạt nhạt qua lớp băng gạc trắng do gánh chịu phản phệ thần lực tinh thần lớn. Hắn nhẹ nhàng lau vệt máu, ánh mắt sâu thẳm nhìn theo bóng dáng Sở Thiên Ca đang rút lui.
“Thanh nhi... Ngươi... Ngươi vừa rồi làm thế nào...” Diệp Hoài Sơn vác Kim Tiên Chùy đi tới, khuôn mặt mập mạp đầy vẻ sợ hãi và sùng bái nhìn con trai phế vật của mình.
“Cha bớt nói nhảm đi, lo dọn dẹp cổng phủ và tắm rửa cho Đại Hắc đi.” Diệp Thanh quay người bước đi, giọng nói thong dong nhưng đầy áp lực truyền lại: “Sở Thiên Ca nhục nhã rút lui, nhưng thành chủ phủ chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Tiếp theo, họ sẽ dùng áp lực siết nợ tài chính để bức tử gia tộc chúng ta. Chuẩn bị sổ sách kế toán đi, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu thôi.”
Hắn bước thẳng về phía Tàng Thư Các hoang phế, để lại Diệp Hoài Sơn đứng ngơ ngác giữa sân phủ đệ rộng lớn. Phía sau lưng Diệp Thanh, ánh mắt oán hận của Sở Thiên Ca ngoài đầu phố vẫn đang lẩn khuất trong màn sương mù xám, hứa hẹn một cuộc trả thù tàn khốc và quy mô lớn hơn sắp giáng xuống đầu Diệp gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!