Thoát Xác Đêm Trường
Lồng ngực gã thư sinh phập phồng dữ dội, từng luồng hỏa độc như thiêu đốt tâm can.
Ngay khi đại môn bằng gỗ thiết mộc nặng nề của tẩm điện vừa khép lại hoàn toàn, ngăn cách mọi ánh mắt dò xét của giáo chúng bên ngoài, phong thái uy nghiêm, bá đạo của đệ nhất ma đầu lập tức sụp đổ. Diệp Vô Song gục ngã ngay trên ngai xương đá vôi, miệng không ngừng phun ra từng ngụm máu đen kịt, tanh tưởi. Chất độc Hắc Phong Độc Phấn tuy chỉ bị hắn hít phải một lượng cực nhỏ trong màn sương khói ngụy trang lúc nãy, nhưng đối với một cơ thể thư sinh yếu ớt hoàn toàn không có nội lực hộ thể, nó chẳng khác nào một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Con cổ trùng Phệ Tâm Cổ nằm sâu trong tim hắn cảm nhận được độc tố liền thức tỉnh, quằn quại điên cuồng, điên cuồng hút lấy độc tính rồi điên cuồng cắn trả vào các kinh mạch mỏng manh của hắn.
"Ma chủ!" Dạ Mộng khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi. Cô lao đến, một tay đỡ lấy bờ vai đang run rẩy dữ dội của Vô Song, tay kia nhanh chóng điểm vào hai huyệt đạo lớn trước ngực hắn để tạm thời ngăn dòng máu đen trào ngược. Gương mặt thanh tú của nữ Tả Hộ Pháp lúc này tràn ngập sự căng thẳng. Cô không hề có ý định lãng mạn nào với gã thư sinh giả mạo này, nhưng tính mạng của em gái cô, Dạ Doanh, hoàn toàn phụ thuộc vào việc giữ cho kẻ ngồi trên ngai xương này sống sót. Nếu hắn chết, ván cờ giả mạo Ma chủ sẽ đổ vỡ, Lôi Thiên Bá sẽ đồ sát toàn bộ những kẻ không quy phục, và Dạ Doanh sẽ vĩnh viễn không có thuốc giải.
"Mật... mật đạo..." Vô Song thốt ra từng tiếng khàn đặc qua kẽ răng sắt của chiếc mặt nạ. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hắn, hòa cùng máu tươi rỉ ra từ vết bỏng chu sa rát buốt trên cổ, tạo nên một cảm giác đau đớn đến tận cùng xương tủy. Hắn dùng chút sức lực tàn dư của bàn tay trái, run rẩy chỉ về phía hộc đá ẩn sau ngai xương.
Dạ Mộng nghiến răng, dìu hắn đứng dậy. Phía bên ngoài tẩm điện, tiếng bước chân tuần tra của Đội tử sĩ Hắc Phong dưới sự chỉ huy của Hắc Ưng vẫn vang lên đều đặn. Xác chết của Khâu Vân đang được dọn dẹp âm thầm, mùi máu tanh tưởi vẫn còn lảng vảng trong không khí. Dạ Mộng nhanh chóng xoay nhẹ chiếc đầu lâu xương trắng trên bệ đá theo đúng quẻ bát quái mà Vô Song chỉ điểm. Một tiếng "rầm" cực nhỏ vang lên, phiến đá lớn sau ngai xương từ từ hé lộ một lối đi tối tăm, sâu hoắm dẫn xuống lòng đất.
Tại đây, Diệp Vô Song bắt đầu thực hiện thủ đoạn "Thư sinh thoát xác". Dạ Mộng giúp hắn lột bỏ bộ đại bào thêu quỷ khóc nặng nề, tháo chốt khóa ngầm sau tai để gỡ chiếc Mặt nạ sắt Huyền Thiết lạnh lẽo ra khỏi khuôn mặt. Khi lớp sắt đen rời đi, dung mạo thật của gã thư sinh lộ rõ dưới ánh sáng lập lòe của mật đạo: một gương mặt nho nhã, thanh tú nhưng nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi môi thâm tím vì độc tính của cổ trùng. Vô Song khoác lên mình bộ thanh y thư sinh sờn cũ màu xanh nhạt vốn được giấu sẵn trong hộc đá mật đạo từ trước. Hắn quấn chặt dải Băng gạc tẩm độc màu đen quanh cổ tay trái để che đi vết lở loét do hỏa độc chu sa ăn mòn, đồng thời ngăn chặn bất kỳ kẻ nào có ý định bắt mạch kiểm tra nội lực của hắn sau này.
"Ngươi phải ở lại đây," Vô Song vịn tay vào vách đá mật đạo, hơi thở mỏng manh nhưng ánh mắt thâm trầm như vực sâu khóa chặt vào Dạ Mộng. "Dùng danh nghĩa của ta tuyên bố Ma chủ bế quan trị thương sau trận chiến với Khâu Vân. Tuyệt đối không được để Lôi Thiên Bá hay bất kỳ kẻ nào bước vào tẩm điện trong vòng ba ngày tới. Nếu chúng nghi ngờ, cứ để Thiết Nô canh giữ ngoài cửa ra tay sát hại kẻ đột nhập."
Dạ Mộng nhìn gã thư sinh gầy gò đứng trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi nể sợ vô hình. Kẻ này hoàn toàn không có một tấc nội lực, cơ thể đang cận kề cái chết, vậy mà từng lời nói ra vẫn vô cùng lạnh lùng, chặt chẽ, tính toán không sót một kẽ hở. Cô gật đầu: "Ta biết phải làm gì. Ngươi... đi cẩn thận. Đừng chết ở Biên Thùy Trấn."
Cửa đá khép lại, cắt đứt chút ánh sáng cuối cùng của tẩm điện. Diệp Vô Song chính thức bước vào bóng tối vô tận của Mật đạo Biên Thùy.
Đường hầm dài mười dặm nối liền tổng đàn Ma tông xuyên qua lòng núi đá vôi hiểm trở ra thẳng vùng biên giới. Không gian bên trong mật đạo tối tăm, ẩm ướt, đầy rẫy mạng nhện độc và mùi đất mục nát lâu năm. Mỗi bước đi của Vô Song là một cực hình tra tấn thể xác. Tay phải của hắn hoàn toàn buông thõng, liệt vô tri vô giác do di chứng của châm pháp áp chế cổ trùng từ đêm trước. Hắn phải dùng bàn tay trái run rẩy bấu chặt vào vách đá gồ ghề, sắc nhọn để giữ cho thân hình gầy yếu không bị ngã quỵ xuống nền đất ẩm ướt.
"Phệ Tâm Cổ..." Vô Song lẩm bẩm, lồng ngực nhói đau như có hàng vạn con kiến lửa đang gặm nhấm cơ tim. Hắn hít thở thật sâu, cố gắng vận dụng khẩu quyết tĩnh tâm mà Vô Danh Tăng đã truyền dạy để giữ cho thần trí không bị cuốn vào sự điên loạn của hỏa độc. Sự cô độc tột cùng bao trùm lấy hắn trong bóng tối. Hắn chỉ là một nho sĩ nghèo, cả đời chỉ quen cầm bút viết chữ, chưa từng mơ về giang hồ đẫm máu. Vậy mà giờ đây, hắn phải một mình lê lết trong lòng đất, gánh vác trên vai sinh mạng của cả gia tộc Diệp gia và vận mệnh của đệ nhất ma tông biên thùy. Sự tương phản giữa danh tiếng tàn bạo vô tình của "Huyết Ma" ban ngày và sự yếu ớt, tàn tạ của gã thư sinh trong bóng tối mật đạo lúc này hiện lên thật chua chát.
Sau gần ba canh giờ di chuyển trong đau đớn cực hạn, Diệp Vô Song cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng mờ nhạt từ phía miệng giếng cạn ở lối ra. Hắn dùng chút sức lực cuối cùng leo lên khỏi giếng cạn, bước ra ngoài trời đêm lạnh giá của vùng biên thùy. Gió tuyết rít mạnh qua các khe núi, thổi tung tà áo thanh y mỏng manh của hắn. Cơ thể hắn lúc này cực kỳ nhạy cảm với cái lạnh do tác động của cổ độc, khiến hắn run cầm cập, từng hơi thở hóa thành làn khói trắng xóa.
Hắn không dám trở về Diệp Gia Trang ngay lập tức vì sợ để lộ hành tung trước tai mắt của Lôi Gia Bảo. Mục tiêu của hắn là Dự Thảo Đường — y quán nhỏ của Ngô đại phu tại Biên Thùy Trấn.
Vô Song lê bước chân rã rời qua những con phố vắng lặng của thị trấn biên giới, nép mình dưới bóng tối của những mái nhà tranh sập sệ. Khi đến cửa sau của Dự Thảo Đường, hắn khẽ gõ nhẹ ba tiếng ngắn một tiếng dài theo đúng ám hiệu đã thống nhất từ trước.
Cửa gỗ khẽ hé mở. Gương mặt lo lắng của Ngô đại phu hiện ra dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Khi nhìn thấy bộ dạng tàn tạ, sắc mặt nhợt nhạt như xác chết của Vô Song, lão y sĩ hoảng hốt, vội vàng kéo hắn vào trong và khép chặt cửa lại.
"Vô Song! Sao con lại nông nỗi này?" Ngô đại phu thốt lên, giọng run rẩy.
Từ trong gian phòng thuốc nồng nặc mùi thảo dược, một bóng người gầy gò, tóc tai bù xù, tay cầm bầu rượu bước ra. Đó chính là Thần y ẩn dật Mộ Dung Sầu. Ông nhìn Vô Song, ánh mắt sắc bén như dao mổ lập tức khóa chặt vào vết máu đen trên khóe môi gã thư sinh.
"Thằng nhóc điên này!" Mộ Dung Sầu đặt mạnh bầu rượu xuống bàn, bước tới nắm lấy cổ tay trái quấn gạc của Vô Song. "Ngươi dám dùng cổ trùng ép xung kinh mạch để giả lập nội lực sao? Ngươi có biết mình đang tự sát không?"
Ngô đại phu vội vàng đỡ Vô Song ngồi xuống ghế tre. Mộ Dung Sầu bắt đầu vận dụng "Thiên Địa Dưỡng Sinh Quyết", cố gắng truyền một luồng nội lực dưỡng sinh ôn hòa vào kinh mạch của Vô Song để khai thông khí huyết đang bị đình trệ.
Tuy nhiên, ngay khi luồng chân khí ôn hòa của Mộ Dung Sầu vừa chạm vào vùng ngực Vô Song, con cổ trùng Phệ Tâm Cổ trong tim hắn lập tức cảm nhận được sự xâm nhập của lực lượng ngoại lai. Nó bỗng nhiên bộc phát điên cuồng, dựng đứng các gai độc và cắn trả mạnh mẽ vào luồng chân khí dưỡng sinh. Luồng phản lực cực mạnh chấn động khiến Vô Song phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể co giật dữ dội.
Mộ Dung Sầu rên rỉ một tiếng, vội vàng rút tay lại, sắc mặt đầy kinh ngạc: "Không được! Con cổ trùng này quá tàn bạo, nó bài xích và cắn trả mọi nguồn chân khí ngoại lai cực mạnh. Ta không thể dùng nội lực của mình để thông mạch cho ngươi. Đây là một nỗ lực vô dụng, càng cố truyền kình lực chỉ càng khiến cổ trùng cắn nát tim ngươi nhanh hơn."
"Vậy... phải làm sao, tiền bối?" Vô Song gượng hỏi, giọng nói yếu ớt như ngọn nến trước gió.
"Chỉ còn cách dùng Nghịch Thiên Châm Pháp để cưỡng ép đóng băng hoạt động của nó tạm thời." Mộ Dung Sầu trầm giọng nói.
Ông nhanh chóng lấy ra bộ châm vàng Nghịch Thiên lấp lánh dưới ánh đèn dầu. Với thủ pháp cực kỳ nhanh nhẹn và chính xác, Mộ Dung Sầu châm liên tiếp ba cây châm vàng vào các huyệt vị Thần Phủ, Tâm Du và Cự Khuyết quanh tim Vô Song. Mỗi mũi châm cắm xuống mang theo một luồng hàn khí thấu xương, ép hỏa độc của cổ trùng lùi sâu vào tim. Vô Song đau đớn đến mức hai mắt trợn ngược, toàn thân co quắp trên ghế tre, nhưng hắn cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng hét.
Tiếp đó, Mộ Dung Sầu lấy ra một hộp gỗ nhỏ, mở ra để lộ một viên đan dược màu xanh ngọc tỏa ra hương thơm tuyết liên thanh khiết — Giải độc đan Mộ Dung Sầu. "Nuốt lấy!" Ông ép Vô Song uống viên đan dược cùng một ngụm trà ấm.
Dược tính cực hàn của giải độc đan nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể, tạm thời đóng băng hoạt động của Phệ Tâm Cổ trong tim. Sắc mặt nhợt nhạt, xám ngoét của Vô Song dần dần khôi phục lại chút khí sắc hồng hào giả tạo nhờ tác dụng của bột Thất Tinh Thảo có sẵn trong trà an thần.
Tuy nhiên, Mộ Dung Sầu thở dài, nhìn Vô Song với ánh mắt đầy chua chót: "Châm pháp và giải dược này chỉ có thể tạm thời đóng băng cổ trùng trong vòng mười hai canh giờ. Cái giá ngươi phải trả là tuổi thọ bị rút ngắn thêm ba tháng, và cơ thể ngươi từ nay về sau sẽ cực kỳ nhạy cảm, sợ hãi thời tiết lạnh giá. Nếu trong vòng mười hai canh giờ tới ngươi không tìm được nội công chính tông của phái Hoa Sơn để dung hòa kinh mạch, thần tiên cũng không cứu được ngươi."
Diệp Vô Song gật đầu, hắn chậm rãi quấn lại dải Băng gạc tẩm độc màu đen quanh cổ tay trái của mình. "Mười hai canh giờ... là quá đủ để ta sắp xếp ván cờ tiếp theo. Cảm tạ tiền bối cứu mạng."
Hắn đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo choàng thư sinh sờn cũ, chào tạm biệt hai vị y sĩ rồi bước ra ngoài trời đêm lạnh giá. Gió tuyết thổi mạnh khiến cơ thể hắn run rẩy dữ dội do di chứng sợ lạnh của châm pháp, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định như đá tảng. Hắn phải trở về Diệp Gia Trang để bảo đảm an toàn cho cha mẹ và Tuyết Y trước khi quay lại Ma điện.
Hắn bước nhanh qua rừng thông ngoại vi thị trấn, hướng về phía rặng tre bao quanh gia trang của mình.
Đột nhiên, một mùi khói khét lẹt nồng nặc theo gió tuyết thổi thẳng vào mũi hắn.
Diệp Vô Song đứng sững lại, tim hắn thắt chặt dữ dội. Hắn ngẩng đầu nhìn về hướng Tây.
Phía chân trời xa, một quầng lửa đỏ rực đang bốc lên ngùn ngụt, nhuộm đỏ cả một góc trời đêm tối tăm. Đó chính là hướng của Diệp Gia Trang. Lửa cháy rực trời từ phía rặng tre già, kèm theo đó là tiếng vó ngựa dồn dập và những tiếng gào thét hung tàn vang vọng trong đêm tuyết lạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!